“Sư đệ, các chiêu kiếm nhập môn của sư tôn ngươi đều đã học xong rồi.” Tô Quân Lễ đứng trong đình hóng gió, nhìn Thẩm Ý Miên luyện kiếm, từ tận đáy lòng cảm thấy vui mừng, “Chỉ trong mấy ngày ngắn ngủi mà ngươi tiến bộ nhanh như vậy, chỉ là hơi quá vất vả.”
Thẩm Ý Miên lau mồ hôi trên trán, thấp giọng nói: “Chút vất vả này tính là gì, năm đó sư huynh tu luyện chắc chắn còn khổ cực gấp trăm lần.”
Tô Quân Lễ đau lòng rót cho cậu một chén trà nhỏ, dịu dàng nói: “Năm đó ta mỗi ngày chỉ luyện hai canh giờ.”
Thẩm Ý Miên: “…… Vậy thì không sao cả.”
Chim có cách bay riêng của chim, cậu không có thiên phú cùng ngộ tính như người khác, chỉ có thể dựa vào chăm chỉ.
“Hôm nay ta sẽ luyện thêm ba bộ chiêu kiếm nữa, sư huynh ngươi cứ về trước đi.”
Thấy cậu càng thêm khắc khổ, Tô Quân Lễ bất đắc dĩ mỉm cười: “Được, ta đi trước, ngươi nhớ phải chú ý nghỉ ngơi.”
“Vâng.”
Tô Quân Lễ xoay người rời khỏi điện luyện công. Vừa bước ra cửa, liền thấy mấy bóng dáng quen thuộc tiến lại.
“Tô Quân Lễ.”
Người đến mặc đạo phục thiên giai, là đệ tử theo hầu trưởng lão chưởng sự. Tô Quân Lễ ngày thường chỉ sơ giao với bọn họ, cũng không thân quen.
Hắn khẽ nhíu mày, cảm giác có điều không ổn: “Có chuyện gì, sao lại dẫn nhiều người như vậy tới Nguyên Thanh Phong?”
Đệ tử thiên giai dẫn đầu liếc hắn một cái, đẩy người phía sau lên trước, tiến thẳng đến trước mặt Tô Quân Lễ: “Ta phụng mệnh trưởng lão chưởng sự, đến gọi Thẩm Ý Miên đi Thanh Hoành điện lãnh nhiệm vụ.”
Quả nhiên.
Mặt Tô Quân Lễ không đổi sắc: “Thẩm sư đệ bệnh nặng, hiện giờ còn nằm trên giường không dậy nổi, không thể đi làm nhiệm vụ.”
“Đã là đệ tử Yên Sơn, chẳng lẽ người khác có thể làm nhiệm vụ, đệ tử Nguyên Thanh Phong lại không thể? Hiện giờ Trấn Ma Tháp bị hủy, thiên hạ đại loạn, chỉ cần chưa bệnh chết thì phải đi trừ ma.” Đối phương cười lạnh một tiếng, hạ giọng chậm rãi nói, “Tô Quân Lễ, ta đã nể mặt ngươi, đừng không biết điều.”
Tô Quân Lễ mím môi thành một đường, cau chặt mày, đầu ngón tay lặng lẽ chạm vào chuôi kiếm bên hông. Nếu hắn động thủ, tất sẽ gây chuyện; nhưng nếu không động thủ, chẳng phải sẽ để mặc cho bọn họ mang Thẩm Ý Miên đi?
Đệ tử thiên giai kia tự nhiên nhận thấy động tác của hắn, híp mắt: “Xem ra ngươi chán sống rồi.”
Tô Quân Lễ hít sâu một hơi, việc đã đến nước này, gây họa thì cứ gây họa đi. Hắn đã hứa sẽ bảo vệ Thẩm Ý Miên, tất phải giữ trọn lời.
Hai người đồng thời rút kiếm, ngay khoảnh khắc sắp động thủ, thì phía sau vang lên một giọng nói đầy hoang mang.
“Sư huynh?”
Sắc mặt Tô Quân Lễ cứng lại, quay đầu nhìn về phía Thẩm Ý Miên. Hắn còn chưa kịp mở miệng, thì đã nghe đệ tử thiên giai kia cười lạnh: “Tô Quân Lễ, đây là kẻ mà ngươi bảo là bệnh nặng, nằm liệt trên giường không dậy nổi sao?”
Ánh mắt Thẩm Ý Miên đảo qua từng người, cuối cùng dừng lại ở bàn tay đang nắm chặt chuôi kiếm của Tô Quân Lễ. Trong đầu nhanh chóng chuyển động, cậu mỉm cười: “Sư huynh đã nhiều ngày không đến thăm ta, chắc không biết ta đã khỏi bệnh rồi.”
Đệ tử thiên giai kia thong thả nhếch môi, lạnh lùng nhìn cậu: “Nếu đã khỏi bệnh, sao còn chưa đến Thanh Hoành điện?”
“Hôm nay ta vốn định đi.” Thẩm Ý Miên đi đến bên cạnh Tô Quân Lễ, khẽ đẩy tay hắn đang nắm kiếm xuống, “Không biết sư huynh tới đây có chuyện gì?”
Đối phương lạnh lùng liếc cậu một cái, giọng nhạt: “Trấn Ma Tháp bị hủy, Ma tộc tứ tán khắp nơi. Tất cả mọi người đều đang trừ ma, chỉ có ngươi mấy ngày nay không đến lãnh nhiệm vụ, nên ta phụng mệnh trưởng lão Thanh Hoành điện đến chất vấn.”
Nghe đến Trấn Ma Tháp bị hủy, Thẩm Ý Miên sửng sốt, mím môi, quay sang nhìn Tô Quân Lễ: “Trấn Ma Tháp bị hủy?”
Tô Quân Lễ bất đắc dĩ gật đầu: “Chuyện này đã xảy ra được một thời gian rồi.”
Trong nháy mắt, Thẩm Ý Miên liền hiểu dụng ý của Tô Quân Lễ: muốn cậu chuyên tâm tu luyện, không cần để ý đến những nguy hiểm ấy.
Nhưng cứ mãi trốn tránh cũng không phải cách. Yên Sơn bồi dưỡng đệ tử chính là để họ gánh vác nhiệm vụ, cậu tuyệt đối không thể vĩnh viễn nấp trong Nguyên Thanh Phong.
“Ta đã biết.” Thẩm Ý Miên rũ mắt, khẽ nói, “Hôm nay ta sẽ đi lãnh nhiệm vụ, đa tạ sư huynh và trưởng lão đã nhắc nhở.”
Đệ tử thiên giai thấy mục đích đạt thành, lạnh lùng lườm Tô Quân Lễ một cái, rồi thu kiếm, xoay người rời đi.
“Sư đệ.” Tô Quân Lễ do dự đặt tay lên vai Thẩm Ý Miên, muốn nói lại thôi: “Tuy rằng khoảng thời gian này ngươi tiến bộ rất nhiều, nhưng nhiệm vụ địa giai bây giờ đối với ngươi vẫn rất khó, chỉ sợ hơi chút sơ sẩy sẽ…”
Thẩm Ý Miên rõ ràng biết rõ mình nặng nhẹ thế nào, cậu khẽ thở dài, thấp giọng nói: “Các ngươi đã giúp ta rất nhiều. Sớm muộn gì ta cũng phải tự mình đi làm nhiệm vụ. Huống chi, nói không chừng thực chiến sẽ tiến bộ nhanh hơn.”
Tô Quân Lễ vẫn còn lo lắng, nhưng thấy ý cậu đã quyết, đành nói: “Chỉ tiếc ta không thể đi cùng ngươi. Ta đã tiếp một nhiệm vụ khác rồi, bất quá Duẫn Nịnh hình như vừa mới làm xong nhiệm vụ trở về, ta đi hỏi nàng xem có thể đi cùng ngươi không.”
“Không cần, không cần.” Thẩm Ý Miên vội vàng từ chối, “Duẫn Nịnh cũng đã rất mệt rồi, để nàng nghỉ ngơi đi.”
Bởi vì Tạ Luật, cậu luôn cảm thấy áy náy với Tô Duẫn Nịnh.
Nghĩ đến dáng vẻ muội muội mình mấy ngày nay mệt mỏi đến tiều tụy, Tô Quân Lễ cũng thấy không đành lòng, chỉ đành đem hết thảy đan dược chữa thương thường ngày của mình đưa cho Thẩm Ý Miên.
Đi làm nhiệm vụ, rất khó tránh khỏi không bị thương. Có thể sống sót trở về đã là không tồi.
“Đa tạ sư huynh, yên tâm, ta biết chừng mực.” Thẩm Ý Miên xoay người định đi, lại bị Tô Quân Lễ khẽ kéo lấy tay áo.
Cậu quay đầu lại, nghe Tô Quân Lễ giọng khàn khàn:
“Sư đệ, nhất định phải bình an trở về.”
“Vâng, nhất định.” Thẩm Ý Miên kiên định đáp lại, “Ta trở về phòng thu dọn một chút rồi đi.”
Nhưng khi vừa trở lại phòng, tim cậu không kìm được mà đập loạn.
Nói không sợ thì là giả. Từ trước đến nay, lần duy nhất cậu thực sự cầm kiếm đối mặt ma tu, chính là ở Trấn Ma Tháp, vì bảo vệ Tạ Luật khi y ở trạng thái hết điện. Khi đó còn có Thôi Tuyết Ý cứu giúp, lần này thì không có Tạ Luật, cũng chẳng có Thôi Tuyết Ý, chỉ còn lại một mình cậu.
Trong đầu thoáng hiện cảnh tượng mình bị ma tu chém đứt tay chân, Thẩm Ý Miên không khỏi rùng mình.
Việc đã đến nước này, trước tiên viết di thư đi vậy.
Cậu hít sâu một hơi, lấy giấy bút mực đặt lên án thư, mài mực đề bút.
“Chư vị bằng hữu thân thích, nếu ta chết rồi, mỗi năm xin nhớ hóa cho ta ít vàng mã, lúc còn sống ta không được làm kẻ có tiền, sau khi chết thì xin cho ta thành phú hào.”
Có phải hơi thần kinh quá không?
Cậu nghĩ ngợi một hồi, định sao chép vài câu văn chương từ sách cổ để có vẻ văn nghệ hơn một chút. Thuận tay lật mấy quyển sách trên giá, đó đều là sách cậu mang đến từ Tả Lăng Phong, vốn chỉ để trang trí, chưa từng đọc qua.
Bất chợt, tay cậu khựng lại, rút ra một quyển đóng chỉ khác hẳn.
“Triết học an ủi… Cái gì kỳ lạ thế này?” Cậu khẽ vuốt bìa sách, bỗng nhớ ra: đây là quyển Tạ Luật đưa cho cậu.
Lúc ấy y bảo khi mất ngủ thì đọc, kết quả đọc xong ngủ rất ngon, thành ra về sau chẳng nhớ đến nữa.
Cậu ngồi xuống án thư, hiếm khi có kiên nhẫn mở ra xem.
Vừa lật trang đầu tiên, bên trong lại kẹp một phong thư.
Thẩm Ý Miên sững người, tim khẽ run, lập tức mở thư ra.
Nhưng chỉ mới đọc vài dòng, khóe miệng cậu đã giật giật.
Mở đầu nguyên một đoạn dài đều là dạy cách trị mất ngủ, viết cái này để làm gì chứ?
Bất quá, đã lâu lắm rồi không gặp Tạ Luật, cũng chẳng nghe được chút tin tức nào của y. Giờ phút này nhìn thấy bút tích của y, Thẩm Ý Miên bỗng thấy sống mũi cay cay.
Cậu cố kiên nhẫn đọc tiếp.
【Nếu các cách trị liệu trên hiệu quả vẫn không lớn, khi mất ngủ nghiêm trọng có thể liên hệ ta. Trong thư có kèm một lá bùa truyền âm Tứ Hải, bất kể ta ở đâu cũng có thể nghe thấy tiếng ngươi. Ta có thể làm asmr trợ miên phát sóng trực tiếp cho ngươi.】
Thẩm Ý Miên: “?”
Cậu vội lắc phong thư, quả nhiên một lá bùa màu vàng nhạt rơi ra.
Lá bùa chậm rãi rơi xuống, lòng Thẩm Ý Miên cũng run theo. Cậu gần như hoảng loạn cúi người nhặt lấy, như thể vớ được cọng rơm cứu mạng.
Đồ khốn kiếp, có thứ tốt thế này sao không nói sớm?
Ở cái thế giới tin tức khó thông này, có một lá bùa truyền âm tứ hải, vậy mà lại dùng để phát sóng trợ ngủ? Đúng là phí của trời!
Tay Thẩm Ý Miên run bần bật, ngón tay bốc lên một ngọn linh hỏa, cẩn thận đốt lá bùa kia.
Ngọn lửa bùng lên, cậu ngơ ngác nhìn chằm chằm, không dám rời mắt một tấc.
Thật sự có thể nghe được sao?
Nên hỏi cái gì đây? Ngươi đang ở đâu? Có ổn không? Có bị thương không? Bao giờ trở về?
“Miên Miên?”
Khoảnh khắc giọng nói quen thuộc vang lên, thần sắc Thẩm Ý Miên cứng đờ, trong đầu hiện lên gương mặt Tạ Luật, từng cảnh tượng sớm chiều bên nhau ở Tả Lăng Phong như ùa về, cậu bỗng thấy có xúc động muốn khóc.
“Ngươi mất ngủ?”
Thẩm Ý Miên: “…… Không có.”
Cái không khí bi thương vừa rồi bị một câu này phá vỡ trong nháy mắt, chẳng còn lại gì. Cậu vội đứng dậy, đóng chặt cửa sổ, hạ giọng nói: “Ngươi có lá bùa như thế, sao không cho ta nhiều thêm vài tấm? Ngươi có biết mấy ngày nay ta……”
Lời đến miệng lại nghẹn cứng, chẳng nói tiếp được.
Đầu bên kia lá bùa, Tạ Luật dường như nghe ra lời cậu còn chưa kịp nói hết, giọng thấp khàn: “Xin lỗi, ta chỉ có một lá này thôi. Ngươi làm sao vậy?”
Giọng nói khàn khàn, như thể sắp khóc.
“Ta không sao.” Thẩm Ý Miên lo lá bùa sắp cháy hết, chỉ có thể nhanh chóng hỏi câu mấu chốt: “Ngươi thì sao, ngươi thế nào rồi?”
Tạ Luật trầm ngâm một lát: “Ta hiện đang ở bí cảnh Nam Hải thượng cổ. Nơi này có thể tạm tránh sự truy bắt của Yên Sơn. Theo nội dung cốt truyện, trong này có một vị lão giả, sẽ truyền thụ cho ta công pháp cực phẩm cùng tu vi.”
Có được công pháp cực phẩm rồi, y sẽ trở về Yên Sơn, tiếp tục vả mặt, nghịch tra cốt truyện.
Nghe vậy, lòng Thẩm Ý Miên thoáng yên ổn xuống.
Bí cảnh lão giả, thật sự là quen thuộc quá. Trong tiểu thuyết tu tiên thường có một thượng cổ đại năng, khổ chờ nghìn năm, rốt cuộc đợi đến nam chủ thiên tư trác tuyệt, liền đem toàn bộ tu vi truyền lại. Ngốc nghếch nhưng thật sự rất sảng.
Xem ra Tạ Luật quả thực không có việc gì, chỉ là đang thuận theo cốt truyện mà đi thôi.
“Vậy thì tốt rồi.” Thẩm Ý Miên dụi mắt, ngồi trên ghế nhìn ra cửa sổ, thấp giọng nói: “Ta không sao, ngươi cũng không cần lo cho ta. Vài ngày nay ta cùng Tô sư huynh học được rất nhiều chiêu kiếm, sư huynh và sư tôn đều khen ta chăm chỉ.”
Tạ Luật lẳng lặng nghe, một lúc lâu sau mới nhàn nhạt mở miệng: “Vòng cổ Tụ Ngọc kia, không cần tháo. Dưới Đại Thừa kỳ sẽ không ai làm ngươi bị thương.”
Lời này đột ngột đến mức Thẩm Ý Miên ngẩn ra, không kịp phản ứng.
Tạ Luật tiếp tục điềm tĩnh nói: “Hiện tại Trấn Ma Tháp trăm ma đào thoát, ngươi vẫn chỉ tu luyện mà chưa từng nhận nhiệm vụ. Yên Sơn sẽ không để một đệ tử Địa giai như ngươi mãi nhàn rỗi.”
Y lập tức phân tích tình cảnh Thẩm Ý Miên, không chút do dự căn dặn: “Sắp phải đi làm nhiệm vụ, nhất định mang vòng cổ bên người. Làm việc phải suy nghĩ ba lần rồi mới quyết, đừng nóng nảy xúc động, càng đừng nổi thánh mẫu tâm. Ngươi đã có tu vi, lại tập được kiếm chiêu, còn có đạp tuyết bộ do Tư Vô Hạnh thân truyền, làm nhiệm vụ chắc chắn trăm phần trăm thắng.”
Thẩm Ý Miên ngơ ngác nghe, nỗi hoảng loạn bất an dần lắng xuống.
“Nghe lời ta nói, ngươi sẽ không sao, cũng không bị thương. Đây là kết quả ta tính toán từ cơ sở dữ liệu.” Giọng điệu lãnh đạm của Tạ Luật lúc này lại khiến người đặc biệt yên tâm. “Cho nên, đừng sợ, hãy tin chính ngươi. Bình thản mà đi.”
Tin tưởng chính mình.
Từ trước đến nay, cậu chưa từng thật sự tin tưởng vào bản thân. Thường thì cậu luôn ký thác hy vọng lên người khác.
Có lẽ lần này, cậu có thể thử một lần tin vào mình. Chỉ cần nghĩ vậy thôi, Thẩm Ý Miên đã cảm thấy toàn thân lại tràn đầy sức lực.
“Lá bùa sắp cháy hết rồi, Miên Miên.”
Nghe thế, Thẩm Ý Miên bừng tỉnh, ánh mắt lóe lên, chỉ thấy lá bùa trong tay đã sắp cháy rụi.
Cậu hít sâu, siết chặt trong tay.
“Ta…”
“Hửm?”
Giọng y cực nhẹ, lại ẩn ẩn mang theo ý vị dụ dỗ: “Ngươi làm sao?”
Thẩm Ý Miên mím môi, ánh mắt phản chiếu lá bùa đang dần tiêu tán.
“Ta nhớ ngươi, Tạ Luật.”
Trong phòng tĩnh lặng đến mức, cậu chỉ nghe rõ tiếng tim mình đập.
“Bùm… bùm…” Tựa như cuồng phong cuốn qua, lửa bùng trên đám cỏ khô, càng lúc càng dữ dội. Dù trời có mưa to cũng chẳng thể dập tắt, chẳng gì có thể ngăn cản.
Đầu bên kia lá bùa lặng im rất lâu. Đến khi Thẩm Ý Miên cho rằng Tạ Luật không nghe thấy, cuối cùng vẫn truyền đến giọng khàn nặng nề của y.
“Ba ngày.”
Thẩm Ý Miên chớp mắt, chưa hiểu: “Cái gì?”
“Ba ngày sau, ta sẽ tăng tốc hoàn thành hết nhiệm vụ nơi này, trở về gặp ngươi.” Giọng Tạ Luật nặng trầm, rõ ràng là thanh âm lãnh đạm bình tĩnh, nhưng giờ phút này lại như kề bên tai, nhuốm một tầng ái muội không thể diễn tả.
“Thẩm Ý Miên, chờ ta.”