Thùng thùng, hai tiếng gõ cửa vang lên.
Hai người nhìn nhau, Tả Yến cất cao giọng hỏi: “Ai đó?”
Ngoài dự đoán, bên ngoài lại truyền vào giọng Tô Duẫn Nịnh: “Là ta.”
Chưa đợi Tả Yến đáp, nàng đã đẩy cửa đi thẳng tới trước mặt Thẩm Ý Miên, nghiêm túc mở miệng: “Nghe nói ngươi bị hạ dược, ta đã báo thù cho ngươi.”
Thẩm Ý Miên: “……?”
Cậu kinh ngạc nhìn nàng, trong lòng chỉ có một suy nghĩ —— vì sao chuyện này toàn thiên hạ đều biết rồi vậy?
Tô Duẫn Nịnh thần sắc lạnh nhạt, từ nhẫn trữ vật lấy ra một viên thuốc, đưa cho Thẩm Ý Miên: “Ăn đi.”
“Ngươi… ngươi đây lại là thuốc gì?”
“Một viên xuống bụng, ngươi sẽ không còn cảm thấy thống khổ.” Giọng nàng hiếm khi hòa hoãn, nhẹ nhàng nói: “Ngươi yên tâm, ngươi đi rồi ta sẽ thay ngươi chiếu cố Tạ Luật, cũng sẽ cùng y xử lý hậu sự của ngươi.”
Thẩm Ý Miên: “? Ta đi đâu cơ?”
Lông mày liễu của Tô Duẫn Nịnh khẽ nhíu: “Ngươi không phải đã trúng độc sao?”
Lời vừa rơi xuống, Thẩm Ý Miên cùng Tả Yến đồng loạt phản ứng, liếc nhau rồi đều nhịn không được cười khẽ.
“Đa tạ sư muội hao tâm, ta vừa rồi đã uống giải độc đan Tả sư đệ đưa, không sao nữa.” Thẩm Ý Miên nhìn vẻ mặt mơ hồ khó hiểu của Tô Duẫn Nịnh, mỉm cười giải thích.
Cậu thật sự không ngờ Tô Duẫn Nịnh lại thay mình đi báo thù, còn chu đáo mang thuốc đến cho cậu khỏi chịu khổ.
Tuy biết trong đó phần lớn là do có Tạ Luật, nhưng Thẩm Ý Miên cũng nghĩ, Tô Duẫn Nịnh không phải hạng tiểu ác nhân, chỉ là thiên tài nào cũng có cá tính riêng, mà nàng lại thuộc loại kiêu ngạo cực điểm.
Nghe nói cậu đã giải độc, Tô Duẫn Nịnh vẫn thấy kỳ lạ — Tả Yến từ đâu ra thuốc có thể cứu Thẩm Ý Miên?
Nhưng nàng cũng chẳng mấy quan tâm, điều nàng để ý chính là: biết Thẩm Ý Miên không chết, liệu Tạ Luật có thấy cao hứng hay không.
Thấy cậu không sao, Tô Duẫn Nịnh lại nói: “Nếu vậy thì theo ta tới chính đường bàn luận tiến triển nhiệm vụ.”
Điểm này nàng rất giống Tạ Luật — đều thích mở hội thảo luận, kiểu lãnh đạo bẩm sinh.
Thẩm Ý Miên cùng Tả Yến đồng ý, cả nhóm đi vào chính đường. Vừa bước qua ngạch cửa, liền thấy trên bàn lớn giữa sảnh, bày đầy một trận đồ bằng những món đồ chơi làm từ đường, từng cái xếp thẳng hàng, khoảng cách giữa chúng chỉ cách nhau vài mm, rõ ràng là do một người mắc chứng cưỡng bách sắp xếp.
Trên ghế chủ tọa, Tạ Luật và Thành chủ đã chờ từ lâu, ấm trà cũng thay đến mấy lần.
Thấy bọn họ đến đông đủ, Đường Quân Thải lập tức đứng bật dậy, hưng phấn nói: “Mau mau ngồi xuống, chư vị tiểu tiên trưởng, nghe nói hôm nay có tiến triển?”
“Vội cái gì.” Tô Duẫn Nịnh thản nhiên nói: “Ngồi xuống, nghe Tạ Luật phân tích.”
Thẩm Ý Miên và Tả Yến ngồi gần nhau, đối diện Tạ Luật. Chuyện ban ngày khiến Thẩm Ý Miên giờ phút này có chút xấu hổ, không dám nhìn thẳng ánh mắt Tạ Luật.
Cũng may Tạ Luật chẳng hề nhìn cậu, chỉ đứng dậy đi đến bên cạnh bàn, quét mắt một vòng qua những món đồ chơi bằng đường, trầm giọng nói: “Ngày ấy người ra vào Thành chủ phủ, toàn bộ đều ở đây.”
Lớn nhỏ cộng lại, có đến mấy chục cái.
Tô Duẫn Nịnh chăm chú nhìn, hỏi: “Nhưng ở đây dường như không có người trong bức họa hung thủ.”
“Hắn có bớt trên mặt, là hộ vệ phủ Thành chủ thì ngày ngày ra vào, không thể không bị người nhớ kỹ. Vậy nên ta đoán bình thường hắn dùng đồ để che giấu.” Tạ Luật ngẩng mắt nhìn Đường Quân Thải: “Ngươi nhìn xem, trong này cái nào là thứ hung thủ từng mang?”
Đường Quân Thải vội bước đến, chăm chú quan sát. Bỗng sắc mặt đại biến: “Cái này, cái mũ có rèm, chính là hắn!”
Ánh mắt hắn lia sang bên cạnh, chợt cứng đờ: “Cái này, mặt nạ… hắn cũng từng mang qua…”
Ngừng một chút, ông lại lục soát khắp bàn, không ngờ tìm ra đến sáu món đều từng dính dáng hung thủ.
“Sao lại như vậy? Ngươi chắc không nhớ nhầm?” Tô Duẫn Nịnh cau mày, “Sao lại thành sáu người?”
“Ta tuyệt đối không nhầm! Đừng thấy ta lớn tuổi, trí nhớ ta vẫn hạng nhất, hạng nhì đấy!”
Vậy mà manh mối khó khăn lắm mới tìm được lại dường như bị chặt đứt.
Tạ Luật cầm lấy món đồ chơi hình mũ có rèm và cái mặt nạ, đối chiếu cẩn thận, nhàn nhạt nói: “Không phải sáu người, mà là cùng một người.”
Đồ chơi bằng đường được nặn cực khéo, cao thấp mập gầy mỗi người một dáng. Nhưng sáu món kia, từ chiều cao, thân hình, cách bước đi đều có điểm tương đồng kinh người.
Bởi vậy y suy đoán: đối phương cố ý thay đổi diện mạo, ra vào phủ Thành chủ sáu lần để che mắt người khác. Người này bình thường chắc cũng thường xuyên thay đổi hình tượng, tinh thông thuật dịch dung, giống hệt những ám vệ trong tiểu thuyết, dễ dàng ẩn giấu chân diện, nên chủ quán mới nói chưa từng gặp qua người trên bức họa.
“Hôm nay ta ở Tuyết Nguyệt Lâu nghe được một tin tức.” Tạ Luật nhớ lại khi đó Tiểu Thúy nói với y, “Trong Tuyết Nguyệt Lâu có một danh kỹ đầu bảng tên là Hoa Dung, gần đây mỗi ngày đều tiếp đãi một vị khách quý che mặt.”
Thẩm Ý Miên chớp mắt, không nhịn được hỏi: “Ngươi hoài nghi người này chính là h·ung th·ủ?”
“Ừm.” Tạ Luật thấy cậu mở miệng, liếc mắt nhìn thoáng qua rồi nhanh chóng thu lại, “Cho nên ta đi gặp Hoa Dung. Nàng nói từng thấy gương mặt thật của người kia, hoàn toàn khác với trong bức họa, hơn nữa còn bảo đối phương thực ra là một nữ tử dí dỏm hài hước.”
Tô Duẫn Nịnh bật cười lạnh: “Nói không chừng bọn họ vốn là một bọn, đã sớm âm thầm thông đồng.”
“Ta đây liền mang Hoa Dung tới hỏi cho rõ!” Đường Quân Thải giận dữ đập bàn, nhưng lập tức bị Tạ Luật đưa tay ấn xuống, không nặng không nhẹ.
Y bình tĩnh nói: “Khi nàng nói những lời đó, quả thực không hề nói dối, bởi vì người nàng gặp được hoàn toàn không phải hộ vệ kia.”
“Vậy là ai?” Đường Quân Thải ngẩn người.
Tạ Luật cầm lấy món đồ chơi bằng đường có hình mũ che rèm, ánh mắt hơi trầm: “Người nàng gặp… chính là nữ nhi của ngươi.”
Trong nháy mắt, cả sảnh xôn xao.
Tô Duẫn Nịnh theo bản năng phản bác: “Sao có thể?”
Tạ Luật quay đầu nhìn nàng, giọng nhàn nhạt: “Chẳng lẽ ngươi không biết trên đời có một loại tà thuật gọi là đổi hồn?”
Tô Duẫn Nịnh sững sờ: “Ý ngươi là… nàng cùng hộ vệ kia đã đổi hồn?”
“Ngươi xem mấy món đồ chơi bằng đường này.” Tạ Luật chỉ ra vài cái, “Bốn món đầu khi bước đi động tác đều rất lớn, thậm chí có chút khom lưng; còn hai món phía sau thì biên độ rất nhỏ, ngẩng đầu ưỡn ngực.”
“Lưng còng là do hắn quen làm ám vệ, vóc người cao lớn, tập thành thói quen khom lưng để giảm sự tồn tại.” Tạ Luật phân tích, “Nhưng hai món sau lại hoàn toàn khác biệt, hẳn là vào thời điểm này đã đổi hồn. Là thiên kim Thành chủ, tư thái tất nhiên khác với ám vệ.”
Thẩm Ý Miên lặng lẽ giơ tay, tò mò hỏi: “Nhưng… Hoa Dung nói gương mặt không giống trên bức họa thì giải thích sao? Nếu đổi hồn, thân thể cùng khuôn mặt lẽ ra cũng phải thay đổi, đi gặp Hoa Dung hẳn cũng là gương mặt kia mới đúng.”
Ánh mắt Tạ Luật hơi sáng, nhìn cậu như thể khen ngợi: “Bởi vì nàng không thích gương mặt đó. Trên mặt có một vết bớt xấu xí, cực dễ khiến người nhớ kỹ, bất lợi để tránh truy tra, bản thân nàng cũng chán ghét. Cho nên nàng nghĩ cách dịch dung. Hơn nữa tư thái nàng vốn giống nữ tử, có lẽ Hoa Dung vì vậy mới nhận nhầm thành nữ giả nam trang.”
Hoa Dung xưa nay không tiếp khách, nàng là thanh quan bán nghệ không bán thân. Nàng lưu lại ấn tượng về vị khách “nữ giả nam trang” kia, có lẽ chỉ vì cảm thấy lời nói cử chỉ của đối phương thú vị, nào ngờ lại có thể rước họa sát thân.
Con gái Thành chủ không thích gương mặt kia, tất nhiên sẽ muốn một khuôn mặt đẹp đẽ hơn.
Vừa dứt lời, Đường Quân Thải đã không nhịn nổi: “Ngươi nói vậy chẳng có căn cứ gì! Con gái ta vì sao phải cùng người khác đổi hồn?”
Tạ Luật hơi dừng lại, thấp giọng nói: “Lúc nãy ta cũng chưa nghĩ ra, liền đến khuê phòng của quý thiên kim để quan sát. Ta nhớ ngươi từng nói, hộ vệ kia pháp lực cao cường, nhưng đã từng tẩu hỏa nhập ma, hơn nữa từ lâu đã ái mộ con gái ngươi.”
“Là hắn! Nhất định là tên hỗn trướng đó xúi giục con gái ta!”
Tạ Luật lắc đầu, lấy từ ngực ra một quyển sách cổ đặt lên bàn: “Ngươi có biết con gái ngươi vẫn luôn nghiên cứu tà thuật không?”
Thần sắc Đường Quân Thải thoáng lộ vẻ né tránh, hiển nhiên trong lòng đã rõ.
“Những sách như thế, ta phát hiện trong phòng nàng có đến hàng trăm cuốn.” Tạ Luật tùy tiện lật vài trang, thấp giọng nói: “Nàng thiên tư cực cao. Đổi hồn thuật tuyệt không phải pháp thuật đơn giản, nàng muốn là một cơ thể mạnh mẽ hơn, để có thể thi triển tà thuật hết mức. Hộ vệ kia vừa đúng là lựa chọn thích hợp nhất.”
Pháp lực cao cường, linh căn tất nhiên cũng cực phẩm, lại còn ái mộ nàng —— chính là con mồi tốt nhất. Ngoại trừ gương mặt xấu xí, gần như không còn khuyết điểm.
Nàng dùng tà thuật khiến hộ vệ tẩu hỏa nhập ma, rồi thừa lúc thần trí hắn không rõ ràng thi triển đổi hồn thuật. Sau đó lại nhiều lần dịch dung ra vào Thành chủ phủ để đảo loạn tầm mắt người khác, rồi tạm thời giả làm khách của Hoa Dung để buông lỏng cảnh giác, chuẩn bị xuống tay đoạt lấy khuôn mặt mỹ lệ.
Tàn nhẫn, quyết đoán, máu lạnh vô tình —— không thể không nói, nàng quả là một hạt giống ma tu trời sinh. Giả cho thời gian, rất có thể sẽ hoàn toàn lột xác, thành họa loạn một phương.
Đường Quân Thải nghe xong, sắc mặt trắng bệch: “Hoang đường! Nữ nhi của ta đã bị người gi·ết ch·ết, ngươi còn dám bôi nhọ nàng như vậy…”
Tạ Luật chẳng buồn để ý, chỉ nhàn nhạt nói: “Hoa Dung đã vô cùng tin tưởng nàng, đối phương rất nhanh sẽ ra tay với nàng, có lẽ chính là ngày mai. Ngày mai Hoa Dung có một tuồng kịch, nàng chắc chắn sẽ đến cổ vũ.”
Thẩm Ý Miên ngẩn ngơ nghe, trong lòng thấy kỳ lạ — rõ ràng bọn họ chẳng phải chỉ đi ven đường mua chút đồ chơi làm bằng đường, rồi ghé qua thanh lâu dạo vòng thôi sao? Sao đến chỗ Tạ Luật lại phân tích ra một đống phức tạp thế này?
Tả Yến từ nãy vẫn im lặng, lúc này thấy ánh mắt Thẩm Ý Miên cứ đờ đẫn dõi theo Tạ Luật, ngón tay hắn âm thầm siết chặt, bỗng nhiên mở miệng: “Ngày mai ta đi cùng ngươi.”
Thẩm Ý Miên kinh hãi, vội vàng ngăn lại: “Loại chuyện này ngươi đừng đi, quá nguy hiểm.” Hôm nay chính cậu còn suýt gặp xui xẻo, Tả Yến cái “tiểu tạp lạp mễ” này mà đi thì càng dễ xảy ra chuyện.
Tả Yến bất động thanh sắc, nhẹ nhàng gạt tay cậu đang giữ mình ra, vỗ vỗ mu bàn tay Thẩm Ý Miên: “Yên tâm, sư huynh, ta sẽ không để ngươi mạo hiểm thêm nữa.”
Tạ Luật hơi nhíu mày: “Không cần, ta và sư huynh đi là được. Ngươi ở lại phủ Thành chủ phòng bất trắc.”
Nghe vậy, Tả Yến chợt ngẩng đầu, ánh mắt lạnh lẽo nhìn thẳng vào y: “Ngươi bảo vệ được hắn sao? Chuyện hôm nay, ngươi có giữ được an toàn cho sư huynh không?”
Không khí như bùng lửa, Tạ Luật cũng lạnh giọng đáp: “Là ta sai. Lần này ta tuyệt đối sẽ không để hắn rời khỏi bên cạnh ta nữa, không cần ngươi bận tâm.”
“Tạ Luật, ngươi…”
Thẩm Ý Miên vừa định chen vào hòa giải, thì bất ngờ —— “Phanh!” một tiếng chấn động vang lên, trực tiếp cắt ngang lời cậu.
Mọi người quay đầu nhìn, hóa ra Tô Duẫn Nịnh lại một lần nữa đập bàn, khí thế hung hãn, thẳng thắn nói: “Đừng cãi nhau nữa, ta sẽ mang Thẩm Ý Miên đi!”
Tạ Luật: “?”
Tả Yến: “?”
Thẩm Ý Miên ngơ ngác nhìn nàng tiến thẳng về phía mình, khẩu khí mạnh mẽ: “Cứ quyết định như vậy, ngươi theo ta đi.”
Thẩm Ý Miên nuốt khan: “…Ta có thể từ chối không?”
“Ngươi dám.”
“……”
Cậu… cậu phải cùng vị hôn thê của nam chủ đi làm nhiệm vụ?
Một luồng khí lạnh thấm từ sau lưng lan khắp toàn thân Thẩm Ý Miên — chẳng lẽ cái mạng nhỏ của cậu, sắp toi thật rồi sao?