Long Ngạo Thiên Sư Đệ Là AI Hình Người

Chương 43: cây dù “Đa tạ Tô sư huynh đưa hắn trở về.”……

Chiều muộn buông xuống, dưới mái hiên cổ lâu từng chuỗi đèn lưu ly sáng rực. Trời chạng vạng bỗng chốc bị ánh đèn biến thành ban ngày, rực rỡ muôn màu: châu ngọc, trâm cài, gấm vóc, mạn sa… bốn phía lại thoang thoảng hương thơm của bánh ngỗng nướng, mứt hoa quế, ngó sen tẩm đường. Khói trắng mỏng manh bốc lên, khắp nơi tràn ngập khí vị náo nhiệt phồn hoa.

“Bán đèn lồng, một chiếc sáu văn tiền đây ——”

Thẩm Ý Miên quay đầu nhìn lại, bên vỉa hè là một dãy đèn hoa sen, tựa như hoa thật, trên kệ gỗ lay động rực rỡ. Bên bờ sông nhỏ, dưới hành lang cầu đã ngồi đầy người thả đèn, từng chiếc đèn hồng, đèn xanh theo dòng nước trôi đi, như ngân hà sáng rực chảy dài.

Tô Quân Lễ đứng bên cạnh, trong ánh sáng đèn dầu nhìn thấy vẻ mặt mới lạ của Thẩm Ý Miên, tò mò hỏi:
“Ngươi trước giờ chưa từng đến sao?”

“Ân, sư tôn nói ta quá yếu, bảo không có việc gì thì đừng xuống núi.” Thẩm Ý Miên vừa chọn lựa trên sạp, vừa đưa tay lấy một chiếc đèn thỏ trắng nhỏ, vui vẻ nói: “Sư huynh xem, con thỏ này quá giống thật!”

Lớp lụa mỏng bọc khung trúc tinh xảo, ngọn lửa bên trong sáng ấm áp, đôi mắt thỏ con tỏa ra ánh vàng dịu nhẹ, đáng yêu vô cùng.

Tô Quân Lễ cúi xuống nhìn, cũng mỉm cười, móc túi tiền:
“Thích thì mua đi, có bao nhiêu đâu?”

Lão bản cười híp mắt, chìa ba ngón tay:
“Cái này quý đấy, ba mươi văn. Tiểu tiên trưởng có mắt tinh đời, chiếc đèn thỏ ngọc này ta mất bảy ngày mới làm xong.”

Thấy Tô Quân Lễ định trả tiền, Thẩm Ý Miên vội đè tay y lại, lấy túi tiền của mình ra:
“Để ta trả.”

“Là ta dẫn ngươi ra ngoài, sao có thể để ngươi tốn tiền?” Tô Quân Lễ kiên quyết đưa tiền cho lão bản, lại thấp giọng: “Huống hồ, từ nay về sau chúng ta là sư huynh đệ, cần gì phải khách khí?”

Tấm tắc, khác biệt thật lớn… Đây mới gọi là khác biệt, Tạ Luật!

Trong đầu Thẩm Ý Miên lại vô cớ hiện lên cảnh Tạ Luật mua kẹo đường lần trước, vét sạch túi tiền của cậu, cái tên chết tiệt đó thật sự không hiểu chút đạo lý đối nhân xử thế nào cả.

“Tuy ngươi nói thế…” Thẩm Ý Miên vẫn kiên quyết đẩy tay Tô Quân Lễ ra, tự mình đưa tiền cho lão bản, mỉm cười: “Sư huynh, về sau ta còn làm phiền ngươi nhiều chuyện, nếu còn để ngươi trả nữa, ta thật sự không còn mặt mũi nào.”

Tô Quân Lễ thấy cậu kiên quyết, đành cất tiền lại:
“Được rồi. Ngươi có chuyện cứ tìm ta, giữa sư huynh đệ cần gì nói phiền toái.”

Thẩm Ý Miên gật đầu đáp, hai người vừa đi dạo hội đèn, vừa ăn uống, đôi lúc lại có sư huynh đệ khác kéo họ đi đoán đố đèn. Chơi suốt một đêm, mãi đến khi mọi người đều cảm thấy mỹ mãn mới cùng nhau trở về tông môn.

Những ngày tháng như vậy, đối với bọn họ đều vô cùng quý giá, vì chẳng biết ngày nào sẽ bỏ mạng trong nhiệm vụ.

Các đệ tử đi cùng hôm nay đa phần là Huyền giai, Hoàng giai, cả Nguyên Thanh Phong hình như chỉ có mỗi Tô Quân Lễ là thiên giai.

Điều này cũng bình thường, Yên Sơn có trăm ngọn phong, sao có thể mỗi phong đều có thiên giai đệ tử?

So ra, Tả Lăng Phong vẫn lợi hại, từng có không ít thiên giai.

Còn Tô Duẫn Nịnh, nàng chẳng mấy hứng thú với hoa đăng, nhưng suốt đêm lại say sưa đoán đố đèn. Nàng thông minh kinh người, câu nào người khác không giải nổi, nàng đều có thể đoán ra. Thẩm Ý Miên cảm thấy nàng đúng là siêu nhân, chỉ sợ trên đời này chỉ người máy AI mới có thể thắng nổi nàng.

Đoàn người cười nói hát ca leo bậc thang trở về, tâm tình Thẩm Ý Miên cũng cực kỳ tốt. Ban đầu còn lo mình không thích ứng được với nơi mới, giờ lại cảm thấy nếu ở lại mãi đây cũng không tệ.

Nhưng ý nghĩ đó chỉ lóe lên rồi tắt, nhà người khác dù tốt, cũng không bằng “ổ chó” của mình.

Khi trở về núi, cơn mưa nhỏ vốn ngớt đi lại rơi lách tách, làm ướt rêu xanh trên bậc đá.

Tô Quân Lễ mở dù, vốn định đưa cho Tô Duẫn Nịnh, nhưng nhìn quanh thấy các sư huynh đệ đều chen chúc che dù cho muội muội mình, hắn chỉ biết cười khổ.

Một lúc sau, hắn quay sang nhìn Thẩm Ý Miên đang cúi đầu đếm bậc thang, cẩn thận nghiêng chiếc dù che lên đầu cậu.

Trên đỉnh đầu bỗng phủ một bóng râm, Thẩm Ý Miên ngẩng lên, nghe thấy giọng nói hơi có chút khẩn trương của Tô Quân Lễ:
“Trời mưa.”

Cậu vươn tay hứng vài hạt mưa bụi, cười nói:
“Mưa nhỏ thôi, sư huynh cứ tự che đi.”

Vừa rồi còn đang đếm bậc thang đến số mấy, Thẩm Ý Miên chợt nghĩ sao bậc thang của Nguyên Thanh Phong lại vừa dài vừa hẹp thế này, nhỡ đâu trượt chân thì chẳng khác nào chó gặm phân.

Tô Quân Lễ khẽ nói:
“Người tu tiên tuy không sợ mắc bệnh vì dầm mưa, nhưng quần áo bị ướt cũng phiền toái lắm.”

Thẩm Ý Miên nghe thấy cũng có chút đạo lý. Cậu vốn ghét nhất là giặt đồ, bình thường đều tùy tiện thi pháp quyết tẩy rửa, nhưng lúc nào cũng cảm giác không sạch, không có được mùi thơm nhẹ như giặt bằng bồ kết.

Hai người chung một chiếc dù, thân thể không khỏi sát lại gần. Thẩm Ý Miên vốn không quen có thêm một nguồn nhiệt đột ngột ở bên cạnh, cẩn thận nép trong bóng dù.

Bất quá Tô Quân Lễ rất thủ lễ, không giống Tả Yến cứ thích kề sát, chỉ giữ một khoảng cách vừa phải, không gần không xa.

“Sư huynh, hôm nay thật sự phải đa tạ ngươi đã dẫn ta ra ngoài xem hội đèn lồng.” Thẩm Ý Miên đã lâu lắm rồi chưa từng vui vẻ đơn thuần đến vậy.

Hai tai Tô Quân Lễ thoáng đỏ lên, giọng nhỏ nhẹ:
“Không cần khách khí. Lần sau nếu nhận nhiệm vụ, ta có thể đi cùng ngươi.”

Nghe vậy, Thẩm Ý Miên không nghĩ ngợi liền đáp:
“Không cần phiền sư huynh, ta và Tạ Luật đã hẹn rồi, có nhiệm vụ nhất định phải cùng y tổ đội.”

Mấu chốt là tên kia có ánh sáng nam chính, đi theo thì chắc chắn không chết.

“Tạ Luật…” Tô Quân Lễ nhìn cậu như suy tư điều gì:
“Ngươi với y quan hệ thật sự rất tốt, nhưng chẳng phải y mới nhập môn không bao lâu sao?”

Câu này khiến Thẩm Ý Miên hơi chột dạ, cứ như việc cậu thân với Tạ Luật có gì đó khó nói rõ vậy. Ừ thì… đúng là có.

“Ta với y…”

Lời còn chưa dứt, dưới chân cậu bỗng dẫm phải mảng rêu ướt trơn, cả người chao đảo ngã về phía trước.

May mà Tô Quân Lễ tay mắt lanh lẹ, kịp thời kéo cậu lại.

Thẩm Ý Miên hoảng hồn, tim còn đập loạn, quay đầu nhìn xuống bậc thang dài hun hút dưới chân, nghĩ nếu vừa rồi ngã thật thì chắc chắn gãy mấy khúc xương.

Chiếc dù giấy đã lăn xuống mấy bậc, nhưng Tô Quân Lễ vẫn nắm chặt tay cậu không buông.

“Sư đệ, không sao chứ?”

Thẩm Ý Miên hoàn hồn, tim vẫn nhảy thình thịch:
“Ta không sao.”

Phía sau, ánh mắt Tô Duẫn Nịnh xoay vòng giữa hai người, khóe môi nhếch lên:
“Ca, sao ngươi còn chưa buông tay người ta ra?”

Mặt Tô Quân Lễ đỏ bừng thấy rõ, vội vàng thả tay Thẩm Ý Miên, định mở miệng giải thích, lại thấy cậu đứng ngẩn ra nhìn về phía trước.

Hắn ngạc nhiên, theo ánh mắt của cậu nhìn sang — trên bậc thang, một bóng dáng lạnh lẽo đứng đó.

Tạ Luật.

Y đứng giữa cơn mưa, lặng lẽ nhìn họ. Không rõ đã đợi bao lâu, toàn thân tuyết y đã ướt đẫm.

Trái tim Thẩm Ý Miên, vừa mới nhảy loạn vì sợ ngã, trong khoảnh khắc ngừng đập. Cậu mím môi khô khốc, bỗng nhớ tới một chuyện bị mình quẳng ra sau đầu.

Đúng rồi, Tạ Luật từng nói buổi tối sẽ đến tìm cậu.

Nhưng cậu mải mê nghĩ đến tiết Hoa Đăng, quên sạch.4

“Tạ Luật!”

Giọng mừng rỡ của Tô Duẫn Nịnh vang lên từ phía sau, nàng chạy nhanh tới trước mặt Tạ Luật, có chút ngượng ngùng đưa cho y một chiếc đèn lưu ly hình phong lan tinh xảo vô cùng.

Mua từ lúc nào? Sao cậu lại không thấy?

Thẩm Ý Miên nhìn lại chiếc đèn thỏ trắng trị giá ba mươi văn trong tay mình, nuốt khan một ngụm nước bọt.

Tạ Luật chắc, có lẽ, khả năng… sẽ không giận chứ?

Cậu quên ước hẹn là lỗi của mình. Nhưng ai mà chẳng có lúc quên chuyện, y chờ không được thì về trước thôi… sao lại cứ đứng ngốc dưới mưa?

Thẩm Ý Miên nghĩ loạn cả lên, đến mức Tô Quân Lễ gọi cũng không nghe.

“Ngươi sao thế, không đi chào hỏi Tạ sư đệ à?” Tô Quân Lễ nghi hoặc, “Phỏng chừng y đến tìm ngươi, dù sao hôm nay ngươi vừa bái nhập Nguyên Thanh Phong.”

Thẩm Ý Miên lúc này mới phản ứng, cười gượng:
“Đúng, y đến tìm ta. Sư huynh cứ về trước đi, ta một lát nữa sẽ về.”

Nghe vậy, Tô Quân Lễ nhíu mày lo lắng, lại liếc sang Tạ Luật.

Muội muội nhà mình ngượng ngùng dâng đèn, Tạ Luật lại không nói không rằng, không thèm phản ứng, thật sự là lạnh lùng đến quá đáng, nhìn cũng khiến hắn bực.

Nói thật, Tô Quân Lễ không ưa tính tình quá mức lãnh đạm của Tạ Luật. Với Duẫn Nịnh, có lẽ cũng chẳng hợp. Nhưng muội muội đã thích như vậy, hắn làm ca ca chỉ đành để mặc.

Hắn cúi xuống nhặt cây dù từ mặt đất, đưa cho Thẩm Ý Miên:
“Vậy ta về trước, sư đệ. Ngày mai ta không có nhiệm vụ, có thể cùng ngươi luyện kiếm.”

Thẩm Ý Miên miệng đáp lấy lệ, kỳ thực chẳng nghe lọt gì, trong đầu chỉ nghĩ làm sao giải thích với Tạ Luật chuyện mình lỡ hẹn.

Cậu thừa biết tên chết tiệt kia cố chấp tới mức nào, bệnh cưỡng bách nghiêm trọng, ghét nhất chính là người không giữ lời hứa.

Thẩm Ý Miên vừa nghĩ, vừa bước từng bước nặng nề như làm thơ bảy bước, tiến lên phía trước.

Nhưng còn chưa kịp đến gần, đã thấy Tạ Luật ngẩng đầu liếc cậu một cái, rồi lạnh nhạt xoay người bỏ đi.

Đi rồi?

Cứ thế mà đi sao??

Cậu còn chưa kịp mở miệng cơ mà.

Thẩm Ý Miên ngẩn ngơ nhìn bóng dáng Tạ Luật biến mất trên bậc thang, trong ngực mơ hồ như thiếu đi một khối, muộn màng dâng lên cảm giác buồn bực.

Muốn đuổi theo hỏi cho rõ, nhưng sĩ diện lại níu chân cậu đứng yên.

Rõ ràng là Tạ Luật nói sẽ theo đuổi cậu.

Cậu chỉ là lỡ quên một câu hẹn tối qua thôi, vậy mà Tạ Luật lại dễ dàng buông bỏ cậu như thế.

Dựa vào cái gì chứ?

Bên cạnh, Tô Quân Lễ vẫn chưa rời đi, thấy tình hình như vậy thì mơ hồ cảm thấy có gì đó không ổn, thấp giọng hỏi:
“Tạ Luật hình như không vui lắm, có phải bởi vì ta…”

Thẩm Ý Miên cụp mắt xuống, trong lòng rối bời, bực bội đáp:
“Không liên quan đến sư huynh, ngươi không cần xen vào y.”

Lời vừa dứt, trước mắt Thẩm Ý Miên bỗng xuất hiện một đôi giày tuyết trắng. Thần sắc cậu khựng lại, ngẩng đầu nhìn lên —— người tới giương một chiếc dù, chắn ngang giữa cậu và Tô Quân Lễ, không để lại dấu vết mà đẩy hắn ra ngoài.

Hô hấp Thẩm Ý Miên chợt ngưng lại, ánh mắt đụng vào đôi mắt đen sâu thẳm kia, vĩnh viễn khiến người ta không thể thoát khỏi.

Không… không đi sao?

Bị chen ra, Tô Quân Lễ ngẩn người, chỉ biết trơ mắt nhìn Tạ Luật vòng tay qua vai Thẩm Ý Miên, giọng nhàn nhạt:
“Đa tạ Tô sư huynh đã đưa hắn về.”

“Ngươi… ngươi khách khí rồi.” Tô Quân Lễ suýt nữa bị cú hất vai kia làm ngã lăn.

Cứ thế, Thẩm Ý Miên bị Tạ Luật “bắt cóc” đi, suốt dọc đường không thốt thêm nửa lời.

Phía sau, Tô Duẫn Nịnh và Tô Quân Lễ nhìn nhau, trong lòng đều dấy lên một loại dự cảm bất an.

“Nịnh nhi, ngươi nói có khi nào…”

“Sẽ không! Không thể nào!”

Tô Duẫn Nịnh cắn chặt môi dưới, nhìn bóng lưng hai người dần đi xa, hồi lâu sau mới đưa tay lau mắt.

“Ca, từ giờ trở đi, ta sẽ dốc hết toàn lực để giúp ngươi và Thẩm Ý Miên ở bên nhau.”

Nàng túm lấy vạt áo ca ca, đôi mắt hoe đỏ:
“Từ nay về sau trang điểm tử tế một chút, đừng cả ngày mặc cái bộ đạo bào rách nát kia nữa, vừa nhìn đã thấy không ra gì! Hắn có thể coi trọng ngươi mới lạ đó! Bắt đầu từ ngày mai, ta toàn quyền phụ trách kế hoạch theo đuổi của ngươi, nghe rõ chưa?”

Tô Quân Lễ: “… Ừ.”

Nhưng mà Tạ Luật cũng mặc đạo phục giống hắn mà, nhưng hắn không dám hỏi?