Long Ngạo Thiên Sư Đệ Là AI Hình Người
Chương 36: bản năng suy một ra ba, sống học sống dùng.
d*c v*ng, với tư cách bản năng sinh tồn của sinh vật, là cơ sở để giống loài kéo dài gien, ở thế giới động vật phổ biến tồn tại. Động vật đều có thời kỳ đ*ng d*c, chim chóc hay động vật có vú đều như vậy, chỉ có loài người là không có kỳ đ*ng d*c theo nghĩa nghiêm ngặt. Cho nên Tạ Luật không cách nào giải thích được, rõ ràng y không hề bị bản năng sinh sản chi phối, vậy mà vẫn cứ muốn chiếm hữu thân thể trước mắt này.
Theo sự chỉ dẫn từng bước của người kia, y dần dần chiếm lấy thế thượng phong.
Trong đầu mọi ý niệm đều biến mất, tất cả số liệu và tư liệu hóa thành hư vô, chỉ còn lại bản năng nguyên thủy của dã thú.
Tiếng nức nở ướt át của Thẩm Ý Miên như một loại chất xúc tác, khiến Tạ Luật gần như không nghe rõ cậu đang nói gì, chỉ một mực từ trên thân thể đối phương mà đòi hỏi kh*** c*m.
Trong mơ hồ, y nghe được một âm thanh run rẩy, thấp giọng cầu xin.
Tạ Luật ngắn ngủi bừng tỉnh, ngẩng đầu nhìn gương mặt Thẩm Ý Miên đã ướt đẫm nước mắt, rõ ràng đau đớn vô cùng.
“Xin lỗi.”
Y đưa tay gạt đi nước mắt nơi khóe mắt cậu, thấp giọng nói: “Nhịn một chút.”
Lần đầu tiên với tư cách AI, y phát hiện bản thân không thể kháng cự lại sự k*ch th*ch của dopamine và hormone mang đến kh*** c*m. Nó giống như sa lầy, càng giãy giụa lại càng chìm sâu, dần dần y trầm mê trong đó, không còn tâm trí nào để suy nghĩ về sự huyền diệu trong đó nữa.
Y không có cảm giác đau, ngược lại, tất cả những cảm giác khác đều nhạy bén hơn gấp nhiều lần so với con người.
Tạ Luật bắt đầu hiểu được vì sao có người lại bị nghiện loại chuyện này, thật sự là… một trải nghiệm quá đỗi mỹ diệu.
Thẩm Ý Miên hoảng hốt nghe giọng nói vô lại của y, chẳng bao lâu lại bị chặn miệng bằng nụ hôn, không thể nào nói thành lời.
Vân ảnh mơ hồ, hoảng hốt say mê, chẳng ai biết trong phòng kín kia xuân quang dập dìu ra sao.
Trên giường, Thẩm Ý Miên đến sức lực để nâng chân cũng không còn, chỉ có thể miễn cưỡng run rẩy xoay người đổi tư thế, ít nhất tìm một dáng nằm thoải mái hơn để nghỉ ngơi.
Toàn thân không còn chỗ nào nguyên vẹn, môi bị cắn rách, sưng đỏ, ánh lên lớp nước mỏng. Sườn mặt chi chít dấu hôn ám muội, trên eo và bắp đùi toàn là vết ngón tay véo siết.
Cậu đã kêu dừng, cũng từng cầu xin tha, nhưng chẳng ai đáp lại. Đổi lại chỉ là kẻ kia được một tấc lại muốn tiến một thước, càng thêm cuồng cầu vô độ.
Không biết đã qua bao lâu, ánh mặt trời bị mây che khuất, sắc trời dần tối lại.
Thẩm Ý Miên như bùn nhão, nằm liệt trên giường, nước mắt khô cạn nơi khóe mắt, để lại vệt đỏ đáng thương.
“Uống miếng nước đi.”
Bên tai vang lên thanh âm mà giờ khắc này cậu ghét nghe nhất, Thẩm Ý Miên căm hận nâng mắt khỏi gối, nghiến răng phun ra một chữ: “Cút.”
Vừa dứt lời, cậu mới phát hiện giọng mình khản đặc đến mức nào.
Khóc cả một ngày, sao không khàn được?
Tạ Luật bưng chén trà tới, bộ dáng thần thanh khí sảng, quần áo chỉnh tề, tóc tai gọn gàng, nhìn thế nào cũng giống một người đàng hoàng, chẳng ai nghĩ vừa rồi lại là dã thú.
“Uống đi, ta đã bỏ thêm quả la hán và mật ong, tốt cho giọng ngươi.”
Nếu không phải đến sức bò dậy cũng không còn, Thẩm Ý Miên tuyệt đối đã lao tới tát cho y một cái.
Giọng mình ra nông nỗi này, chẳng phải do ai kia hại sao?
Người này cả đời chưa từng được nếm trải, vậy mà một lần thôi đã muốn nghiền nát cậu ra mà nuốt vào bụng.
Cậu chẳng còn nghi ngờ gì nữa, cái gọi là “nam chủ một đêm bảy lần” trong truyện mạng hoàn toàn là thật. Hơn nữa, cậu kịch liệt phản đối việc lấy AI làm đồ chơi tình thú bán ngoài thị trường, kiểu trò đùa này quả thật không còn chút nhân tính nào, chỉ là cỗ máy không hơn.
Tạ Luật thong thả đỡ cậu ngồi dậy, đưa chén trà đến bên môi: “Uống chút, giải khát, rồi sẽ có sức mà tiếp tục kêu.”
Thẩm Ý Miên vừa há miệng uống, nghe được câu này liền trợn to mắt: “Ngươi dám? Ngươi muốn giết ta thì cứ đâm một nhát, đừng vòng vo thế nữa!”
Thấy cậu tức giận, Tạ Luật ép xuống ý cười nơi khóe môi, lạnh nhạt nói: “Xem ra vẫn còn sức.”
Thẩm Ý Miên vội ngậm miệng, nhận chén trà uống một ngụm: “Ta không còn sức, thật đấy, thêm một lần nữa chắc ta tắt thở mất.”
Tạ Luật im lặng nhìn cậu, sau một lúc lâu mới khẽ nói: “Khế thư ngươi và Tả Yến lập, ta muốn nhìn.”
Nghe vậy, gương mặt Thẩm Ý Miên khựng lại: “Ngươi muốn làm gì?”
“Để chuẩn bị cho kế tiếp.” Tạ Luật khôi phục lại vẻ bình tĩnh thường ngày, chỉ là giọng trầm xuống: “Ngươi phải cùng hắn phá khế, nếu không cốt truyện vẫn sẽ tiếp tục.”
Thẩm Ý Miên bật cười nhạt, còn không rõ tâm tư y sao? Rõ ràng là ghen, lại nói thành đường hoàng như vậy.
“Ta không cùng hắn lập khế ước.”
Vừa nói xong, ánh mắt Tạ Luật đột nhiên dừng lại, có chút không tin: “Nếu vậy, ngươi cùng hắn đến gốc cây Thiên Duyên làm gì?”
Thẩm Ý Miên ho khẽ một tiếng, thấp giọng: “Ta phát hiện hình như Tả Yến lấy khế thư thật, nên không dám ký.”
Cậu đem chuyện Tả Yến và Tĩnh Thủy chân nhân kể lại cho Tạ Luật. Nghe xong, y lạnh nhạt nói: “Ngươi bị hắn lừa rồi.”
“Hả?” Thẩm Ý Miên hơi ngẩn ra.
Tạ Luật thong thả tiếp lời: “Ta đã nhắc ngươi rồi, Tả Yến tâm tư thâm trầm. Trước đó nhiều lần giả bệnh, lại còn dây dưa với Tĩnh Thủy chân nhân để lấy cớ, mục đích là khiến ngươi đồng tình hắn, rồi ở bên hắn. Ngươi chẳng lẽ không nhận ra chút nào?”
Thẩm Ý Miên trầm mặc. Sao có thể không nhận ra, nếu ngu đến mức ấy, hôm nay có lẽ cậu đã thật sự lập khế ước với Tả Yến rồi.
Bất quá, cậu vẫn cảm thấy khó chịu với giọng điệu của Tạ Luật.
“Liên quan gì đến ngươi, ngươi gọi đó là nhắc nhở sao, ngươi chẳng phải vì để cốt truyện tiếp tục mà vẫn luôn giúp Tả Yến gạt ta?”
Tạ Luật đột nhiên trầm mặc. Điểm này, y quả thật không cách nào biện giải.
Thấy y không nói được gì, Thẩm Ý Miên coi như y ngầm thừa nhận, liền cười lạnh, không thèm để ý đến y nữa.
Nước mật ong ngọt dịu làm cổ họng đỡ khát, Thẩm Ý Miên cảm thấy như vừa sống lại, cậu ngẩng mắt nhìn Tạ Luật đang ngồi trước mặt, bỗng dưng chợt nhận ra có chút xấu hổ, vội vã xoay người kéo chăn che lại những dấu vết khiến người ta mơ màng.
“Ngươi hôm nay… tìm Tả Yến làm gì?” Thẩm Ý Miên thuận miệng đổi chủ đề.
Tạ Luật bình tĩnh nhìn cậu, giọng nhàn nhạt: “Giải trừ hôn ước.”
Thẩm Ý Miên sững sờ, trong đầu bỗng lóe lên một ý nghĩ —— có phải Tạ Luật vốn đã không định dựa theo hướng đi của cốt truyện mà giết cậu?
Còn chưa kịp nghĩ kỹ, đã nghe Tạ Luật tiếp: “Ta nghĩ ngươi cần rửa sạch một chút, vì không có dùng biện pháp tránh thai, khả năng sẽ khiến ngươi thấy không thoải mái.”
Thẩm Ý Miên: “?”
Cậu trừng mắt nhìn Tạ Luật tiến về phía mình, vội vàng lui ra sau: “Không cần ngươi giúp, ta tự rửa được!”
Tạ Luật khẽ nhíu mày: “Ngươi chắc chắn ngươi còn có thể đứng dậy sao?”
“Ta, ta đương nhiên có thể.” Thẩm Ý Miên giả vờ muốn ngồi dậy, nhưng cả người đau như sắp nát ra.
Tạ Luật yên lặng nhìn cậu vùng vẫy trên giường, bất chợt cúi xuống bế bổng cậu lên. Thẩm Ý Miên theo bản năng giãy giụa, nhưng trên đỉnh đầu vang lên giọng điệu mang mệnh lệnh: “Đừng nhúc nhích.”
Cậu lập tức cứng người, nhận ra ánh mắt Tạ Luật càng trở nên u tối, không dám động đậy nữa.
Đúng là đồ vương bát đản, vẻ mặt đứng đắn mà làm ra cái loại chuyện này!
Thấy cậu không còn giãy giụa, sắc mặt Tạ Luật dịu đi, y nhẹ nhàng đặt cậu xuống chiếc thau tắm đã chuẩn bị sẵn.
“Yên tâm, ta cũng không quá đáng đến mức đó, ngươi tự rửa là được, cần giúp thì gọi ta.” Tạ Luật quay lưng đi, không nhìn chằm chằm vào cậu nữa.
Nhìn bóng dáng y, Thẩm Ý Miên lại nhớ đến cảnh tượng vừa rồi, mặt càng đỏ hơn, liền vội vàng tăng tốc động tác, nhanh chóng tự rửa sạch sẽ.
“Ta xong rồi.”
Nghe vậy, Tạ Luật lấy khăn tắm và quần áo của Thẩm Ý Miên từ giá xuống, đưa cho cậu: “Mặc quần áo vào, nghỉ ngơi một lát. Ta đi giải trừ hôn ước với Tả Yến.”
Thẩm Ý Miên nhận quần áo, ngẩng đầu nhìn y chằm chằm: “Ngươi với Tả Yến… thật sự có hôn ước?”
Tạ Luật chỉ khẽ “ừ” một tiếng.
“Hắn không phải không thích ngươi sao?” Thẩm Ý Miên nhỏ giọng, “Ngươi luôn nói Tả Yến gạt ta, có phải vì hắn thích ngươi, nên mới bày ra nhiều kế để gạt ta như vậy?”
Tạ Luật trầm ngâm một thoáng, xoay người lại, nâng mặt cậu lên: “Hôm nào ta sẽ nghĩ cách.”
Thẩm Ý Miên: “Cái gì?”
“Xem có điều kiện có thể cho ngươi chụp CT não.”
“……?”
Nhìn bộ dáng ngơ ngác của cậu, chẳng giống hồ ly tí nào, ngược lại còn giống thỏ con, Tạ Luật không nhịn được đưa tay xoa đầu cậu. Cảm giác cũng không tệ, nếu trên đầu thêm chút thứ gì thì càng tốt.
Tả Yến thích y?
Giờ phút này Tả Yến hận không thể giết y mới đúng.
Mãi đến khi Tạ Luật đẩy cửa rời đi, Thẩm Ý Miên mới bừng tỉnh —— đồ vương bát đản này đang mỉa mai đầu óc cậu có vấn đề!
Cậu nghiến răng, giận dữ dùng khăn tắm vung mạnh một cái vào khoảng không.
Ánh mắt vô tình lướt qua, Thẩm Ý Miên chợt nhìn thấy trên bàn sách đặt một quyển sổ quen thuộc, vị trí vô cùng dễ thấy, như thể ai đó cố tình để đó cho cậu nhìn.
Cậu chậm rãi tiến đến, quả nhiên — đó chính là sổ nhật ký của Tạ Luật.
Ha hả, ai bảo Tạ Luật động tay động chân với cậu trước, giờ cậu xâm phạm một chút quyền riêng tư của y để trả thù, cũng không tính là quá đáng đi?
Thẩm Ý Miên mở sổ nhật ký ra. Ngay trang đầu tiên, bằng nét chữ vuông vức ngay ngắn như máy in, viết rõ ràng:
“Nhìn trộm riêng tư là hành vi đáng xấu hổ, hậu quả tự mình gánh, chớ nói ta chưa nhắc trước.”
Thẩm Ý Miên: “?”
Chẳng lẽ là vì lần trước cậu lén đọc, nên Tạ Luật mới cố ý viết ra cho cậu xem?
Hoặc có lẽ chỉ là tùy tiện viết câu cảnh cáo. Dù thế nào đi nữa, Thẩm Ý Miên cũng không để trong lòng, làm lơ câu đó, hứng thú bừng bừng lật sang trang tiếp theo.
【Hôm nay gặp một người xuyên việt, bước đầu phán đoán: người này có biết một phần nội dung cốt truyện, có lẽ sẽ mang đến phiền toái cho diễn biến sau. Bất quá may mắn là, thoạt nhìn chỉ số thông minh không cao, hơn nữa không có tâm phòng bị, không khó để xử lý.】
Thẩm Ý Miên lập tức đen mặt, khóe miệng giật giật —— quả nhiên, từ lúc đó Tạ Luật đã bắt đầu tính kế cậu.
AI để đạt được mục đích, vậy mà cũng chẳng từ thủ đoạn nào. Khó mà tưởng tượng nếu thực sự đối đầu với Tạ Luật, kết cục của cậu sẽ thảm đến mức nào.
Cậu nén giận, tiếp tục lật trang.
【Cùng người xuyên việt hoàn thành nhiệm vụ thiên giai. Trong quá trình xảy ra không ít chuyện ngoài ý muốn, bất quá hắn rất phối hợp với hành động của ta, ở mức độ lớn đã bù đắp lại việc hắn thiếu trí lực.】
Thẩm Ý Miên cố nhịn, làm như không thấy ba chữ “thiếu trí lực”. Dù Tạ Luật không hề nói dối, cũng chỉ là khách quan miêu tả sự thật mà thôi.
Với AI mà nói, toàn bộ nhân loại trong mắt y đều là “thiếu trí lực”.
Dừng lại một chút, cậu chợt thấy ở cuối trang còn có một dòng chữ nhỏ:
【Phụ chú: Người xuyên việt dạy cho ta một kỹ năng kỳ quái, gọi là tự mình sơ giải d*c v*ng, tạm thời chưa rõ có ích gì.】
Thẩm Ý Miên đột nhiên bật cười. Nhớ tới khi đó, ngay cả chuyện đó Tạ Luật cũng chẳng biết, ngây ngốc như tờ giấy trắng. Nhưng chỉ chốc lát sau cậu lại cười không nổi nữa.
Bởi vì nhớ ra, kỹ năng kia, Tạ Luật đã học sống dùng sống, thậm chí còn dùng trực tiếp trên người cậu.
Năng lực học tập của AI, đúng là kh*ng b* đến đáng sợ.
Cậu bắt đầu hơi hối hận vì hôm nay đã dạy Tạ Luật quá nhiều thứ không nên dạy, sợ rằng người này sẽ nhân cơ hội mà suy diễn ra trăm thứ, rồi linh hoạt vận dụng.
Nghĩ kỹ lại, cho dù Tạ Luật có năng lực học tập cường đại, thì cũng không thể từ không mà sáng tạo ra cái gì hoàn toàn chưa biết được.
Trừ phi trong cái bộ não như “nồi nước trắng nấu cải” của y, đột nhiên dư ra một video giảng dạy nào đó. Nhưng chuyện đó sao có thể xảy ra chứ.