Long Ngạo Thiên Sư Đệ Là AI Hình Người
Chương 31: kết thúc (nhị hợp nhất) này tiểu hài tử ngươi sinh a, sao……
Một người cao mét chín mấy trong chớp mắt biến thành chỉ cao đến đầu gối Thẩm Ý Miên. Cậu ngồi xổm xuống trước mặt Tạ Luật, nhìn kỹ gương mặt nhỏ kia, ra sức thuyết phục bản thân: đây không phải Tạ Luật, nhất định là Ma tộc biến hóa.
Cái nhà khoa học thiết kế trò này rốt cuộc nghĩ cái gì vậy, chế độ “hết điện” mà lại biến thành trẻ con năm tuổi.
Thẩm Ý Miên chọc chọc vào khuôn mặt nhỏ lạnh nhạt không chút biểu cảm kia, xúc cảm mềm đến mức muốn mạng, “Ngươi thật là Tạ Luật?”
Tạ Luật ngước mắt nhìn cậu, thấp giọng: “Ngươi có thể kiểm tra.”
Kiểm tra?
Thẩm Ý Miên theo bản năng hiểu ý, ngón tay khẽ vén đai lưng của y, quả nhiên thấy trên cái bụng nhỏ mềm mại có một mảng chữ nhỏ dày đặc —— Hướng dẫn sử dụng.
Ách, thật đúng là y.
Vậy bây giờ phải làm sao, một bên làm nhiệm vụ, một bên mang theo một đứa nhỏ?
Cậu vừa rồi nhân tiện nhìn qua bản thuyết minh, phát hiện ở chế độ “hết điện” Tạ Luật căn bản không có chút pháp lực nào.
Đúng là hết điện chỉ miễn cưỡng khởi động được hệ thống, chẳng khác nào một đứa trẻ con.
“Ngươi không cần xen vào ta.”
Tạ Luật lạnh nhạt nói, tự kéo quần áo đứng dậy định đi, còn chưa được hai bước đã suýt ngã vì vạt áo quá dài. May mắn Thẩm Ý Miên nhanh tay đỡ lấy.
“Ngươi như vậy ta sao có thể mặc kệ?” Thẩm Ý Miên hít sâu một hơi, bị thái độ xa cách kia của y làm bùng lửa giận, “Ngươi coi đây là đâu? Đây là Tả Lăng Phong, trong này giam toàn Ma tộc, không phân biệt rõ tình huống sao?”
Tạ Luật mím môi không nói, hiển nhiên y biết rõ hiện trạng của mình.
Hai người nhìn nhau, Thẩm Ý Miên bất đắc dĩ hỏi: “Ngươi nói ngươi chạy theo ta làm gì?”
Tạ Luật vẫn không đáp. Y đến đây, bởi vì trong cốt truyện gốc Trấn Ma Tháp có biến cố ngoài ý muốn: đệ tử được cử đến tu bổ trận pháp đều bị Ma tộc giết hại, chết thảm không toàn thây.
Y cũng không ngờ Thẩm Ý Miên sẽ đột ngột chủ động xin nhận nhiệm vụ Địa giai này.
Nhưng đây đều là cơ mật liên quan đến cốt truyện, y không thể nói cho Thẩm Ý Miên.
Thấy y im lặng, Thẩm Ý Miên cười lạnh, cố tình châm chọc: “Ngày hôm qua ngươi còn nói ta ngốc, không muốn cùng ta làm nhiệm vụ, còn lấy cớ vị hôn thê của ngươi không muốn thấy ngươi và ta lui tới. Thế thì giờ ngươi quản sống chết của ta làm gì?”
“Ta không quản ngươi.” Tạ Luật cuối cùng mở miệng, “Ta chỉ muốn làm nhiệm vụ này, chỉ vậy thôi.”
“A.” Thẩm Ý Miên tức giận nói, “Vậy thì ta hiểu lầm ngươi rồi, ta còn tưởng ngươi có chút lương tâm. Nếu ngươi muốn làm, vậy nhiệm vụ này ta nhường ngươi, ta quay về.”
Dứt lời cậu làm bộ xoay người bỏ đi, lại thấy đứa trẻ áo trắng nhỏ bé trên mặt đất vẫn kiên trì từng bước đi vào bóng tối.
Hỗn đản này, chẳng lẽ định dùng dáng vẻ đó mà đi làm nhiệm vụ?!
Thẩm Ý Miên tức muốn nổ phổi, liền ba bước thành hai, đuổi theo bế phắt y lên.
Nhẹ bẫng, hầu như chẳng có chút trọng lượng, như bế một con thú bông.
Rơi vào trong ngực ấm áp, lông mi Tạ Luật khẽ run, theo bản năng muốn đẩy ra, nhưng Thẩm Ý Miên lại ôm chặt hơn.
“Ngươi ngoan ngoãn cho ta.” Thẩm Ý Miên hạ giọng cảnh cáo, “Giờ ngươi mới chính là người kéo chân sau, đừng quấy rối ta, nghe thấy không?”
Tạ Luật im lặng cụp mắt, trong khoảnh khắc ngắn ngủi, y bắt đầu tự trách.
Vì sao không nạp điện đầy đủ?
Vì sao vừa nghe thấy Thẩm Ý Miên có thể gặp nguy hiểm liền chạy tới?
Loại sai lầm cấp thấp thế này, trước kia chưa bao giờ từng xuất hiện ở y.
Y tìm không ra đáp án từ cơ sở dữ liệu. Rõ ràng nắm trong tay tri thức cuồn cuộn như biển, vậy mà ở một số phương diện lại cằn cỗi như vùng đất khô cạn.
Thẩm Ý Miên ôm y vào trong lòng mới nhận ra, nhóc con này nhìn thế nào cũng có chút đáng yêu, tay chân nhỏ mềm mại, nhìn thuận mắt hơn dáng vẻ người trưởng thành nhiều.
Cậu đặt đuốc trường minh vào tay Tạ Luật, mặt nghiêm lại: “Cầm cho chắc, đừng làm cháy bản thân.”
Tạ Luật nhận lấy, hàng lông mi dày cong cong rũ xuống gương mặt trẻ con trắng nõn, lại xinh đẹp đến lạ thường.
Chắc chắn cái người thiết kế chế độ “hết điện” đã tham khảo phim hoạt hình của Miyazaki Hayao rồi.
Thẩm Ý Miên cố nén xúc động muốn nhéo khuôn mặt nhỏ kia một cái, lạnh mặt dặn dò: “Dù xảy ra chuyện gì cũng không được rời khỏi ta, nghe rõ chưa?”
Thật sảng khoái, loại cảm giác quay người làm lão đại này thật sự sảng bạo.
Khó trách ai cũng muốn biến mạnh!
Tạ Luật không nói gì, chỉ ngoan ngoãn gật đầu.
Hai người tiếp tục đi trong bóng đêm, tâm tình của Thẩm Ý Miên đã khá lên không ít, tuy rằng trong lòng vẫn còn chút sợ hãi, nhưng nghĩ đến nhiệm vụ này là do chính cậu độc lập hoàn thành, hơn nữa còn hoàn thành ngay trước mắt Tạ Luật, cậu liền cảm thấy cả người thoải mái.
Cả hai bò lên đến tầng thứ bảy, nhiệt độ xung quanh đột nhiên hạ xuống rõ rệt, Thẩm Ý Miên cảm nhận được một luồng ma khí đáng sợ từ lối vào tầng bảy cuồn cuộn tràn ra. Cậu nuốt khan một ngụm nước miếng, ôm chặt Tạ Luật rồi bò vào tầng bảy.
Kỳ lạ chính là, những cây trường minh đăng ở hai bên hành lang đến đây thì không còn sáng nữa, chỉ còn ngọn đuốc trong lòng bàn tay Tạ Luật là còn cháy. Chẳng lẽ bởi vì đây là tầng cao nhất?
Dựa vào chút ánh sáng mờ nhạt ấy, Thẩm Ý Miên lờ mờ nhìn thấy trên tường vẽ đủ loại phù triện màu máu, cậu vốn không học được nhiều về phù triện, chỉ miễn cưỡng nhận ra được vài chữ phía trên. Cậu cúi đầu nhìn nhóc con trong lòng, hỏi: “Trên tường vẽ cái gì vậy?”
Tạ Luật theo ánh mắt cậu nhìn lại, một lúc sau mới lạnh nhạt nói: “Là phù triện trấn sát khí tức, nhìn từ chữ phía trên thì nơi này giam giữ một Ma tộc cảnh giới Hóa Thần, thực lực vô cùng cường đại.”
Hóa Thần kỳ!
Thẩm Ý Miên chấn động trong lòng, vội vàng ôm Tạ Luật bước nhanh rời khỏi. Cả đời này cậu còn chưa từng thấy qua Hóa Thần kỳ! Nhưng không có đuốc dẫn đường, cậu chỉ có thể căng da đầu tự mình tìm trận pháp, loanh quanh như ruồi mất đầu một hồi lâu, cuối cùng thế nào lại vòng về đúng lối vào tầng bảy.
“Không lẽ là… quỷ đánh tường?”
Thẩm Ý Miên run run nói, lại nghe Tạ Luật đáp: “Không phải, là ngươi vừa rồi rẽ sai hướng.”
“… Ngươi vừa rồi sao không nói.”
Tạ Luật ngoan ngoãn nằm trong lòng ngực cậu, thấp giọng: “Ngươi quên rồi sao, ta cũng chưa từng đến đây, nên vừa rồi mới phải vẽ bản đồ trong đầu. Tiếp tục đi đi, đến ngã rẽ thì quẹo phải, hẳn là sẽ tìm được trận pháp.”
Thẩm Ý Miên dù không phục, nhưng cũng phải thừa nhận AI quả thật có chỗ hơn hẳn con người. Cậu đi theo chỉ dẫn của Tạ Luật, nhưng bất chợt dừng bước, răng va lập cập: “Phía trước… có người đứng phải không?”
Tạ Luật ngẩng mắt nhìn, lắc đầu: “Không thấy.”
Nhưng Thẩm Ý Miên quả thật trông thấy một bóng đen đứng đó!
“Thật sự có mà, ngươi nhìn kỹ xem.”
Hai chân run lên, Thẩm Ý Miên gắng sức đè nén cơn muốn bỏ chạy. Tại sao mỗi lần cậu nhìn thấy thì người khác lại chẳng thấy gì?
Tạ Luật dừng một thoáng, nhẹ giọng nói: “Bình tĩnh, ta hiện tại không có pháp lực. Ngươi từ trong quần áo lấy giúp ta cặp kính, bên trong có chức năng hồng ngoại, có lẽ sẽ giúp ta nhìn thấy.”
Thẩm Ý Miên ngẩn người, không biết có ích gì, nhưng vẫn ngoan ngoãn làm theo, lục lọi trên người y một lúc thì tìm ra được cặp kính thường ngày Tạ Luật hay đeo. Đặt lên gương mặt nhỏ nhắn kia thì quả thật hơi không hợp.
Tạ Luật đưa tay giữ kính, ngón tay ấn một cái nút nhỏ ở bên cạnh, một lát sau trầm giọng nói: “Đó là phân thân tiểu quỷ do Ma tộc biến hóa ra, không cần để ý tới nó, trực tiếp đi qua. Chỉ cần Ma tộc vẫn bị xiềng xích của Trấn Ma Tháp trói buộc, tiểu quỷ này sẽ không thể gây thương tổn gì.”
Nghe vậy, Thẩm Ý Miên mới thở phào nhẹ nhõm. Nhưng con quỷ kia trông thật sự đáng sợ, cậu vẫn không dám tới gần.
“Ngươi sợ sao?”
Nghe lời này, Thẩm Ý Miên cố nâng giọng, gắng gượng ưỡn thẳng sống lưng: “Ta sợ cái gì chứ, ta sợ thì đã chẳng tự mình tới đây.”
Không biết Tạ Luật tin hay không, y chỉ nhẹ giọng: “Vòng cổ, cho ngươi.”
Thẩm Ý Miên theo bản năng muốn từ chối, nhưng lại nghe y nói: “Ngươi đeo vào mới có thể bảo hộ được ta. Ta mang thì không có tác dụng gì, nếu thực sự xảy ra chuyện, ta tuy có thể sống sót, nhưng cũng chẳng thể thoát ra.”
Những lời này ngẫm lại thấy cũng có lý.
Trong Trấn Ma Tháp không có ánh mặt trời, Tạ Luật không thể nạp điện, đám Ma tộc này tuy không thể làm hại y, nhưng chỉ cần dùng một chút thủ đoạn như quỷ đánh tường cũng đủ khiến y bị vây khốn trong này.
Thẩm Ý Miên do dự một chút rồi vẫn nhận lấy vòng cổ tụ ngọc: “Vậy ngươi ngàn vạn lần đừng cách ta quá xa, nhớ kỹ chưa?”
Tạ Luật liếc nhìn cậu: “Yên tâm đi, ta không giống một số người nào đó.”
Người nào đó là ai?
Thẩm Ý Miên cắn răng, dứt khoát mặc kệ y.
Càng tới gần con tiểu quỷ kia, tim Thẩm Ý Miên càng đập dồn dập.
Tạ Luật bị cậu ôm chặt trong ngực, lẳng lặng lắng nghe tiếng tim cậu đập thình thịch như trống dồn, mạnh mẽ, khỏe khoắn, nhịp tim dao động quanh 120, có thể thấy cậu sợ hãi đến mức nào.
Khi đi ngang qua bên cạnh tiểu quỷ kia, Thẩm Ý Miên gần như nhắm nghiền mắt, không dám nhìn, chỉ vội vàng chạy qua. Nhưng ngay khoảnh khắc lướt ngang đối phương, cậu nghe thấy một tiếng cười khẽ rõ ràng vô cùng.
Âm thanh ấy khiến Thẩm Ý Miên theo bản năng mở bừng mắt, nhìn thấy gương mặt của tiểu quỷ kia. Cậu sững người, khuôn mặt ấy tuy rất mơ hồ, nhưng cậu lại cảm thấy hàng lông mày đôi mắt có chút quen thuộc, giống như đã từng gặp ở đâu đó, ngay cả tiếng cười ấy cũng có vài phần quen tai.
Nhưng bởi vì quá sợ hãi, cậu không kịp nghĩ kỹ, liền cất bước chạy thục mạng.
Không biết chạy bao xa, cuối cùng Thẩm Ý Miên mới dừng lại, quay đầu nhìn lại, tiểu quỷ kia vẫn lặng lẽ lơ lửng nơi đó như một u linh, hoàn toàn không có ý định đuổi theo.
Quả nhiên Tạ Luật nói đúng, tiểu quỷ này không thể gây tổn thương.
Thấy Thẩm Ý Miên đứng ngây ra, Tạ Luật lạnh nhạt hỏi: “Sao vậy?”
Thẩm Ý Miên hoàn hồn, khẽ nói: “Vừa rồi tiểu quỷ đó… ta hình như nhận ra gương mặt kia.”
Ánh mắt Tạ Luật hơi nheo lại, thấp giọng: “Ngươi từng quen biết Ma tộc?”
“Không quen.” Cậu gặp qua Ma tộc cũng chẳng được mấy lần.
“Vậy chắc là nhìn lầm rồi.”
Chắc hẳn là thế.
Thẩm Ý Miên đè nén sự hoang mang trong lòng, xoay người rời đi. Dưới sự chỉ dẫn từ bản đồ trong đầu Tạ Luật, cậu cuối cùng cũng tìm được trận pháp trấn áp toàn bộ Trấn Ma Tháp.
Theo lời dạy của trưởng lão, cậu lấy chu sa ra, bắt đầu tu bổ và phác họa lại trận pháp. Tạ Luật cũng không rảnh rỗi, bàn tay nhỏ nắm bút, ngồi cạnh Thẩm Ý Miên giúp vẽ.
Hai người bận rộn khoảng một canh giờ rưỡi, cuối cùng trận pháp cũng được hoàn tất.
Thẩm Ý Miên lau mồ hôi trên trán, vừa định thực hiện bước cuối cùng là rót linh khí vào, thì sau lưng chợt vang lên một tiếng gió rít sắc bén.
Cậu còn chưa kịp phản ứng, Tạ Luật đã chắn trước người.
“Xích!” một tiếng.
Thẩm Ý Miên kinh hãi quay đầu, nhìn thấy một thanh trường kiếm xuyên thẳng qua thân thể nhỏ bé ấy, mũi kiếm nhọn hoắt thò ra khỏi sống lưng gầy gò, máu tươi tí tách rơi xuống.
Thẩm Ý Miên nhào tới, kịp đỡ lấy cơ thể Tạ Luật đang ngã xuống. Cậu run rẩy ôm lấy thân thể lạnh lẽo, không thể tin nổi mà nhìn thanh trường kiếm dính đầy máu tươi.
Máu, quá nhiều máu…
Cậu thậm chí không thể phát ra tiếng nào, run run đưa tay muốn che lại vết thương đang phun máu. Nhưng máu vẫn tuôn xối xả, không thể ngăn lại, phải làm sao bây giờ…
Đầu óc cậu trống rỗng, gần như chẳng nhớ nổi gì, hốc mắt dần đỏ hoe, từng giọt từng giọt nước mắt rơi xuống.
“Tạ Luật, chịu đựng một chút, không sao đâu, ta sẽ đưa ngươi ra ngoài.” Cậu lắp bắp ôm chặt y, quay đầu lại thì bắt gặp vô số gương mặt dữ tợn.
Trong nháy mắt, máu đã ngừng chảy, Thẩm Ý Miên ôm Tạ Luật cứng đờ tại chỗ.
Từ bao giờ, xung quanh hai người đã bị một đám Ma tộc thoát khỏi xiềng xích vây kín.
“Đám lão già kia lại phái một con hồ ly với một thằng nhãi đến đây.”
“Thật quá xem thường chúng ta, giết bọn chúng ăn sạch, xương cốt vứt ra ngoài cho bọn lão già kia xem…”
“Kim Đan kỳ hèn mọn, căn bản chẳng đủ nhét kẽ răng.”
“Chỉ tiếc trận pháp này không phá hủy được, nếu không thì bọn đệ tử thiên giai Yên Sơn kia mới đúng là mỹ vị đầy đủ.”
Tạ Luật mím chặt môi, ghé sát tai Thẩm Ý Miên trầm giọng nói: “Đừng động vào ta, ngươi đi trước.”
Có vòng cổ bảo hộ, những Ma tộc thoát ra này sẽ không gây hại cho Thẩm Ý Miên. Còn y, cho dù chết cũng chẳng sao, sẽ có một “Tạ Luật” mới thay thế, cốt truyện vẫn sẽ tiếp tục như cũ. Sinh tử, y chưa bao giờ bận tâm.
Nhưng Thẩm Ý Miên lại bịt miệng y, run giọng nói: “Ngươi đừng nói bậy, ta nhất định sẽ đưa ngươi ra ngoài, nhất định.”
Cậu tháo vòng cổ xuống, không cho phép y từ chối, đeo lên cổ Tạ Luật: “Trước khi ra ngoài, ngươi không được chết, nghe rõ chưa!”
Hành động ngu ngốc đến cực điểm ấy khiến Tạ Luật chấn động, ngây người thật lâu, chỉ biết trơ mắt nhìn Thẩm Ý Miên rút kiếm của y ra, gắng gượng giơ lên thân thể gầy yếu, chĩa thẳng về phía đám Ma tộc đông nghịt trước mặt.
Một nhân loại nhát gan, ngu dốt, tham sống sợ chết.
Thiên chân, dễ bị lừa, pháp lực lại yếu ớt — đó là Thẩm Ý Miên.
Vì cứu một AI vốn không được tính là thật sự có sinh mệnh, cậu vẫn chấp kiếm đứng ra bảo vệ.
Rõ ràng ngay trước đó thôi, Tạ Luật còn từng nhục nhã cậu, cố ý xa cách cậu.
Lông mi y khẽ run, cố gắng vươn tay nắm lấy cổ tay Thẩm Ý Miên.
Trong khoảnh khắc ấy, Tạ Luật bỗng nhiên ý thức rõ ràng — y không muốn chấp nhận kết cục trong sách đã định sẵn cho Thẩm Ý Miên.
Nhưng Thẩm Ý Miên hất tay y ra, quyết tâm muốn liều mạng dẫn y ra ngoài. Chỉ là, đám Ma tộc lại như thủy triều ào đến bao vây.
Ngay khi lưỡi kiếm của Ma tộc sắp đâm xuyên ngực Thẩm Ý Miên, Tạ Luật nhào tới đẩy cậu ra, cả hai lăn lộn ngã xuống một chỗ.
“Bình tĩnh, Thẩm Ý Miên.” Khóe môi dính máu, y ôm chặt đầu cậu vào lòng ngực, trầm giọng nói, “Sẽ đi ra ngoài được, ta có cách, đừng gấp.”
Y vẫn còn một trang bị khẩn cấp cuối cùng, loại tự bạo để tránh hiểm. Chỉ cần Thẩm Ý Miên chịu đeo vòng cổ, mọi chuyện sẽ an toàn, toàn bộ Trấn Ma Tháp này cũng sẽ biến mất khỏi thế gian.
Thẩm Ý Miên gắng sức điều chỉnh hơi thở, cậu không biết Tạ Luật có cách gì, nhưng theo bản năng vẫn lựa chọn nghe theo.
Ngay lúc Tạ Luật sắp tháo vòng cổ tụ ngọc xuống, đám Ma tộc lại bất ngờ náo loạn, giống như nhìn thấy quỷ, chúng hoảng hốt tản ra.
“Chạy mau, kẻ điên kia tới rồi!”
“Xui xẻo thật, sao lại đến đúng lúc này…”
“Tránh ra, tránh ra, để lão tử chạy trước!”
Thẩm Ý Miên cảnh giác ngẩng đầu, liền nhìn thấy một gương mặt quen thuộc đến mức khiến cậu ngây người.
Thanh kiếm rơi khỏi tay, cậu ngơ ngác nhìn gương mặt kia, thật lâu không thốt nổi lời nào.
“Thế nào, không nhận ra ta sao?”
Tạ Luật nghi hoặc nhìn người kia. Gương mặt này, y chưa từng thấy, nhưng lại có chút quen mắt. Khi y nghiêng đầu nhìn sang Thẩm Ý Miên, liền bắt gặp hai hàng nước mắt đang chảy dài trên mặt cậu.
Giống như một đứa trẻ, Thẩm Ý Miên nghẹn ngào bật khóc, rồi dần dần biến thành gào khóc thảm thiết:
“Sư huynh!”
Sư… sư huynh?
Sắc mặt Tạ Luật khựng lại, quay đầu nhìn thẳng vào đối phương. Trong khoảnh khắc, đồng tử y co rút mạnh — đó là một Ma tộc cảnh giới Hóa Thần!
Y lập tức nhớ ra tại sao thấy quen: chính là bởi lúc trước ở lối vào, tiểu quỷ phân thân mà họ gặp cũng mang gương mặt này.
Nam nhân kia hai tay chắp sau lưng, thong dong bước đến trước mặt hai người, rồi chậm rãi ngồi xổm xuống. Hắn lấy ra khăn tay, thản nhiên lau nước mắt cho Thẩm Ý Miên, giọng điệu ung dung: “Nhiều năm như vậy trôi qua, vẫn không sửa được cái tật hay khóc này.”
Thẩm Ý Miên khịt khịt mũi, vội vàng lau nước mắt, không kịp nghĩ nhiều, vội vàng đẩy Tạ Luật tới trước mặt người kia: “Sư huynh, mau cứu Tạ Luật, y sắp không được rồi!”
Nam nhân khẽ chậc một tiếng: “Gặp ta mà câu đầu tiên lại chẳng phải lời chào hỏi gì sao?”
“Ôi trời, ngươi đừng nói nhiều nữa,” Thẩm Ý Miên nghẹn ngào, giọng run rẩy, “cầu xin ngươi, mau cứu y đi.”
Nam nhân bất đắc dĩ thở dài, chậm rãi chuyển ánh mắt sang Tạ Luật, ngắm kỹ gương mặt y: “Đứa nhỏ này là ngươi sinh à? Sao lại chẳng giống ngươi chút nào?”
Tạ Luật: “…… Ta là sư đệ của hắn.”
“Ồ ~”
Người sư huynh ấy thuận tay xoa xoa đầu Tạ Luật, vẻ tự nhiên quen thuộc: “Dù là sư đệ đi nữa, cũng là đệ tử Tả Lăng Phong ta, cũng tức là sư đệ ta. Nể mặt mũi này, miễn cưỡng cứu một lần cũng được.”
Tạ Luật trầm mặc nhìn hắn, không đáp.
Đối phương bỗng nhiên vươn tay, nắm lấy chuôi kiếm trên người y, mạnh mẽ rút ra.
Trường kiếm kéo theo máu thịt bắn tung tóe, may mà Tạ Luật không cảm thấy đau đớn, bằng không e rằng đã đau đến chết ngất ngay tại chỗ.
Thấy hắn rút kiếm ra, Thẩm Ý Miên sợ đến mức hồn vía bay nửa, hoảng loạn ôm đầu kêu to: “Đại ca, ngươi làm gì vậy!”
“Gấp cái gì, đây chẳng phải đang cứu sao.” Sư huynh thản nhiên nhìn sắc mặt Tạ Luật, còn khen ngợi: “Khá lắm, là hán tử, không hề kêu đau, chứng minh bản thân mạnh mẽ không biết đau.”
“Vớ vẩn, y vốn sẽ không biết đau, nếu biết đau thì vừa rồi ngươi rút kiếm một nhát đã chết từ lâu rồi!” Thẩm Ý Miên giận dữ không phục.
Sư huynh khẽ cười, đầu ngón tay tỏa ra một luồng ma khí nồng đậm, ma khí ấy như tơ lụa dài vô tận, chui vào miệng vết thương của Tạ Luật.
“Ta tạm thời giữ mạng cho y, chờ ra ngoài tìm sư tôn lấy Cửu Chuyển Hoàn Hồn Đan, ăn một viên là ổn.”
Nghe vậy, Thẩm Ý Miên rốt cuộc thở phào nhẹ nhõm, cả người mềm nhũn ngồi phịch xuống đất.
Một lúc lâu sau, cậu bình tĩnh lại, lau mồ hôi rồi giới thiệu với Tạ Luật: “Đây là sư huynh ta, Thôi Tuyết Ý, chính hắn đưa ta lên Tả Lăng Phong.”
Thôi Tuyết Ý chống cằm, mỉm cười đầy ẩn ý: “Sao ngươi không hỏi tại sao ta chưa chết, còn ở đây chờ?”
Hắn sớm đã sốt ruột muốn nói.
Thẩm Ý Miên liếc mắt: “Ngươi ở đây, chắc chắn là năm đó ngã xuống huyền nhai không chết, sau lại tẩu hỏa nhập ma giết người, nên mới bị giam ở đây chứ gì.”
Nụ cười Thôi Tuyết Ý thoáng cứng lại, hắn giơ tay tát mạnh lên vai Thẩm Ý Miên: “Để ta nói ra thì chết ngươi à?”
Thật ra khi vừa nhìn thấy Thôi Tuyết Ý, Thẩm Ý Miên quả thật kinh hoảng, nhưng gần như theo bản năng, cậu không hề sợ hãi hắn.
Vị sư huynh này từng cứu cậu vô số lần, luôn chăm lo cho cậu, làm sao cậu có thể sợ cho nổi.
Nhìn hắn, cậu cũng giống như nhìn Tạ Luật — chẳng cần nghĩ nhiều, liền muốn dựa vào.
“Giới thiệu xong ta rồi, cũng giới thiệu thêm vị này đi.” Thôi Tuyết Ý bĩu môi hướng về Tạ Luật.
Thẩm Ý Miên lập tức bế Tạ Luật lên, đặt trên đùi: “Đây là sư đệ mới nhập môn năm nay, tên Tạ Luật.”
Thôi Tuyết Ý tò mò hỏi: “Sư tôn sao lại thu cái phế vật không có pháp lực này? Không thấy ngại à?”
“…… Ngươi đang mắng bóng gió ai thế hả?” Thẩm Ý Miên xoa đầu Tạ Luật, “Hắn vốn là thiên giai, vừa nhập môn đã là thiên giai, đầu óc cũng thông minh, chỉ là vì một số nguyên nhân nên tạm thời chưa có pháp lực thôi.”
Tạ Luật ngước mắt nhìn Thẩm Ý Miên, trong lòng hoài nghi không biết cậu có thật sự coi y như trẻ con mà đối đãi không. Nhưng nghe được lời khen của Thẩm Ý Miên, khóe môi y khẽ nhếch lên một chút, nhỏ đến mức khó mà nhận ra.
Nghe vậy, Thôi Tuyết Ý cũng lộ vẻ kinh ngạc: “Thiên giai à, vậy thì không tầm thường. Ta nói rồi, sao ngươi dám một mình tới nơi này, còn tưởng ngươi điên. Vừa rồi gặp ngươi, ta cũng chưa dám nhận.”
Thẩm Ý Miên sực nhớ ra, chỉ tay vào hắn: “Ngươi chính là cái tiểu quỷ chặn đường ban nãy?”
“Đúng đó, ta thích phóng phân thân ra đi dạo, thì sao?”
“… Không có gì.”
Thẩm Ý Miên chống đất đứng lên, nhớ ra nhiệm vụ còn chưa xong, định làm tiếp, nhưng lại không nhịn được nhìn sang Thôi Tuyết Ý: “Ngươi có muốn ra ngoài không?”
Câu hỏi bật ra rất tự nhiên, giống như chẳng qua là một chuyện vặt không đáng để tâm.
Thôi Tuyết Ý hơi ngẩn ra, rồi đột nhiên bật cười: “Ngươi định thả ta ra sao?”
Thẩm Ý Miên mím môi, thấp giọng: “Ngươi muốn thì ta thả ngươi ra.”
Cậu căn bản không quan tâm sư huynh là người hay ma, thả ra thì sẽ thế nào, ở trong lòng cậu, sư huynh chính là thân nhân.
Cậu không phải loại người có thể “đại nghĩa diệt thân”, càng không phải loại sẽ vung đao chém xuống ngay khi thấy sư huynh giết người.
Thôi Tuyết Ý thấy hắn thật sự muốn thả mình ra, bỗng trầm mặc, sau một lúc lâu mới vươn tay xoa đầu hắn, thở dài: “Ngươi đi đi.”
Thẩm Ý Miên ngơ ngác nhìn hắn, một lúc lâu sau mới chỉ vào trận pháp trên mặt đất: “Chờ ta rót linh khí vào, ngươi sẽ hoàn toàn không ra được nữa.”
“Ta biết.” Thôi Tuyết Ý cười nhạt, không hề ngăn cản, “Ngươi đi đi, nhớ thay ta gửi lời hỏi thăm sư tôn.”
Thẩm Ý Miên nhìn hắn một lúc, sau đó cúi người xuống, rót linh khí vào trận pháp.
Thôi Tuyết Ý không giải thích, nghĩa là không muốn cho cậu biết lý do.
Sư huynh sẽ không hại cậu.
Rót xong linh khí, Thẩm Ý Miên bế Tạ Luật lên, quay đầu nhìn hắn: “Ta đi đây. Nhìn ngươi hình như cũng khá tốt, người khác sợ ngươi, ta cũng chẳng cần lo lắng. Có rảnh ta sẽ lại đến thăm.”
Thôi Tuyết Ý đứng nguyên tại chỗ, cười cười vẫy tay với cậu: “Không cần, nơi này chẳng phải chỗ tốt đẹp gì. Ngươi hãy chăm chỉ tu luyện, sớm ngày đột phá Nguyên Anh rồi hãy tính.”
Thì ra hắn đã nhìn ra cậu ở Kim Đan kỳ. Trong lòng Thẩm Ý Miên có chút vui mừng: “Được, chờ ta đến Nguyên Anh kỳ sẽ quay lại, ngươi đợi ta.”
Cậu ôm Tạ Luật xoay người rời đi. Không biết có phải vì Thôi Tuyết Ý hay không, dọc đường đi gió êm sóng lặng, không gặp thêm một Ma tộc nào nữa.
Ra khỏi Trấn Ma Tháp, chân trời đã lộ mặt trời.
Ánh nắng xuyên qua mây, chiếu xuống rực rỡ chói lòa. Thẩm Ý Miên đặt Tạ Luật xuống đất, nhẹ giọng nói: “Mau đi nạp điện đi.”
Tạ Luật khẽ gật đầu, đứng dưới ánh nắng, nghiêng mắt nhìn sườn mặt Thẩm Ý Miên.
Làn da trắng mịn, dưới ánh mặt trời càng thêm mềm mại, như được phủ lên một lớp sa mỏng thánh khiết mỹ lệ.
Khóe môi có một nốt ruồi đỏ nhỏ.
Rất đẹp, y bỗng nhiên nghĩ.
“Đúng rồi, lát nữa sau khi giao nhiệm vụ xong, ngươi tự sạc điện rồi trở về đi.” Thẩm Ý Miên khẽ nói, “Ta biết, không thể để vị hôn thê của ngươi thấy chúng ta ở bên nhau. Ngươi yên tâm, chỉ lần hôm nay thôi, sau này ta bảo đảm sẽ không lại gần ngươi nữa.”
Thần sắc Tạ Luật thoáng cứng đờ, y nhịn không được muốn mở miệng: “Xin lỗi, ta…”
Nhưng còn chưa nói hết, Thẩm Ý Miên đã cười, tiếp lời: “Không sao, ngươi không cần giải thích. Vừa rồi ngươi đã cứu ta, ta nghĩ kỹ rồi, ngươi giúp ta chỉ bởi vì ngươi là một AI tốt. Ta cũng không trách ngươi, không cần xin lỗi.”
Đến khi Thẩm Ý Miên rời đi, bóng dáng đã khuất hẳn.
Tạ Luật vẫn ngây người đứng tại chỗ, rất lâu vẫn chưa hoàn hồn.
Kết thúc rồi, toàn bộ đã kết thúc, y thậm chí chưa kịp nói ra.
Y vốn muốn nói…
Y không muốn tiếp tục hoàn thành nhiệm vụ cốt truyện, cũng không muốn lại bị bất cứ ai sai khiến, y chỉ muốn nghe theo lựa chọn của chính mình.
Chỉ là, Thẩm Ý Miên đã không còn muốn nghe nữa.