Long Ngạo Thiên Sư Đệ Là AI Hình Người

Chương 33: ký hợp đồng “Lão sư tự mình dạy ta, ta sẽ học được càng mau……”

Dưới tàng cây ở Thiên Duyên, Đạo Tổ cũng từng lập khế ước tình thâm, từ đó về sau đồng tâm đồng đức, ân ái đạo lữ.

Thẩm Ý Miên thật ra cũng không để ý mình sẽ ở bên ai, cậu chưa từng nghĩ tới chuyện yêu đương.

Tu Tiên giới đầy rẫy sói lang hổ báo, sơ sẩy một chút là bị lừa đến ngay cả cái quần cũng chẳng còn. Huống chi, trong tiểu thuyết, cứ hễ dính tới yêu đương hay thành thân thì động một cái liền “sát thê chứng đạo”, chẳng biết lúc nào sẽ bị bạch nguyệt quang moi tim móc thận, hệ số nguy hiểm quá cao.

Nếu cùng Tả Yến giả lập khế ước, nói không chừng còn có thể thuận tiện giúp cậu né bớt họa đào hoa.

Dù sao cậu lớn lên đẹp, ai cũng biết.

Kế hoạch của Thẩm Ý Miên rất đơn giản: tìm một tờ khế thư giả, tới dưới tàng cây Thiên Duyên, trước mặt mọi người ký tên ấn dấu tay, vậy là xong. Không ai thật sự đi truy xét khế thư đó là thật hay giả.

Cậu nhờ mấy đệ tử làm việc vặt ở cây Thiên Duyên viết khế thư, bảo sao chép hai bản, rồi đưa về. Một bản để lại cho mình, bản còn lại nhờ tiểu đồng mang đến cho Tả Yến.

Trở về Tả Lăng Phong, Thẩm Ý Miên không nói chuyện này cho ai biết. Sư tôn bận tu luyện, có biết chắc cũng chẳng thèm để tâm. Các sư đệ thì quan hệ chẳng thân thiết, nhiều lắm chỉ là sơ giao.

Còn Tạ Luật…

Cũng không cần thông báo.

Nhật ký kia, có lẽ cậu đã hiểu sai ý. Cho dù AI có sinh ra cảm xúc, thì cũng tuyệt đối sẽ không thích cậu.

Chỉ là lúc ấy thấy Tạ Luật chắn kiếm cho mình, trong khoảnh khắc ấy cậu thật sự đã nghĩ, bằng mọi giá cũng muốn giữ y lại, nói là thích thì hơi quá, chắc chỉ tính là tình nghĩa huynh đệ thôi.

Thẩm Ý Miên vốn là người hiểu rõ cái gì mình nên có, cái gì không nên có.

Có thể trở thành đệ tử Địa giai, lên Kim Đan kỳ, Tạ Luật đã giúp cậu quá nhiều, cậu đã thấy đủ.

Đường đời của hai người, cũng chỉ ngắn ngủi giao nhau tại Tả Lăng Phong. Về sau, Tạ Luật sẽ rời nơi này, đi đến trời đất rộng lớn hơn, đánh boss, mở ải, còn cậu sẽ ở lại nơi này, nương tựa cùng Tư Vô Hạnh, cho đến chết.

Thẩm Ý Miên đứng trong phòng, nhìn vòng cổ tụ ngọc cậu đặt trên bàn, nghĩ đi nghĩ lại, cuối cùng vẫn quyết định tự mình mang trả lại cho Tạ Luật, như vậy thì giữa bọn họ xem như hoàn toàn thanh toán xong.

Cậu cầm vòng cổ, giấu vào vạt áo trong, gõ cửa phòng Tạ Luật.

Thẩm Ý Miên còn đang nghĩ nên mở lời thế nào, thì cửa đã nhanh chóng mở ra. Trên đầu bóng tối phủ xuống, cậu ngẩng đầu nhìn, thiếu niên tóc ướt xõa xuống vai, trên người khoác bừa một bộ áo thường phục xanh nhạt, ngực để hờ, đôi mắt đen sâu thẳm kia từ trên cao thẳng thắn nhìn chằm chằm cậu.

Tim cậu khẽ run, bản năng né tránh ánh mắt ấy, ho khan một tiếng: “Ta tới trả đồ cho ngươi, vòng cổ của ngươi…”

Cậu còn chưa nói hết, Tạ Luật đã hơi nghiêng người nhường lối, ý tứ rõ ràng không thể hơn.

Thẩm Ý Miên nhìn trái nhìn phải, đoán chắc y sợ người khác thấy cậu đến tìm, để vị hôn thê y biết sẽ nổi giận. Nghĩ thế, cậu bèn bước vào phòng.

Vừa vào, cửa phòng liền bị đóng sập lại.

“Phanh” một tiếng, tim Thẩm Ý Miên bỗng đập loạn.

Cảm giác như bị nhốt trong phòng tối.

Cậu vội lấy vòng cổ tụ ngọc ra, đưa tới trước mặt Tạ Luật: “Ta trả ngươi đồ, lần trước ngươi cho ta, ta quên trả…”

Lời còn chưa dứt đã bị cắt ngang.

“Cho ngươi.”

Thẩm Ý Miên sững lại, chưa kịp phản ứng: “A?”

Tạ Luật vừa dùng khăn lau những giọt nước trên tóc, vừa nhạt giọng lặp lại: “Cho ngươi.”

Thẩm Ý Miên lúc này mới nghe rõ, cậu nhíu mày, thấp giọng nói: “Pháp bảo của ngươi quá quý, ta không thể nhận. Ta tới đây chính là muốn trả lại cho ngươi, từ nay về sau ai cũng không nợ ai.”

Nghe vậy, động tác của Tạ Luật hơi khựng lại, chậm rãi chuyển mắt nhìn sang cậu, híp mắt: “Ai cũng không nợ ai?”

Thẩm Ý Miên gật đầu: “Ừ.”

“Ta thiếu ngươi cái gì?” Giọng Tạ Luật lạnh lùng, “Thua thiệt có nghĩa là nợ nần hoặc nghĩa vụ chưa trả xong. Vậy ta thiếu cái gì?”

Nghe xong, Thẩm Ý Miên mới nhận ra hình như y có chút giận, vội giải thích: “Ta nói sai từ rồi. Ý ta là trả đồ lại cho ngươi thì giữa hai ta sẽ không còn liên lụy, như vậy đối với cả hai đều tốt.”

Tạ Luật nhìn cậu chằm chằm, hồi lâu mới hờ hững nói: “Ta không đồng ý.”

Thẩm Ý Miên: “? Vì sao?”

“Bởi vì ngươi còn nợ ta, chưa trả hết.”

Lời nói chẳng đầu chẳng cuối, Thẩm Ý Miên nghe mà ngơ ngác. Cậu đang định hỏi lại thì thấy Tạ Luật chậm rãi tháo đai lưng.

Cậu trừng to mắt, theo bản năng lùi nửa bước: “Ngươi làm gì?”

Tạ Luật liếc cậu một cái, đầu ngón tay chỉ vào miệng vết thương nơi ngực, tuy đã băng bó nhưng vẫn thấm máu loang lổ. Đó chính là vết chém do trường kiếm xuyên thẳng qua để lại.

“Khoản nợ này, ngươi trả thế nào?”

Thẩm Ý Miên nghẹn lời. Bị y nói như vậy, cậu cũng thấy mình đúng là có phần áy náy.

Đúng thế, Tả Yến vì cậu mà bị thương, cậu còn ân cần chăm sóc, đưa thuốc, thậm chí giả lập khế ước. Nhưng Tạ Luật vì cậu mà bị thương, cậu chỉ đưa một viên Hoàn Hồn Đan, mà viên đó còn là xin từ sư tôn.

Tê…

Thẩm Ý Miên lặng lẽ siết góc áo, xấu hổ mở miệng: “Ngươi nói đúng. Vậy ta nên đền bù thế nào? Nếu không, ta lại đi nhờ sư tôn tìm cho ngươi ít thuốc xóa sẹo nhé?”

Giọng vừa rơi, Tạ Luật vẫn im lặng, chỉ nhìn chằm chằm cậu.

Đến khi khiến Thẩm Ý Miên bị nhìn mà cả người phát ngứa, y mới rốt cuộc mở miệng.

“Ta đã nói, ta không thiếu thứ gì. Nhưng có một thứ, ngươi có, ta thì không.”

Thẩm Ý Miên lập tức hiểu ý, gượng gạo nói: “Ngươi còn muốn học à? Nhưng ta đâu còn gì để dạy ngươi nữa.”

Ngón tay Tạ Luật khẽ lướt trên bàn, dừng ở cuốn sổ da dê —— chính là nhật ký của y. Khi trở về, y thấy nó đã được khép lại, nhưng trước khi đi rõ ràng y nhớ mình để mở.

Trí nhớ của Tạ Luật cực tốt, không thể nào nhầm lẫn bất kỳ vị trí hay trạng thái nào của đồ vật.

Điều này chứng tỏ —— có kẻ đã lén đọc nhật ký của y.

Tạ Luật thu tay về, giọng càng thêm lạnh: “Sao lại nói không có?”

Bị ánh mắt đó nhìn, cả người Thẩm Ý Miên không được tự nhiên, dứt khoát nói thẳng: “Ngươi muốn học cái gì thì cứ nói, chỉ cần ta biết thì nhất định sẽ dạy.”

Nghe vậy, ánh mắt Tạ Luật dừng trên người cậu, nhìn chăm chú không chớp: “Dạy ta hôn môi.”

Thẩm Ý Miên ngây người, mất mấy nhịp mới nhận ra mình nghe cái gì, ngẩng phắt đầu nhìn y.

Không phải chứ, đại ca, học cái này có hơi quá ái muội không?

“Bắt đầu ngay bây giờ đi.” Tạ Luật như thể sợ mình đổi ý, thản nhiên tiếp: “Ở đây, hay là trong phòng? Nhưng vào trong thì chỉ có thể ngồi trên giường.”

Thẩm Ý Miên vội nắm lấy cổ tay y, kéo trở lại: “Ta còn chưa đồng ý mà!”

Tạ Luật thong thả nhìn cậu, thấp giọng: “Ta không hề xin phép ngươi, đây là ta đang đòi nợ. Hiểu chưa?”

Thẩm Ý Miên: “…… Được rồi.”

Cậu cố nén, nói: “Ta dạy ngươi lần này, thì coi như xong nợ.”

Tạ Luật bình thản phản bác: “Ngươi nghĩ cảm tình của con người chỉ cần dạy một lần là học xong sao?”

“Ngươi được một tấc lại muốn tiến một thước phải không?” Thẩm Ý Miên tức nghẹn, “Ngươi định kéo nợ cả đời à, có phải hơi quá đáng rồi không?”

Thấy cậu không vui, Tạ Luật lại điềm đạm: “Ba tháng. Trong ba tháng, ta muốn học gì ngươi cũng phải dạy.”

Thẩm Ý Miên nghiến răng, giơ ba ngón tay: “Ba ngày.”

Tạ Luật im lặng: “… Không thể cò kè như vậy.”

“Xin lỗi, nhân loại chúng ta vốn vô sỉ như thế.”

Nhìn dáng vẻ chết cũng không sợ của Thẩm Ý Miên, trong lòng Tạ Luật ngược lại thoáng nổi lên ý cười nhạt. Y bắt chước điệu bộ của cậu, giơ một ngón tay: “Một tháng. Không thể ít hơn. Và phải ký hợp đồng.”

Thẩm Ý Miên bắt đầu đau đầu: “Thêm cái gì hợp đồng nữa, ngươi có thể đừng bắt chước mấy trò vô bổ của nhân loại không?”

“Ta vẫn chưa chắc giữa ta với ngươi có khế ước tinh thần. Cho nên hợp đồng nhất định phải lập, hơn nữa phải thề với Thiên Đạo.” Tạ Luật nói như khẳng định, trong Tu Tiên giới, chỉ có Thiên Đạo mới là công chứng viên tuyệt đối, như vậy Thẩm Ý Miên mới không thể dễ dàng bội ước.

Thẩm Ý Miên nghiến răng, đá mạnh cái ghế trước mặt như trút giận, rồi túm giấy bút viết cho Tạ Luật một bản hợp đồng.

Tạ Luật nhìn từng nét chữ cậu viết, sau đó còn đưa bút bổ sung vài câu.

“Vừa lòng chưa?” Thẩm Ý Miên tức tối hỏi.

Tạ Luật hơi gật đầu: “Cũng tạm.”

Thẩm Ý Miên phát hiện, ở khoản chọc giận người khác thì Tạ Luật so với Cơ Văn Tiêu còn lợi hại hơn nhiều. Cậu cố nén giận, nhẫn nhịn nói: “Được rồi, vậy ta bắt đầu dạy ngươi hôn môi nhé.”

Tạ Luật khựng lại, rồi gật đầu.

Thẩm Ý Miên cầm bút, nghiêm túc vẽ trên giấy hai hình người nhỏ đang hôn nhau. Vẽ xong, cậu thổi khô mực, giơ tờ giấy trước mặt Tạ Luật: “Học xong chưa?”

Tạ Luật nhìn tờ giấy với nét vẽ sơ sài đến mức cực hạn, ánh mắt dần tối lại, rồi nhìn thẳng vào Thẩm Ý Miên, lạnh giọng: “Ta chưa từng nói muốn học vẽ.”

Thẩm Ý Miên chột dạ né ánh mắt y, thuận miệng chống chế: “Ngươi biết cái gì, ta đang giảng nguyên lý hôn môi cho ngươi. Ngươi cứ dựa theo đó mà làm, coi như bài tập về nhà, đi tìm vị hôn thê của ngươi thực hành. Ngày mai ta sẽ kiểm tra kết quả.”

Dứt lời, cậu đặt tờ giấy xuống, xoay người định đi, nhưng lại bị Tạ Luật nắm cổ tay kéo trở lại.

Thẩm Ý Miên ngẩng đầu, bất ngờ đối diện với ánh mắt ủ dột kia.

“Lão sư tự mình dạy, ta sẽ học nhanh hơn.”

Tim Thẩm Ý Miên hẫng một nhịp, mơ hồ cảm thấy nguy hiểm, bản năng muốn chạy trốn. Nhưng Tạ Luật đã đưa tay chặn đường, ép cậu vào bàn sách.

“Bây giờ, dạy ta.”

Giọng nói lạnh lẽo, trầm thấp, lẩn khuất uy h**p khiến người ta run rẩy.

Thẩm Ý Miên cắn môi, thấp giọng: “Không được. Ngươi có vị hôn thê, hai ta không thể…”

Tạ Luật cầm lấy bản hợp đồng trên bàn, nhàn nhạt: “Thứ nhất, ta không phải nhân loại có đạo đức luân lý, không cần tuân thủ. Thứ hai, ngươi không dạy cũng được, nhưng như vậy là vi phạm hợp đồng, Thiên Đạo sẽ giáng trừng phạt. Còn hình phạt là gì, ta nghĩ tuyệt đối không phải điều ngươi có thể chịu nổi.”

Thẩm Ý Miên: “… Ngươi tính toán kỹ lắm đúng không?”

Tạ Luật không đáp, chỉ đưa tay khẽ nâng mặt cậu, cúi xuống muốn hôn.

Thẩm Ý Miên vội đưa tay ngăn môi y, cắn răng: “Ta đã nói không được! Trên hợp đồng chỉ viết ta phải dạy ngươi, nhưng không nói phải dạy khi nào. Hôm nay ta không muốn dạy.”

Tạ Luật không nói gì, ánh mắt nặng nề nhìn cậu, rồi nắm lấy cổ tay cậu, nhẹ nhàng kéo ra sau lưng, không cho chống cự.

Toàn thân Thẩm Ý Miên run rẩy, cảm nhận rõ hơi thở ấm áp của đối phương phả vào mặt.

Sợ hãi.

Cậu có chút sợ hãi Tạ Luật như thế này.

Luôn có cảm giác y đã thay đổi, tràn ngập khí thế xâm lược.

“Đừng như vậy, Tạ Luật.” Giọng Thẩm Ý Miên rất nhỏ, hàng mi rũ xuống, “Ta không thích ngươi thế này, đừng khiến ta chán ghét ngươi.”

Nghe câu đó, động tác của Tạ Luật dừng lại. Rất lâu sau, y khẽ thở dài, thu tay đang chống trên bàn về.

“Muốn lý giải ý nghĩ của nhân loại, quả thật rất khó.”

Tạ Luật bất đắc dĩ buông cậu ra, đưa lại tờ hợp đồng vào tay Thẩm Ý Miên, thấp giọng nói:

“Xin lỗi, ít nhất… đừng chán ghét ta.”