Long Ngạo Thiên Sư Đệ Là AI Hình Người

Chương 26: b·ị th·ương hắn mạc danh có chút ghét bỏ chính mình miệng v·ết th·ương quá tiểu, thương…

Tạ Luật và Tô Duẫn Nịnh trở lại Thành chủ phủ thì đã là đêm khuya. Sau cả ngày ròng rã chờ đợi, cuối cùng bọn họ cũng bắt được người bịt mặt kia. Quả nhiên, nàng còn chưa kịp đổi mặt, chỉ làm qua loa vài bước dịch dung.

Hai người tạm thời nhốt tà tu kia vào trong bình trói tà, bởi vì đó là con gái của Đường Quân Thải nên bọn họ không xuống tay diệt trừ, chỉ tạm thời giam giữ.

“Vừa rồi thật quá nguy hiểm, tà tu kia dám dùng tà thuật với ta, may mà ngươi kịp thời ra tay đánh gãy.” Trên mặt Tô Duẫn Nịnh mang theo ý cười, nhớ lại cảnh vừa nãy kề vai chiến đấu cùng Tạ Luật, trong ngực như có nai con đang loạn nhảy, “Hiện tại ta lại nợ ngươi thêm một phần ân tình.”

Tạ Luật không đáp, đứng trước cửa phủ Thành chủ, hơi cau mày.

Y cảm nhận được một luồng ma khí mơ hồ.

Một dự cảm chẳng lành vẩn vơ trong lòng, y lập tức bước nhanh, vượt qua sân và hành lang, tìm đến sương phòng nơi Thẩm Ý Miên ở.

Gió đêm lạnh buốt, ánh nến hắt ra qua cửa sổ, mọi thứ nhìn qua vẫn bình yên vô sự.

Tạ Luật đẩy cửa, thấy trong phòng đã tụ rất nhiều người. Thẩm Ý Miên từ bên bàn bật dậy, hốc mắt đỏ hoe, như vừa trông thấy cọng rơm cứu mạng liền òa khóc nức nở.

“Tạ Luật…”

Cậu không kìm nổi nữa, nước mắt ào ạt rơi xuống: “Ngươi mau xem Tả Yến, hắn vì cứu ta mà bị thương rất nặng.”

Thần sắc Tạ Luật khựng lại, bước nhanh vào trong, quả nhiên nhìn thấy Tả Yến nằm trên giường, toàn thân quấn đầy băng vải,hơi thở thoi thóp, ma khí vây quanh, thần trí mơ hồ.

Sao lại có thể thế này?

Trận pháp y bày ra nếu không phải từ bên trong phá thì tuyệt đối không thể bị hủy. Trừ phi có người trong phủ Thành chủ cố ý mở trận, thả ma vật vào. Nhưng ai lại có bản lĩnh ấy?

Đường Quân Thải chỉ thở dài: “Đại phu trong phủ đã xem qua rồi, thương thế quá nặng, có tỉnh lại được hay không phải xem vào tạo hóa.”

Nghe vậy, Thẩm Ý Miên càng thêm áy náy, cố nén nức nở mà nghẹn giọng: “Đều tại ta, hắn vì cứu ta mới thành ra vậy. Tạ Luật, ngươi có cách gì cứu hắn không?”

Tạ Luật đứng bên giường, không nói một lời, ánh mắt gắt gao dán vào vết thương chằng chịt trên người Tả Yến.

Vòng cổ —— đã không còn.

Một lúc lâu sau, y xoay người, ánh mắt rơi xuống vòng cổ tụ ngọc trên cổ Thẩm Ý Miên. Tạ Luật đột nhiên nắm chặt cổ tay cậu, trầm giọng: “Ngươi đi với ta.”

Thẩm Ý Miên chưa bao giờ thấy dáng vẻ nghiêm lạnh như vậy của y, tim run lên, để mặc y kéo mình ra khỏi phòng.

Đi mãi đến tận sâu trong hành lang, Tạ Luật mới buông tay, lạnh giọng chất vấn: “Vòng cổ sao lại ở trên người ngươi? Toàn bộ sự tình phải nói rõ ràng.”

Nhắc đến chuyện này, Thẩm Ý Miên càng thêm hổ thẹn, khàn khàn mở miệng: “Chúng ta vốn đang ở trong phủ chờ ngươi và Duẫn Nịnh, nào ngờ đột nhiên xuất hiện một quỷ vật không mặt, nó muốn hại Tả Yến. Lúc đó ta định kéo hắn chạy trốn, nhưng hắn sợ ta sẽ bị thương, nên đưa vòng cổ cho ta, rồi chặn cửa giữ chân nó, kéo dài thời gian để ta trốn thoát…”

“Nói bậy.”

Thẩm Ý Miên sững người, không thể tin hỏi: “Chẳng lẽ ngươi cho rằng ta cướp vòng cổ của hắn?”

“Không phải.” Thần sắc Tạ Luật hờ hững, hiển nhiên đã nhìn thấu: “Là hắn cố ý đưa vòng cổ cho ngươi.”

Thẩm Ý Miên kinh ngạc chớp mắt, lại nghe Tạ Luật nói: “Trận pháp của ta không hề có dấu vết bị xâm nhập. Trừ phi trước khi ta hạ trận, ma vật đã sớm ẩn nấp trong phủ Thành chủ, là có người cố ý giấu đi.”

“Cái này thì có liên quan gì đến Tả Yến?” Thẩm Ý Miên theo bản năng mở miệng bênh vực, “Ngươi chẳng lẽ muốn nói hắn cố ý giấu ma vật, rồi lại để ma vật làm hắn bị thương sao?”

Tạ Luật mím môi, trong lòng lại cảm thấy chân tướng sự việc chính là như vậy.

“Hắn đưa vòng cổ cho ngươi, hắn mới có thể bị thương.” Tạ Luật thấp giọng nói, “Hơn nữa hắn còn cố ý nhốt ngươi ở ngoài cửa. Bên trong cửa đã xảy ra chuyện gì, ngươi căn bản không biết. Có lẽ hắn hoàn toàn không bị thương, chỉ đang giả vờ. Nếu thật sự có ma vật, hắn căn bản không thể còn sống sót.”

Thẩm Ý Miên hít sâu, trầm giọng: “Ngươi có phải thấy hắn không vừa mắt không?”

Tạ Luật cụp mi mắt, nhẹ giọng đáp: “Không có.”

“Vậy ngươi nói đi, hắn làm như vậy để làm gì?” Thẩm Ý Miên nhìn chằm chằm vào y, cố nén xúc động, “Hắn vì sao phải giả vờ?”

“Bởi vì hắn muốn cho ngươi…” Lời Tạ Luật vừa bật ra, y đột nhiên nhận ra không thể nói thêm.

Đây là bí mật giữa y và Tả Yến.

Khiến Thẩm Ý Miên nảy sinh tình cảm với Tả Yến, rồi thuận theo cốt truyện mà đi xuống, cướp đi vị hôn thê của y, từ tay y giành lấy pháp bảo cùng cơ duyên, cuối cùng trở thành kẻ phản diện chân chính.

Ngay từ giây phút bước vào thế giới này, y đã tính toán sẵn tất cả.

Thẩm Ý Miên là người xuyên việt, đồng dạng cũng biết được một phần cốt truyện, cho nên tuyệt đối sẽ không ngoan ngoãn đi theo quỹ đạo mà nhận lấy cái chết.

Hiện giờ, Tả Yến đã khiến Thẩm Ý Miên nảy sinh áy náy, tiếp theo hắn còn có thể dựa vào phần ân tình này mà khiến Thẩm Ý Miên thích hắn — tất cả giống hệt cốt truyện.

Tạ Luật thoáng hoảng hốt, như thể khí lực toàn thân trong khoảnh khắc tan biến, muốn mở miệng lại không nói nổi.

Y đang làm gì thế này? Vì sao phải bóc trần mưu kế của Tả Yến?

“Vì sao không nói?” Thẩm Ý Miên cố gắng kìm nén lửa giận, kiên nhẫn đợi y giải thích, “Ngươi nói rõ mục đích của hắn đi. Bằng không ta chỉ có thể cho rằng ngươi là chướng mắt hắn. Ngươi nói đi, ta nghe.”

Tạ Luật dần bình tĩnh lại, nhìn thẳng Thẩm Ý Miên.

Thật đúng là con người ngây ngô dễ bị lừa.

Đôi mắt thẳng thắn kia nhìn chằm chằm y, nếu không phải bởi tin tưởng y, cậu tuyệt đối sẽ không chờ nghe y phân tích. Rõ ràng Tả Yến vừa mới cứu mạng cậu, nhưng Thẩm Ý Miên vẫn tin y hơn.

Một lúc lâu sau, Tạ Luật buộc mình phải dời ánh mắt, nhạt giọng nói: “Là ta có thành kiến với hắn, ta đã hiểu lầm.”

Thẩm Ý Miên ra vẻ “ta đã biết mà”, bất đắc dĩ thở dài: “Vậy giờ ngươi có thể giúp hắn không, hắn bị thương rất nặng.”

Tạ Luật vẫn không nhìn cậu, chỉ lạnh nhạt lên tiếng: “Ừm, ta sẽ nghĩ cách.”

“Vậy thì tốt rồi, cảm ơn ngươi.” Thẩm Ý Miên yên tâm phần nào, đưa tay dụi mắt.

Tạ Luật nhìn động tác ấy, rút khăn tay từ trong áo ra đưa cho cậu: “Đừng buồn, chuyện này không liên quan đến ngươi.”

Đương nhiên Thẩm Ý Miên biết không hề liên quan đến mình. Chỉ là khoảnh khắc Tả Yến đẩy cậu ra kia thực sự khắc sâu vào tim, lần đầu tiên cậu đối diện nỗi sợ mất đi bằng hữu, tránh không được mà sinh ra áy náy.

“Nếu Tả Yến tỉnh lại, ta nhất định sẽ đối xử thật tốt với hắn.” Thẩm Ý Miên nhận lấy khăn, lau nước mắt, khẽ nói.

Nghe được lời này, phiền muộn trong lòng Tạ Luật càng sâu, ngay cả chính y cũng không rõ rốt cuộc vì sao bản thân lại có loại phản ứng kỳ quái này.

Thẩm Ý Miên thở ra một hơi thật dài, lại gắng gượng tinh thần, vỗ vai y: “Ngươi hôm nay thế nào?”

“Nhiệm vụ đã hoàn thành, ngày mai có thể trở về.”

Thấy cậu quan tâm mình, thần sắc Tạ Luật khẽ dịu đi. Y dừng một chút, bỗng vén tay áo lên, lộ ra vết thương trên cánh tay: “Chỉ là chút thương nhỏ.”

Lúc ấy, tà tu kia muốn xuống tay với Tô Duẫn Nịnh, sự việc quá bất ngờ, y chỉ có thể chắn một đao thay nàng.

Thẩm Ý Miên cụp mắt nhìn, lập tức trợn tròn: “Cái này mà gọi là thương nhỏ?”

Trên cánh tay trắng nõn bị lưỡi đao bén ngọt rạch sâu, da thịt lật ra ngoài, máu còn chưa kịp đông, loang lổ cả một mảng nhìn phát sợ.

Cậu vội vàng lục lọi trên người tìm thuốc mỡ, ấn Tạ Luật ngồi xuống ghế dài bên hành lang: “Ngồi xuống, ta bôi thuốc cho ngươi.”

Mặt Tạ Luật không đổi sắc nhìn cậu, thậm chí còn mơ hồ thấy bản thân hơi chán ghét vì vết thương quá nhỏ, thương thế quá nhẹ. Y thấp giọng nói: “Không sao, ta không thấy đau.”

“Không thấy đau thì cũng vẫn là bị thương.” Thẩm Ý Miên mở hộp thuốc mỡ, cẩn thận bôi lên miệng vết thương, “Ngươi về sau không được quá l* m*ng, càng không thể vì bản thân không biết đau mà chẳng kiêng dè gì. Thật là, từng người đều như vậy, không để người khác bớt lo.”

Tạ Luật không nói gì, chỉ lặng lẽ nhìn cậu bôi thuốc cho mình.

Không có cảm giác đau, nhưng lại có cảm giác khác.

Đầu ngón tay mềm mại, mát lạnh lướt trên cánh tay, chấm thuốc mỡ lên vết thương như chuồn chuồn lướt nước.

Rất nhanh, Thẩm Ý Miên rút tay về, nhẹ giọng dặn: “Được rồi, đừng để vết thương dính nước.”

Tạ Luật gật đầu, theo cậu đứng dậy: “Ngươi đi nghỉ đi, đêm nay ta sẽ vận khí chữa thương cho Tả Yến, ngày mai là có thể về tông môn.”

Nghe vậy, Thẩm Ý Miên an tâm hơn nhiều, vỗ vai y: “Ta không mệt, ta cùng ngươi trông Tả Yến.”

Biết cậu trong lòng vẫn canh cánh, Tạ Luật đành gật đầu đồng ý, dẫn Thẩm Ý Miên quay lại sương phòng.

Tô Duẫn Nịnh đã chờ từ lâu, thấy họ trở về, chỉ nói vài câu an ủi rồi rời đi.

Trong sương phòng chỉ còn lại Thẩm Ý Miên, Tạ Luật và Tả Yến đang hôn mê bất tỉnh trên giường.

Hai người cùng nâng Tả Yến dậy, Thẩm Ý Miên đỡ thân mình hắn, Tạ Luật phụ trách truyền khí chữa thương.

Nửa canh giờ trôi qua, mí mắt Thẩm Ý Miên díp lại, cố gắng không nổi, vừa ngáp vừa gà gật, đầu gần như gục xuống người Tả Yến.

Tạ Luật thản nhiên nhìn cậu, đưa tay đỡ lấy gương mặt: “Ngủ đi.”

“Ta không sao.”

Thẩm Ý Miên dụi mặt, lại nghe y nhàn nhạt nói: “Ngươi dù sao cũng phải ngủ. So với ngủ gật trên người hắn, chi bằng lên giường ngủ cho yên.”

Thẩm Ý Miên: “…… Nói kiểu gì vậy, thôi được, ta đi nghỉ một lát.”

Cậu vừa muốn đứng lên, ánh mắt vô tình lướt qua, bỗng thấy rõ ràng vết thương trên người Tả Yến đang khép lại với tốc độ có thể nhìn thấy bằng mắt thường.

Thẩm Ý Miên sững sờ, dụi mắt lia lịa, nhìn lại thì vết thương đã hoàn toàn biến mất, thậm chí chẳng để lại lấy một vết sẹo.

Chẳng lẽ cậu hoa mắt? Nơi đó vốn dĩ không hề có vết thương?

Cậu ngước mắt nhìn Tạ Luật, lại nghĩ có thể là do công pháp vận khí của y quá hiệu quả.

Nhưng không hiểu sao, trong đầu Thẩm Ý Miên cứ văng vẳng câu nói “Tả Yến giả vờ” mà Tạ Luật từng nói.

Cậu chưa bao giờ muốn nghi ngờ người khác bằng suy đoán vô căn cứ. Nhưng nếu thật sự hắn đã lừa mình…… Thẩm Ý Miên sẽ không bao giờ tin tưởng hắn nữa.

Chỉ mong là cậu đã nghĩ sai.