Long Ngạo Thiên Sư Đệ Là AI Hình Người

Chương 25: đừng quên ta sư huynh, đừng quên ta.

Thẩm Ý Miên đôi khi thật sự không hiểu nổi bọn họ, vì sao chuyện nguy hiểm như vậy thế nào cũng phải lôi cậu vào.

Tạ Luật là người đầu tiên phản đối, y nói: “Trước hết ngươi không rõ ràng toàn bộ tình hình, tiếp theo ngươi cũng không có giao tình gì với Hoa Dung, cuối cùng ngươi không có cách nào đảm bảo được an toàn của Thẩm Ý Miên, cho nên chuyện này nhất định phải để ta đi.”

Tô Duẫn Nịnh cau chặt mày, không chút do dự phản bác: “Ngươi cho rằng ta, một đệ tử thiên giai chỉ dựa vào tu vi mà leo lên sao? Ta biết nên làm thế nào. Ngươi chẳng qua chỉ lo cho an toàn của sư huynh ngươi thôi, ta có thể bảo vệ hắn.”

“Cho dù ngươi có thể bảo vệ, thì chuyện này cũng không cần thiết phải để sư huynh đi. Như vậy đi,” Tả Yến đưa ra một cách trung hòa, “ta và sư huynh sẽ ở lại đây, hai ngươi đi.”

Phương án này ngay lập tức được Thẩm Ý Miên và Tô Duẫn Nịnh đồng tình.

Thẩm Ý Miên nói: “Đồng ý một phiếu!”

Tô Duẫn Nịnh liếc nhìn cậu một cái, biết rõ cậu nhát gan, nhưng nghĩ vậy cũng không tệ, ít nhất nàng có thể cả ngày ở chung với Tạ Luật.

“Được, vậy ta cũng đồng ý.”

Tả Yến nhướng mày, nhìn về phía Tạ Luật đang im lặng không nói: “Bây giờ là ba phiếu đối một, cho nên quyết định vậy rồi.”

Tạ Luật không nói thêm gì, chỉ khẽ liếc Thẩm Ý Miên một cái, nhanh chóng dời mắt đi.

Nếu chỉ có hai người bọn họ, sẽ không xảy ra chuyện như thế này.

Y không thể tự quyết định việc mình muốn làm, cảm giác quen thuộc đầy bực bội lại một lần nữa dấy lên trong lòng.

Có lẽ bọn họ nói đúng, để Thẩm Ý Miên cùng Tả Yến ở lại Thành chủ phủ sẽ an toàn hơn.

Từ lúc biết con gái còn sống, Đường Quân Thải liền không mở miệng thêm nữa. Tuy ông ta cũng rõ ràng con gái mình có lẽ thật sự đã làm chuyện gì, nhưng chỉ cần còn sống thì vẫn còn đường đi tiếp.

Sáng sớm hôm sau, trời hiếm khi âm u, mây dày đặc, gió rét buốt thấu xương, tựa như sắp mưa.

Lúc Thẩm Ý Miên tỉnh dậy, Tạ Luật và Tô Duẫn Nịnh đã xuất phát. Nghe Tả Yến nói, trước khi đi hai người còn bố trí một trận pháp trừ tà bảo hộ trong phủ Thành chủ.

Quả là sư đệ, sư muội đáng tin cậy.

Trong lòng Thẩm Ý Miên cảm khái một câu, rồi hỏi: “Tạ Luật có dặn dò gì không?”

Tả Yến hờ hững đáp: “Chỉ dặn chúng ta đừng rời khỏi đây, chạng vạng bọn họ sẽ trở về.”

Chỉ cần không đi ra ngoài thì sẽ không có việc gì.

Nghe vậy, Thẩm Ý Miên yên tâm hơn nhiều. Năng lực càng nhỏ trách nhiệm càng ít, cậu và Tả Yến chỉ cần không gây thêm phiền phức cho họ là được.

Sáng sớm, sương mù còn bao phủ khắp Thành chủ phủ, ánh sáng ban ngày bị bóng cây che khuất, cả sân toát lên vẻ âm trầm. Thẩm Ý Miên luôn có cảm giác khi trời âm u, tòa phủ đệ này như quỷ khí dày đặc, không giống một nơi giàu có đông đúc, ngược lại giống quỷ trạch.

Hai người ngồi trong đình hóng gió, chán đến mức chỉ còn biết đọc sách, thỉnh thoảng nói đôi câu, cứ thế mà một ngày trôi qua nhanh chóng.

Đến chạng vạng, Tạ Luật và Tô Duẫn Nịnh vẫn chưa trở về.

“Đọc sách cũng đọc xong rồi, sao bọn họ còn chưa về?” Tả Yến có vẻ lo lắng, “chẳng lẽ xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn? Nếu không thì ta đi xem?”

Thẩm Ý Miên lập tức ngăn lại: “Không được, Tạ Luật đã nói không được rời khỏi đây, chúng ta ai cũng không thể đi ra ngoài.”

Ánh mắt Tả Yến nhạt đi, khép sách lại, “Sư huynh thật nghe lời y.”

“Chỗ này không phải Yên Sơn, đương nhiên ai lợi hại thì nghe người đó.” Thẩm Ý Miên nghiêm túc truyền cho hắn kỹ năng giữ mạng: “Ngươi nhớ kỹ, chúng ta không làm gì thì sẽ không sao, chỉ cần không gây phiền phức.”

Tả Yến nửa hiểu nửa không, nhìn cậu khẽ nói: “Ta hiểu rồi, sư huynh thích người mạnh mẽ hơn.”

Thẩm Ý Miên: “…… Nói vậy không phải đâu.”

“Nếu ta lợi hại giống Tạ Luật, sư huynh có phải sẽ thích ta không?” Tả Yến chống cằm, trầm ngâm nói, “Ta với Tạ Luật, hình như cũng chỉ khác nhau ở điểm này.”

Thẩm Ý Miên thật sự không biết trong đầu Tả Yến mỗi ngày rốt cuộc nghĩ những gì rối loạn như thế, bất đắc dĩ vỗ vỗ vai hắn, “Nguyên nhân quan trọng nhất ta không thể thích ngươi, là vì ngươi là nam.”

Tả Yến chớp mắt, hỏi: “Nếu ta là nữ tử, sư huynh sẽ thích ta sao?”

Nghe vậy, Thẩm Ý Miên tưởng tượng một chút dáng dấp Tả Yến biến thành nữ tử, mà nói thật thì chắc cũng khá xinh đẹp, “Có lẽ vậy.”

“Ta hiểu rồi.”

“…… Ngươi hiểu cái gì?”

Tả Yến bình tĩnh liếc cậu, thần sắc không giống giả bộ: “Ta muốn tự cung.”

Thẩm Ý Miên: “??”

“Ta đùa thôi.” Thấy cậu hoảng hốt đến mức ấy, Tả Yến nhịn không được bật cười, “Sư huynh sao cái gì cũng tin vậy.”

Thẩm Ý Miên thầm nghi ngờ Tả Yến chắc chắn có chút bệnh tâm thần, ít nhất đầu óc khẳng định có vấn đề, vừa nãy nét mặt kia một chút cũng không giống đang nói đùa. Nhưng nghĩ kỹ lại, đệ tử Yên Sơn mà không có chút vấn đề về đầu thì mới là không bình thường.

Cậu lười bàn tiếp đề tài này, vừa định đứng dậy vào sương phòng nằm nghỉ, thì chợt nghe tiếng gõ cửa khẽ vang lên từ đại môn phía xa.

Thân thể cứng lại, Thẩm Ý Miên đột ngột quay đầu, dán mắt nhìn chằm chằm cánh cửa phủ, hạ giọng nói: “Ngươi có nghe thấy tiếng gì không?”

Tả Yến mờ mịt lắc đầu: “Không có.”

Chẳng lẽ lại là ảo giác của cậu?

Thẩm Ý Miên nghi ngờ bước về phía cửa phủ. Hai bên cửa lớn đều dán bùa trừ tà do Tạ Luật để lại, bên cạnh còn có mấy thị vệ đứng gác.

Cậu nín thở lắng nghe, nhưng không nghe được tiếng động nào khác thường.

Có lẽ thật sự là nghĩ nhiều rồi.

Cậu thở phào, vừa định quay người rời đi, ánh mắt lại dừng trên kẽ hở tinh tế của cánh cửa.

Thẩm Ý Miên mím môi, cẩn thận ghé mắt nhìn ra ngoài.

…không có gì cả.

Ngoài cửa, hai cây liễu rủ lay động trong gió, con đường trước cửa cũng chẳng hề có dấu chân. Lạ ở chỗ, hôm nay ngoài phủ không có lấy một người bày quán. Cậu nghĩ chắc là cành liễu va vào cửa tạo ra tiếng động.

“Nhìn cái gì vậy?”

Toàn thân Thẩm Ý Miên giật bắn, quay đầu lại thấy ánh mắt tò mò của Tả Yến.

Nhận ra là hắn, cậu nhẹ nhõm thở ra: “Không, không có gì.”

“Sư huynh có phải quá căng thẳng rồi không? Ta có mang theo bao thảo dược an thần, ngươi cầm theo bên người……” Nói rồi Tả Yến cúi đầu, lấy từ vạt áo trong ra một túi nhỏ thêu hoa.

Nhưng ngay lúc đó, một cái bóng đen lặng lẽ phủ xuống đỉnh đầu hắn.

Thẩm Ý Miên trợn tròn mắt, nhìn bóng dáng kia dần che lấp thân hình Tả Yến —— rõ ràng là một cái nhân ảnh!

Cậu giật mình quay đầu, quả nhiên trên mái hiên có một bóng người mờ mịt như sương mù đặc quánh.

Cậu đã nói, mỗi lần thấy đều không phải ảo giác mà!

Trong khoảnh khắc, Thẩm Ý Miên nghẹn thở, lập tức nắm lấy Tả Yến kéo chạy thục mạng vào hành lang, “Chạy mau!”

Bóng người kia im lặng dõi theo cậu, cứ như thể nó đã theo dõi bọn họ từ lâu, từ ngày đầu tiên bọn họ đặt chân vào đây, rất có thể cái quỷ vật này đã lặng lẽ quan sát rồi!

Tả Yến không hiểu chuyện gì nhưng vẫn bị kéo chạy. Đến khi hai người lao vào trong sương phòng, Thẩm Ý Miên lập tức đóng chặt cửa, lấy bùa vàng dán kín cửa sổ. Làm xong hết thảy, cậu mới thở hắt ra một hơi.

“Xảy ra chuyện gì vậy, sư huynh?” Tả Yến lo lắng dùng tay áo lau mồ hôi cho cậu, “Ngươi trông rất sợ hãi.”

Thẩm Ý Miên vẫn run sợ, nuốt nước bọt rồi vội vàng giải thích: “Vừa rồi ta thấy một cái bóng quỷ bám trên mái hiên, mặt mũi chẳng có, tuyệt đối không phải người sống!”

Tả Yến mờ mịt nhìn cậu, sau một lúc lâu mới nhẹ giọng hỏi: “Có phải đêm qua ngươi không ngủ ngon không?”

Lưng Thẩm Ý Miên ướt đẫm mồ hôi lạnh, cậu vội vàng lắc đầu: “Không phải, thật sự có một cái bóng quỷ, ngươi không tin ta sao?”

“Ân……” Tả Yến trầm ngâm một lát, rồi rút trường kiếm bên hông, “Đừng sợ, cho dù thật sự có thứ bẩn thỉu gì đó, ta sẽ bảo vệ ngươi.”

Thẩm Ý Miên: “……”

Nói thật thì, nghe vậy cậu chẳng thấy an toàn hơn chút nào.

Cậu nhắm mắt lại, thầm cầu khẩn Tô Duẫn Nịnh và Tạ Luật mau chóng trở về. Cậu có một loại ảo giác kỳ quái, cứ hễ rời xa Tạ Luật là chắc chắn sẽ gặp xui xẻo.

Nửa nén hương thời gian trôi qua, hết thảy dần dần yên ắng, như thể sóng gió đã lắng xuống.

Đến giờ cơm tối, trong phủ lại dần có nhân khí, nhóm thị nữ bưng đồ ăn thỉnh thoảng đi ngang qua trước cửa sương phòng của bọn họ.

Thẩm Ý Miên cũng từ từ yên tâm lại. Nghĩ kỹ thì, cho dù thật sự có thứ bẩn thỉu gì đó, với trận pháp mà Tạ Luật đã bố trí, cũng không có khả năng xông vào. Nơi này không ai có thể phá nổi trận pháp của Tạ Luật.

Đương nhiên, cũng không loại trừ khả năng là do cậu quá căng thẳng thần kinh, nghi thần nghi quỷ.

Ngoài cửa sổ mưa bụi lất phất rơi, tí tách tí tách, khiến cả trời đất thêm phần yên tĩnh lạ thường.

“Sư huynh, ngươi khá hơn chút nào chưa?” Tả Yến rót trà nóng mà thị nữ vừa dâng, đưa cho Thẩm Ý Miên một ly.

Thẩm Ý Miên nâng chén trà, nhấp một ngụm, toàn thân dễ chịu hơn nhiều, “Khá hơn rồi.”

Cậu thầm nghĩ, đã nói mà, sao có thể trùng hợp nhiều chuyện xui xẻo như thế rơi vào người cậu chứ.

Thấy dáng vẻ cậu dần thả lỏng, Tả Yến cũng nở nụ cười, giọng ôn hòa: “Vậy thì tốt, ta còn lo nếu thực sự có thứ dơ bẩn gì, ta không bảo vệ nổi ngươi.”

Thẩm Ý Miên lập tức đoán ra hắn chắc cũng đang sợ hãi, liền cười cười an ủi: “Ta là sư huynh của ngươi, hơn nữa ta cũng mặc đạo phục địa giai, nói thế nào thì cũng phải là ta bảo vệ ngươi……”

Lời còn chưa dứt, đột nhiên nghẹn lại nơi cổ họng.

Tả Yến xoay người rót cho mình một ly trà, hỏi: “Sư huynh sao không nói tiếp?”

Sắc mặt Thẩm Ý Miên trắng bệch, bởi cậu thấy rõ ràng — trên lưng Tả Yến đang cõng một “người”.

Kẻ kia dường như nhận ra ánh mắt Thẩm Ý Miên, chậm rãi quay đầu lại, một khuôn mặt trơ trụi chẳng có chút thịt da nào hiện ra ngay trước mắt.

Trong nháy mắt, một tiếng “oanh” nổ tung trong đầu, nỗi sợ hãi như triều cường ập vào óc, khiến Thẩm Ý Miên toàn thân cứng ngắc. Cậu muốn chạy nhưng không nhúc nhích nổi, muốn kêu nhưng lại giống như người câm, phát không ra tiếng.

Cứu mạng, cứu mạng!

Thẩm Ý Miên run rẩy lùi về phía sau, lại thấy “người” kia chậm rãi quay mặt về phía Tả Yến, bỗng trên gương mặt trống trơn nứt ra một cái miệng máu khổng lồ, máu tươi ồng ộc trào ra, lao thẳng về phía đầu Tả Yến.

Theo bản năng, trước khi não kịp phản ứng, thân thể Thẩm Ý Miên đã lao tới, một phen đẩy Tả Yến ra.

Cậu tiện tay chộp lấy bình sứ trên bệ cửa sổ, không chút do dự ném về phía quỷ vật, rồi nắm lấy tay Tả Yến kéo chạy.

Tả Yến thoáng ngẩn ra, theo ánh mắt kinh hoàng của Thẩm Ý Miên nhìn lại, cũng thấy rõ cái “người” không mặt kia.

“Sư huynh, ngươi mau chạy!”

Tả Yến lập tức rút kiếm, một tay đẩy Thẩm Ý Miên ra ngoài cửa phòng, “Đi mau! Ta giữ chân nó lại!”

“Ngươi cùng ta chạy đi, Tả Yến!” Thẩm Ý Miên vội vàng hét.

Như chợt nhớ ra điều gì, Tả Yến nhanh chóng tháo chuỗi ngọc đeo trên cổ xuống, không để cậu kịp từ chối mà đeo vào cổ Thẩm Ý Miên.

Hắn vung kiếm quét lùi quỷ vật, rồi quay đầu lại, thật sâu nhìn Thẩm Ý Miên một cái:

“Sư huynh, đừng quên ta.”

Cả người Thẩm Ý Miên chấn động, còn chưa kịp mở miệng, Tả Yến đã dứt khoát đóng sầm cửa lại.

“Tả Yến! Tả Yến!”

Thẩm Ý Miên dồn sức đá cửa, nhưng Tả Yến đã hạ một đạo trận pháp trên cửa, rõ ràng là muốn bảo vệ cậu và mọi người trong phủ, quyết tâm giữ quỷ vật trong phòng.

“Mở cửa, Tả Yến!”

Thẩm Ý Miên gào khản cả giọng, lòng nóng như lửa đốt. Bên trong vang lên tiếng động kịch liệt, tiếng mảnh sứ vỡ loảng xoảng, tiếng bàn ghế đổ rầm rập, cùng với cả tiếng r*n r* đau đớn của Tả Yến khi bị thương.

Cậu đảo mắt tìm quanh, nghĩ bụng: nếu bản thân không vào được, vậy phải đi tìm người khác giúp!

Thẩm Ý Miên vội vàng quay đầu chạy đi gọi hộ vệ trong phủ Thành chủ. Nhưng khi cậu dẫn cứu binh tới nơi, trận pháp trên cửa sương phòng đã biến mất.

Không gian lặng ngắt như tờ.

Chỉ còn tiếng mưa bụi rơi rả rích ngoài chân trời.

Thẩm Ý Miên run rẩy đẩy cửa phòng, cảnh tượng trước mắt khiến cậu nghẹn thở.

Tả Yến ngã trong vũng máu.