Thẩm Ý Miên tiện tay lật sổ nhật ký của Tạ Luật, thật ra bên trong viết về cậu không nhiều, phần lớn đều là ghi chép sinh hoạt hằng ngày của y.
Ví dụ như hôm nay tu luyện loại công pháp nào, cốt truyện đã tiến triển đến đâu, hay đọc quyển sách tối nghĩa nào.
Cậu cảm thấy nếu đem Tạ Luật đi làm bài kiểm tra MBTI, chắc chắn thuộc nhóm “J”.
(J: Phán đoán/Định hướng có kế hoạch (Judging) )
Nhà ai lại viết nhật ký nhạt nhẽo như thế, toàn mấy việc cứng nhắc. Còn cậu hồi nhỏ viết nhật ký đều là: hôm nay phá vỡ kính nhà ai, đánh Poker thắng bao nhiêu bịch que cay.
Nghĩ kỹ lại, hình như cũng chẳng tốt hơn Tạ Luật là bao.
Cậu xoa xoa bả vai đau nhức, mặc quần áo chỉnh tề, kéo đôi chân mỏi mệt đi đến lớp.
Vừa bước vào Thanh Hoành Điện, Thẩm Ý Miên liền cảm giác ánh mắt mọi người đồng loạt đổ dồn về phía mình.
Sao thế này?
Hôm nay cậu quên rửa mặt à?
“Mau nhìn cổ của đệ tử ở Tả Lăng Phong kìa, toàn dấu răng!”
“Còn phải nói, chắc chắn tối qua làm chuyện đó.”
“Chậc, không ngờ ngày thường trông thành thật như vậy, thế mà tìm được kiểu hoang dã này.”
Tu vi tăng tiến, thính lực Thẩm Ý Miên giờ cũng không tầm thường, mấy lời thì thầm đó đều rơi vào tai, khiến mặt cậu đỏ bừng, vội kéo cổ áo lên che lại.
Đều tại Tạ Luật! Biết vậy lúc ra cửa đã phải soi gương, bây giờ hay rồi, ai cũng biết cậu bị chó cắn.
Suốt buổi học, Thẩm Ý Miên đứng ngồi không yên. Mãi đến khi trở về Tả Lăng Phong mới thấy thoải mái hơn đôi chút.
Thấy tiểu đồng của Tư Vô Hạnh từ trong điện đi ra, cậu vội chặn lại: “Sư tôn đâu?”
Tiểu đồng hớn hở chạy đến: “Sư huynh về đúng lúc quá, sư tôn hôm nay không có ở, dặn ta nói ngươi sau khi đi học về phải chăm chỉ tu luyện, đừng lười biếng.”
Khóe miệng Thẩm Ý Miên co giật. Đến thời khắc mấu chốt thì Tư Vô Hạnh luôn biến mất, tám phần lại xuống núi tìm vui thú ở đâu rồi.
Ban đầu cậu còn định hỏi Tư Vô Hạnh nên làm thế nào bây giờ. Thật lòng mà nói, Thẩm Ý Miên có chút không dám đối mặt với Tạ Luật.
Bị làm chuyện đó rồi, cậu cứ thấy hoang mang bất an, giống như chuyến tàu vốn chạy trên đường ray bình thường bỗng chệch hướng, kéo cậu đến một con đường không biết trước.
Từ khi Tạ Luật bước vào nơi này, cuộc sống của Thẩm Ý Miên đã chẳng còn yên ổn nữa. Tham gia nhiệm vụ thiên giai, thăng lên địa giai, tu vi tiến bộ vượt bậc, một mình vào Trấn Ma Tháp mà trước kia đến nhìn cũng không dám, thế mà còn hoàn thành nhiệm vụ.
Cậu rất cần một người chỉ lối, nói cho cậu biết bây giờ làm vậy đúng hay sai, rồi sắp tới nên đối mặt thế nào với Tạ Luật, với Tả Yến, còn cả Duẫn Nịnh luôn thích Tạ Luật.
Nhưng ngoài Tư Vô Hạnh, Thẩm Ý Miên chẳng nghĩ ra ai có thể giúp mình.
“Ta hôm nay mệt quá, đợi sư tôn về rồi nói.” Thẩm Ý Miên tháo trường kiếm bên hông, ngồi ở bậc thềm trước cửa điện, giống như một đứa trẻ ngồi chờ cha mẹ về nhà.
Không biết chờ bao lâu, cậu chống cằm, mơ màng sắp ngủ, hoàng hôn nhuộm đỏ chân trời, bầy chim sẻ bay về tổ.
Trước mặt bỗng xuất hiện một bóng đen. Thẩm Ý Miên cảm giác có người đến gần, buồn ngủ hé mắt lên, thấy một người đàn ông mặc tây trang, đi giày da.
Cậu sững sờ, tưởng mình nằm mơ. Nhưng đối phương lại mỉm cười, cúi người xuống, đưa danh thiếp tới trước mặt.
“Xin chào, Thẩm Ý Miên. Ta là Tạ Văn Chu, đến từ phòng nghiên cứu NVDEN của Mỹ, phụ trách nghiên cứu AI hình người.”
Thẩm Ý Miên ngơ ngác, theo bản năng nhận lấy tấm danh thiếp in bằng tiếng Latin. Quanh đó, đệ tử xung quanh đều tò mò dõi theo.
Một người đàn ông ăn mặc lố lăng, đang nói chuyện gì với Thẩm sư huynh vậy?
Thẩm Ý Miên lập tức phản ứng, thấy có gì đó không ổn, liền hạ giọng: “Ngươi vừa mới xuyên đến? Theo ta về phòng trước đã.”
Tạ Văn Chu lễ phép gật đầu, đi theo sau cậu vào phòng.
Vừa đóng cửa lại, Thẩm Ý Miên vội hỏi: “Ngươi vừa nói ngươi là ai? Ta không nghe rõ.”
Nghe vậy, Tạ Văn Chu khẽ cười: “Danh thiếp đang ở trong tay ngươi, có thể tự nhìn.”
“À đúng.” Thẩm Ý Miên lấy ra tấm danh thiếp soi kỹ, nội dung rất ngắn gọn, cậu liền chú ý đến mấy chữ “AI hình người”, lập tức ngẩng đầu: “Ngươi… ngươi chẳng lẽ chính là Tạ Luật…”
Tạ Văn Chu hơi gật đầu, mỉm cười: “Ở thế giới này y họ Tạ? Ở chỗ chúng ta, đều gọi y là 0507.”
Thẩm Ý Miên nuốt khan một cái, quả nhiên đoán không sai — người trước mắt này chính là nhà khoa học đã tạo ra Tạ Luật.
0507, con số phía sau tên Tạ Luật, cũng chính là mã hiệu của y.
Cậu vừa mới cùng Tạ Luật làm cái loại chuyện kia, quay đầu nhà khoa học liền xuất hiện, chẳng lẽ là… đặc biệt đến để chỉnh sửa lại cốt truyện, xử lý con robot đã phản loạn này?
Thấy cậu thần sắc bất an, Tạ Văn Chu ôn tồn nói: “Ngươi không cần khẩn trương, có thể ngồi xuống nói chuyện không?”
Thẩm Ý Miên sực tỉnh, vội vàng kéo ghế, ân cần rót một chén trà nóng: “Được, đương nhiên được. Xin hỏi Tạ tiên sinh đến đây là có chuyện gì?”
Tiếp nhận chén trà, Tạ Văn Chu khẽ nhấp một ngụm, thần sắc thả lỏng: “Đừng vội, Thẩm tiên sinh. Không ngờ thế giới trong sách lại được thiết lập hoàn thiện như thế, đây là lần đầu ta bước vào thư trung thế giới.”
Ha hả, đúng vậy, đều là chỉ xui xẻo như bọn cậu mới bị kéo xuyên vào thế giới này thôi.
“Cũng không có gì để tiếp đãi, ngươi cứ thoải mái.” Thẩm Ý Miên cẩn thận lựa lời: “Tạ tiên sinh lần này tới, có phải Tạ Luật xảy ra vấn đề gì không?”
Tạ Văn Chu chỉ cười, không nói, đặt chén trà xuống, lấy từ dưới nách ra một tập hồ sơ đặt trước mặt Thẩm Ý Miên: “Đây là số liệu giám sát của 0507 trong vòng 24 giờ gần nhất, ngươi có thể xem qua, ta sẽ giải thích cho ngươi.”
Thẩm Ý Miên nhận lấy, lật vài tờ, toàn là số liệu tiếng Anh dày đặc, cậu nhìn chẳng hiểu gì.
Phía trước, giọng nói bình thản của Tạ Văn Chu vang lên: “Căn cứ giám sát, cơ năng thân thể của 0507 vào mấy tiếng trước xuất hiện dao động dữ dội. Đây là lần đầu tiên kể từ khi 0507 được đưa vào sử dụng, xuất hiện giá trị dị thường như vậy.”
Thẩm Ý Miên yếu ớt giơ tay: “Cái đó… có thể giải thích dễ hiểu một chút không?”
Nghe vậy, Tạ Văn Chu bật cười: “Được, nói đơn giản, lúc ngươi cùng y lên giường,y tạm thời thoát khỏi sự khống chế của chúng ta.”
Thẩm Ý Miên: “……” Cậu giờ đã hiểu vì sao đôi lúc Tạ Luật lại nói chuyện thẳng thừng đến vậy.
Thấy cậu còn có tâm trạng đùa giỡn, Tạ Văn Chu bất đắc dĩ đỡ trán: “Hài tử, chuyện này đối với nhân loại không phải việc tốt. 0507 được trao quá nhiều quyền hạn, mà lại không có ràng buộc nghĩa vụ, chẳng khác nào một quả bom hẹn giờ có thể nổ bất cứ lúc nào, ngươi chẳng lẽ không sợ sao?”
Nghe đến đây, Thẩm Ý Miên nổi cáu: “Vậy vì sao ban đầu các ngươi lại cho y nhiều quyền như thế, thậm chí tùy tiện giết người cũng được?”
Tạ Văn Chu hơi sững lại, mím môi: “Bởi vì y vốn là vật thí nghiệm của ta. Trong quá trình nghiên cứu, ta muốn y có thể tiếp cận trải nghiệm tình cảm của nhân loại. Nếu ước thúc quá chặt, y sẽ không thể tự do biểu hiện cảm xúc.”
Hỉ, nộ, ai, lạc; yêu, hận, tình, thù — tất cả đều là tình cảm nhân loại. Nếu cài đặt quy tắc robot không được gây hại con người, thì robot sẽ vĩnh viễn không có cơ hội nảy sinh hận ý đối với nhân loại.
“Nhưng cho dù vậy, thí nghiệm vẫn luôn thất bại.”
Nhiều lần thử nghiệm, cuối cùng chỉ còn cách mạo hiểm, đưa 0507 đến Cục Quản Lý Thời Không phụ trách thí nghiệm xuyên sách, để y lấy thân phận Tạ Luật trải nghiệm đủ loại nhân sinh trong thế giới sách, nhằm đánh thức tình cảm.
“Đây đã là thế giới thứ 360 mà 0507 tiến vào. Những nhiệm vụ trước y đều hoàn thành trôi chảy, chưa từng mắc sai lầm nào.” Khi nhắc đến Tạ Luật, trong mắt Tạ Văn Chu thoáng hiện tia kiêu ngạo khó nhận ra, “Lần này ta đến không phải để khiển trách ngươi và Tạ Luật phá hỏng cốt truyện, nên ngươi đừng lo.”
Nghe đến đây, Thẩm Ý Miên mới thở phào nhẹ nhõm, khẽ hỏi: “Vậy ngài đến là vì chuyện gì?”
“0507 đã nảy sinh tình cảm, thật ra ta muốn cảm tạ ngươi đã dạy y những điều đó.” Tạ Văn Chu thở dài, “Chỉ tiếc với kỹ thuật hiện nay, ta không thể mang ngươi rời khỏi thế giới này, nhưng ta có thể mang 0507 đi.”
Thẩm Ý Miên lập tức ngẩn người.
Tạ Văn Chu thành khẩn nhìn cậu, thấp giọng: “Ta không biết các ngươi tiến triển đến đâu, nhưng hy vọng ngươi hiểu. Đột phá của 0507 sẽ trở thành cột mốc lịch sử trong lĩnh vực AI. Ta cần mang chip trung tâm của y về để tiếp tục nghiên cứu.”
Thẩm Ý Miên ngây dại nhìn ông ta, thật lâu sau mới khẽ nói: “Tại sao ngươi lại hỏi ý ta?”
“Bởi vì ngươi là nhân tố mấu chốt giúp 0507 đột phá. Nếu ngươi đồng ý, chúng ta hứa sẽ ghi tên ngươi vào báo cáo, lưu danh sử sách, đồng thời sẽ cấp cho gia đình ngươi một khoản tiền bồi thường hậu hĩnh.”
Lời lẽ của Tạ Văn Chu khẩn thiết, lại chẳng nhận ra sắc mặt Thẩm Ý Miên càng lúc càng lạnh lẽo.
“Thế nào, ta có thể cho ngươi ba ngày suy nghĩ. Khi nào quyết định, chỉ cần nhấn nút nổi trên danh thiếp, ta sẽ dùng hình chiếu thực tế ảo để xuất hiện trước mặt ngươi.”
Thẩm Ý Miên nắm chặt tấm danh thiếp, cười lạnh: “Cho nên từ đầu đến cuối, các ngươi chưa từng quan tâm đến sống chết của ta, cũng chẳng hề hỏi qua ý nghĩ của Tạ Luật?”
Nụ cười của Tạ Văn Chu thoáng cứng lại.
Thẩm Ý Miên lạnh lùng nói: “Các ngươi rõ ràng biết nếu cứ theo cốt truyện, Tạ Luật sẽ giết ta. Nhưng không ai nghĩ tới việc cứu ta, chỉ coi ta là chuột bạch trong thí nghiệm.
Nếu Tạ Luật thật sự giết ta, thí nghiệm thất bại, các ngươi lập tức đưa y sang thế giới tiếp theo. Còn nếu y không giết ta, vi phạm mệnh lệnh của các ngươi, thí nghiệm thành công, thì các ngươi lại muốn mang y đi.”
Tạ Văn Chu cứng họng, im lặng cụp mắt, không thể đáp lại.
“Một miệng một tiếng 0507, ngươi rõ ràng muốn Tạ Luật có được tình cảm nhân loại, nhưng từ trước đến nay chưa từng coi y là người.” Thẩm Ý Miên giơ tấm danh thiếp lên, nhàn nhạt nói, “Ta sẽ để quyền quyết định cho Tạ Luật, để chính y chọn ở lại hay rời đi. Ta hiện tại không muốn gặp ngươi, mời trở về đi.”
Thấy cậu định mở cửa tiễn khách, Tạ Văn Chu bỗng chặn lại, trầm giọng: “Ít nhất ta chưa bao giờ coi ngươi và Tạ Luật chỉ là vật thí nghiệm. Tướng mạo và tố chất thân thể của Tạ Luật đều được xây dựng dựa trên tính cách của con trai năm tuổi của ta.”
Thẩm Ý Miên kinh ngạc, lùi nửa bước: “Ý ngươi là gì?”
Tạ Văn Chu đỡ gọng kính, thở dài: “Xin lỗi, ta thất thố. Ngồi xuống, nghe ta giải thích.”
Thẩm Ý Miên bán tín bán nghi mà ngồi lại, nhìn Tạ Văn Chu uống cạn chén trà, ho khan một hồi.
“Ngươi hẳn biết tính cách giả lập của Tạ Luật rồi chứ?” Tạ Văn Chu gượng cười, chậm rãi nói: “50% chủ nghĩa hoàn mỹ, 30% độc miệng, 18% lạnh nhạt châm biếm, 2% tự luyến.”
Thẩm Ý Miên gật đầu: “Biết. Cứ như có bệnh ấy, sao ngươi lại lập trình y thành như thế?”
Tạ Văn Chu: “…… Bởi vì con trai ta chính là như vậy.”
“Tê…” Thẩm Ý Miên cúi đầu, thật thà nói: “Xin lỗi.”
Tạ Văn Chu cười lắc đầu: “Không sao. Tính cách thằng bé quả thật chẳng thể gọi là ôn hòa, nhưng lớn lên thì đáng yêu. Ngươi hẳn đã gặp qua rồi?”
Thẩm Ý Miên ngẩn ra, trong đầu thoáng hiện gương mặt ngây thơ như ngọc tuyết của đứa bé năm tuổi: “Ngươi nói… hình thái lúc hết điện?”
Tạ Văn Chu gật đầu, lấy ra một bức ảnh — quả nhiên chính là bộ dáng Tạ Luật thuở nhỏ.
“Con trai ta…” ánh mắt ông ta tối lại, khẽ v**t v* bức ảnh, “Năm tuổi đã qua đời vì tai nạn xe.”
Thẩm Ý Miên trợn mắt, không biết nên an ủi thế nào.
Tạ Văn Chu tháo kính, lau mắt, giọng nhạt: “Ta nghiên cứu AI hình người, đưa vào dữ liệu tính cách và tham số thân thể của con trai, là tư tâm của riêng ta.
Ngươi cũng đoán được rồi, hạn chế quá ít cho một người máy là hành vi trái luật. Khi nghiên cứu còn chưa hoàn tất, ta đã bị tố cáo, 0507 bị cưỡng chế thu hồi. Họ cho rằng y quá nguy hiểm, liền đưa vào thế giới trong sách để đảm bảo an toàn cho thế giới hiện thực.”
Thẩm Ý Miên lúc này mới hiểu vì sao bản hướng dẫn sử dụng của Tạ Luật lại qua loa như thế. Thì ra thế giới trong sách chính là nhà giam, còn Tạ Luật bị xem như tội phạm nguy hiểm bị nhốt ở đây.
Chỉ là… giam giữ y, có nghĩ đến ở đây còn có người thường không?
“Sự tình đại khái là như vậy.” Tạ Văn Chu nói nhỏ, “Ta muốn mang 0507 về, thật ra là quá ích kỷ, muốn tiếp tục sống chung với ‘đứa con’ mà ta dốc ba mươi năm nghiên cứu chế tạo. Nhưng ta tôn trọng ý kiến các ngươi, gặp y một lần rồi ta sẽ không quấy rầy cuộc sống của hai người nữa.”
Nghe đến đây, Thẩm Ý Miên ngược lại có chút không nỡ: “Thật ra, ý kiến của ta không quan trọng, ngươi nên hỏi Tạ Luật.”
Tạ Văn Chu trầm ngâm, cảm thấy có lý, song lại nhìn sang cậu, ý vị sâu xa cười: “Ý kiến của ngươi cũng quan trọng. Rốt cuộc, quan hệ 0507 với ngươi chẳng bình thường.”
Thẩm Ý Miên vội xua tay: “Không không, không phải như ngươi nghĩ…”
“Không cần giải thích, ta hiểu.” Tạ Văn Chu lại lấy một tấm danh thiếp đưa cho cậu, khẽ nói: “Nếu có việc thì liên hệ ta, lần này đừng xé đi nhanh như vậy.”
Thẩm Ý Miên có hơi ngượng ngùng mà nhận lấy. Thấy ông ta chuẩn bị rời đi, cậu nhanh miệng gọi: “Thật ra ta còn một chuyện muốn hỏi!”
Thân hình Tạ Văn Chu dần biến thành quầng sáng mờ, ông ôn tồn mỉm cười: “Chuyện gì?”
“Cốt truyện hiện tại đã hoàn toàn lệch khỏi quỹ đạo, có khả năng sẽ có AI khác đến tiêu diệt Tạ Luật không?” Thẩm Ý Miên lo lắng hỏi, tay siết chặt vạt áo.
Nghe vậy, Tạ Văn Chu trầm tư rồi khẽ gật: “Không phải không có khả năng. May mắn là biện pháp ứng phó cũng không khó. Ta tin 0507 đã có chuẩn bị.
Ngươi vốn là nhân vật ‘bá chiếm vị hôn thê, cuối cùng bị Tạ Luật g**t ch*t’. Ngươi có từng nghĩ, mục đích của cốt truyện này là gì không?”
Thẩm Ý Miên ngẩn ra, chưa hiểu.
“Mục đích chính là kết quả. Ngươi thử nghĩ, nếu ngươi chết, sẽ xảy ra chuyện gì?”
Thẩm Ý Miên cau mày suy ngẫm, bỗng toàn thân nổi da gà: “Y mà dám giết ta, sư tôn ta nhất định sẽ giết y!”
Tạ Văn Chu gật đầu: “Đúng vậy. Đó chính là phản ứng dây chuyền. Ngươi và sư tôn ngươi đều là vai ác trong mắt Tạ Luật. Khác ở chỗ, ngươi là vai ác nhỏ, còn sư tôn ngươi mới là vai ác lớn, sẽ đem đến cho y thử thách lớn hơn.”
“Vậy chúng ta nên làm gì bây giờ?” Thẩm Ý Miên đau đầu, không ngờ cả nhà mình đều là vai ác.
Tạ Văn Chu từ tốn dẫn dắt: “Đây chỉ là chức năng nhân vật mà thôi. Nếu đổi người khác, cũng có thể tạo ra hiệu quả tương tự.”
Thẩm Ý Miên sững người: “Ngươi muốn nói là…”
Đúng vậy, nếu cậu không đi bá chiếm Tả Yến, thì chẳng phải vẫn còn những kẻ khác muốn bá chiếm Tả Yến sao?
Ép Tả Yến kết thành đạo lữ với Tĩnh Thủy chân nhân, chẳng phải vốn đã có sẵn vai ác đó sao?
Thấy cậu đã hiểu ra, Tạ Văn Chu mỉm cười: “Ngươi thông minh đấy. Gửi báo cáo chung với 0507, viết như vậy hẳn cũng không giống nhau.”
Thẩm Ý Miên: “… Y nhất định sẽ mắng ta cho coi.”
Tạ Văn Chu ngẩng đầu nhìn bầu trời, nhẹ giọng: “Ai biết được.”
Thân ảnh ông ta dần mờ đi, Thẩm Ý Miên vẫy tay chào, nhìn bóng dáng phảng phất cô độc kia, không nhịn được nói: “Ngươi có thể đến thăm y bất cứ lúc nào, ta tin y cũng sẽ vui lòng gặp ngươi.”
Sắc mặt Tạ Văn Chu thoáng khựng lại, sau một lúc lâu mới dịu dàng mỉm cười, vẫy tay: “Rất vui được quen biết ngươi, Thẩm Ý Miên, hẹn gặp lại.”
Ông ngừng lại, nghiêm túc bổ sung: “Cảm ơn ngươi đã chăm sóc 0507… Không, nên gọi là Tạ Luật.”
Đợi ông biến mất hẳn, Thẩm Ý Miên ngồi xuống ghế, lật qua lật lại tấm danh thiếp, tâm tình mãi không yên.
Thì ra giải quyết chuyện này không hề khó, tại sao Tạ Luật không nói cho cậu?
Cậu không tin y không nghĩ ra cách. Người kia bây giờ khác xưa, thông minh quỷ quái, chắc chắn là cố tình giấu giếm.
Đang còn suy nghĩ, cửa phòng bỗng vang lên tiếng gõ.
Thẩm Ý Miên nghĩ đó là Tạ Luật trở về, theo bản năng chỉnh lại áo, đứng lên mở cửa — lại đối diện với đôi mắt đỏ hoe.
“Sư huynh, ta đã cùng y giải trừ hôn ước.”
Tả Yến bình tĩnh nhìn cậu, vươn tay nắm chặt lấy Thẩm Ý Miên,
“Đi với ta, chúng ta bỏ trốn đi.”