Long Ngạo Thiên Sư Đệ Là AI Hình Người

Chương 38: Tân nhân loại như thế nào, không ai đáng thương hắn a!

Rời khỏi Tiện Nguyệt Phong, Tạ Luật cầm chặt tờ hôn khế đã trở thành phế thải, một mạch chạy về Tả Lăng Phong.

Còn chưa kịp lên núi, y đã bắt gặp một bóng dáng quen thuộc ở trước sơn môn.

Hai người đứng ở hai đầu bậc thang, Tạ Luật vẻ mặt bình tĩnh bước ngang qua đối phương, lại ngay lúc thoáng chạm mặt thì bị một tiếng gọi giữ lại.

“0507.”

Bước chân y khựng lại, xoay người nhìn đối phương, giọng nhạt nhẽo: “Nếu ngươi tới để mang ta rời đi, thì ta cự tuyệt.”

Tạ Văn Chu lặng lẽ nhìn y, gượng ép nở một nụ cười, “Quả nhiên là như vậy, hiện tại ngươi đã có tư duy của chính mình.”

Trước kia, hắn biết 0507 chỉ là một cỗ AI người máy lãnh đạm đến gần như tàn nhẫn, không hề có chút cảm tình, lại càng không thể nào cự tuyệt bất kỳ mệnh lệnh nào.

Tạ Văn Chu vốn có đặc quyền tối cao để hạ lệnh, nhưng giờ đây, chưa kịp mở miệng thì 0507 đã tự mình cự tuyệt hắn, hay nói đúng hơn, đang cảnh cáo hắn.

Trong ký ức của Tạ Luật, y cũng chẳng mấy ấn tượng sâu với Tạ Văn Chu. Nếu phải nói, y chỉ nhớ rõ chính Tạ Văn Chu đã chế tạo y thành AI người máy quân dụng, ném vào tiền tuyến ch·iến tr·anh. Mục đích không phải để y hoạch định chiến lược chiến trường, mà là để tiến hành đủ loại thực nghiệm gi·ết chóc.

Trong mắt y, Tạ Văn Chu là kẻ đối với việc thăm dò nhân tính đã đạt đến mức si mê, một con người cực kỳ nguy hiểm và ích kỷ.

Tạ Luật vừa định rời đi, lại nghe thấy Tạ Văn Chu dùng tiếng Anh nhẹ giọng nói:

“Hôm nay ta đã gặp Thẩm Ý Miên.”

Y lập tức quay đầu lại, ánh mắt cảnh giác nhìn thẳng về phía hắn, trong đáy mắt lướt qua một tia sát khí.

“Đừng lo.” Tạ Văn Chu dường như chẳng nhìn thấy địch ý kia, vẫn nhàn nhạt mỉm cười: “Ngươi là thần tích mà ta và Thẩm Ý Miên cùng nhau sáng tạo ra, ta thực lòng cảm kích cậu ấy, cũng hoàn toàn không nghĩ mạnh mẽ kéo ngươi rời khỏi thế giới này. Ta chỉ đến thăm ngươi, rất nhanh sẽ đi thôi.”

Tạ Luật không quay đầu, hờ hững nói: “Xem xong rồi thì đi.”

Tạ Văn Chu vội vàng giơ tay chặn lại: “Ta đến là muốn hỏi ngươi, ngươi đã học được những loại cảm tình nào rồi?”

“Có báo cáo, chính ngươi tự tìm mà đọc.”

“Hỉ, nộ, ai, lạc, ái, ố, dục – đây là thất tình trong Phật giáo.” Tạ Văn Chu vỗ vai y, nhẹ giọng gợi nhắc: “Hiện giờ ngươi mới chỉ cảm nhận được ‘dục’, thậm chí nghiêng nhiều về phương diện sắc dục. Ta hy vọng ngươi có thể cảm nhận nhiều hơn, ngươi vẫn còn một đời thật dài để chậm rãi nghiên cứu.”

Còn hắn, thì đã chẳng còn bao nhiêu thời gian.

Những lời chưa kịp nói hết, hắn chỉ cúi mắt nhìn đồng hồ, sau một lúc lâu mới ngẩng đầu lên: “Ta phải đi rồi, ngươi còn cần ta giúp gì nữa không?”

Tạ Luật vốn định làm ngơ, nhưng nghĩ tới điều gì đó, bỗng dừng bước: “Có.”

Ánh mắt Tạ Văn Chu sáng lên: “Nói đi, chỉ cần ta có thể giúp, nhất định sẽ giúp.”

Tạ Luật thấp giọng: “Ta muốn một phần tư liệu, trong cơ sở dữ liệu không có.”

“Trong cơ sở dữ liệu không có? Sao lại thế được……” Tạ Văn Chu thoáng nghi hoặc, “Ngươi muốn tư liệu về phương diện nào? Vật lý học, triết học, lịch sử hay khảo cổ?”

Tạ Luật lắc đầu, tiến đến gần bên tai hắn, hạ giọng nói mấy câu.

Một lát sau, thần sắc Tạ Văn Chu thoáng khựng lại, như thể nghe thấy chuyện vô cùng buồn cười, cuối cùng nhịn không nổi bật cười thành tiếng.

“AI sau khi thức tỉnh, yêu cầu đầu tiên đối với nhân loại lại là chuyện như thế này. Thật sự không biết nên nói ngươi thế nào cho phải. Nhưng mà, điều này khiến ta bắt đầu cảm thấy ngươi thật sự chẳng khác gì nhân loại.”

Nếu như năm đó con hắn vẫn còn tồn tại, chẳng phải cũng sẽ có tính cách thú vị như vậy sao?

Nghĩ đến nhi tử, Tạ Văn Chu liền thu lại ý cười, khẽ nói: “Ta sẽ giúp ngươi sắp xếp. À đúng rồi, nhắc nhở ngươi một chuyện, lúc ta rời khỏi chỗ Thẩm Ý Miên, có thấy Tả Yến bước vào phòng cậu ấy.”

Lời vừa dứt, sắc mặt Tạ Luật khẽ biến, thi triển một đạo độn địa quyết, lập tức biến mất trước mặt hắn.

Tạ Văn Chu cười khẽ, tâm tình không hiểu sao lại thấy tốt hơn nhiều.

Hắn nghĩ, từ hôm nay trở đi, 0507 sẽ không còn chỉ là một dãy số lạnh băng nữa, mà đã thật sự trở thành “Nhân loại mới”.

Ba mươi năm nỗ lực rốt cuộc cũng được hồi báo. Hắn rõ ràng biết ng·ười ch·ết thì không thể sống lại, nhưng hắn vẫn tình nguyện tin tưởng rằng con hắn đang sống trong thế giới này, có một sinh mệnh mới.

Trong phòng, Tả Yến vội vàng thu dọn đồ của Thẩm Ý Miên, gấp gáp nói: “Sư huynh, chúng ta không còn bao nhiêu thời gian nữa, hiện tại Tạ Luật hoàn toàn không nghe ta nói, muốn đi thì chỉ có thể tranh thủ lúc y chưa trở về……”

Thẩm Ý Miên chắn trước người hắn, ấn chặt tay hắn lại, ánh mắt phức tạp nhìn hắn: “Tả Yến, ta có lời muốn nói với ngươi.”

Tả Yến thoáng khựng lại, thấp giọng đáp: “Có gì để sau hãy nói, được không?”

Thấy hắn cố chấp, Thẩm Ý Miên đành cắn răng nói: “Ta sẽ không đi cùng ngươi.”

Lời vừa dứt, động tác của Tả Yến cứng lại, hắn gắng gượng kéo khóe môi, dịu giọng hỏi: “Có phải bởi vì ta giấu ngươi chuyện hôn ước nên ngươi tức giận không? Chuyện này ta có thể giải thích sau được không?”

Thẩm Ý Miên lắc đầu, kéo hắn ngồi xuống bên cạnh bàn: “Ngươi bình tĩnh lại một chút. Trước tiên ta khẳng định sẽ không rời khỏi nơi này. Thứ hai, ta vẫn luôn coi ngươi là bằng hữu. Ngươi đối với ta rất tốt, ta đều biết rõ, nhưng ta tuyệt đối sẽ không vì ngươi tốt với ta mà thích ngươi.”

Tả Yến ngây dại nhìn cậu, ngơ ngác thấp giọng hỏi: “Vì sao?”

“Ta cũng không biết nên hình dung thế nào, ngươi rất tốt, nhưng không phải kiểu người ta thích.” Thẩm Ý Miên cẩn thận quan sát thần sắc hắn, “Ngươi ôn nhu, săn sóc, trọng nghĩa khí, nhất định sẽ tìm được người thích hợp hơn.”

Nghe đến đó, Tả Yến bỗng bật cười: “Ta không phải kiểu người ngươi thích, vậy ai mới là? Tạ Luật sao?”

Thẩm Ý Miên sững người, đột nhiên cảm thấy người trước mắt dường như đã thay đổi thành một kẻ khác, hoặc có lẽ, đây mới là Tả Yến thật sự.

“Đúng rồi, ta quên mất. Lúc đó vừa nhìn thấy Tạ Luật, ngươi liền nói y chính là kiểu người ngươi thích.” Tả Yến siết chặt đầu ngón tay, ngẩng mắt nhìn Thẩm Ý Miên, giọng chợt trầm xuống: “Ngươi cùng y đã bàn bạc xong rồi phải không? Vì thích ngươi, nên cố tình chủ động giải trừ hôn ước với ta, để thành toàn cho hai người các ngươi?”

Thẩm Ý Miên ngây người đứng tại chỗ, hoàn toàn không ngờ hắn sẽ nói như vậy.

“Ta không hiểu nổi ngươi, Thẩm Ý Miên.”

Tả Yến chậm rãi đứng lên, bóp chặt mặt cậu, ánh mắt âm trầm: “Rõ ràng ngu xuẩn như ngươi, ta đã thấy vô số rồi. Nếu không phải Tạ Luật nói ngươi sẽ thích ta, ta căn bản sẽ không chú ý đến sự tồn tại của ngươi. Ngươi tưởng ngươi là ai, có thể tùy tiện đùa giỡn cảm tình của ta?”

Thẩm Ý Miên nắm cổ tay hắn, định giải thích, nhưng Tả Yến cúi người xuống, bịt kín môi cậu.

“Hư.”

“Ta hiện tại không muốn nghe ngươi nói.”

Ánh mắt Tả Yến lạnh lùng chết lặng, ngón tay gõ nhẹ xuống bàn, sau lưng liền xuất hiện mấy bóng quỷ ảnh không có ngũ quan.

“Dẫn hắn đi.”

Nhìn thấy đám quỷ ảnh sắp bao vây, Thẩm Ý Miên trong lúc cấp bách hung hăng cắn vào tay trái Tả Yến, vừa lùi về sau vừa chỉ vào hắn chất vấn: “Ngươi, ngươi muốn làm gì? Đám quỷ ảnh này đều là ngươi tạo ra? Trước đó ngươi còn gạt ta rằng ngươi bị bọn chúng đả thương!”

Tả Yến liếc qua, nhìn thấu ý định kéo dài thời gian của cậu, không trả lời, chỉ hơi ngẩng cằm, ra hiệu cho đám quỷ ảnh trói Thẩm Ý Miên lại.

“Đừng giãy dụa, ngươi chỉ có Kim Đan kỳ, chạy không thoát đâu.” Tả Yến dịu dàng lau đi lớp mồ hôi mỏng trên trán Thẩm Ý Miên, giọng nhẹ nhàng: “Đi cùng ta rời khỏi đây, đến nơi tốt hơn để sống, ta bảo đảm sẽ không làm ngươi bị thương.”

Thẩm Ý Miên mím chặt môi, nhìn đám quỷ ảnh tiến lại gần, chậm rãi thở ra một hơi.

“Bang!”

Một tiếng nổ giòn vang lên.

Cả gương mặt Tả Yến bị đánh lệch sang một bên, hắn kinh ngạc ngây người, sườn má nóng rát đau buốt.

“Nháo đủ chưa?” Thẩm Ý Miên lạnh lùng nhìn hắn, “Đây là Tả Lăng Phong, là Yên Sơn. Ngươi thả đám yêu ma quỷ quái này ra, chẳng phải là muốn ta và ngươi bị coi thành đồng lõa của Ma tộc, rồi bị gi·ết ch·ết chung sao?”

Yên Sơn có hộ sơn đại trận, rất có thể ngay khi Tả Yến thả ma vật ra, các trưởng lão đã phát hiện manh mối.

Hắn quả thật quyết tâm muốn mang Thẩm Ý Miên đi, hoàn toàn không nghĩ đến hậu quả.

Tả Yến khẽ chạm vào gương mặt mình, rất đau, chưa từng có ai lại nhẫn tâm đánh hắn như vậy.

Ngay lúc đó, giọng Thẩm Ý Miên lại vang lên: “Tạ Luật sắp trở về rồi, nói không chừng sư tôn ta cũng sẽ về. Trước khi bọn họ về Tả Lăng Phong, hãy thu hồi đám này đi, ta sẽ coi như chưa từng có gì xảy ra.”

Cậu không muốn biết thân phận thật sự của Tả Yến, cũng không muốn đoán tại sao hắn có thể khống chế ma vật. Cậu chỉ biết nếu còn tiếp tục như vậy, bất kể Tả Yến có thân phận gì, nhất định sẽ xảy ra đại họa.

Thấy Tả Yến vẫn chưa có phản ứng, Thẩm Ý Miên hận sắt không thành thép mà túm lấy cổ áo hắn: “Nhanh lên, ngươi thật sự không muốn sống nữa sao?”

Tả Yến trầm mặc nhìn cậu, rất lâu sau mới giơ tay tản đi đám ma vật kia.

“Ngươi quan tâm ta.” Hắn khẽ nói.

Khóe miệng Thẩm Ý Miên giật giật: “Ta là quan tâm chính mình.”

Tả Yến ngẩng mắt nhìn cậu, rõ ràng sau khi ăn một cái tát liền bình tĩnh hơn nhiều, chợt hỏi:

“Ngươi và Tạ Luật đã ngủ với nhau rồi sao?”

Thẩm Ý Miên: “…… Không liên quan tới ngươi.”

“Xem ra là có rồi.” Tả Yến như thể đã dự liệu từ trước, đáy mắt thoáng hiện oán hận, nhưng nhanh chóng lại giấu sâu như ảo giác, “Ngươi đừng hòng bỏ rơi ta.”

Thẩm Ý Miên nghe hắn nói thế liền đau đầu, vừa định mắng vài câu cho hắn tỉnh táo thì lại thấy Tả Yến đưa tay chạm vào mặt mình, khẽ giọng:

“Ta là người duy nhất sẽ không làm ngươi tổn thương. Cho dù ta có lừa ngươi, cũng tuyệt đối sẽ không hại ngươi. Vĩnh viễn nhớ kỹ lời này, Thẩm Ý Miên.”

Âm thanh rất khẽ, Thẩm Ý Miên còn chưa kịp hoàn hồn thì bàn tay ấy đã rời khỏi mặt cậu, thân hình Tả Yến cũng theo đó biến mất.

“Kẽo kẹt” một tiếng, Thẩm Ý Miên quay đầu nhìn lại.

Tạ Luật đang đứng ngoài cửa, lòng bàn tay siết chặt chuôi kiếm, ánh mắt lạnh trầm mà chăm chú dừng trên người Thẩm Ý Miên. Xác nhận cậu không sao, y mới hơi thả lỏng lực đạo.

Nếu không phải bị Tạ Văn Chu quấy nhiễu, y vốn có thể trở về sớm hơn, nhưng may mắn là Thẩm Ý Miên vẫn bình an.

“Tạ Luật?” Thẩm Ý Miên vội vàng đứng lên, nhìn quanh bốn phía, Tả Yến đã sớm biến mất, “Ngươi tìm ta có việc?”

“Ừm.”

Tạ Luật thu kiếm vào vỏ, từ trong ngực lấy ra bản hôn ước đã mất hiệu lực, đặt trước mặt Thẩm Ý Miên, mơ hồ cảm nhận tàn dư ma khí trong phòng, y nhạt giọng căn dặn: “Về sau nhớ mang vòng cổ cho tốt, đừng để hắn có cơ hội nữa.”

Thẩm Ý Miên ngạc nhiên nhìn y: “Ngươi đều đoán ra rồi?”

Tạ Luật gật đầu, giọng thấp: “Ngươi không đi theo hắn, tính ra ngươi còn có lương tâm.”

“…… Ta chỉ đơn thuần là không muốn đi với hắn thôi, chẳng liên quan gì tới ngươi, đừng có tự mình đa tình.” Thẩm Ý Miên lầu bầu, cầm lấy bản hôn ước nhìn kỹ, “Sầm Sơn Tạ thị…… Sầm Sơn. Sầm Sơn không phải ở Ma Vực sao?”

Cậu ngẩn người, vội cúi xuống nhìn lại, quả nhiên thấy bốn chữ “Sầm Sơn Tạ thị”: “Nhà ngươi cũng ở Sầm Sơn?”

Tạ Luật nhàn nhạt đáp: “Ngươi là người xuyên việt, chẳng lẽ không biết?”

Nam chủ Tạ Luật là Thiếu giáo chủ của Luyện Nguyệt Giáo ở Sầm Sơn, còn vị hôn phu Tả Yến là người thừa kế Cửu Trọng Lâu ở Sầm Sơn.

Cửu Trọng Lâu chuyên buôn bán ám khí, pháp bảo, độc dược; Luyện Nguyệt Giáo chuyên thực hiện ám s·át. Hai nhà môn đăng hộ đối, vì thế đính hôn từ trong bụng mẹ.

Thẩm Ý Miên lập tức hiểu ra tại sao Tả Yến lại có nhiều thuộc hạ ma vật như vậy, hợp lại thì đều là ám vệ của hắn.

“Vậy các ngươi lợi hại như vậy, sao còn tới Yên Sơn?” Cậu không nhịn được hỏi ra thắc mắc mà mình giữ trong lòng bấy lâu.

Tạ Luật nhận thấy cậu hình như thật sự chẳng biết gì, bèn kiên nhẫn giải thích: “Trong truyện gốc, nam chủ và Tả Yến là cùng nhau bỏ trốn ra ngoài, hai người hẹn nhau Tả Yến tới Yên Sơn trước, nam chủ theo sau. Nhưng vì một cơ duyên nào đó, nam chủ trễ mất bảy năm mới đến Yên Sơn.”

Nghe vậy, Thẩm Ý Miên sợ hãi nghĩ: “Khoan đã, nam chủ ném Tả Yến cô độc ở Yên Sơn suốt bảy năm?”

“Ừm. Cho nên tính tình hiện tại của Tả Yến thay đổi, là bởi vì bảy năm đó hắn chịu đủ tr·a t·ấn ở Yên Sơn.” Tạ Luật bình tĩnh nói, “Ngươi có phải đau lòng?”

Thẩm Ý Miên mím môi, bất đắc dĩ thở dài: “Đau lòng thì cũng có một chút, nhưng chỉ là đau lòng kiểu bằng hữu, chỉ cảm thấy hắn thật sự hơi thảm thôi.”

Tạ Luật thẳng mắt nhìn cậu, đột nhiên nói: “Ta cũng rất thảm.”

Thẩm Ý Miên: “…… Hả?”

“Ta nói, ta cũng rất thảm.”

Tạ Luật điệu thấp bình đạm: “Ta vẫn luôn bị coi như vật thí nghiệm, không ngừng gi·ết người. Sau khi bị phần tử kh*ng b* nổ bom làm trọng thương chỉ còn nửa thân thể, chữa trị xong lại tiếp tục bị đưa ra tiền tuyến. Cảm giác đau đớn bị xóa bỏ, cả đời ta đều phải tiếp nhận mệnh lệnh của người khác, không có cách nào làm điều mình muốn.”

Thẩm Ý Miên há hốc miệng, còn chưa kịp mở lời thì đã thấy Tạ Luật cúi xuống, nhẹ nhàng ôm lấy cậu.

“Ta còn thảm hơn hắn, ngươi nên đau lòng ta mới đúng.”

Cậu bị y ôm chặt đến tay chân luống cuống, một lúc lâu sau mới thử thăm dò, giống như sờ một chú chó con mà vỗ nhẹ đầu Tạ Luật:

“Đúng là rất đáng thương. Như vậy ngươi sẽ thấy dễ chịu hơn sao?”

“Cảm giác cũng giống nhau.” Tạ Luật nghiêm túc đưa ra đánh giá, rồi còn thật lòng kiến nghị: “Nếu đổi thành hôn môi thì hiệu quả có lẽ sẽ tốt hơn.”

“…… Cút sang một bên.”

Thẩm Ý Miên một phen đẩy y ra, ghét bỏ nói: “Đừng học cái trò giả đáng thương kia của Tả Yến, ta lại chẳng thích Tả Yến.”

Luận ai đáng thương, ai có thể so được với cậu?

Cậu đang sống yên ổn thì đột nhiên bị xuyên không, rơi vào giữa một đám b**n th** b*nh h**n, mỗi ngày đều phải lo giữ mạng, còn phải dè chừng cái mông nhỏ của mình bị người ta nhòm ngó.

Thế mà chẳng ai thấy cậu đáng thương cả!