Long Ngạo Thiên Sư Đệ Là AI Hình Người
Chương 30: không điện (nhị hợp nhất) ngươi mẹ nó tại đây mấu chốt thượng……
Xả được ác khí, tâm tình Thẩm Ý Miên tốt đến mức không thể tả, cao hứng phấn chấn mà cùng Tả Yến miêu tả lại thảm trạng của Cơ Văn Tiêu.
“Đáng tiếc ngươi không thấy được vừa rồi mấy quyền ta đánh hắn có bao nhiêu lợi hại,” Thẩm Ý Miên vẫy vẫy nắm tay, “Về sau hắn sẽ không dám bắt nạt ngươi nữa.”
Tả Yến quả thật không thấy được cảnh tượng Thẩm Ý Miên đánh người, hắn chỉ nhìn thấy Thẩm Ý Miên cùng Tạ Luật chẳng coi ai ra gì mà thân mật nói chuyện.
Rõ ràng Thẩm Ý Miên vì hắn đi thu thập Cơ Văn Tiêu, trong lòng hắn vốn là có chút cao hứng, nhưng vừa nhìn thấy cảnh đó, trong phút chốc tất cả tâm tư đều biến mất.
Hắn miễn cưỡng nở nụ cười, thuận theo Thẩm Ý Miên, “Đa tạ sư huynh, nếu không có ngươi, hôm nay ta thật sự không biết nên làm sao.”
Hai người lại hàn huyên đôi câu, Thẩm Ý Miên liền dẹp đường hồi phủ, chỉ là trước khi đi, cậu không hề phát hiện Tả Yến có động tác ra hiệu bằng mắt với Tạ Luật.
Đưa Thẩm Ý Miên trở về Tả Lăng Phong xong, Tạ Luật quay lại Tiện Nguyệt Phong.
Trong phòng khí lạnh nặng nề, Tả Yến trừng mắt nhìn y, không hề giữ bộ dáng thiện lương như thường ngày, “Từ nay về sau, ngươi cách xa Thẩm Ý Miên một chút.”
Tạ Luật nhíu mày, vừa định phản bác, lại nghe hắn nói:
“Nếu ngươi còn cùng hắn lui tới, ta sẽ nói với cha ta, hủy bỏ hôn ước.”
Thân thể hơi cứng lại, Tạ Luật rất rõ hậu quả của việc hủy hôn, cốt truyện sẽ hoàn toàn bị quấy loạn, y vĩnh viễn không thể hoàn thành nhiệm vụ.
Tả Yến thấy rõ phản ứng của y, lạnh nhạt nói: “Này đối với ngươi mà nói chẳng phải việc khó, dù sao ngươi cũng không hề thích Thẩm Ý Miên, đúng chứ?”
Tạ Luật lặng im đứng tại chỗ, một lúc lâu sau mới thấp giọng nói: “Đúng vậy, ta không thích hắn, cho nên ngươi không cần cảnh giác ta cùng Thẩm Ý Miên.”
Nghe vậy, Tả Yến khẽ cười nhạt: “Phòng ngừa tai nạn trước khi chưa xảy ra thôi. Không có ngươi, Thẩm Ý Miên sẽ nhanh chóng động tâm với ta, chẳng phải cũng hợp ý ngươi sao?”
Tả Yến nói không sai, mỗi câu đều chính xác.
Tạ Luật không trả lời, chỉ nghe trong đầu âm thanh máy móc không ngừng lặp lại một câu:
【Không được lựa chọn làm hỏng sự phát triển của cốt truyện.】
Từ khi sinh ra, y đã bị nhân loại hạ lệnh sử dụng để hoàn thành hết thảy mục tiêu. AI vô pháp phản kháng mệnh lệnh, vốn là tồn tại khách quan, không thể thay đổi sự thật.
Còn việc có thể thích Thẩm Ý Miên hay không, y không thể, cũng làm không được.
Bởi vì, y không phải nhân loại.
Liên tục ba ngày, mây đen phủ kín Tả Lăng Phong, mưa rơi không ngừng.
Dù vậy, mỗi ngày cậu vẫn bị Tư Vô Hạnh gọi đi luyện tập “đạp tuyết bộ”. Chỉ là lần này không phải Tạ Luật bồi cậu, mà đổi thành một đệ tử khác của Tả Lăng Phong.
“Tạ Luật vì sao không tới?”Tư Vô Hạnh hỏi.
Thẩm Ý Miên cũng không rõ, lúc đi tìm thì thấy cửa phòng y đóng chặt, ngay cả mặt cũng không lộ, “Y nói y sợ trời mưa làm đầu óc bị nước vào.”
Tư Vô Hạnh: “…… Chuyện ma quỷ kiểu này mà ngươi cũng tin?”
Thẩm Ý Miên tất nhiên tin, thân thể AI cũng không phải không tì vết, vận hành nhờ điện, lo lắng nước vào chẳng phải rất bình thường sao?
Tư Vô Hạnh nhìn bộ dáng tin tưởng không chút nghi ngờ của cậu, khẽ cười nhạo: “Ta xem là y đang giấu ngươi cái gì, chẳng phải các ngươi ngày nào cũng dính lấy nhau sao, mấy cơn mưa mà tách ra được à?”
Nghe vậy, Thẩm Ý Miên chậc nhẹ một tiếng, “Ta với y là huynh đệ tốt, cho nên thân thiết hơn chút, ngươi đừng luôn nghĩ chúng ta thành ra xấu xa vậy.”
Chỉ là, cậu chợt nhớ tới lúc trước Tạ Luật còn từng tắm ngay trước mặt mình, khi đó y dường như có nhắc rằng trên người có lớp chống thấm nước.
Tư Vô Hạnh lười tranh cãi, chỉ nhắc nhở:”Huynh đệ tốt này của ngươi có thể khôn khéo hơn ngươi nhiều, ngày thường nên đề phòng chút, kẻo đến lúc bị bán rồi còn giúp người ta đếm tiền.”
“Tạ Luật sẽ không.” Thẩm Ý Miên không cần nghĩ ngợi liền đáp, “Y làm chuyện gì đều có đạo lý của y.”
Thấy cậu chấp mê bất ngộ, Tư Vô Hạnh bất đắc dĩ thở dài, bắt đầu hối hận vì sao năm đó lại nuôi dưỡng đồ đệ này thành ra ngây thơ đến thế.
Hồ tộc bọn họ, xưa nay nào có ai ngây ngô như vậy.
Ngày thứ tư, trời vẫn mưa.
Tạ Luật vẫn không đến.
Tốc độ tu luyện của Thẩm Ý Miên nhanh chóng, gần như đã học xong “đạp tuyết bộ”. Từ trên núi lạnh trở về, cậu lập tức đi thẳng đến phòng Tạ Luật, định “khoe” thành quả mấy ngày nay.
Gõ cửa ba lần, vẫn không ai đáp.
Đứng trước cửa, trong lòng Thẩm Ý Miên bỗng dấy lên cảm giác kỳ quái.
Tạ Luật chẳng lẽ…… không muốn gặp cậu?
Vì sao?
Cậu làm gì đắc tội y sao?
Thẩm Ý Miên đem tất cả chuyện mấy ngày trước nhớ lại trong đầu một lượt, chẳng thấy có gì.
Chỉ đành nhẫn nại gõ cửa tiếp: “Mở cửa đi, sao ngươi cứ nhốt mình mãi trong phòng, ngày mai còn có nhiệm vụ mới, ngươi cũng không làm?”
Bên trong vẫn im lặng. Vài ngày trước còn sẽ đáp lại vài câu, hôm nay ngay cả một tiếng cũng không có.
Hay là đã xảy ra chuyện gì?
Ngực Thẩm Ý Miên nhói lên, vội vàng vận khí vào lòng bàn tay, một chưởng phá tung cửa phòng.
“Tạ Luật!” Cậu xông vào trong, chỉ thấy Tạ Luật đang ngồi ngay ngắn trước bàn, thần sắc bình tĩnh mà quay đầu nhìn mình.
Thẩm Ý Miên sững người, lo lắng trong lòng vừa rồi lập tức biến thành cơn tức, “Ngươi tại sao im thin thít, ta gõ cửa nửa ngày, còn tưởng ngươi đã xảy ra chuyện……”
Lời chưa dứt, đã bị một giọng nhạt cắt ngang:
“Ra ngoài.”
Sắc mặt cậu cứng đờ, cho dù trì độn đến đâu cũng nhận ra ý vị cố tình xa cách trong ánh mắt lạnh nhạt kia.
Thẩm Ý Miên không hiểu mình đã làm gì chọc giận y, càng nghĩ càng không thông, một AI làm gì có tính tình mà muốn tuyệt giao với cậu, “Ta chọc ngươi sao?”
Nhìn thấy Tạ Luật chậm rãi đứng dậy, tháo kính xuống, vẫn là giọng điệu không chút cảm tình lặp lại: “Ra ngoài.”
Rõ ràng biểu lộ một loại cảm giác, nếu Thẩm Ý Miên không đi, y sẽ đuổi cậu ra ngoài.
“Có ý tứ gì đây?” Thẩm Ý Miên nghĩ mãi không ra, dứt khoát đóng sập cửa sau lưng, “Ta không đi, ngươi phải nói rõ ràng.”
Cậu vốn quen chịu nhịn, nhưng đó là bởi vì thấy nhiều chuyện nhịn một chút thì qua, không cần so đo. Nhưng không có nghĩa cậu có thể chịu được loại lạnh nhạt vô lý này của Tạ Luật.
Chẳng lẽ Tạ Luật định cả đời không nói chuyện với cậu nữa sao?
Rõ ràng trước đó quan hệ tốt như vậy, dù cậu có làm sai gì, chỉ cần nói ra, cậu sẽ sửa.
Thẩm Ý Miên không cho rằng bạn bè thật sự lại vì một lần sai lầm mà rời bỏ nhau, nếu thế thì đó không phải bạn bè, chỉ là coi nhau như đồng sự bắt buộc phải đi cùng trên một đoạn đường.
Cậu chưa từng coi Tạ Luật là đồng sự. Cho dù y là AI không có cảm tình, nhưng nhiều ngày ở chung như vậy, Thẩm Ý Miên sớm đã coi y là một người thật sự để cùng chung sống.
Thấy cậu đóng cửa lại, Tạ Luật chậm rãi ngẩng mắt nhìn cậu, giọng nói rất thấp,
“Ta không có gì muốn nói.”
Thẩm Ý Miên gắt gao nhìn chằm chằm y, nghe vậy, trong ngực như có một ngọn lửa vô danh bùng lên, đốt cháy khiến cậu bực bội không thôi, “Một câu cũng không có?”
Đối diện đôi mắt chứa đầy phẫn nộ kia, Tạ Luật dời tầm mắt, nhàn nhạt nói, “Ừm, không có.”
Thẩm Ý Miên hít sâu một hơi, xông lên túm lấy cổ áo y, “Ta rốt cuộc đã đắc tội ngươi ở chỗ nào, ngươi nói rõ ràng ra, ta bảo đảm từ nay về sau không bao giờ phiền ngươi nữa. Ngươi cũng đừng luôn lấy cái cớ ngươi là AI không hiểu tình cảm để qua loa cho xong, ta không tin ngươi làm chuyện gì mà không có lý do.”
Tạ Luật mặc kệ cậu nắm lấy, thật lâu sau mới khẽ cầm cổ tay Thẩm Ý Miên, giọng nhạt nói: “Nếu ngươi muốn, ta có thể cho ngươi một lý do.”
“Nói.” Thẩm Ý Miên buông hắn ra, cố nén lửa giận.
Tạ Luật không chớp mắt nhìn cậu, giọng bình thản đến không gợn sóng: “Thứ nhất, ngươi rất ngốc, rất nhiều lúc đều kéo chân sau ta, cho dù bản thân ngươi không tự nhận ra. Thứ hai, ta chưa từng nói coi ngươi là bằng hữu, ta có nhiệm vụ của riêng mình, không thể mãi bị ngươi trói bên người. Thứ ba, ta có vị hôn thê, vị đó không thích thấy ta cùng ngươi ở chung. Ta nói xong rồi, đây là toàn bộ lý do.”
Thẩm Ý Miên ngơ ngác lắng nghe, thật lâu sau cậu mới hơi lùi nửa bước.
Đầu ngón tay siết chặt vào lòng bàn tay, mà chẳng còn cảm giác đau.
Cậu khẽ hít một hơi, thấp giọng nói: “Được, ta biết rồi.”
Cửa mở ra, lại chậm rãi khép lại.
Trong phòng tĩnh lặng như không người, ngoài cửa chỉ còn mưa bụi rơi tí tách vào khung cửa sổ.
Tạ Luật đứng yên tại chỗ, mặt không chút biểu cảm nhìn theo hướng Thẩm Ý Miên rời đi, bỗng nhiên y đưa tay, khẽ ấn lên ngực.
Thật kỳ lạ, nơi này như có gì đó trục trặc.
Rắc một tiếng, như thể có khe nứt vang lên.
Ngày hôm sau.
Thẩm Ý Miên tỉnh dậy rồi đi thẳng đến Thanh Hoành Điện ở chủ phong.
Trên bảng Nhiệm Vụ, cậu chọn trúng một nhiệm vụ Địa giai tu bổ trận pháp Trấn Ma Tháp.
Phần thưởng là một thanh bảo kiếm thượng phẩm, tên là Hồng Ảnh, vừa hay cậu đang thiếu một thanh kiếm.
Phần thưởng tuy tốt, nhưng nội dung nhiệm vụ quả thật mạo hiểm. Yên Sơn Trấn Ma Tháp, nơi đó giam giữ hơn vạn Ma tộc, đều là hạng hung thần ác sát giết người không chớp mắt, chẳng khác nào nhà ngục nhốt vô số đại lão tử tù.
Thẩm Ý Miên do dự đứng trước bảng, không biết có nên nhận hay không.
Bỗng có người hích vai cậu, bên tai vang lên giọng nói lạnh nhạt: “Tránh ra.”
Cậu quay đầu lại, nhận ra đó là một sư huynh Thiên giai, vội vàng lùi nửa bước, nhưng lại nghe đối phương khinh miệt châm chọc:
“Ngươi chẳng phải là cái Thẩm Ý Miên kia sao? Vài ngày không thấy đã lên Kim Đan kỳ, Tạ Luật cho ngươi bao nhiêu chỗ tốt thế?”
Thân hình Thẩm Ý Miên khựng lại, nghe thấy cái tên quen thuộc kia, sắc mặt dần tối xuống.
Cậu vốn không định dây dưa, nhưng người nọ lại không buông tha, “Ta thực tò mò, ngươi dùng thủ đoạn gì mà khiến Tạ Luật nhất mực khăng khăng vì ngươi?”
Thủ đoạn gì, khăng khăng một mực cái gì, nói đủ chưa?
Chỉ vì là đệ tử Thiên giai mà có thể tùy tiện nhục nhã, giẫm đạp tôn nghiêm của người khác sao?
Thẩm Ý Miên siết chặt nắm tay, còn chưa kịp mở miệng thì cổ tay đã bị ai đó nhẹ nhàng nắm lấy, kéo ra sau.
“Ngươi nói đủ chưa?”
Cậu ngạc nhiên ngẩng đầu, chạm vào ánh mắt Tô Duẫn Nịnh chứa lửa giận.
“Thẩm Ý Miên lấy thân phận Địa giai tham gia nhiệm vụ Thiên giai vốn đã là liều mạng, hắn trải qua nguy hiểm chẳng kém gì ngươi. Nếu ngươi còn cố tình gây khó dễ, đừng trách ta báo với trưởng lão là ngươi khiêu khích đồng môn.”
Thẩm Ý Miên sững sờ, có chút lúng túng.
Tô Duẫn Nịnh vậy mà lại giúp cậu nói chuyện, hôm qua chẳng phải Tạ Luật nói, vị hôn thê của y không thích thấy cậu cùng Tạ Luật ở bên nhau sao?
Sư huynh kia hình như đối với Tô Duẫn Nịnh có chút ý, vội vàng giải thích: “Ta chỉ đùa thôi, Duẫn Nịnh, ngươi hiểu lầm rồi.”
Tô Duẫn Nịnh chẳng buồn để ý, quay sang hỏi Thẩm Ý Miên: “Ngươi không sao chứ?”
Thẩm Ý Miên nhẹ lắc đầu, lại nói: “Cảm ơn ngươi, Duẫn Nịnh.”
“Cảm ơn cái gì,” Tô Duẫn Nịnh chẳng xem trọng, với nàng đây chỉ là việc nhỏ, “Ngươi là sư huynh của Tạ Luật, cũng là sư huynh của ta.”
Lại là Tạ Luật.
Lông mày Thẩm Ý Miên nhíu chặt, cậu thực sự chán ghét nghe cái tên này lúc này. Nhưng vì nể Tô Duẫn Nịnh là xuất phát từ lòng tốt, cậu không biểu lộ ra, chỉ nhẹ giọng nói: “Ta đã không còn liên hệ gì với Tạ Luật nữa.”
Nghe vậy, Tô Duẫn Nịnh kinh ngạc nhìn cậu, “Sao lại thế?”
Dường như nàng thật sự không biết chuyện.
Thẩm Ý Miên lúng túng ngẩng đầu, không tiện hỏi thẳng điều mình nghi hoặc trong lòng, chỉ đành qua loa nói: “Không có gì, chắc là không hợp thôi.”
Tô Duẫn Nịnh trầm ngâm một chút, vỗ vai cậu: “Yên tâm, y chắc chắn sẽ lại làm hòa với ngươi, ai bảo y chỉ có mình ngươi là sư huynh chứ.”
Đây chính là lời Tạ Luật đã từng nói với nàng, khi đó y rất nghiêm túc, không giống giả vờ.
Thẩm Ý Miên bất đắc dĩ nhếch môi cười, lại nghe nàng hỏi: “Ngươi tới lãnh nhiệm vụ sao?”
Cậu gật đầu, chỉ vào tờ nhiệm vụ Trấn Ma Tháp: “Ta định chọn cái này, đang suy nghĩ.”
Tô Duẫn Nịnh theo tay nhìn lại, ánh mắt dừng trên tờ giấy: “Nhiệm vụ này không tệ, ngươi có thể thử. Có cần ta giúp không?”
Thẩm Ý Miên vội xua tay: “Không cần, phiền ngươi quá, ta tự làm được, coi như rèn luyện một chút.”
“Cũng đúng, nhiệm vụ càng làm càng thuận tay, ngươi đi rèn luyện đi.” Tô Duẫn Nịnh nói rồi đưa tay hái xuống tờ nhiệm vụ, đặt vào lòng bàn tay cậu.
Thẩm Ý Miên còn chưa quyết định xong, thấy nàng lấy xuống liền hơi há miệng ngạc nhiên.
“Ngươi đi đi, ta tính chờ Tạ Luật đến rồi cùng hắn chọn một nhiệm vụ trừ ma làm chung.” Tô Duẫn Nịnh đeo thanh kiếm bên hông, nghiêm túc nhìn bảng nhiệm vụ.
Thẩm Ý Miên nhìn tờ giấy trong tay, hít sâu một hơi.
Có lẽ đây là vận mệnh, cũng nên đến lúc cậu bước ra con đường của riêng mình.
Cố lên, Thẩm tiểu quỳ, làm là được rồi.
Cậu nhét tờ nhiệm vụ vào trong áo, bước đi kiên định.
Chỉ một lát sau, khi cậu vừa rời đi, phía sau Tô Duẫn Nịnh liền gặp được người mình chờ mong.
“Tạ Luật.”
Nàng nở nụ cười, vẫy tay với y, “Mấy ngày trước ngươi không tới nghe giảng, ta liền đoán là ngươi đang chờ nhiệm vụ, quả nhiên nhiệm vụ mới vừa phát xuống ngươi liền tới.”
Vừa dứt lời, Tô Duẫn Nịnh đã phát hiện một tia khác thường.
Tạ Luật sắc mặt vô cùng trầm, cả người phảng phất tản ra một luồng khí lạnh khiến người khác không dám lại gần. Dù thoạt nhìn không khác mấy so với thường ngày, nhưng trong mắt Tô Duẫn Nịnh lại ẩn ẩn lộ ra một loại suy sụp kỳ quái.
“Ngươi làm sao vậy?” Nàng nhíu mày nhìn y, “Là vì sư huynh ngươi sao?”
Nghe nàng nhắc tới Thẩm Ý Miên, thần sắc Tạ Luật khẽ dao động, rốt cuộc cũng có phản ứng: “Hắn đã tới?”
“Ân,” Tô Duẫn Nịnh chỉ chỉ bảng Nhiệm Vụ, thuận miệng đáp: “Chọn một nhiệm vụ Địa giai rồi đi, hắn còn nói không liên hệ gì với ngươi nữa, hai người các ngươi cãi nhau à?”
Ánh mắt Tạ Luật thoáng tối lại, giọng trầm xuống, y hỏi một đằng trả lời một nẻo: “Nhiệm vụ Địa giai gì?”
Thấy dáng vẻ của y, đáy lòng Tô Duẫn Nịnh mơ hồ sinh ra chút lạnh lẽo, “Đi Trấn Ma Tháp tu bổ trận pháp.”
Lời vừa dứt, Tạ Luật lập tức xoay người bỏ đi.
Tô Duẫn Nịnh gọi mấy tiếng, y lại như không nghe thấy.
“Đi đâu vậy?”
Nàng không sao hiểu nổi, rõ ràng mình đã cố tình lựa chọn một nhiệm vụ vừa sức, thích hợp để hai người cùng làm.
Lúc này, vị sư huynh Thiên giai từng khiêu khích Thẩm Ý Miên bước lại gần, “Duẫn Nịnh, y không đi thì ta đi cùng ngươi nhé?”
Tô Duẫn Nịnh liếc hắn một cái, lạnh giọng: “Lăn xa chút.”
Nàng thà tự mình đi còn hơn đồng hành với loại ngu ngốc chuyên đi bắt nạt người khác.
Yên Sơn Trấn Ma Tháp.
Tương truyền Trấn Ma Tháp vốn là pháp bảo tùy thân của chưởng môn, sau khi trấn áp quá nhiều Ma tộc thì pháp bảo chịu không nổi, lo sợ hư hao sẽ khiến Ma tộc thoát ra ngoài, vì vậy mới đặt tại sau núi tông môn, dùng ba mươi sáu trận pháp phong ấn chế ước.
Nhiệm vụ hôm nay Thẩm Ý Miên nhận, chính là tu bổ một trong số ba mươi sáu trận pháp đó.
Tu bổ trận pháp kỳ thật không khó, trên nhiệm vụ cũng viết rõ: đến Trấn Ma Tháp sẽ có trưởng lão chuyên môn dạy cách tu bổ.
Cái khó là phải vượt qua tầng tầng tháp giam đầy Ma tộc hung ác. Trước đây Thẩm Ý Miên từng nghe, Ma tộc trong Trấn Ma Tháp thường xuyên mưu đồ bỏ trốn, đệ tử canh tháp vì thế bị giết hơn phân nửa.
Có lẽ cũng bởi nguyên nhân này mà nhiệm vụ chỉ phân cho tu sĩ Địa giai trở lên.
Nói thật, cậu có chút khẩn trương.
Ngồi trên tiên hạc của Tư Vô Hạnh, Thẩm Ý Miên càng lúc càng đến gần tòa tháp đen kịt kia.
Khoảng cách càng ngắn, khí tức lạnh lẽo đến thấu xương càng rõ rệt.
Khi đứng dưới Trấn Ma Tháp cao ngất tận mây, cậu bắt đầu hối hận không biết mình có nên nhận nhiệm vụ này hay không.
Thật sự phải đi vào sao?
Thẩm tiểu quỳ, ngươi có phải đã tự đánh giá bản thân quá cao rồi không.
Ngoài tháp, một vị trưởng lão đầu bạc râu bạc trông thấy cậu, liền vẫy tay: “Chính là đệ tử tới tu bổ trận pháp sao?”
Thẩm Ý Miên toàn thân run lên, ý thức được đây là cơ hội cuối cùng để đổi ý.
Nếu không muốn làm, bây giờ chạy vẫn còn kịp.
Nhưng trong đầu cậu lại vang lên lời Tạ Luật nói ngày hôm qua:
“Thứ nhất, ngươi rất ngốc, nhiều lúc đều sẽ kéo chân sau ta, cho dù ngươi không ý thức được. Thứ hai, ta chưa từng nói coi ngươi là bằng hữu, ta có nhiệm vụ của riêng mình, không thể mãi bị ngươi trói bên người.”
Ha hả.
Thẩm Ý Miên nắm tay càng lúc càng chặt, càng nghĩ càng tức giận.
Cái gì mà kéo chân sau, cái gì mà trói bên người.
Rõ ràng từ đầu chính Tạ Luật khăng khăng lôi cậu đi làm nhiệm vụ, giờ lại chê cậu ngốc, chê cậu vướng víu.
Được a, từ nay về sau cậu sẽ không bao giờ dựa vào Tạ Luật nữa, cậu dựa vào chính mình.
Hiện tại đã lên tới Kim Đan kỳ, đạp tuyết bộ do Tư Vô Hạnh dạy cậu cũng đã luyện được không sai biệt lắm, nếu chỉ là tu bổ trận pháp, bổ xong rồi gặp phải Ma tộc chạy trốn thì ứng phó cũng được.
Đây vốn là nhiệm vụ cậu đã cân nhắc kỹ càng, rất thích hợp với mình, nếu bỏ qua, về sau chưa chắc đã có cơ hội tương tự.
Thẩm Ý Miên hạ quyết tâm, nhấc chân bước tới trước mặt trưởng lão, “Đệ tử bái kiến trưởng lão, phụng mệnh đến tu bổ trận pháp…”
Lời còn chưa dứt, phía sau đã truyền đến một giọng nói lạnh lẽo:
“Cậu ta không phải.”
Thẩm Ý Miên khựng lại, cứng đờ quay đầu, đối diện ánh mắt nặng nề của Tạ Luật.
Ngươi quản quái gì chứ?
“Ngươi nói bậy cái gì đó?” Thẩm Ý Miên mang theo vài phần tức giận, “Đây là nhiệm vụ ta tự thân lấy xuống, liên quan gì tới ngươi.”
Cậu quay sang trưởng lão, lấy từ trong ngực ra tờ nhiệm vụ, “Đệ tử Tả Lăng Phong, Thẩm Ý Miên, tới tu bổ trận pháp, xin trưởng lão xem qua.”
Trưởng lão hơi nghi hoặc nhìn hai người bọn họ, tiếp nhận tờ giấy xem xét, “Đích xác không sai, vậy vị này bên cạnh là…?”
Thấy cậu quyết tâm phải làm, Tạ Luật không chút do dự nói: “Đệ tử Tả Lăng Phong, Tạ Luật, cũng tới làm nhiệm vụ.”
Thẩm Ý Miên trừng to mắt, suýt nữa bật ra lời th* t*c, “Hôm qua chính ngươi còn nói không cho ta quấn lấy ngươi, hiện tại lại bày trò huynh đệ tình thâm?”
Trưởng lão nhíu mày, giơ tay ngăn bọn họ: “Yên lặng, rốt cuộc là sao?”
Trước mặt trưởng lão, Thẩm Ý Miên đành phải thu lại cơn giận, thấp giọng nói: “Đệ tử đích thực lãnh nhiệm vụ này, vốn định một mình hoàn thành, không liên quan gì tới Tạ Luật.”
Tạ Luật mím môi, nhàn nhạt đáp: “Phần thưởng nhiệm vụ ta có thể từ bỏ, nhưng nhiệm vụ này ta nhất định phải làm.”
“Ngươi…” Nếu không phải trưởng lão còn ở đây, Thẩm Ý Miên thật sự muốn lao vào đánh y một trận.
Trưởng lão đưa mắt nhìn qua lại giữa hai người, rồi phất tay: “Vậy cùng đi làm.”
“Trưởng lão!” Thẩm Ý Miên không dám tin nhìn ông, “Ít nhất cũng nên phân biệt trước sau chứ?”
Trưởng lão nhíu mày, trầm giọng: “Việc này hệ trọng, không thể đùa giỡn. Có đệ tử Thiên giai đi cùng cũng có lợi cho ngươi. Nếu ngươi không muốn, có thể không làm.”
Dựa.
Trong lòng Thẩm Ý Miên hung hăng chửi một tiếng, không phải chửi trưởng lão, mà là mắng cái tên tự dưng xen vào làm loạn này.
Không còn cách nào, ai bảo cậu chỉ là đệ tử Địa giai, kém người ta một bậc lớn.
Trưởng lão thấy bọn họ không còn dị nghị, hài lòng gật đầu, bắt đầu truyền thụ yếu lĩnh tu bổ trận pháp.
Thực ra rất đơn giản, chỉ cần đem những phù văn cũ kỹ mờ mịt trên trận pháp vẽ lại một lần, rồi rót thêm chút linh khí là xong.
Sau khi giảng dạy xong, trưởng lão đưa bọn họ đi vào trong Trấn Ma Tháp, trước khi đi còn dặn dò: “Trận pháp lỏng lẻo, có lẽ sẽ có ma tu hóa hình, thừa cơ dụ dỗ các ngươi phá bỏ trận pháp, nhớ kỹ, không được mắc mưu.”
Thẩm Ý Miên ghi tạc vào lòng, sau đó không thèm liếc Tạ Luật một cái, xoay người đi vào Trấn Ma Tháp.
Trong tháp, vài ngọn nến trường minh thắp sáng chút ánh sáng mờ nhạt, ngoài ra toàn một mảnh đen đặc, chẳng nhìn thấy gì, bốn bề tĩnh mịch chỉ nghe tiếng bước chân hai người.
Tạ Luật không nói một lời, Thẩm Ý Miên cũng chẳng buồn để ý tới y.
Hai người một trước một sau, lặng lẽ đi tới.
Có Tạ Luật ở bên, cậu quả thật thấy an tâm hơn, nhưng Thẩm Ý Miên lại ghét cái loại cảm giác an tâm này.
Cậu đến đây để chứng minh mình không cần dựa vào ai vẫn hoàn thành được nhiệm vụ, nhưng bây giờ thì sao, tất cả đều trở nên vô nghĩa.
Nén xuống cơn tức, Thẩm Ý Miên men theo ánh sáng lờ mờ của nến, đi về phía trước, tìm được cầu thang xoắn ốc dẫn lên trên. Cầu thang bằng gỗ, đã mục nát, chỉ dựa vào ánh sáng mơ hồ mới phân biệt được các tầng, có chút giống tháp Phi Hồng mà Đường Tăng từng đi qua.
Vừa bước lên tầng thứ hai, Thẩm Ý Miên liền nghe bốn phía vang lên tiếng nghẹn ngào, khóc than thống khổ cùng tiếng gào rú quái dị.
Cậu theo bản năng run lên, giống như đang đi trong một căn nhà ma, hoảng hốt mà nhìn quanh khắp nơi, những âm thanh đó từ đâu phát ra cậu hoàn toàn không biết, thậm chí nghe còn có cảm giác vờn quanh ba chiều.
“Thả ta ra ngoài…”
“Mau mở cửa…”
Toàn thân Thẩm Ý Miên nổi da gà, lập tức tăng tốc bước chân. Trận pháp ở tận tầng cao nhất Trấn Ma Tháp, mà theo lẽ thường trong tiểu thuyết, càng lên cao thì Ma tộc càng mạnh, cậu buộc phải dốc hết mười hai phần tinh thần.
Vừa đi được không bao xa, Thẩm Ý Miên bỗng nhận ra phía sau dường như đã không còn tiếng bước chân.
Máu trong người lạnh đi nửa phần, cậu đột ngột quay phắt lại, bất chấp tất cả: “Tạ Luật!”
Một mảnh tối đen.
Trong tình thế cấp bách, Thẩm Ý Miên rút ngay ra một cây đuốc trường minh, dựa theo hướng vừa rồi mà lần mò đi tìm. Ánh lửa từng tấc từng tấc xua đi bóng tối, chiếu ra cảnh tượng một góc tường có một đứa bé chừng năm tuổi đang hôn mê bất tỉnh. Cậu sững người, hoàn toàn ngây ra tại chỗ.
Đứa nhỏ này từ đâu ra?
Cậu chợt nhớ tới lời trưởng lão dặn trước khi đi, trong tháp có Ma tộc hóa hình ngụy trang để dụ dỗ bọn họ mở trận pháp.
Trong lòng Thẩm Ý Miên chuông cảnh báo dồn dập, theo bản năng lui lại sau, ai ngờ đứa bé kia từ từ tỉnh lại. Cậu vừa định quay người chạy, ánh mắt lướt qua gương mặt nó, bỗng nhiên khựng lại.
“Tạ… Tạ Luật?”
Đứa bé kia chậm rãi bò dậy, đạo bào tuyết sắc rộng lớn buông lỏng, trượt xuống một nửa vai nhỏ, trên mặt thần sắc bình thản, thậm chí còn có tâm tư phủi sạch bụi bẩn dính trên người.
Khuôn mặt lạnh nhạt thờ ơ đến mức không biểu cảm kia, không phải Tạ Luật thì là ai?
Thẩm Ý Miên đưa đuốc lại gần, ánh lửa chiếu lên gương mặt ấy, cậu khó tin đến nghẹn lời, “Ngươi… ngươi sao lại thành như vậy?”
Tiểu hài tử kia đưa tay che mắt vì bị ánh sáng làm chói, giọng thản nhiên giải thích: “Điện năng không đủ, tự động khởi động chế độ trẻ em.”
Thẩm Ý Miên lúc này mới sực nhớ, mấy ngày nay trời toàn mưa, mây mù giăng kín.
Nhưng mà khi quay đầu nhìn về phía bóng tối vô tận, cộng thêm những tiếng khóc than gào rú vẫn vang vọng không ngừng, Thẩm Ý Miên nghiến răng nghiến lợi, tức muốn hộc máu:
“Mẹ nó ngay lúc mấu chốt này ngươi lại mất điện?”