Long Ngạo Thiên Sư Đệ Là AI Hình Người
Chương 32: giả lập khế ước chúng ta chọn một ngày đến Thiên Duyên dưới tàng cây giả lập khế ước…
Từ Trấn Ma Tháp trở về, Thẩm Ý Miên không ngừng nghỉ xông vào tẩm điện của Tư Vô Hạnh.
“Sư tôn!”
Đi vòng qua bình phong, cậu quả nhiên thấy Tư Vô Hạnh đang ngồi dưới bức họa hồ tổ tu luyện, vội vàng quỳ xuống, “Đồ nhi muốn cầu sư tôn ban cho một viên Cửu Chuyển Hoàn Hồn Đan.”
Tư Vô Hạnh dừng động tác, quay đầu lại, giọng điệu chậm rãi, trong mắt còn thêm vài phần lạnh lẽo, “Ai nói cho ngươi, ta có Cửu Chuyển Hoàn Hồn Đan?”
Thẩm Ý Miên sững sờ, ngẩng đầu nhìn y, “Là sư huynh nói.”
Cậu thành thật đem chuyện hôm nay gặp Thôi Tuyết Ý trong Trấn Hồn Tháp kể lại, chỉ thấy sắc mặt Tư Vô Hạnh ngày càng trầm xuống.
“Ngươi nói, hắn không ch·ết, mà còn bị giam trong Trấn Hồn Tháp không biết bao lâu?”
Thẩm Ý Miên mơ hồ cảm thấy xung quanh lạnh buốt, “Ta vốn định đưa hắn ra ngoài, nhưng hắn không chịu đi.”
Nghe vậy, mắt Tư Vô Hạnh hơi híp lại, không biết đang tính toán điều gì. Sau một lúc lâu mới chậm rãi hỏi, “Ngươi muốn Cửu Chuyển Hoàn Hồn Đan để làm gì?”
“Khi làm nhiệm vụ, Tạ Luật cũng đi theo…” giọng Thẩm Ý Miên càng lúc càng nhỏ, “Vì cứu ta, y bị thương rất nặng, sư huynh giúp y tạm thời cầm cự, bảo ta sau khi trở về tìm sư tôn xin một viên Hoàn Hồn Đan, nói như vậy thì Tạ Luật sẽ không sao.”
Tư Vô Hạnh cười nhạt, sắc mặt dịu đi đôi chút, ngón tay khẽ động trên nhẫn trữ vật, lòng bàn tay nhanh chóng xuất hiện một hộp gỗ đàn.
Y thuận tay ném cho Thẩm Ý Miên, giọng nhạt nhẽo, “Sư huynh ngươi ở tầng mấy?”
Thẩm Ý Miên nhận lấy hộp gỗ, thở phào, cẩn thận đáp: “Tầng thứ bảy. Thật ra ta thấy hắn cũng ổn, không bị bắt nạt, ngược lại còn bắt nạt Ma tộc khác.”
“Biết rồi.” Tư Vô Hạnh nghe xong không hề biểu lộ gì, từ tốn nhắm mắt lại, phất tay đuổi người, “Ra ngoài đi, đừng làm phiền sự thanh tịnh của ta.”
“Dạ, đa tạ sư tôn!” Hốc mắt Thẩm Ý Miên đỏ lên. Cậu biết thứ này cực kỳ hiếm có, nhưng Tư Vô Hạnh chưa từng keo kiệt với cậu bất cứ điều gì cậu muốn.
Ôm hộp gỗ, cậu chạy đến phòng Tạ Luật. Y vẫn chưa trở về, chắc còn ở bên ngoài nạp điện.
Thẩm Ý Miên nhìn quanh, đặt hộp gỗ lên bàn sách, nơi Tạ Luật thường đọc sách, để y về sẽ thấy ngay.
Cậu vừa định rời đi, chợt thấy trên bàn có một cuốn sổ nhỏ đang mở.
Bước chân Thẩm Ý Miên khựng lại. Cậu biết rõ mình không nên xem, nhưng vẫn không kìm được đưa mắt nhìn sang trang giấy đã mở.
Trong lòng cậu tự nhủ, chỉ nhìn một chút thôi, bảo đảm không nhìn lần thứ hai.
【Ngày 4 tháng 5, thời tiết âm, chuyển mưa nhỏ, tâm trạng bất an.
Ta phát hiện khung máy móc xuất hiện vấn đề. Sau khi tự mình chẩn đoán bước đầu, nghi ngờ khung máy móc có khả năng mắc chứng rối loạn tình cảm.
Biểu hiện cụ thể là khó phân biệt và miêu tả cảm xúc của bản thân, nhưng nội tại cảm xúc vẫn tồn tại.
Ta không thể khống chế bản thân làm ra những hành động rời xa người đó, lại còn oán hận chính mình, áy náy, tự trách, cố tình buông thả bản thân, trốn tránh trách nhiệm.
Muốn đến gần người đó, muốn cùng người đó đi dưới mưa, tu luyện, làm nhiệm vụ, cái gì cũng được, cái gì cũng tốt.
Có lẽ, đây là cái mà nhân loại gọi là thích?
Tạm thời ta chưa tìm ra đáp án chính xác.】
Thẩm Ý Miên ngẩn người, lông mi run rẩy, cậu chớp mắt mấy lần rồi thật cẩn thận vuốt phẳng nếp gấp trên trang giấy.
Tạ Luật sẽ không phạm loại lỗi như vậy. Y là kiểu người ngay cả quần áo cũng không cho phép có một nếp nhăn.
Trang này có nếp gấp, chỉ có thể là vì y đã mở ra xem đi xem lại vô số lần.
—muốn xé đi, nhưng lại không nỡ.
Phía sau đột nhiên vang lên tiếng bước chân, cả người Thẩm Ý Miên run lên, vội vàng đặt hộp gỗ xuống, cuống quýt gấp sổ lại.
Khi cậu quay đầu, ngoài cửa đã đứng sừng sững một bóng người áo tuyết.
Tạ Luật đã nạp đủ điện, cơ thể khôi phục, nhưng vết chém khủng khiếp nơi ngực vẫn còn đáng sợ.
Bốn mắt chạm nhau, Tạ Luật còn chưa kịp mở miệng thì Thẩm Ý Miên đã hoảng loạn nói dồn: “Đan dược ta để trên bàn, nhớ ăn.”
Nói xong, cậu không quay đầu lại, lướt qua Tạ Luật chạy trốn.
Chân bước gấp gáp, Thẩm Ý Miên trở về phòng mình, đóng chặt cửa.
Mồ hôi rịn trên trán, cậu nuốt nước bọt, vẫn thấy tim đập loạn không yên.
Là cậu đã nghĩ đúng ý đó sao?
Đó là nhật ký của Tạ Luật. Trong đó y viết rằng bản thân gặp rối loạn tâm lý, còn nói có lẽ mình đã thích một người.
AI thức tỉnh được ý thức riêng?
Tạ Luật thích ai?
Hàng loạt câu hỏi tràn ngập trong đầu.
Cậu bỗng nhớ tới câu kia: “Không thể khống chế bản thân làm ra những hành động rời xa người đó. Muốn đến gần người đó, muốn cùng người đó đi dưới mưa, tu luyện, làm nhiệm vụ, cái gì cũng được, cái gì cũng tốt.”
Những lời miêu tả ấy, bất kể nhìn thế nào… cũng giống như là đang nói về cậu.
Không đúng, Tạ Luật có vị hôn thê, thậm chí còn vì vị hôn thê mà cùng cậu đoạn tuyệt lui tới.
À đúng rồi, có thể là y thích cậu. Tạ Luật lén đi cùng cậu làm nhiệm vụ Địa giai, nói không chừng chính là lo cậu sẽ gặp chuyện ngoài ý muốn. Dù sao Tạ Luật là AI nam chủ toàn trí toàn năng, có khả năng từ sớm đã biết cốt truyện Trấn Ma Tháp sẽ có Ma tộc sẽ xông ra giết người.
À không đúng, nếu y thật sự thích cậu, vì sao lúc nãy cậu nói sẽ rời xa Tạ Luật, y lại không ngăn cản?
À đúng rồi, khi đó Tạ Luật hình như muốn nói điều gì, nhưng cậu căn bản chưa nghe đã bỏ đi.
Thẩm Ý Miên ngây người chớp mắt, trái tim chậm chạp mới nhận ra, bắt đầu đập dồn dập.
Người được viết trong nhật ký, thật sự là cậu sao?
Có phải cậu hơi quá tự luyến rồi không?
Còn nữa, quyển sổ ngày đó vì sao lại mở ra đặt ở đó, thật kỳ quái, chẳng lẽ cố ý để cậu xem?
Nếu là cố ý để cậu xem, vậy bên trong hẳn là không phải viết về cậu, mà có khi là viết về vị hôn thê của Tạ Luật.
Vị hôn thê vì cậu mà giận dỗi với Tạ Luật, nên không cho y lại gần.
Vậy nên Tạ Luật mới viết ra những lời như không muốn rời xa nàng.
Như thế cũng coi như hợp lý?
Thẩm Ý Miên xoa đầu, dứt khoát không nghĩ nữa. Cậu cởi áo ngoài, chui vào chăn mềm.
Lăn qua lộn lại, không ngủ được.
Trong đầu toàn là cảnh Tạ Luật chắn kiếm cho cậu, thân thể nhỏ bé như vậy, bị trường kiếm xuyên qua, máu chảy ào ạt, thảm đến không thể tả.
Cậu phiền muộn bứt rứt, bật dậy rồi lại úp mặt xuống giường.
Rõ ràng Tạ Luật và Tả Yến đều cứu cậu, nhưng vì sao khi Tạ Luật bị thương, cậu lại thấy đau lòng gấp mấy lần?
Khi đó, cậu thậm chí còn nghĩ đến chuyện chết chung với Tạ Luật. Cậu có điên rồi không?
Cùng AI đồng sinh cộng tử, nói ra thì nghe thật ngu ngốc.
Phi, cái gì mà đồng sinh cộng tử chứ.
Thẩm Ý Miên tháo vòng cổ tụ ngọc từ cổ xuống, chôn mặt vào gối, hơi thẹn thùng ngẩng mắt nhìn long lân bích tỉ rủ dưới vòng cổ.
Quên mất còn chưa trả lại cho Tạ Luật.
Ngón tay khẽ khảy bích tỉ sáng trong, Thẩm Ý Miên bất giác nhớ tới cảnh ai đó ôm cậu ngồi trên đùi, đầu ngón tay thon dài luồn xuống dưới thân.
Mặt lập tức nóng bừng, như bị hoàng hôn nhuộm thành hồng nhạt.
Có khi nào chính sự việc đó đã khiến Tạ Luật sinh ra ý thức mà AI vốn không nên có?
Thẩm Ý Miên thấy mình càng nghĩ càng loạn, dứt khoát bò dậy khỏi giường.
Cậu muốn tìm ai đó để tâm sự.
Tốt nhất là người hiểu chuyện, lại thích nam nhân… Sư tôn thì đang tu luyện, không tiện quấy rầy. Tả Yến cũng tốt, nhưng Tả Yến lại thích cậu, tìm y thì có vẻ không ổn lắm, Duẫn Nịnh thì thích Tạ Luật lại càng không được.
Còn ai thích nam nhân nữa? Chẳng lẽ phải đi tìm Cơ Văn Tiêu?
Nghĩ đi nghĩ lại, Thẩm Ý Miên vẫn quyết định đến gặp Tả Yến.
Cậu tính lấy lý do “giúp bạn hỏi”, còn bạn đó là ai thì không tiện nói.
Buổi trưa, ánh nắng dịu ấm chiếu xuống người thật dễ chịu.
Thẩm Ý Miên gõ cửa phòng Tả Yến, nhưng không có ai đáp lại.
Cậu tiện tay gọi một đệ tử vội vã đi ngang, lễ phép hỏi: “Xin hỏi có thấy Tả Yến không?”
Đệ tử kia nhận ra cậu, hạ giọng nói: “Sư tôn gọi Tả Yến đi rồi, chắc một lát nữa sẽ về.”
Nghe vậy, Thẩm Ý Miên cảm ơn, ngoan ngoãn đứng chờ trước cửa.
Đứng đó, đầu óc cậu lại bắt đầu nghĩ lung tung. Cậu nhớ tới lần đã dạy Tạ Luật cách phát triển tình cảm với Duẫn Nịnh ở chỗ này, dù cuối cùng thất bại, nhưng khi đó Tạ Luật học vô cùng nghiêm túc.
Khi đó, y thật sự nghĩ gì nhỉ?
Không bao lâu sau, Tả Yến trở về, nhìn thấy cậu thì ánh mắt thoáng qua vẻ vui mừng: “Sư huynh.”
Thẩm Ý Miên vội tiến lên đỡ lấy hắn, “Ngươi còn chưa khỏi hẳn, sư tôn gọi thì thoái thác đi cũng được mà.”
Tả Yến lắc đầu, cười khổ: “Sư tôn ta rốt cuộc không giống sư tôn ngươi.”
“Vậy hắn gọi ngươi làm gì?” Thẩm Ý Miên tò mò.
Tả Yến hơi khựng lại, rồi bất chợt mở cửa, kéo cậu vào: “Sư huynh vào rồi nói.”
Hai người vào phòng, Tả Yến rót trà cho Thẩm Ý Miên, đặt nhẹ trước mặt: “Đừng lo, thương thế ta đỡ nhiều rồi, mấy việc nhỏ này không thành vấn đề.”
Thẩm Ý Miên cầm chén trà, nhấp thử một ngụm, vị đắng lan ra, không khỏi nhíu mày: “Sao trà ngươi uống đắng thế.”
“Miệng đắng thì lòng sẽ bớt khổ.” Tả Yến ngồi cạnh cậu, giọng trầm thấp, “Sư huynh hôm nay tìm ta, có phải đã xảy ra chuyện với Tạ Luật không?”
Nghe vậy, Thẩm Ý Miên suýt sặc, vội vàng giải thích: “Không có việc gì thì không thể tìm ngươi sao, còn nữa, chuyện này liên quan gì tới Tạ Luật.”
“Bởi vì hôm nay ngươi không đi cùng y.” Tả Yến mỉm cười nhàn nhạt, “Bình thường các ngươi luôn ở bên nhau, có phải cãi nhau rồi không?”
Thẩm Ý Miên mím môi, nhỏ giọng: “Xem như cãi nhau đi.”
Nụ cười trên môi Tả Yến tắt dần, hắn nhẹ vỗ vai cậu, dịu dàng nói: “Hóa ra ta đoán đúng. Không sao đâu sư huynh, vẫn còn ta ở đây.”
Thẩm Ý Miên gượng cười: “Thật ra hôm nay ta tới là có việc muốn nhờ ngươi.”
“Ngươi cứ nói.” Tả Yến thổi nhẹ mặt trà, “Chỉ cần ta giúp được, nhất định sẽ giúp.”
Thẩm Ý Miên chớp mắt, hạ giọng: “Ta có một người bạn, hình như cậu ta có loại tình cảm khác thường với sư đệ.”
Nét mặt Tả Yến cứng lại, ghé sát hơn: “Khác thường là thế nào?”
“Chính là…” Thẩm Ý Miên hạ giọng như muỗi vo ve, “Vừa nghĩ tới hắn thì tim liền đập nhanh, rất ngượng ngùng.”
Yết hầu Tả Yến khẽ động, kìm nén sự xúc động, dịu giọng nói: “Sư huynh, có lẽ ngươi là thích hắn rồi?”
“?” Thẩm Ý Miên đỏ bừng mặt, lắp bắp: “Không phải ta, thật sự là bạn ta. Ngươi biết ta căn bản không thích nam nhân mà.”
Tả Yến nhìn biểu cảm của cậu, không nhịn được bật cười.
Thấy sao mà đáng yêu quá, trên đời làm gì có con hồ ly nào vừa vụng về vừa đáng thương như vậy?
“Ta đã biết rồi, vậy sư huynh muốn hỏi cái gì?” Tả Yến chống cằm, cười mỉm nhìn cậu, “Muốn hỏi làm sao để hắn có thể ở bên ngươi không? À, là ở bên bằng hữu ngươi.”
Thẩm Ý Miên c*n m** d***, nhỏ giọng nói: “Không phải, ta muốn hỏi, làm sao để bằng hữu của ta không còn sinh ra loại tình cảm dư thừa này nữa?”
Lời vừa dứt, nụ cười trên mặt Tả Yến khựng lại, ngữ khí có chút gấp: “Vì sao? Nếu hai bên đều có tình ý thì chẳng phải rất tốt sao?”
“Như vậy là không đúng.” Thẩm Ý Miên nghiêm túc giải thích, “Bằng hữu của ta với hắn vốn không thích hợp.”
Một người là đồng môn sư huynh đệ, một người là con người, một người là AI. Một bên là pháo hôi đoạt vị hôn thê, một bên là nam chủ có vị hôn thê.
Ngay cả khi đã xuyên vào trong sách, bọn họ vẫn thuộc về hai giống loài khác nhau.
Chỉ riêng chuyện Tạ Luật đã có vị hôn thê thôi, đã là không thích hợp rồi.
“Không thích hợp chỗ nào?” Tả Yến khó hiểu, “Ngươi nói lý do ta nghe xem.”
Thẩm Ý Miên do dự một lúc, rồi khẽ nói: “Bằng hữu ta cảm thấy, hắn có người thích hợp hơn… ví dụ như hắn vốn đã có hôn ước gì đó…”
Tả Yến thoáng sững lại, im lặng một lúc lâu rồi nhẹ giọng hỏi: “Ngươi… đều đã biết?”
“Hả?” Thẩm Ý Miên không hiểu hắn nói chuyện gì, ho khan đáp: “Nếu là chuyện hôn ước thì bằng hữu ta biết từ sớm rồi.”
Ánh mắt Tả Yến trở nên bình tĩnh, dường như trong khoảnh khắc đã hiểu ra hết thảy: “Thì ra là vậy.”
Đây mới là lý do khiến Thẩm Ý Miên không thích hắn.
“Nếu hôn ước bị hủy thì sao?” Tả Yến dò hỏi, “Không còn tờ hôn ước kia, có thể sẽ khác đi chăng?”
Thẩm Ý Miên bị hỏi liền rối bời: “Sẽ không đâu, người thích hắn thật sự quá nhiều.”
Tả Yến khẽ nói: “… Vậy chứng tỏ hắn rất tốt, ngươi cũng có thể thử xem.”
Hắn hết sức đề cử, trái lại khiến Thẩm Ý Miên thấy ngượng ngùng.
“Thôi, không nói chuyện này nữa. Hôm nay sư tôn gọi ngươi làm gì vậy?”
Tả Yến có phần không cam lòng khi đề tài bị cắt ngang quá dễ dàng. Hắn ngẩng nhìn Thẩm Ý Miên, bất chợt nói: “Việc này vốn ta không định nói, nhưng ngoài sư huynh ra, ta thật sự không biết nên tâm sự cùng ai.”
Thẩm Ý Miên hoang mang: “Chuyện gì?”
“Sư tôn muốn ép ta làm đạo lữ của hắn.”
Lời nói chấn động khiến Thẩm Ý Miên trợn tròn mắt, hồi lâu không thốt nổi nên lời.
“Cái… cái gì? Thật sao?”
Tả Yến cười khổ: “Ta đã từng lừa ngươi bao giờ chưa? Sư tôn nói chuyện này không phải một ngày hai ngày. Trong Nguyệt Phong, nhiều đệ tử đều biết ít nhiều. Nếu sư huynh không tin, có thể đi hỏi bất cứ ai.”
Nghe vậy, Thẩm Ý Miên siết chặt nắm tay, nghiến răng: “Còn có thiên lý nữa không! Hắn tốt xấu gì cũng là chi chủ một phong! Chúng ta bẩm báo chưởng môn đi…”
“Không được.” Tả Yến lắc đầu, đưa tay che môi cậu, “Ngươi cũng biết sư tôn ta, Tĩnh Thủy chân nhân, chính là em ruột chưởng môn.”
Cho nên dù tu vi Tĩnh Thủy chân nhân không cao, nhưng vẫn có thể chiếm lĩnh một ngọn núi lớn, hơn ngàn đệ tử dưới trướng.
Quan hệ của y với chưởng môn vốn là bí mật Yên Sơn, ít ai dám nói.
Dù có tố cáo đến chưởng môn, cùng lắm cũng chỉ bị bỏ qua cho có lệ.
Mặt Thẩm Ý Miên trắng bệch, càng thêm căm ghét thế giới tu tiên này. Lấy mạnh h**p yếu, chẳng màng chính tà.
“Vậy ngươi tính sao? Chẳng lẽ thật sự phải làm đạo lữ của lão Tĩnh Thủy kia?” Thẩm Ý Miên nóng ruột, “Hay là ngươi đi tìm Tạ Luật, y chắc chắn sẽ có cách giúp ngươi…”
Nghe nhắc đến Tạ Luật, ánh mắt Tả Yến thoáng tối lại, đưa tay nâng mặt cậu, khẽ nói: “Sư huynh, đừng dựa vào y. Ngươi mới là người có thể giúp ta.”
Thẩm Ý Miên sững sờ: “Ta?”
“Đúng vậy.” Ánh mắt Tả Yến sáng rực nhìn cậu, “Nếu chúng ta kết thành đạo lữ, sư tôn cũng không thể làm gì được.”
Lời vừa rơi xuống, Thẩm Ý Miên ngẩn ngơ nhìn hắn.
Ánh mắt ấy khiến lòng Tả Yến thoáng bất an: “Sư huynh, ngươi không muốn giúp ta sao?”
Thẩm Ý Miên lắc đầu, nhỏ giọng: “Không phải, ta chỉ đang nghĩ một chuyện.”
“Chuyện gì?” Tả Yến cẩn thận hỏi.
Thẩm Ý Miên ngẩng mắt nhìn thẳng vào hắn, nhàn nhạt nói: “Ta nghĩ, có phải đôi khi ngươi coi ta như kẻ ngốc không?”
Tim Tả Yến chùng xuống, cố nén hoảng loạn, tỏ ra bình tĩnh: “Sư huynh sao lại nói thế, nếu sư huynh không muốn thì thôi, ta tuyệt đối không ép.”
Là hắn quá vội vàng.
Thẩm Ý Miên thực sự tức giận. Cậu giận vì Tả Yến coi mình như kẻ ngốc để lừa gạt. Cho dù cậu có chậm hiểu, cũng nhìn ra được lời của Tả Yến rõ ràng là muốn gài bẫy cậu, để cậu đồng ý kết đạo lữ.
Thích một người không nên như vậy.
Dựa vào lừa dối mà có được tình cảm, cuối cùng cũng chỉ sinh ra hiềm khích.
“Ta không thể kết đạo lữ với ngươi.” Thẩm Ý Miên lạnh lùng nói.
Từng tấc tim Tả Yến chìm xuống, hắn gật đầu, gương mặt tái nhợt, thấp giọng: “Ừ, ta biết rồi.”
“Nhưng,” Thẩm Ý Miên xoay lời, mím môi, nói nhỏ: “Ta có thể giả làm đạo lữ của ngươi. Như vậy Tĩnh Thủy lão nhân sẽ không còn dây dưa ngươi nữa.”
Như thế, có khi cậu cũng dần dần xóa bỏ được những cảm xúc kỳ lạ đối với Tạ Luật.
Nghe cậu nói vậy, ánh mắt Tả Yến sáng lên: “Được! Chỉ cần sư huynh nguyện ý!” Dù chỉ là giả vờ, nhưng biết đâu một ngày nào đó, giả cũng thành thật.
Hắn ngẫm nghĩ một lát, rồi dò hỏi: “Chúng ta chọn ngày đến Thiên Duyên dưới tàng cây giả lập khế ước, được không?”
Thẩm Ý Miên không do dự: “Tối mai đi. Ta sẽ đến đón ngươi, nhớ gọi thêm nhiều sư huynh đệ đến cổ vũ.”
Tả Yến ép xuống sự phấn khởi, khẽ đáp: “Được, tất cả nghe theo sư huynh.”