Long Ngạo Thiên Sư Đệ Là AI Hình Người

Chương 44: nhịp tim ta đi rồi, kéo dài.

Ướt át lạnh lẽo, bàn tay nắm chặt cổ tay cậu đến hơi đau, Thẩm Ý Miên bị Tạ Luật kéo một đường tới dưới mái hiên vắng lặng. Đối phương rốt cuộc dừng bước, buông tay ra.

Bốn mắt chạm nhau, Thẩm Ý Miên xoa xoa cổ tay, nhỏ giọng oán trách:
“Ngươi dùng bao nhiêu sức vậy chứ…”

Tạ Luật cụp mắt nhìn cậu, giọng nhàn nhạt:
“Ngươi đi đâu?”

Âm điệu bình tĩnh đến cực điểm, nhưng Thẩm Ý Miên lại nghe ra ý chất vấn mơ hồ.

Cậu tránh ánh mắt quá sáng kia, đáp lấy lệ:
“Ta mới đến, cùng mấy sư huynh mới quen đi dạo một vòng thôi.”

“Ta đợi ngươi thật lâu.” Tạ Luật trầm giọng: “Ta nhớ rõ hôm qua đã nói buổi tối sẽ tìm ngươi.”

“Ta quên mất, cũng không phải cố ý.” Thẩm Ý Miên nghi ngờ y cố tình vin cớ bắt bẻ, bèn gắng gượng cất cao giọng:
“Trời mưa thì ngươi không thể về Tả Lăng Phong, ngày mai lại đến sao?”

Tạ Luật lặng lẽ nhìn cậu một lúc, khẽ nói:
“Hôm nay là mùng bảy tháng năm.”

“Mùng bảy tháng năm thì sao, ngươi cũng muốn đi hội hoa đăng à?” Thẩm Ý Miên buột miệng đáp lại, lời còn chưa dứt thì sững người, ngơ ngác thốt:
“Mùng bảy tháng năm… là sinh nhật ngươi?”

0507 —— ngày Tạ Luật xuất xưởng.

Giọng y trầm thấp, nghe không ra cảm xúc:
“Nhân loại đều tổ chức, ta không được sao?”

Trong khoảnh khắc, Thẩm Ý Miên có cảm giác như mình bị người ta một cước đạp xuống từ đỉnh đạo lý. Thật ra vốn dĩ cậu chẳng chiếm được lý gì.

Trong lòng ê ẩm hụt hẫng, rõ ràng y tới tìm mình, chỉ muốn cùng nhau qua một cái sinh nhật nhỏ, kết quả lại bị cậu quên sạch.

Thẩm Ý Miên hạ giọng, mang chút áy náy:
“Mưa to thế, sao không về trước?”

Tạ Luật khẽ lắc đầu, nắm tay cậu:
“Ngươi cùng Tô Quân Lễ xuống núi xem hoa đăng?”

“Ừ, Tô sư huynh làm người không tệ, nếu không có hắn cầu tình, Thiên Nguyệt chân nhân chưa chắc đã giữ ta lại.” Thẩm Ý Miên rút khăn tay, cẩn thận lau khô tóc cho y, nhỏ giọng dặn: “Cúi đầu.”

Tạ Luật ngoan ngoãn hạ đầu, ánh mắt rơi lên đèn thỏ nhỏ trong tay cậu. Ngọn đèn trắng sữa vẫn toả ra ánh nến ấm áp nhu hoà. Y mím môi, trong giọng có chút mong chờ khó nhận ra:
“Đèn này, tặng cho ta?”

“Cái này…”

Thẩm Ý Miên do dự một thoáng, muốn nói thật nhưng nhìn đến hàng mi ướt át kia, lại không nỡ, đành dời mắt ho nhẹ:
“Ừ, cho ngươi đó, thích không?”

Hỏng rồi, cậu mới chính là tra nam.

Tạ Luật không biết có tin thật không, đưa tay tiếp lấy, ngắm thật lâu rồi gật nhẹ:
“Thích.”

Đây là sinh nhật đầu tiên kể từ khi y thức tỉnh ý thức, cũng là lần đầu tiên nhận được quà sinh nhật.

Thấy y cẩn trọng như vậy, lòng Thẩm Ý Miên khẽ mềm, nhẹ giọng hỏi:
“Hôm nay còn chưa hết, ngươi tính tổ chức thế nào?”

Tạ Luật ngẫm nghĩ, đáp chậm rãi:
“Ban đầu ta tính cùng ngươi ăn cơm chiều, sau đó chia sẻ quyển sách ta đang đọc, cuối cùng… cùng ngươi lên giường ngủ. Nhưng giờ thời gian gấp gáp, chỉ có thể lược bớt đến bước cuối.”

Thẩm Ý Miên: “? Ai cho ngươi tuỳ tiện lược như vậy?”

“Là ngươi quên hẹn, còn đi hẹn hò với nam nhân khác.” Tạ Luật khôi phục dáng vẻ lãnh đạm, lý lẽ rõ ràng mà trách cứ: “Xét thấy ta đang theo đuổi ngươi, nên không có quyền tức giận, nhưng ta vẫn muốn ngươi bù đắp. Ta hôm nay thật sự rất khó chịu.”

Thẩm Ý Miên nghẹn họng, không biết đáp gì, chỉ chỉ vào đèn thỏ nhỏ:
“Ta tặng ngươi cái này, tính là đền bù không?”

“Đây là ngươi chợt nhớ mới tặng, không phải chuẩn bị từ trước, thành ý chưa đủ.” Y chỉ cần nghe nhịp tim của cậu cũng đoán được có nói dối hay không.

“Dựa!” Thẩm Ý Miên thấp giọng chửi, “Đã nhìn ra còn giả vờ đáng thương?”

“Ừ, muốn ngươi đau lòng ta.” Tạ Luật thẳng thắn, lại bắt lấy cổ tay cậu, ôm người vào ngực, khẽ nói:
“Hôm nay ta mới học được thứ thú vị, ngươi muốn thử không?”

Mặt Thẩm Ý Miên đỏ bừng, lo có người đi ngang qua nhìn thấy, định đẩy y ra nhưng lại bị giữ càng chặt hơn:
“Tạ Luật, đây là Nguyên Thanh Phong, không phải Tả Lăng Phong!”

“Ta là kẻ thứ ba sao?”

Thẩm Ý Miên bị hỏi đến ngẩn người, lại nghe Tạ Luật lý lẽ hẳn hoi mà nói:
“Vì sao ta phải che che giấu giấu? Để người khác nhìn thấy thì có sao đâu?”

“Chính là… đại ca, ngươi còn chưa qua kỳ thực tập.” Thẩm Ý Miên thoát khỏi ngực y, vội vàng chỉnh lại nếp gấp quần áo, “Đừng lúc nào cũng động tay động chân với ta. Tối nay ta cũng không định luyện tập với ngươi, nếu ngươi không có việc gì khác thì ngoan ngoãn về nghỉ sớm đi.”

Tạ Luật lặng lẽ nhìn cậu, có chút không vui:
“Nhân loại thật dễ thay đổi.”

“……?”

“Trước khi tới Nguyên Thanh Phong, ngươi không phải như vậy.” Tạ Luật khẽ buồn rầu: “Ngươi luôn rất dung túng ta.”

Khóe miệng Thẩm Ý Miên co giật:
“Ngươi cũng biết là ta chiều hư ngươi à. Hôm nay theo Tô sư huynh ra ngoài chơi, ta gần như không phải móc tiền lần nào, đều là sư huynh đệ mà, chênh lệch lớn quá.”

Tạ Luật mím môi, lấy túi tiền trong ngực ra, rồi còn huỷ bỏ liên kết ba chiếc nhẫn trữ vật, toàn bộ đưa trước mặt cậu:
“Tiền tài với ta chỉ là công cụ trao đổi tài nguyên, vốn chẳng có ý nghĩa. Nếu ngươi cần, tất cả đều cho ngươi.”

Thẩm Ý Miên chỉ thuận miệng than phiền, không ngờ y thật sự móc cả gia sản ra. Trầm mặc một lúc, cậu vẫn đẩy tay y trở lại:
“Ngươi làm gì thế, ta nói giỡn thôi.”

“Ta biết ngươi thích, nhận đi. Với ta nó không quan trọng.” Tạ Luật kiên quyết nhét vào tay cậu, trịnh trọng nói:
“Nhưng về sau ngươi không được nói ta với Tô Quân Lễ chênh lệch quá lớn. Ta với hắn chẳng giống nhau, mà so sánh thì ở bất cứ phương diện nào hắn cũng kém ta xa.”

Thẩm Ý Miên thấy dáng vẻ y tranh hơn thua, nhịn không được buồn cười.

Từ khi Tạ Luật “thức tỉnh” cái gọi là ý thức bản thân, cậu luôn cảm giác y giống như một đứa trẻ học theo người lớn vậy. Tuy bề ngoài chín chắn, nhưng tâm trí thực ra chẳng khác trẻ con là bao.

“Thế thì ta không khách khí nữa nhé. Ngươi yên tâm, ta lấy tiền thì làm thật, sau này chỉ khen ngươi một mình. Nhưng nhẫn trữ vật thì thôi, đồ đạc của ngươi chẳng có tác dụng gì với ta.” Cậu giữ lại túi tiền, rồi ném nhẫn lại cho Tạ Luật, “Đúng rồi, kế hoạch của ngươi với sư tôn tiến hành thế nào rồi?”

Tạ Luật và Tư Vô Hạnh không nói thêm chi tiết, chỉ là hôm nay Tư Vô Hạnh dẫn y đi gặp một người — Thôi Tuyết Ý.

Không cần Tư Vô Hạnh giải thích, y lập tức hiểu rõ bọn họ có cùng mục tiêu, đều là hướng về chưởng môn.

Tư Vô Hạnh muốn cứu đệ tử rơi vào ma đạo kia. Lúc đầu Tạ Luật không hiểu vì sao ông ta nhất quyết như thế, nhưng khi y thay hình bóng Thẩm Ý Miên vào vị trí Thôi Tuyết Ý, y lập tức thông suốt.

Tình cảm con người có thể chi phối ý chí, không thể chỉ dùng lý trí mà phán đoán đúng sai.

“Phải tuỳ cơ hành động. Tĩnh Thủy chân nhân chưa đạt được Tả Yến thì sẽ không chịu bỏ qua. Ngày mai ta sẽ đi vấn an Tả Yến, mặc dù hắn hiện giờ không muốn gặp ta.”

Cũng đúng, ngày đó nét mặt Tả Yến khiến Thẩm Ý Miên hoảng sợ, lo hắn làm chuyện gì mất lý trí. Giờ chắc chắn hắn không muốn thấy Tạ Luật.

Nhưng Thẩm Ý Miên vẫn tin Tạ Luật có thể xử lý ổn thoả. Dù sao, đối phó Tĩnh Thủy chân nhân cũng chính là giúp Tả Yến diệt trừ sư tôn khốn nạn, bọn họ đứng cùng một chiến tuyến.

“Nếu ngươi muốn đi gặp Tả Yến, thì đối xử với hắn dịu dàng một chút.” Nghĩ đến Tả Yến, lòng Thẩm Ý Miên hơi chua xót, nhẹ giọng: “Hắn chưa từng làm chuyện xấu gì, hơn nữa… rất đáng thương.”

Tạ Luật chỉ khẽ đáp.

Với y, ngoài Thẩm Ý Miên thì ai khác đều vô cảm. Dù Tả Yến ghét bỏ, y cũng chẳng để vào lòng.

Ngoài hiên, không biết từ lúc nào mưa đã ngớt, chân trời hiện ra vầng minh nguyệt, ánh sáng lạnh chiếu lên bậc thềm vương vãi châu ngọc còn sót lại sau trận mưa.

Tạ Luật vươn tay hứng một ít mưa bụi còn sót lại, mắt nhìn vào màn đêm mênh mông, thấp giọng nói:
“Trước khi sự tình kết thúc, ta sẽ không lại đến nơi này. Ngươi phải tự biết chiếu cố mình. Còn nữa, Yên Sơn với ta mà nói chỉ giống như Tân Thủ thôn, cho nên ta tuyệt đối sẽ không xảy ra chuyện, không cần lo cho ta.”

Thẩm Ý Miên thoáng ngẩn ra, trong lòng mơ hồ sinh ra cảm giác hoảng hốt. Cậu dời tầm mắt, nhỏ giọng lầm bầm:
“Ta khẳng định có thể tự lo tốt cho mình, pháp bảo vòng cổ tụ ngọc của ngươi còn ở chỗ ta đây, mang lên rồi thì ai dám khi dễ ta?”

Tạ Luật xoay mắt nhìn về phía cậu, ánh nhìn dán chặt, rất lâu sau mới chậm rãi cúi xuống hôn lên môi cậu.

“Ta biết, trước khi theo đuổi thành công thì không được phép đụng vào ngươi.” Y nhẹ nhàng vuốt gò má Thẩm Ý Miên, môi khẽ nhếch: “Tuy không hợp đạo lý, nhưng lần này coi như ta tạm ứng trước một nụ hôn về sau.”

Đôi tai Thẩm Ý Miên ửng đỏ, vội lau miệng:
“Tạm ứng cái rắm, ta về sau chưa chắc đã đồng ý với ngươi đâu.”

“Ngươi sẽ, vì ngươi thích ta. Vừa rồi nhịp tim của ngươi lại vượt 120.” Tạ Luật thu ô, sải bước xuống bậc thang, quay đầu nhìn cậu:

“Ta đi đây, Ý Miên.”

Khoảnh khắc ấy, tim Thẩm Ý Miên đột ngột đập nhanh dồn dập, đến tận khi bóng dáng Tạ Luật biến mất hẳn, vẫn chưa bình ổn lại.

Cậu nghĩ thầm,
Lần này chắc chắn đã vượt 140.

Tiện Nguyệt Phong

Tả Yến ngồi trước bàn. Mỗi khi có ai đi ngang qua phòng, hắn đều theo bản năng ngẩng đầu, chờ mong cửa sẽ mở ra, chờ mong người bước vào chính là Thẩm Ý Miên.

Nhưng cửa chưa từng mở, Thẩm Ý Miên cũng không hề đến.

Phải chăng hôm đó nếu hắn liều lĩnh mang Thẩm Ý Miên đi, mọi chuyện sẽ khác?

Hắn không rõ đáp án, chỉ biết mình mờ mịt trôi qua từng ngày như một cái xác không hồn. Không phải ngày càng thống khổ hơn, mà là đang trở về dáng vẻ ban đầu —— dáng vẻ trước khi quen biết Thẩm Ý Miên.

Khi mới tới đây, trên người hắn chỉ có ma khí, pháp lực tu vi không bằng người. Để che giấu, hắn buộc phải áp chế hết thảy, cẩn thận đóng giả thành một đệ tử hoàng giai tầm thường.

Nhưng vận mệnh của hắn chưa từng yên ổn. Chẳng bao lâu sau khi nhập môn đã có kẻ đến bắt nạt, ám chỉ hắn làm vài chuyện dơ bẩn.

Khi đó Tả Yến còn nghĩ đến hôn ước với Tạ Luật, tự nhiên không chịu khuất phục, hắn liều mạng cắn rách tai đối phương, mới thoát được. Nhưng lại bị Tĩnh Thủy chân nhân phạt bằng côn, hai chân đều bị đánh gãy.

Về sau hắn mới biết, kẻ gây sự kia chính là đại đệ tử của Tĩnh Thủy. Sư tôn ra tay phạt hắn, đồng thời cảnh cáo hắn không được phản kháng.

Yên Sơn hoàn toàn không giống tưởng tượng. Chính đạo tông môn, nhìn kỹ cũng chẳng khác gì Cửu Trọng Lâu.

Tả Yến quyết định cùng Tạ Luật bỏ trốn, chính là vì cả Cửu Trọng Lâu lẫn Luyện Nguyệt Các đều một lũ người lòng dạ hiểm độc, âm mưu thủ đoạn chồng chất, chỉ cần sơ sẩy là có thể mất mạng. Hắn vốn nghĩ rời khỏi Ma Vực, đến Yên Sơn sẽ khác.

Nhưng Tạ Luật trễ hẹn ba năm.

Ba năm đó, Tả Yến một mình ở Yên Sơn.

Bởi tư chất kém, hắn bị người khinh bỉ, nhục nhã bức ép. Nhưng hắn cắn răng chịu đựng, không ngừng tìm cách trả thù, đến cuối cùng chẳng ai dám lại gần hắn nữa.

Ban đầu hắn chỉ muốn kiên trì chờ Tạ Luật đến cứu.

Nhưng khi Tạ Luật thực sự đến, hắn mới phát hiện đã quá muộn. Hắn đã sớm chết lặng, không thể tìm lại cảm giác năm đó đối với Tạ Luật.

Hắn triệt để hiểu ra: cả đời này mình đều ở trong biển khổ, không ai có thể cứu được.

Tạ Luật nói sẽ có một người tên Thẩm Ý Miên thích hắn, ép buộc hắn. Chỉ cần Thẩm Ý Miên dụ dỗ hắn, Tạ Luật sẽ ra tay diệt trừ người này.

Nhưng khi vừa nhìn thấy Thẩm Ý Miên, hắn lại không kìm được mà hâm mộ, rồi ghen tỵ.

Rõ ràng vụng về ngốc nghếch, nhưng Thẩm Ý Miên vẫn có thể sống ở Yên Sơn một cách vui vẻ, giữ được sự trong sáng.

Hắn ghen tỵ Thẩm Ý Miên có sư tôn Tư Vô Hạnh hết mực chăm sóc, có sư huynh đệ như Thôi Tuyết Ý, ghen tỵ ngay cả bản thân Thẩm Ý Miên — vô luận gặp chuyện gì, ngày hôm sau vẫn có thể quên sạch, như một mặt trời nhỏ rực rỡ, ấm áp đến mức người khác không dám nhìn thẳng.

Còn hắn thì âm lãnh tăm tối, không thể thấy ánh sáng.

Không kìm được mà nghĩ: Lời Tạ Luật nói có phải thật không?

Người như Thẩm Ý Miên, thật sự sẽ thích hắn sao?

Càng mong chờ Thẩm Ý Miên đ*ng t*nh với mình, hắn càng không cách nào dứt bỏ sự để ý.

Từ khoảnh khắc hy vọng được cậu thích lại, Tả Yến đã sa vào thích cậu.

Kẽo kẹt ——

Cửa phòng bỗng bị đẩy ra. Tả Yến cả người run lên, ngẩng đầu, máu trong người như lạnh ngắt.

“Sư tôn.”

Tĩnh Thủy tu luyện nhờ chưởng môn cấp linh đan trợ lực, ba mươi tuổi mới thành chân nhân, gương mặt như ông cụ non.

Y chậm rãi ngồi xuống, ánh mắt đảo qua người Tả Yến, dừng lại trên gương mặt:
“Vi sư nghe nói mấy ngày trước ngươi cùng đệ tử Tả Lăng Phong đến dưới gốc cây Thiên Duyên?”

Tả Yến ngay cả hành lễ cũng lười, chỉ lạnh nhạt:
“Đúng vậy.”

Tĩnh Thủy hừ lạnh một tiếng, vươn tay bóp cằm hắn:
“Nếu không phải ngươi có thân thể toàn âm, ngươi cho rằng bổn tọa coi trọng ngươi sao? Còn dám vụng trộm đính ước với một con hồ yêu? Thật cho rằng dựa vào nó có thể thoát khỏi lòng bàn tay ta?”

Tả Yến ghét bỏ hất tay ra, nhưng ngay sau đó, một cái tát trời giáng.

Lực mạnh đến mức hắn ngã nhào xuống đất, nửa mặt nóng rát.

Tĩnh Thủy lạnh lùng nhìn xuống, giẫm mạnh lên vai hắn, ép thân thể xuống:
“Bổn tọa đã cảnh cáo ngươi, ta không có bao nhiêu kiên nhẫn. Lấy khế thư ra.”

Tả Yến cười nhạt, trên mặt hằn đỏ:
“Sư tôn lợi hại thế, đệ tử nào dám không tuân, chỉ là khế thư không ở chỗ ta.”

Tĩnh Thủy nheo mắt, chân giẫm mạnh ngực hắn:
“Cho ai?”

Tả Yến đau đến thở run, trong tay áo siết chặt một lá bùa — sát chú mẹ hắn để lại trước khi chết.

Cùng lắm thì liều mạng, kéo Tĩnh Thủy chôn chung cũng đáng. Nhưng hắn không cam tâm, không muốn nhường Thẩm Ý Miên cho Tạ Luật.

Quá không cam lòng.

Vì sao chỉ riêng hắn, cái gì cũng không thể có?

“Không nói?”

Tĩnh Thủy cười lạnh, kéo phăng vạt áo hắn:
“Vậy thì tự ngươi chuốc lấy.”

Tả Yến nhắm mắt, thời điểm sắp biến lửa đốt lá bùa thì một thanh trường kiếm phá không bổ xuống.

Xoẹt ——

Máu tươi văng tung toé, trước mắt đỏ rực.

Hắn lau đi vết máu trên mặt, kinh hãi ngẩng lên —thấy người cầm kiếm chính là Tạ Luật.