Long Ngạo Thiên Sư Đệ Là AI Hình Người
Chương 34: trước, thiến, sau, sát! “Hạn cho ngươi trong năm phút thoát xong……”
“Xin lỗi, ít nhất đừng chán ghét ta.”
Bị ánh mắt sáng quắc của y nhìn chằm chằm, tim Thẩm Ý Miên lại đập loạn thêm mấy nhịp. Cậu vội vàng chộp lấy tờ hợp đồng kia, gần như bỏ chạy ra khỏi phòng.
Dọc đường chạy thẳng về phòng mình, đóng cửa cái “rầm”, lúc này Thẩm Ý Miên mới dần dần tỉnh táo lại.
Hỏng rồi, chỉ lo chạy, vòng cổ còn chưa kịp trả, lại còn ôm về thêm tờ hợp đồng chết tiệt này.
Nhìn tờ giấy trong tay, Thẩm Ý Miên giơ lên định xé, do dự một hồi lại không nỡ ra tay.
Chắc chắn đây là Tạ Luật cố tình đưa cho mình để thử lòng.
Nếu cậu xé, Tạ Luật nhất định sẽ vin vào cớ nói cái gì mà không có khế ước tinh thần, sau đó lại giở trò bắt cóc đạo đức với cậu.
Nghĩ tới nghĩ lui, tim Thẩm Ý Miên lại “bùm bùm” đập loạn.
Không được, không thể tiếp tục như vậy.
Tạ Luật có sứ mệnh của y. Y bước vào đây là để hoàn thành nhiệm vụ nam chủ trong nguyên tác, mà cùng vị hôn thê ở bên nhau chính là nhiệm vụ quan trọng nhất.
Nếu bây giờ cứ thế này, chẳng lẽ Tạ Luật định làm hỏng cốt truyện?
Thẩm Ý Miên nghĩ mãi không thông rốt cuộc y muốn gì. Nghĩ tới nghĩ lui, cậu dứt khoát mặc kệ.
Kệ y muốn làm gì, dù sao cũng chẳng liên quan đến mình.
Ai bảo Tạ Luật cứ phải dây dưa không chịu rõ ràng ranh giới? Còn nói ra loại lời khiến người đau lòng —— “kéo chân sau”. Tuy rằng không sai, nhưng thật sự quá tổn thương người ta rồi được không?
Thẩm Ý Miên nhỏ bé, yếu ớt, tâm linh lại còn hay để bụng.
Cậu tùy tiện ném hợp đồng vào góc phòng, coi như hôm nay chưa từng có chuyện gì.
Ngày mai cậu còn việc quan trọng phải làm — chính là lập khế ước.
Đúng rồi, chuyện này chưa thông báo cho Tạ Luật. Nếu để y biết, liệu có nổi điên như hôm nay nữa không?
Thẩm Ý Miên nghĩ, rồi lại tự an ủi. Cho dù Tạ Luật biết, chắc cũng không sao, chẳng lẽ còn có thể giết cậu?
Tạ Luật không phải loại người như vậy. Hôm nay chỉ vì cậu nói một câu “sẽ chán ghét ngươi”, Tạ Luật liền ngoan ngoãn thu tay. Biết đâu sau khi biết mình cùng Tả Yến lập khế ước, y hết hy vọng, rồi ngoan ngoãn quay về với vị hôn thê, tiếp tục đi theo cốt truyện, ai cũng đều vui vẻ.
Cậu nghĩ vậy, lòng cũng thấy an ổn hơn một chút.
Ngày hôm sau.
Trời vừa hửng sáng, một thân ảnh áo tuyết đã xuất hiện ở Tiện Nguyệt Phong — đúng là Tạ Luật.
Hôm nay y tới, là vì tìm Tả Yến có việc cực kỳ quan trọng.
Nhưng chẳng hiểu sao, đệ tử Tiện Nguyệt Phong khi nhìn y lại lộ ra ánh mắt kỳ lạ.
“Trò hay sắp tới rồi, ngươi nhìn xem.”
“Hôm nay chính là ngày lành của Tả Yến, y tới đây làm gì?”
“Ai biết được, không lẽ là tới đoạt hôn?”
Đoạt hôn?
Tai Tạ Luật cực thính, nghe rõ mồn một. Ánh mắt y lập tức lạnh xuống.
Y vốn không thích tin mấy lời đồn nhảm, quyết định đợi gặp Tả Yến rồi hỏi rõ.
“Bất quá, xem ra y đã tới trễ. Nghe nói Tả Yến sáng sớm đã cùng cái họ Thẩm kia xong chuyện rồi.”
“Họ Thẩm cũng thật không phúc hậu, lập khế ước mà chẳng thèm báo cho sư đệ một tiếng.”
Lời vừa rơi xuống, thân hình Tạ Luật bỗng khựng lại.
Ngay lúc đó, ánh sáng trên đầu một đệ tử trẻ bị che khuất. Hắn ngẩng đầu lên, sợ đến run lẩy bẩy: “Ngươi… ngươi có việc gì?”
Không biết từ khi nào, Tạ Luật đã đứng ngay trước mặt, sắc mặt cực kỳ âm trầm, từng chữ như gằn ra: “Ai cùng ai lập khế ước?”
Tiểu đệ tử kia run rẩy, nhỏ giọng đáp: “Ngươi… ngươi không biết sao? Là sư huynh ngươi cùng Tả Yến lập khế ước.”
Tạ Luật không động thủ, nhưng sắc mặt lại u ám đến mức đáng sợ, lạnh lẽo như băng ngàn năm.
Y lạnh giọng hỏi: “Ở đâu?”
Uy áp từ thiên giai đệ tử khiến đối phương khó thở, tiểu đệ tử run rẩy chỉ về phía phòng Tả Yến: “Ta… ta cũng không rõ lắm, chắc giờ bọn họ đã từ cây Thiên Duyên về, đang ở trong phòng.”
Tạ Luật hít sâu, rút kiếm, xoay người rời đi. Y tìm đến phòng Tả Yến, một cước đá văng cửa.
Lực đạo quá lớn, cả tòa tẩm điện của đệ tử đều nghe thấy tiếng “rầm” long trời.
Cánh cửa gỗ nứt toác, hai người trong phòng đồng loạt kinh hoảng quay đầu nhìn về phía Tạ Luật.
Thẩm Ý Miên hôm nay ăn mặc chỉnh tề hơn mọi khi, còn cẩn thận trang điểm cho mình. Trên người cậu là bộ đạo bào lụa viền bạc họa tiết lan ngọc mà cậu thích nhất, đây là quà sinh nhật sư huynh tặng, giá tận tám ngàn linh thạch, chẳng khác nào LV của giới tu tiên.
Cậu quả thật vừa từ cây Thiên Duyên trở về, nhưng thực ra không có lập khế ước. Thẩm Ý Miên nghĩ, chỉ cần các sư huynh đệ nhìn thấy cậu cùng Tả Yến đi đến cây Thiên Duyên, tin tức cũng sẽ nhanh chóng lan truyền khắp nơi, vậy là đủ rồi, không cần thật sự ký khế ước.
Nguyên nhân chủ yếu là cậu nghi ngờ khế thư trong tay Tả Yến đã bị tráo thành bản thật, chữ viết kia không giống với bản mà hôm qua cậu giao cho hắn. Cậu không dám ký tên.
“Sao ngươi lại ở đây?” Thẩm Ý Miên giật mình khi thấy Tạ Luật, trên tay vẫn giữ động tác cởi y phục dở dang.
Ánh mắt Tạ Luật chậm rãi lướt qua hai người, đột nhiên bật cười.
Đây là lần đầu tiên Thẩm Ý Miên thấy y cười thật lòng như vậy, không phải nụ cười cứng ngắc của một AI, mà là nụ cười của một con người chân thật, sống động.
Theo bản năng, Thẩm Ý Miên vội kéo quần áo lại cho ngay ngắn, lúng túng ho khan hai tiếng, biện minh: “Thời tiết nóng quá, ta chỉ muốn cởi bớt cho mát thôi. Ngươi tới làm gì?”
Tạ Luật không đáp.
Lòng Thẩm Ý Miên khẽ loạn, vội nói thêm: “Kỳ thật ta với Tả Yến hắn…”
Cậu chưa nói hết, Tả Yến bỗng nắm chặt tay cậu, ý cười nặng nề: “Chúng ta lập khế ước.”
Hắn dường như coi như Tạ Luật không tồn tại, cúi người xuống, khẽ khàng chỉnh lại đai lưng cho Thẩm Ý Miên, giọng đầy tri kỷ: “Phu quân, quần áo ngươi mặc chưa chỉnh tề.”
Thẩm Ý Miên cảm nhận được nhiệt độ trong phòng tụt xuống, lạnh đến rợn người, vô cùng không thích hợp.
Cậu vội giữ chặt tay Tả Yến, rồi quay sang nhìn Tạ Luật, định giải thích vài câu. Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, đây có lẽ là cơ hội tốt để Tạ Luật từ bỏ hi vọng.
Thế là, lời đến bên môi cậu lại nuốt xuống, ngược lại còn siết tay Tả Yến, nhỏ giọng nói: “Vẫn là ngươi hiểu ta nhất.”
Ý cậu, hẳn là đủ rõ ràng rồi, đúng không?
Tạ Luật thông minh như vậy, sao có thể không hiểu.
Tả Yến cười càng sâu, vuốt phẳng nếp gấp trên áo cho cậu. Rồi như mới nhớ ra sự hiện diện của Tạ Luật, hắn quay lại nói: “Đã tới rồi thì uống ly rượu mừng rồi đi đi. Yên Sơn vốn kiêng rượu, nhưng hôm nay là ngày ta cùng phu quân lập khế ước, cũng coi như trường hợp đặc biệt.”
Nói xong, hắn bưng một bầu rượu tiến đến trước mặt Tạ Luật.
Tạ Luật không đưa tay nhận, chỉ yên lặng nhìn bọn họ.
“Uống đi.” Tả Yến thu lại nụ cười, giọng điệu nhàn nhạt, “Ít nhất cũng nên chúc phúc cho ta.” Nhiều năm giao tình, hắn đối với Tạ Luật tuy không có cảm tình, nhưng cũng không hề ghét. Dù sao trong mắt mọi người, người cùng Thẩm Ý Miên lập khế ước là hắn, hắn đã thắng.
Thẩm Ý Miên nuốt khan, căng thẳng kéo góc áo.
Dưới ánh mắt cậu nhìn chăm chú, Tạ Luật bất ngờ giơ tay, nhận lấy bầu rượu.
Y vốn không thể uống rượu, cồn sẽ gây tổn hại nghiêm trọng cho khung máy móc. Thế nhưng y vẫn uống cạn bầu rượu đó.
Thẩm Ý Miên trơ mắt nhìn Tạ Luật uống hết, đáy lòng nhẹ nhõm thở ra. Thoạt nhìn rất bình hòa, quả nhiên y không có phản ứng gì quá đáng. Có lẽ mình đã nghĩ nhiều, Tạ Luật căn bản không hề thích mình, chẳng phải rất dễ dàng mà buông xuống sao?
Nhưng ngay sau đó, Tạ Luật sắc mặt vẫn bình tĩnh, lại thẳng tay ném bầu rượu xuống đất.
“Choang!” bầu rượu lam ngọc vỡ tan thành vô số mảnh nhỏ.
Nụ cười trên mặt Tả Yến vụt tắt. Tim Thẩm Ý Miên run lên dữ dội, giống như không phải bầu rượu bị nện xuống đất, mà là ngay trên đầu cậu.
“Sư huynh.”
Thẩm Ý Miên ngạc nhiên ngẩng đầu, nhìn về phía Tạ Luật.
Ánh mắt y bình thản, giọng nói lạnh nhạt: “Đêm qua rõ ràng ngươi đã đáp ứng ta, trong một tháng phải dạy ta học tình cảm. Sao hôm nay đã lập khế ước với người khác?”
Thẩm Ý Miên trừng lớn mắt, vội vàng giải thích: “Kỳ thật ta với Tả Yến có nguyên nhân, ta chỉ là vì…”
“Vì dạy hắn lập khế ước? Vì dạy hắn làm đạo lữ của ngươi? Hay là dạy hắn cởi áo tháo đai lưng?” Tạ Luật từng bước tiến lại gần. Tả Yến lập tức chắn trước mặt Thẩm Ý Miên, nhưng bị Tạ Luật phất tay dùng Định Thân Chú khóa cứng. Y thậm chí không thèm nhìn Tả Yến, cứ thế tiếp tục bước đến gần Thẩm Ý Miên.
Tả Yến không động đậy được, nghiến răng gằn từng chữ: “Tạ Luật, ngươi muốn làm gì?”
Thẩm Ý Miên cảm nhận rõ sự bất thường trong cảm xúc của Tạ Luật, bản năng đứng bật dậy muốn bỏ chạy, lại bị một bàn tay mạnh mẽ túm lấy cổ tay, kéo thẳng đến trước mặt đối phương.
Tạ Luật cúi đầu nhìn cậu, đột ngột đặt tay lên chuôi trường kiếm bên hông, giọng thấp lạnh: “Sư huynh không muốn dạy ta, ngược lại lại sẵn lòng dạy vị hôn thê của ta?”
Thẩm Ý Miên sững sờ, không tin nổi ngẩng đầu: “Ngươi nói cái gì?”
Cậu tận mắt thấy Tạ Luật rút từng tấc kiếm khỏi vỏ, sắc mặt lạnh lùng đến cực điểm.
“Tả Yến chính là vị hôn thê của ta.”
Thẩm Ý Miên ngừng thở.
Lưỡi kiếm lạnh lẽo dí sát hông cậu, trong nháy mắt, tất cả mọi thứ ùa về trong đầu.
【 Ghê tởm! Nam chủ với vị hôn thê tình sâu như biển, nếu không phải Thẩm Ý Miên đã sớm thành thân, cái tên đáng khinh này vẫn luôn cướp đi vận khí nam chủ đã đành, giờ còn chen ngang cướp sự trong sạch của vị hôn thê. Tác giả là người chắc? Viết loại cốt truyện cặn bã này? Rút tiền lại đi! 】
【 Chương sau còn đảo ngược nữa cơ. Tên cặn bã họ Thẩm chẳng những không cướp đi trong sạch của vị hôn thê, mà vừa cởi áo thì nam chủ kịp lúc xông vào, một kiếm đóng đinh hắn lên giường —— trước thiến sau sát! 】
Trước, thiến, sau, sát!
Đến cả cảnh cởi áo cũng trùng hợp vừa khớp, ông trời ngươi có phải chơi ác không??
Thẩm Ý Miên kinh hãi lùi lại, suýt ngã xuống đất, lại bị Tạ Luật túm chặt không buông.
Hắn như gặp quỷ mà hất tay Tạ Luật ra, hoảng hốt kêu lên:
“Ta không biết hắn là vị hôn thê của ngươi! Ngươi chưa từng nói qua, vị hôn thê của ngươi không phải Duẫn Nịnh sao, sao lại là nam được?”
Tạ Luật trầm giọng nhìn chằm chằm cậu, giọng lạnh nhạt:
“Ta chưa từng nói Tô Duẫn Nịnh là vị hôn thê của ta. Về phần là nam hay nữ, ngươi cũng chưa bao giờ hỏi ta.”
“Nhưng ngươi đã nói sẽ không giết ta!”
Tạ Luật im lặng một thoáng, sau đó chậm rãi đáp:
“Đó là khi ngươi còn chưa cùng vị hôn thê của ta ở bên nhau.”
Thẩm Ý Miên không thể tin nổi mà trừng mắt nhìn y, rồi đột nhiên bừng tỉnh:
“Nhưng ngươi vẫn luôn nhìn ta với hắn gặp nhau mỗi ngày, không hề ngăn cản cũng chẳng hề nhắc nhở. Ngươi là cố ý?”
Một ngọn lửa giận bùng lên trong lòng, Thẩm Ý Miên nghiến răng:
“Đưa ta pháp bảo, giúp ta thăng cấp, tất cả đều chỉ để cướp cơ duyên của ngươi như cốt truyện, khiến nhiệm vụ của ngươi vẫn có thể dựa theo nguyên tác mà tiến hành?”
Tạ Luật im lặng chống đỡ, hiển nhiên thừa nhận.
“Ngươi…” Cơn giận gần như làm Thẩm Ý Miên nổ tung đầu, cậu trừng mắt với Tạ Luật, gằn từng chữ: “Ngươi thật là lợi hại!”
Con người sao đấu nổi AI? Được rồi, cậu nhận thua. Chỉ trách chính mình không nghe lời sư tôn Tư Vô Hạnh, sớm đề phòng tên “vô điều kiện đối tốt với ta” này, hóa ra lại là kẻ lừa đảo!
Thấy mình và Tả Yến ở bên nhau, y liền định dựa theo kịch bản trong sách mà giết mình. Một kẻ độc ác như thế, sao mình có thể tin nổi!
Thẩm Ý Miên hít một hơi sâu, túm áo Tạ Luật, ấn y xuống giường:
“Ngươi chẳng phải là chê ta không dạy ngươi sao? Hôm nay ta phải hảo hảo dạy ngươi làm người cho ra người! Ngươi cái người máy d*m đ*ng này động một cái là hỏng hệ thống thì học được gì?”
Tả Yến thấy thế, vội kêu:
“Sư huynh, đừng mắc mưu y! Y cố ý khích ngươi tức giận, thật ra không dám làm gì ngươi đâu!”
Nhưng lời này lúc này vô dụng.
Thẩm Ý Miên giờ chỉ muốn b*p ch*t cái tên khốn Tạ Luật này!
“Sư huynh, đừng sợ y! Ta và y sẽ sớm giải trừ hôn ước thôi!” Tả Yến liều mạng giãy giụa, nhưng thế nào cũng không thoát khỏi Định Thân Chú của Tạ Luật.
Tạ Luật để mặc cho Thẩm Ý Miên cưỡi trên người mình, ánh mắt dần tối lại. Y nắm tay cậu, trầm giọng:
“Nơi này quá ồn, đổi chỗ khác.”
Thẩm Ý Miên còn chưa kịp mở miệng mắng, môi đã bị che lại. Ngay sau đó, Tạ Luật khởi động độn địa quyết, kéo cậu biến mất, mang thẳng về phòng mình.
Trước mắt quay cuồng một trận, Thẩm Ý Miên bị ném xuống giường trong phòng y.
Không chút ôn nhu, thậm chí còn thô bạo, nóng vội.
Thẩm Ý Miên khó nhọc bò dậy, nhìn sang — Tạ Luật đang bắt đầu c** q**n áo.
“???”
Tạ Luật liếc cậu, giọng thấp:
“Hạn cho ngươi trong năm phút phải cởi xong.”
Thẩm Ý Miên vẫn còn đang tức giận, không chút khách khí đáp trả:
“Dựa vào cái gì ta phải nghe ngươi!”
“Ngươi có thể không nghe.” Tạ Luật thản nhiên, “Nhưng ta nghĩ, với thân phận người xuyên sách, ngươi hẳn rõ trong truyện ta đã đối xử với ngươi thế nào.”
Thẩm Ý Miên cứng họng.
Tên khốn này! Trong truyện chẳng lẽ không còn có vai ác nào lợi hại hơn nam chủ à? Mau có người ra trấn áp tên này đi!
Cậu cắn răng, rồi chợt nghĩ ra — Tạ Luật thật ra chẳng hiểu gì hết. Có lẽ trong cơ sở dữ liệu của y, hai người c** s*ch nằm cùng giường thì chính là “ngủ”.
Đến hôn môi còn không biết, thì biết cái gì hơn nữa chứ?
Nghĩ vậy, lòng Thẩm Ý Miên hơi trấn định lại.
Được thôi, cởi thì cởi, ai sợ ai? Ta cứ tránh mũi nhọn của y xem sao.
Cậu tự buông xuôi, kéo áo xuống, mới cởi một nửa thì đã bị đè ngược trở lại giường.
Tạ Luật ghì chặt cậu dưới thân,cởi từng lớp áo trong của cậu ra.
Thẩm Ý Miên giãy không thoát, dứt khoát mặc y l*t s*ch mình, chỉ cười lạnh nhìn.
Quả nhiên, khi y vừa cởi xong, Tạ Luật cúi mắt nhìn cậu, thấp giọng hỏi:
“Sau đó?”
Thẩm Ý Miên bật cười khẩy:
“Ngươi thuần thục quá rồi còn gì, tiếp tục đi?”
Tạ Luật trầm mặc nhìn chằm chằm cậu. Một lúc lâu, y cúi xuống, vụng về hôn khẽ lên môi cậu.
Chỉ là chạm nhẹ, giống đứa trẻ học theo tình tiết phim truyền hình, môi mềm run rẩy chạm thoáng qua môi Thẩm Ý Miên.
Trong lòng cậu hơi chấn động.
Thẩm Ý Miên né tránh, nhưng bị y lại gần, tiếp tục hôn nhẹ. Trên mặt cậu nhanh chóng đỏ bừng, đến cả vành tai cũng nóng hồng.
“Nhịp tim ngươi rất nhanh.”
Giọng y rất thấp, khàn khàn.
Tim Thẩm Ý Miên đập càng dồn dập, mặt càng đỏ, giống như bị giọng nói ấy nhẹ nhàng cào vào tim, ngứa ngáy khó chịu. Cậu đẩy y ra, giả bộ ghét bỏ:
“Không sai biệt lắm rồi. Ngươi ngoài việc dính nước miếng vào ta thì còn làm được gì nữa?”
Tạ Luật cúi mắt, khẽ nói:
“Là do ngươi không dạy ta.”
Giọng điệu mang theo một chút ủy khuất khó hiểu.
Ủy khuất? Ủy khuất cái gì chứ, trò này sao y lại là người chịu!
Thẩm Ý Miên hít sâu, gượng dạy:
“Kỳ thật rất đơn giản. Ngươi chỉ cần nằm bên cạnh ta thôi.”
Ánh mắt Tạ Luật hơi đổi, lặng lẽ quan sát mặt cậu. Một lát sau, y khẽ nói:
“Tầm mắt lảng tránh, hô hấp gấp gáp, nhịp tim tăng vọt —— ngươi đang lừa ta.”
Thẩm Ý Miên: “…”
Mẹ nó! Gặp ngay một cái máy dò nói dối thì còn chơi bời cái gì nữa?!
Tạ Luật nhíu mày, như đã đoán ra cậu không định dạy, dứt khoát tự mình mò mẫm.
“Cũng may, ta vẫn nhớ ngươi từng dạy ta mấy điều trước đây.”
Thẩm Ý Miên bất giác thấy bất an. Quả nhiên, bàn tay lạnh lẽo khẽ chạm lên người cậu, băng giá đến mức làm cả người run rẩy.
“Tạ Luật!”
Nhưng đối phương như không hề nghe thấy, ngón tay chậm rãi vuốt qua vòng eo gầy yếu, sau đó… từ từ men xuống dưới.
Da đầu Thẩm Ý Miên tê dại, vừa định bắt lấy bàn tay không kiêng nể kia thì đã bị Tạ Luật nhanh hơn một bước, giữ chặt cổ tay.
Trán cậu túa mồ hôi lạnh, hoảng loạn nói:
“Tạ Luật, ngươi đừng như vậy, ta thật sự sẽ chán ghét ngươi…”
Động tác Tạ Luật hơi khựng lại, ngẩng mắt nhìn cậu:
“Thật sao?”
“Thật sự.” Thẩm Ý Miên gật đầu thật mạnh, giọng vội vã:
“Mau buông ta ra, ta thật sự sẽ cực kỳ chán ghét ngươi.”
Tạ Luật thu hồi ánh mắt, bình tĩnh đáp:
“Vậy thì tốt quá.”
Thẩm Ý Miên: “?”
“Ngày hôm qua ngươi cũng nói sẽ chán ghét ta, ta liền dừng lại. Sau đó ngươi lại cùng Tả Yến ở bên nhau, ngươi hoàn toàn không nghĩ đến cảm nhận của ta, điều đó khiến ta rất khó chịu.”
Nói xong, Tạ Luật chậm rãi đưa ngón tay tiến vào. Nghe Thẩm Ý Miên đau đến bật kêu, đáy lòng y ngược lại dâng lên một tia thỏa mãn khó hiểu.
“Cho nên hiện tại, ta cũng không định để ý đến cảm thụ của ngươi nữa.”