Long Ngạo Thiên Sư Đệ Là AI Hình Người
Chương 27: Hai mươi thước đây là khiển trách, không chuẩn lưu tình.
Tả Lăng Phong.
Từ Huyền Âm thành trở về, Thẩm Ý Miên cảm thấy mệt mỏi gấp mười lần lần trước, vừa về đến tông môn đã bị Tư Vô Hạnh gọi đi.
Cậu ngã vật xuống chiếc giường phủ lụa mềm mại của Tư Vô Hạnh, cuối cùng mới tìm được chút cảm giác an toàn.
Ổ vàng ổ bạc cũng không bằng ổ chó nhà mình, vẫn là ổ chó của cậu thoải mái hơn.
“Thế nào lại mệt thành cái dạng này?” Tư Vô Hạnh nằm dài một bên, tựa vào ngực tiểu đồng hầu hạ, lười nhác nhìn Thẩm Ý Miên đánh giá, “Tạ Luật ném hết việc cho ngươi làm?”
Thẩm Ý Miên yếu ớt lắc đầu, khẽ nói: “Không liên quan tới hắn, ta chỉ cảm thấy mình có chút quá vô dụng.”
Tiểu đồng lột xong quả vải, đưa vào miệng Tư Vô Hạnh, hắn liếc xéo Thẩm Ý Miên, giọng nhạt dần: “Ý là gì, Tạ Luật ghét bỏ ngươi vô dụng?”
“Không phải, hắn đối ta rất tốt. Thật ra là có người vì cứu ta, suýt nữa lấy cả tính mạng mà trả giá.” Thẩm Ý Miên chống người dậy, tiện tay cầm một quả vải đã lột trong đĩa sứ trong ngực tiểu đồng nhét vào miệng, vừa nhai vừa mơ hồ nói: “Người ta thật sự rất tốt, lần trước chuyện ở Nguyệt Phong hắn cũng từng giúp ta.”
“Vậy sao.” Ánh mắt Tư Vô Hạnh thoáng ảm đạm, trong tai hắn chỉ nghe được việc Thẩm Ý Miên suýt gặp nguy hiểm, “Ta sớm đã nói với ngươi nhiệm vụ này rất nguy hiểm, lần này còn có người cứu ngươi, nhưng lần sau chưa chắc đã thế.”
Bị hắn nói đến mà sống lưng lạnh run, Thẩm Ý Miên vô thức xoa lên da gà nổi khắp tay, khẽ nói: “Sư tôn, ngươi dạy ta pháp thuật đi.”
Lông mi Tư Vô Hạnh rũ xuống, bất đắc dĩ nhìn cậu: “Khó lắm mới thấy ngươi có chí tiến thủ, muốn học cái gì?”
Thẩm Ý Miên suy nghĩ một chút, khẽ nói: “Ta muốn học pháp thuật lợi hại nhất.”
Nghe vậy, Tư Vô Hạnh cẩn thận cân nhắc, chậm rãi nói: “Pháp thuật lợi hại nhất của hồ tộc là Huyễn Cổ Linh Thuật, nhưng muốn thi triển loại pháp này thì yêu cầu tu vi cực cao. Với trình độ hiện tại của ngươi, thêm năm nghìn năm tu luyện nữa thì có thể nhập môn.”
“… Vậy có cái nào đơn giản và nhanh hơn không?”
Tư Vô Hạnh giơ tay lên, tiểu đồng lập tức đứng dậy đi đến giá sách, lấy mấy quyển cổ thư mang tới.
Hắn tiện tay lật vài trang, ánh mắt chợt dừng ở một tờ.
“Hôm nay ngươi nghỉ ngơi một ngày, ngày mai vi sư sẽ dạy ngươi.” Tư Vô Hạnh khép sách lại, cười cười: “Đến lúc đó nhớ gọi cả Tạ Luật, để hắn bồi ngươi luyện tập.”
Tâm trạng Thẩm Ý Miên lập tức chuyển tốt. Nương nhờ người khác không bằng dựa vào chính mình. Chờ cậu cũng luyện được một thân pháp thuật tốt, sẽ không cần dựa vào Tạ Luật nữa, mà còn có thể bảo vệ Tả Yến.
Cậu vui vẻ rời khỏi chính điện, trước khi đi còn tiện tay lấy được một đống lớn thuốc trị thương từ hộp báu của Tư Vô Hạnh.
Phần lớn là chuẩn bị cho Tả Yến, trong đó có một hộp nhỏ thuốc mỡ là cho Tạ Luật.
Thẩm Ý Miên đứng trước cửa phòng Tạ Luật, “loảng xoảng loảng xoảng” gõ cửa, không đợi y mở miệng đã quen thuộc đi vào: “Ta mang thuốc trị thương cho ngươi, còn có thuốc của Tả Yến, lát nữa ngươi mang cho hắn.”
Tạ Luật vẫn mang kính tăng tốc đọc kia, mặc một bộ thường phục màu xám nhạt, tóc dùng dây bạc đơn giản buộc lại thả trước ngực. Bình thường y có khí chất cao ngạo khó gần, giờ lại tiêu giảm nhiều, ngược lại còn có chút cảm giác như… chồng quốc dân.
Chồng quốc dân?
Cái gì kỳ quái vậy.
Thẩm Ý Miên giật mình nhận ra mình vừa dùng từ ngữ gì kỳ lạ để hình dung Tạ Luật, trong lòng hung hăng mắng chính mình một trận.
“Thương đã gần như khỏi hẳn rồi.” Tạ Luật không biết cậu đang nghĩ gì, thấy cậu ngẩn người, bèn vén tay áo để lộ cổ tay trước mặt Thẩm Ý Miên: “Ở thế giới này, tu vi càng cao thì tốc độ khôi phục thân thể càng nhanh.”
Nghe vậy, Thẩm Ý Miên không thể không nhớ đến vết thương trên miệng Tả Yến tối qua, tốc độ khép lại nhanh đến mức chỉ chớp mắt đã biến mất.
Cậu khẽ nhíu mày, bỏ đi những suy nghĩ lung tung trong đầu, bắt lấy cánh tay Tạ Luật nhìn kỹ. Quả nhiên, chẳng còn thấy bất cứ vết thương nào, đến cả sẹo cũng không.
“Không sao là tốt rồi.” Thẩm Ý Miên tùy tiện kéo ghế ngồi xuống trước bàn y, tiện tay mở một quyển sách trên bàn: “Ngươi lại đang đọc gì vậy?”
Tạ Luật bỗng vươn tay, đè lại bàn tay Thẩm Ý Miên đang định lật trang: “Quyển này là nhật ký của ta, ngươi muốn xem à?”
Động tác Thẩm Ý Miên khựng lại, chớp mắt mấy cái: “Nhìn trộm việc riêng của ngươi, ngại quá ha.”
AI mà còn viết nhật ký chứ, viết cái gì cơ?
Cậu thật sự có chút tò mò.
Tạ Luật cũng không để ý việc cậu mạo phạm, chỉ thu hồi quyển nhật ký đặt lên kệ sách, rồi đưa cho cậu một quyển sách triết học, nói: “Ngươi muốn xem thì xem cái này, triết học có thể an ủi, giúp ngươi giảm bớt lo âu trong sinh hoạt.”
Thẩm Ý Miên nhận lấy sách, nhét vào vạt áo, thuận miệng đáp: “Được, ta về phòng mất ngủ thì lấy ra xem. Ngươi đừng quên đem thuốc cho Tả Yến, tối qua ta không ngủ ngon, giờ đi ngủ bù đây.”
“Được.”
Thẩm Ý Miên lại ngáp một cái, đang định xoay người rời đi thì nhớ tới lời Tư Vô Hạnh, “Đúng rồi, sư tôn ngày mai muốn dạy ta pháp thuật, kêu ngươi cùng ta luyện tập, ngươi có thời gian không?”
Tạ Luật gật đầu: “Ngày mai lĩnh xong phần thưởng nhiệm vụ, chắc tầm sau giờ ăn sáng ta sẽ về tìm ngươi.”
Phần thưởng lớn nhất của nhiệm vụ lần này chính là “Thoát Thai Hoán Cốt Đan” cực phẩm. Sau khi Thẩm Ý Miên dùng xong, có thể gột rửa linh căn, cải biến tận gốc, việc tu luyện sẽ trở nên nhẹ nhàng, tiến bộ thần tốc.
Hai người liền quyết định như vậy.
Sáng hôm sau, Thẩm Ý Miên dậy sớm đến tìm Tư Vô Hạnh, nhưng từ tiểu đồng hầu hạ kia biết được hắn đã đi tới Se Lạnh Sơn, còn dặn nếu Thẩm Ý Miên tới thì đến đó gặp.
Se Lạnh Sơn là nơi hẻo lánh nhất ở Yên Sơn, đá dựng san sát, đường núi gập ghềnh, có tám mươi sáu cột đá tự nhiên, gọi là “Tám mươi sáu Thiên Tiên”.
Sao Thẩm Ý Miên biết chỗ đó? Bởi vì nơi đó vốn là chỗ Tư Vô Hạnh dùng để phạt các sư huynh sư tỷ phải đến diện bích.
Ngồi trên cột đá, phơi nắng dầm mưa chưa nói, còn phải ngâm nga kinh thư nhận sai do chính Tư Vô Hạnh biên soạn, toàn bộ có năm chữ: “Sư tôn ta sai rồi.” Một lần phải đọc suốt mười lăm ngày. Các sư huynh sư tỷ trở về đều thành thần trí bất thường.
Cuối cùng là muốn dạy cái loại pháp thuật gì mà phải đến cái nơi quỷ quái đó?
Trong lòng Thẩm Ý Miên dâng lên chút bất an. Khó khăn lắm mới chờ được Tạ Luật lĩnh xong phần thưởng trở về, hai người cùng cưỡi tiên hạc bay đến Se Lạnh Sơn.
“Ngày hôm qua ngươi có đưa thuốc cho Tả Yến không? Thương thế của hắn có khá hơn không?”
Tạ Luật khẽ gật đầu, giọng nhẹ nhàng: “Đã tốt lên rất nhiều.”
Tốt đến mức hệt như chưa từng bị thương vậy.
Thẩm Ý Miên nghe xong mới yên tâm phần nào, trong lòng áy náy cũng giảm đi.
Tiên hạc giương cánh bay giữa mây ngàn, lướt qua núi non sông nước, sải cánh xé tan sương mù, lộ ra từng dãy cột đá nguy nga hùng vĩ.
Trên cột đá cao nhất, một thân ảnh mặc y phục thanh nhàn ngồi uống trà, thong thả thổi cho nguội. Người đó chính là Tư Vô Hạnh.
Khi tiên hạc hạ xuống, Thẩm Ý Miên tò mò tiến lên, kéo tay áo Tư Vô Hạnh nhìn ngắm: “Chưa từng thấy ngươi mặc cái này, thật kỳ quái mà lại soái.”
Tư Vô Hạnh liếc cậu một cái, từ trong tay áo rút ra một cây thước, không chút lưu tình quật mạnh vào bàn tay đang kéo áo của Thẩm Ý Miên: “Làm càn!”
Thẩm Ý Miên đau đến nhăn mặt nhăn mày, vội vàng rụt tay về, khó tin nhìn Tư Vô Hạnh.
Đối phương lại nghiêm mặt, nhàn nhạt nói: “Ngươi nếu đã muốn nghiêm túc tu luyện, thì không thể cùng vi sư đùa giỡn như trước.”
Thì ra lần này là muốn thật sự nghiêm khắc.
Thẩm Ý Miên thổi thổi chỗ bị đánh, nhỏ giọng nói: “Ta đã biết, sư tôn.”
Cậu thật sự bị Tư Vô Hạnh làm cho có chút mong chờ, rốt cuộc là pháp thuật gì mà hắn coi trọng như vậy?
“Pháp thuật này chính là bí pháp tổ truyền của tộc ta, nếu học thành, bách chiến bách thắng.”
Thẩm Ý Miên không kìm được mà hưng phấn: “Là bí pháp tổ truyền gì? Ta nhất định sẽ học cho thật tốt.”
Tư Vô Hạnh thong thả nhấp một ngụm trà, rồi nhả ra ba chữ: “Độn địa thuật.”
Thẩm Ý Miên: “? Cái này ta biết mà, không phải để chạy trốn sao?”
“Không phải,” Tư Vô Hạnh hạ giọng thần bí, “Hồ tộc độn địa thuật, tên là Đạp Tuyết Phi, là dựa vào nhảy.”
“… Hình như cũng không cao cấp lắm thì phải.”
“Chậc.”
Tạ Luật vẫn đứng yên sau lưng họ, không chen vào, chỉ lặng lẽ nhìn vết đỏ trên mu bàn tay trắng nõn của Thẩm Ý Miên sau khi bị thước đánh. Làn da kia mềm mỏng đến mức như chỉ cần chạm nhẹ cũng sẽ đỏ lên.
Tư Vô Hạnh đặt tay lên đầu Thẩm Ý Miên, ấn cậu về phía cạnh Tạ Luật: “Được rồi, đừng nói nhảm nữa, vi sư muốn bắt đầu dạy các ngươi.”
“Vâng.” Thẩm Ý Miên móc từ trong ngực ra quyển sổ nhỏ đã chuẩn bị sẵn, vừa định nghiêm túc nghe giảng thì thấy Tư Vô Hạnh rút trường kiếm bên hông ra, thong thả chỉa về phía bọn họ.
Thẩm Ý Miên nheo mắt, cảm thấy không ổn: “Sư tôn, người muốn làm gì?”
Tư Vô Hạnh khẽ mỉm cười, ngón tay lướt qua thân kiếm, đáy mắt ánh lên sát khí lạnh buốt: “Hiện tại ngươi có thể chạy, ta đếm đến mười. Năm đó sư huynh của ngươi chỉ được đếm đến ba. Vi sư thương ngươi, nên mới thêm vài số.”
Thẩm Ý Miên kinh hãi: “Ngươi không phải muốn truy giết ta chứ? Ngươi đùa thật à?”
Tư Vô Hạnh vẫn cười tủm tỉm, không trả lời, chỉ thong thả mở miệng:
“Một.”
“Hai.”
Đồng tử Thẩm Ý Miên co rút, lập tức nắm tay Tạ Luật quay đầu bỏ chạy.
Nhưng những cột đá cao vút trong mây, khoảng cách lại cực xa, căn bản không thể nào nhảy qua!
Cậu kéo Tạ Luật chạy đến mép cột đá, nhìn xuống, chỉ thấy vực sâu vạn trượng, tối đen không đáy. Một hòn đá bị đá xuống, rơi mất hút mà không phát ra nổi một tiếng động.
“Làm sao bây giờ?” Thẩm Ý Miên bản năng nhìn sang Tạ Luật.
Tạ Luật cụp mắt nhìn cậu, nhẹ giọng: “Nếu ta giúp ngươi, ngươi sẽ không thể học được công pháp này.”
Điều đó cũng đúng. Thẩm Ý Miên ép mình trấn tĩnh, nghĩ đến việc bản thân có thể ngự kiếm phi hành, nhưng khi nhìn sang bên hông Tạ Luật thì trống rỗng.
“Xin lỗi,” dường như đoán được cậu đang nghĩ gì, Tạ Luật thấp giọng nói, “Hôm nay ta vừa khéo không mang kiếm.”
Dựa!
Vậy thì chạy kiểu gì đây?
Đúng rồi, độn địa thuật!
Thẩm Ý Miên cố gắng bình tĩnh, vận khí thi triển độn địa thuật mà đệ tử Yên Sơn nào cũng biết. Nhưng lòng bàn tay lại không ngưng tụ ra nổi chút linh khí nào.
Mắt cậu trừng tròn.
Nơi quái quỷ này nhất định đã bị Tư Vô Hạnh bố trí trận pháp từ trước, nên mới không thể dùng linh khí.
Không có linh khí, thì làm sao chạy trốn?
“Sáu ——”
Tư Vô Hạnh cố tình kéo dài âm điệu, thong thả nhả chữ.
“Bảy ——”
Sắp đếm đến mười rồi. Thẩm Ý Miên muốn khóc mà không ra nước mắt, tuyệt vọng nhìn Tạ Luật, cảm giác mình sắp xong đời.
Tạ Luật lẳng lặng nhìn cậu, bỗng cúi người, ghé sát tai nói khẽ: “Nhảy.”
Trong đầu Thẩm Ý Miên lập tức lóe lên, nhớ tới Tư Vô Hạnh cũng từng nói — Độn địa thuật của hồ tộc là dựa vào nhảy.
“Tám ——”
Cậu cúi đầu nhìn vực sâu lạnh lẽo, nuốt ực một ngụm nước miếng.
Thật sự phải nhảy sao?
“Đúng rồi, quên nhắc ngươi, phải mang cả Tạ Luật cùng nhảy. Nếu ngươi bỏ hắn lại, ta sẽ chém hắn.” Tư Vô Hạnh lại cố ý kéo dài thêm chút thời gian.
Thẩm Ý Miên quay đầu mắng: “Ngươi quá độc ác rồi!”
“Chín.”
Đếm ngược sắp kết thúc. Thẩm Ý Miên hít sâu một hơi, dứt khoát nắm chặt tay Tạ Luật, lao người nhảy xuống.
Trong khoảnh khắc rơi xuống, tim như ngừng đập, chỉ cảm nhận được gió núi vù vù bên tai, và sự hiện diện của Tạ Luật ngay cạnh bên.
Cậu dám nhảy, chính là đặt cược rằng Tạ Luật và Tư Vô Hạnh nhất định sẽ không để cậu chết.
Nhưng khi vững vàng đáp xuống đất, tiếng tim đập vang vọng trong tai, Thẩm Ý Miên ngẩng đầu nhìn lại cột đá vừa nhảy, khoảng cách hơn mười mét. Cậu thật sự đã nhảy qua được!
Chẳng lẽ cậu vốn là thiên tài?
Thẩm Ý Miên vui mừng hò reo, vẫy tay về phía Tư Vô Hạnh: “Sư tôn, ta nhảy qua rồi, ngươi xem!”
Tư Vô Hạnh bất chợt cười khẽ, bóng người lóe lên, trường kiếm đã kề ngay trước mặt. Hắn một tay bóp lấy cổ gầy yếu của Thẩm Ý Miên, mũi kiếm treo lơ lửng trước đôi mắt sáng trong run rẩy lông mi kia.
“Mười.”
“Ngươi đã chết rồi. Ai cho ngươi dừng lại? Ta nói trốn, là phải trốn mãi.”
Tám mươi sáu cột đá này, đều là chỗ đặt chân khi Thẩm Ý Miên phải bỏ chạy. Hắn sẽ luôn truy sát cậu, cho đến tận sáng hôm sau.
Tư Vô Hạnh thu lại nụ cười, làm ngơ ánh mắt hoảng hốt của Thẩm Ý Miên, tiện tay ném cây thước cho Tạ Luật:
“Hai mươi thước, đây là khiển trách, không chuẩn lưu tình.”