Long Ngạo Thiên Sư Đệ Là AI Hình Người

Chương 35: tiến vào ai đem hắn điều thành như vậy?……

Giường nệm ướt đẫm lầy lội, hai tay bị giữ chặt áp l*n đ*nh đầu, thân thể run rẩy, ngay cả đầu ngón tay cũng khẽ co quắp không ngừng. Nếu không phải kỳ đ*ng d*c đã sớm bị cậu uống thuốc ức chế, Thẩm Ý Miên gần như tưởng rằng thân thể này lại một lần nữa rơi vào ph*t t*nh.

Đến hôm nay cậu mới thật sự hiểu, nếu Tạ Luật muốn làm gì với cậu, bản thân cậu hoàn toàn không có bất kỳ năng lực phản kháng nào.

Dù là muốn giết cậu hay bất cứ chuyện gì khác, với chỉ số thông minh của AI cộng thêm thực lực nam chủ, đều đủ nghiền nát một nhân vật nhỏ bé như cậu đến chết cả trăm lần.

Duy nhất đáng mừng chính là, Tạ Luật và một tiểu xử nam ngây ngô không khác nhau bao nhiêu, chỉ biết dùng ngón tay.

Dưới thân chướng đau dần biến thành từng đợt tê dại khó chống đỡ, Thẩm Ý Miên cắn răng, bắt ép bản thân không phát ra những tiếng rên xấu hổ.

Nhịn một chút, sẽ nhanh chóng kết thúc thôi… Tên ngốc này cùng lắm cũng chỉ có chút bản lĩnh này.

Như thể nhận ra cậu đang cố nhẫn nhịn, Tạ Luật hơi nhíu mày, ánh mắt chăm chú dừng lại trên gương mặt cậu.

“Nhìn cái gì mà nhìn.” Thẩm Ý Miên cố gắng ổn định hô hấp, lạnh giọng nói, “Nói thật cho ngươi biết, chẳng có cảm giác gì hết.”

Tạ Luật mím môi, bỗng nhiên rút ngón tay ra.

Hành động bất ngờ này khiến Thẩm Ý Miên suýt chút nữa bật tiếng rên, cậu co rút người lại, nghiến răng nhịn xuống.

Xong rồi… đi thật sao?

“Tại đây chờ ta.”

Thẩm Ý Miên ngẩn người, chỉ thấy Tạ Luật đứng dậy mặc quần áo. Một điềm xấu dâng lên trong lòng, cậu vội hỏi: “Ngươi định đi đâu?”

Tạ Luật ngoái đầu nhìn lại cậu, nhàn nhạt nói: “Ta đi tìm cách khiến ngươi có cảm giác.”

Thẩm Ý Miên: “?”

“Trong cơ sở dữ liệu không có, nhưng trong thế giới của cuốn sách này có lẽ sẽ có.” Tạ Luật vừa nói vừa khoác thêm áo ngoài, trông bộ dáng thật sự muốn đi tìm biện pháp rồi quay lại tiếp tục ngủ với cậu.

Thẩm Ý Miên vội vàng túm lấy vạt áo y, kéo người trở lại: “Không có đâu, ở đây căn bản không có, ngươi bỏ cái ý nghĩ đó đi!”

Tạ Luật mặt không chút b·iểu t·ình nhìn cậu, cả khuôn mặt viết to ba chữ “Ta không tin”.

“Ngươi không dạy ta, sẽ có người khác dạy.” Tạ Luật rũ mắt, thấp giọng dụ dỗ, “Ngươi biết đó, ta đã muốn làm gì thì nhất định phải làm được. Cho nên nếu ngươi dạy ta bây giờ, sẽ bớt đi rất nhiều phiền toái.”

Còn dạy y? Thẩm Ý Miên hận không thể một cước đá chết y.

“Ngươi đủ rồi chưa, vừa rồi còn chưa chơi đủ à?” Thẩm Ý Miên giận dữ quát, “Là ngươi trước đó luôn gạt ta, coi ta như kẻ ngốc mà xoay quanh, bây giờ chẳng phải nên nói chút đạo lý sao?”

Tạ Luật nhìn bộ dáng tức giận của cậu, ánh mắt càng thêm u tối, bỗng nhiên mở miệng: “Ngươi có muốn sống tiếp không?”

Thẩm Ý Miên bị hỏi sững lại: “Vô nghĩa, ai mà muốn chết chứ?”

“Nếu ngươi muốn sống, ta sẽ không thể dựa theo cốt truyện gốc mà giết ngươi.” Tạ Luật đưa ngón tay nâng nhẹ cằm cậu, lạnh nhạt nói, “Nếu không hoàn thành được nhiệm vụ cốt truyện, sẽ có AI khác đến tiêu diệt và thay thế sự tồn tại của ta. Cho nên hoặc là ngươi chết, hoặc là ta biến mất.”

Thẩm Ý Miên ngây ngẩn, những lời này, trước giờ Tạ Luật chưa từng nói với cậu.

“Cho nên…”

Tạ Luật cúi người xuống, nâng mặt cậu lên, ánh mắt sâu thẳm: “Nếu ta không giết ngươi, thì với ta mà nói tức là gặp phải nguy cơ bị AI xóa bỏ. Ta cần ngươi bồi thường cho ta.”

Thẩm Ý Miên nghe rõ ràng, trong lòng chửi thầm — cái đồ nghịch tặc này lại giở trò vòng vo để b·ắt c·óc đạo đức cậu đây mà.

Kỳ thật cậu hoàn toàn có thể mặc kệ Tạ Luật, cậu rõ ràng biết Tạ Luật sẽ không giết mình.

Thẩm Ý Miên tức giận chỉ bởi vì Tạ Luật lấy chuyện này ra ép buộc cậu phải ở bên y, cộng thêm từ trước đến nay Tạ Luật vẫn luôn gạt cậu.

Nhưng mà, tuy Tạ Luật đã lừa cậu, y chưa từng thực sự gây tổn thương gì, thậm chí còn giúp đỡ cậu rất nhiều.

Cậu nhắm mắt, buông góc áo Tạ Luật ra, khẽ thở dài một hơi: “Ngươi muốn ta bồi thường thế nào?”

Nghe vậy, thần sắc Tạ Luật hơi khựng lại, giọng nói cũng bất chợt dịu đi, y thật cẩn thận khẽ chạm môi lên cậu.

“Ngươi biết mà.”

Thẩm Ý Miên mở mắt, nhìn gương mặt sát gần trong gang tấc, sau một lúc lâu, cậu đưa tay ôm lấy cổ Tạ Luật, khẽ hôn lên môi y.

“Há miệng.”

Ngữ khí tuy không tốt, lại mơ hồ mang theo chút thẹn thùng.

Toàn thân Tạ Luật cứng đờ, bàn tay bị Thẩm Ý Miên nắm lấy, dẫn đến vòng eo.

Y rất nhanh hiểu ý, ôm lấy vòng eo gầy mảnh kia, đầu lưỡi khẽ chạm, dịu dàng l**m lên đôi môi mềm ướt.

Ngực càng lúc càng ngứa ngáy, Tạ Luật gần như trầm mê trong trải nghiệm chưa từng có này.

Rất lạ lùng, rõ ràng chỉ là hai cơ thể chạm vào nhau, tại sao lại dẫn phát một loạt phản ứng dây chuyền không cách nào khống chế —— tim đập nhanh hơn, nơi vốn bị cấm kỵ cũng bắt đầu có phản ứng.

Ôm và hôn sẽ k*ch th*ch hormone t*nh d*c và oxytocin, đại não tiết ra tín hiệu kh*** c*m. Tạ Luật vốn hiểu rõ tri thức này, nhưng trước giờ y vẫn cho rằng mình chẳng cần những hormone đó. Chỉ đến hôm nay mới phát hiện, y không hề bài xích, thậm chí hoàn toàn ngược lại —— y rất thích.

Tạ Luật chăm chú quan sát từng động tác của Thẩm Ý Miên, chỉ vài phút đã nắm vững yếu lĩnh.

Dù Thẩm Ý Miên không phải thầy giáo hôn giỏi, nhưng Tạ Luật lại là học sinh ưu tú.

Đầu lưỡi quấn quýt, dần dần y hôn ngày càng sâu.

Thẩm Ý Miên bị hôn đến mức thở không ra hơi, hô hấp bị cướp sạch, cố gắng chống đẩy vai Tạ Luật, lại bị bắt lấy cổ tay kéo ra.

Hoàn toàn giống như một cuộc xâm chiếm, cậu thậm chí còn có thể cảm giác rõ ràng Tạ Luật càng lúc càng thành thạo. Mỗi lần cậu sắp ngạt thở, y lại khẽ buông ra, chỉ cho cậu một thoáng th* d*c rồi lại tiếp tục hôn xuống, đến khi Thẩm Ý Miên bật ra tiếng hừ nhè nhẹ khó nhịn.

Cố ý, tuyệt đối là cố ý!

Không biết đã bị ép hôn bao lâu, Tạ Luật cuối cùng cũng buông ra, dáng vẻ vẫn còn chưa thỏa mãn. Môi Thẩm Ý Miên bị mài rách, hơi sưng đỏ, phủ một lớp ánh nước diễm lệ, gần như mất đi tri giác.

Cậu hung hăng trừng y một cái, dùng mu bàn tay lau đi nước dãi của ai kia, tức giận nói: “Vừa lòng chưa?”

Tạ Luật rũ mắt, nhàn nhạt đáp: “Ừm.”

Rất vừa lòng, đánh giá năm sao.

“Vừa lòng còn không buông ta ra?” Thẩm Ý Miên giãy giụa muốn đứng lên, nhưng Tạ Luật chẳng hề có ý thả.

“Còn có nội dung khác.” Y nhìn chằm chằm cậu, “Ngươi lại định lừa gạt cho qua cửa?”

Thẩm Ý Miên tức đến bật cười: “Đại ca, ngươi thật muốn ta tự tay dạy ngươi cách ngủ với ta à?”

“Có gì không được?”

“……”

Thẩm Ý Miên nghiến răng, kéo vạt áo y: “Ngươi đừng có được một tấc lại muốn tiến một thước. Ngươi đi ra ngoài hỏi thử xem có nam nhân bình thường nào chịu dạy ngươi lên giường không? Chuyện này đối với nhân loại nhất định phải có cảm tình và lưỡng tình tương duyệt mới có thể làm, ngươi hiểu chưa?”

Lời vừa dứt, Tạ Luật trầm mặc một lát, đột nhiên hỏi: “Ngươi cho rằng bản thân thuộc phạm trù nam tính bình thường, có xu hướng giới tính bình thường sao?”

Thẩm Ý Miên trừng to mắt, còn chưa kịp trả lời, đã nghe Tạ Luật tiếp tục:

“Ngươi cho rằng hôn và lên giường là hai hành vi khác nhau, cái trước có thể làm trong trạng thái chưa đủ thích, chưa hẳn phải là lưỡng tình tương duyệt, còn cái sau thì không được?”

Thẩm Ý Miên lập tức nghẹn lời, chưa kịp tìm từ biện giải thì cằm đã bị Tạ Luật bóp chặt, ngón tay khẽ v**t v*, hàng mi rũ xuống mang theo một tầng lạnh lẽo, khiến người ta đoán không ra ý nghĩ trong đầu y.

“Thẩm Ý Miên, ngươi đã vượt qua phạm vi giao tiếp bình thường của nam tính, nhưng ngươi vẫn đang lừa dối chính mình. Chỉ là hôn không tính gì, c** s*ch nằm cùng giường cũng không tính gì.”

“Thật sự không tính sao?”

Thẩm Ý Miên á khẩu, cố cãi lại: “Đó đều là bị ngươi ép!”

Tạ Luật yên tĩnh nhìn cậu, như có chút bất đắc dĩ.

“Lén xem nhật ký của ta, cũng là bị ta ép?”

Câu này vừa thốt ra, Thẩm Ý Miên chấn động đứng ngây tại chỗ, vội vàng phủ nhận: “Ta… ta không có.”

“Ngươi có thể không thừa nhận. Nhưng ta hoàn toàn có thể dùng quang phổ thành tượng hay nhiều phương pháp khác để kiểm tra vân tay của ngươi.” Tạ Luật thản nhiên nói, “Hay ngươi muốn giải thích rằng, lén xem nhật ký của ta, chỉ vì tò mò?”

Thẩm Ý Miên: “… Đúng vậy!”

Tạ Luật bỗng cười.

Nhìn thấy nụ cười của y, Thẩm Ý Miên toàn thân nổi da gà, trong lòng dâng lên dự cảm nguy hiểm: “Cái này chẳng nói lên điều gì cả, ta chỉ lén xem nhật ký thôi. Cùng lắm hôm nào ta cũng viết một cuốn cho ngươi xem.”

“Ngụy biện.”

Tạ Luật không nghe cậu càn quấy nữa, chỉnh lại quần áo, “Ngươi không thừa nhận cũng không sao. Ta chỉ muốn nói cho ngươi biết, ngươi là thích ta.”

Thẩm Ý Miên chết sững: “Ngươi từng thấy ai lại thông báo cho người khác rằng họ thích ngươi chưa?”

“Ta bây giờ liền đi tìm sách cổ liên quan đến hành vi đồng tính, giúp ngươi sớm ngày nhìn rõ tâm ý của mình.”

“… Ngươi đứng lại đó cho ta!”

Nhìn Tạ Luật như chẳng nghe thấy gì, còn mải cột lại đai lưng, Thẩm Ý Miên tức muốn hộc máu, kéo mạnh y trở lại trước mặt: “Vì lên giường mà ngươi dùng mọi thủ đoạn, đúng không?”

Ai đã biến y thành thế này vậy chứ?

Tạ Luật vẫn thản nhiên, lạnh giọng đáp: “Xin lỗi, AI vốn là vô sỉ như thế. Hôm nay ta nhất định sẽ đạt được mục đích.”

Thẩm Ý Miên do dự nhìn Tạ Luật. Cậu hiểu rõ tính cách của y, cũng biết y là nghiêm túc.

Lúc lén xem nhật ký đó, cậu thật sự chỉ là tò mò.

Nhưng sau khi xem xong, cậu không còn chỉ tò mò nữa.

Muốn biết người viết nhật ký có phải là y không, muốn biết vì sao tim mình đập nhanh như vậy, muốn biết bản thân có còn giống như trước kia không.

Ánh mắt lướt qua vết thương bắt mắt trên ngực Tạ Luật, trong lòng cậu bất giác mềm nhũn. Tựa như còn nhìn thấy bóng dáng Tạ Luật chắn trước mặt mình.

Khoảnh khắc đó, cậu đã thật sự sợ Tạ Luật sẽ chết.

Khác hẳn cảm giác áy náy đối với Tả Yến, với Tạ Luật, cậu không phải áy náy, mà là đau đớn tận xương tủy. Như thể có ai đó dùng dao khoét đi một mảnh thịt vừa mới lành trong tim.

Cậu đã mất quá nhiều sư huynh, sư tỷ, còn có sư thúc. Từng người thân thiết lần lượt biến mất, cậu chỉ có thể rải tiền giấy, thu nhặt chút tàn tro.

Thẩm Ý Miên không muốn mất Tạ Luật.

Y cùng cậu đến từ cùng một thế giới, miễn cưỡng có thể coi như đồng hương chết đi sống lại. Từ khi nào y đã trở thành thói quen mà cậu dựa vào, cậu cũng không rõ.

Có lẽ, cậu thật sự đã thích Tạ Luật một chút rồi?

Thật lâu sau, Thẩm Ý Miên khẽ thở dài, như chấp nhận số mệnh mà ngã xuống giường.

“Chỉ lần này thôi, tuyệt đối không có lần sau. Cho ngươi thể nghiệm cảm giác của nhân loại, đừng ép ta nữa.”

Đáy mắt Tạ Luật thoáng hiện ánh sáng, khẽ hỏi: “Phải làm thế nào?”

Nghe câu đó, Thẩm Ý Miên mím môi, do dự, muốn nói lại thôi.

“Không sao, ngươi cứ nói, ta sẽ làm theo.” Tạ Luật thử thăm dò, cúi người xuống, nhẹ nhàng khống chế ngón tay cậu.

Dưới ánh nhìn thẳng tắp, chăm chú đến mức khiến người ta không trốn đi đâu được của Tạ Luật, Thẩm Ý Miên cảm thấy xấu hổ đến mức phải vội vàng dời tầm mắt. Vệt đỏ từ vành tai dần lan ra, giống như một giọt mực đậm rơi vào mặt nước trong, nhanh chóng nhuộm loang trên gương mặt trắng tinh của cậu, lông mi khẽ run, trên làn da phiếm hồng ấy như có bóng dáng một con bướm mỏng cánh chấp chới đậu xuống.

Cậu đưa mu bàn tay che đôi mắt lại, chậm rãi tách hai chân ra, ép mình mở miệng:

“Tiến vào.”