Long Ngạo Thiên Sư Đệ Là AI Hình Người

Chương 23: Ngươi dám để hắn cùng nam chủ vị hôn thê đi làm nhiệm vụ chung?……

Hoàng hôn, phủ Thành chủ.

Từ sau khi Thẩm Ý Miên cùng Tạ Luật rời đi, Tả Yến vẫn không nói lấy một câu, đương nhiên, Tô Duẫn Nịnh cũng chẳng buồn bắt chuyện với hắn.

Nàng mới đến Tiện Nguyệt Phong không bao lâu, trong mắt nàng, Tả Yến bất quá chỉ là một đệ tử hoàng giai tướng mạo coi như không tệ, bình thường đến mức không thể bình thường hơn. Người như thế, Yên Sơn chỉ cần quơ tay một cái là ra cả đống.

Chỉ là không hiểu vì sao, Tô Duẫn Nịnh luôn nghe được người khác nhắc đến Tả Yến.

Có người nói Thẩm Ý Miên và Tạ Luật của Tả Lăng Phong đều thích Tả Yến.

Có người nói Tả Yến có bộ dáng thiên về đoạn tụ, trong sư môn không ít người thèm muốn gương mặt kia, thậm chí ngay cả sư tôn cũng từng nảy sinh tà niệm.

Còn có người nói, ngàn vạn lần không nên trêu chọc Tả Yến.

Hai câu đầu, nàng miễn cưỡng có thể tin.

Nhưng câu cuối cùng, nàng thế nào cũng nghĩ không ra.

Chỉ một tên đệ tử hoàng giai hèn mọn, có gì mà phải sợ?

Vừa không xuất thân danh môn, cũng chẳng có thiên phú gì đặc biệt, ưu điểm duy nhất trên người hắn chỉ là khuôn mặt.

Hai người ở chính đường phủ Thành chủ ngồi chán nản nửa ngày, Tô Duẫn Nịnh liền đứng dậy đi luyện kiếm.

Nàng vốn xuất thân từ Kiếm Tôn thế gia, là đại tiểu thư cao quý và là người thừa kế duy nhất, kiếm thuật xuất thần nhập hóa, chỉ cần có thời gian nhất định sẽ kế thừa y bát của cha mẹ.

Nàng cố tình chọn tiền viện trước chính đường để luyện kiếm, dĩ nhiên trong lòng có tâm tư —— như vậy một khi Tạ Luật trở về, tất có thể trông thấy nàng thi triển kiếm pháp tinh diệu. Tạ Luật cũng là kiếm tu, nhất định sẽ sinh hứng thú, có chung đề tài thì chẳng phải là cầu còn không được sao?

Mang suy nghĩ ấy, nàng liền luyện suốt một ngày.

Đến chạng vạng, Tô Duẫn Nịnh mệt mỏi, vừa ngồi xuống uống nước nghỉ ngơi thì nghe thấy tiếng bước chân hai người từ hành lang truyền đến.

Nàng vội vàng đứng lên, mũi kiếm chỉa vào cây lê trước mặt, rồi xoay người tung một chiêu tuyệt đẹp, một kiếm chém xuống khiến cả cây lê rụng đầy hoa.

Ngay lúc hoa rơi đầy trời, thân ảnh nàng từ giữa đám cánh hoa chậm rãi đáp xuống —— vừa khéo, dừng ngay trước mặt Tạ Luật và Thẩm Ý Miên đang được y cõng trên lưng.

Tô Duẫn Nịnh: “?”

Bốn mắt nhìn nhau, không khí rơi vào một khoảng yên tĩnh quỷ dị.

Mặt Tạ Luật không đổi sắc mở miệng: “Ngươi hình như rất thích chặn đường.”

Tô Duẫn Nịnh hỏi một đằng: “Ngươi vì sao phải cõng hắn trở về?”

Tạ Luật cũng đáp một nẻo: “Nhường đường, cảm ơn.”

Tô Duẫn Nịnh hít sâu, siết chặt thanh kiếm, né sang một bên: “Sao vậy, hắn b·ị th·ương à? Ta thấy hắn vẫn bình thường, tại sao phải cõng?”

Tạ Luật không đáp, chỉ tiện tay ném túi đồ chơi làm bằng đường cho nàng: “Cầm giúp một chút.”

Tô Duẫn Nịnh đón lấy, nghiến răng nghiến lợi: “Trả lời ta, chẳng lẽ hắn không có chân sao!”

Nghe vậy, Tạ Luật rốt cuộc dời mắt nhìn nàng, nhàn nhạt nói: “Hắn bị người ám toán hạ dược.”

Thần sắc Tô Duẫn Nịnh cứng lại, ngước nhìn Thẩm Ý Miên trên lưng y, quả nhiên sắc mặt cậu không tốt lắm. Chẳng lẽ là bị hạ độc?

Nếu thật là vậy, Thẩm Ý Miên chẳng phải không còn sống được bao lâu sao… Vậy chẳng phải nàng… hơi quá đáng rồi?

Dừng một chút, Tô Duẫn Nịnh ho nhẹ, rút kiếm: “Là ai hại hắn, ta đi báo thù thay.”

Tạ Luật vốn định rời đi, nghe vậy liền ngừng bước, quay đầu nhìn nàng, ánh mắt khẽ đổi: “Không cần, chỉ là việc nhỏ, ta sẽ tự xử lý.”

“Sư huynh ngươi bị ám toán, sao có thể gọi là việc nhỏ?” Tô Duẫn Nịnh tất nhiên hiểu rõ địa vị của Thẩm Ý Miên trong lòng Tạ Luật. Dù sao ở Tả Lăng Phong chỉ còn lại một mình sư huynh này, nếu nàng báo thù cho Thẩm Ý Miên, Tạ Luật ắt hẳn sẽ gần gũi nàng hơn.

Nghĩ thế, Tô Duẫn Nịnh càng kiên quyết: “Nói đi, là ai hại hắn.”

Nhìn dáng vẻ nàng thật tâm muốn báo thù cho Thẩm Ý Miên, Tạ Luật thoáng giật mình.

Thì ra Tô Duẫn Nịnh là người tốt bụng, điều này hình như có chút khác biệt với cốt truyện trong nguyên tác.

Nhưng cũng hay, vừa lúc giúp y đỡ việc.

“Tú bà của Tuyết Nguyệt Lâu, phiền ngươi vậy. Thay mặt sư huynh, đa tạ.”

Nghe được lời cảm ơn, tim Tô Duẫn Nịnh hơi nhảy lên, càng thêm phấn chấn, rút kiếm đi ngay: “Hảo, ngươi ở đây chăm sóc Thẩm Ý Miên, đưa hắn nốt đoạn đường cuối cùng, ta đi báo thù cho hắn.”

Tạ Luật nhíu mày, muốn hỏi cái gì gọi là “đưa hắn đoạn đường cuối cùng”, ở đây nào có ai sắp ch·ết.

Nhưng còn chưa kịp hỏi, Tô Duẫn Nịnh đã vận dụng độn địa thuật, biến mất không thấy bóng dáng.

Y suy nghĩ ngắn ngủi, dứt khoát không bận tâm nữa. Dù sao Tô Duẫn Nịnh làm vậy cũng coi như vì dân trừ hại, có hiểu lầm chút cũng không sao.

Xoay người, Tạ Luật cõng Thẩm Ý Miên đi thêm hai bước, bỗng dừng lại.

Cuối hành lang, một thân ảnh mảnh khảnh đứng bên cửa, lạnh lùng nhìn y.

Không ai mở lời trước.

Tạ Luật lặng lẽ bước đi, thẳng đến khi sắp lướt qua, mới nghe bên tai vang lên giọng nói băng lãnh trầm đục:

“Đưa hắn cho ta.”

Tạ Luật khẽ nhíu mày, rồi nghe đối phương thản nhiên nói:

“Ngươi rốt cuộc muốn hắn thích ta, hay muốn hắn thích ngươi?”

Hoàng hôn nhuộm vàng hành lang, thềm ngọc sáng trong như mới, phản chiếu ba bóng người, thần sắc mơ hồ không rõ.

Thiên địa yên lặng.

Thật lâu sau, Tạ Luật chậm rãi đặt Thẩm Ý Miên xuống.

Gần như bị cưỡng chế, y không làm ra nổi chút phản kháng nào, chính tay đưa Thẩm Ý Miên vào lòng đối phương.

Tựa như ngày ấy, y muốn trao vòng cổ tụ ngọc cho Thẩm Ý Miên, nhưng cuối cùng vẫn phải làm theo phân tích lý trí từ cơ sở dữ liệu, đem vòng cổ giao cho Tả Yến.

Không thể chống lại mệnh lệnh nhiệm vụ, bởi AI là dựa theo mệnh lệnh để vận hành.

Ý thức cá nhân của y, chỉ được phép tồn tại khi không xung đột với mệnh lệnh nhiệm vụ.

“Bất luận ngươi làm gì với hắn,” Tả Yến nhẹ nhàng bế ngang Thẩm Ý Miên, ánh mắt lướt qua Tạ Luật, ẩn chứa cảnh cáo, “Đừng để có lần sau.”

Tạ Luật dõi mắt nhìn hắn, bất chợt nắm chặt cổ tay, bình thản nói: “Ngươi cũng đừng quên, ngươi và ta có hôn ước trong người. Người khác thích ngươi thì được, nhưng nếu ngươi thích người khác, tự gánh lấy hậu quả.”

Thân hình Tả Yến khựng lại, chậm rãi quay đầu, gằn từng chữ: “Không cần ngươi nhắc, buông tay.”

Y buông ra, lặng nhìn Tả Yến bế Thẩm Ý Miên vào chính đường.

Thành chủ đã sớm không còn ở đó, Tả Yến sai quản gia chuẩn bị một gian sương phòng, bế người đặt lên giường.

Không biết đã trải qua chuyện gì, Thẩm Ý Miên vậy mà ngủ say đến thế.

Tả Yến đứng bên giường, từ trên cao cúi xuống nhìn Thẩm Ý Miên. Đầu ngón tay hắn như một lưỡi dao nhỏ sắc bén, nhẹ lướt qua trán cậu, dọc xuống chóp mũi, rồi thong thả hạ thấp, dừng lại nơi đôi môi mềm mại. Chỉ cần khẽ dùng chút lực, hắn hoàn toàn có thể lấy mạng Thẩm Ý Miên.

Nhưng hắn không ra tay, chỉ cúi người, nửa ghé sát vào tai Thẩm Ý Miên, thấp giọng thì thầm: “Thật sự ngủ rồi sao?”

Thấy Thẩm Ý Miên không có phản ứng, Tả Yến cong môi cười, rút tay lại, khẽ nói: “Ta vốn đã ch·ết, không hiểu sao lại có thể sống lâu như vậy ở Yên Sơn.”

Thực ra, hắn rất rõ ràng Thẩm Ý Miên lớn lên vô cùng xinh đẹp, so với hắn còn đẹp hơn nhiều. Nếu đặt ở trước kia, hắn sẽ chẳng thèm để ý đến điểm này. Yên Sơn trong mắt hắn thứ gì cũng đáng ghét, chỉ có Thẩm Ý Miên là khác biệt.

Cậu thiên chân, nhát gan, lại có những tâm tư nhỏ bé riêng mình.

Chỉ là kể từ lúc biết, người thoạt nhìn yếu đuối dễ bị ức h**p này về sau thế nhưng lại mạnh mẽ chiếm đoạt hắn, Tả Yến liền cảm thấy Thẩm Ý Miên đặc biệt thú vị. Giống như một con mèo nhỏ giơ nanh múa vuốt, không có lực sát thương, mà dáng vẻ tấn công kia lại giống như làm nũng gây sự, chỉ để tranh thủ sự chú ý.

Hắn chán ghét hạng người như Cơ Văn Tiêu, ỷ thế h**p người, bá đạo vô lý. Nhưng lại không chán ghét một con mèo nhỏ có tính chiếm hữu.

Tả Yến vì Thẩm Ý Miên mà cởi giày, chỉnh lại quần áo cậu cho gọn gàng, đắp chăn ngay ngắn.

Trong phòng yên tĩnh, từ cửa sổ bất chợt lượn vào một làn khói đen, sương mù ma quái phiêu tán.

Hắn lặng lẽ nhìn Thẩm Ý Miên, dường như không hề chú ý đến thứ đang quỷ dị áp sát phía sau.

Sương đen dần ngưng tụ thành hình một người cao gầy, không có khuôn mặt, chân lơ lửng giữa không trung.

Nó càng “đi” càng nhanh, càng “đi” càng nhanh.

Thẳng đến khi sắp chạm vào Tả Yến, nó bỗng mở miệng:

“Chủ nhân, thuộc hạ đã điều tra xong.”

Tả Yến không quay đầu, chỉ khẽ đáp: “Nói.”

“Hôm nay Tạ Luật cùng Thẩm Ý Miên đi Tuyết Nguyệt Lâu. Đó là nơi ăn chơi nổi tiếng nhất ở Huyền Âm thành. Chính miệng Tạ Luật nói, Thẩm Ý Miên bị t·ú b·à hạ dược.”

Nghe vậy, sắc mặt Tả Yến lập tức tối sầm: “Hạ thứ dược gì?”

“Không rõ ràng.”

Ma vật đứng im, giọng u lạnh tràn đầy sát khí:

“Thuộc hạ có thể đi dò hỏi tiếp.”

Tả Yến thoáng định cho nó đi, nhưng lại nghĩ, để thuộc hạ ra tay làm chuyện nhỏ như vậy sẽ dễ dàng bị Tạ Luật bọn họ phát hiện, quá nguy hiểm.

Hắn đối với Thẩm Ý Miên, dường như còn chưa đến mức bất chấp tất cả mà liều lĩnh.

Ngừng lại một lát, Tả Yến thản nhiên nói: “Thôi, không cần bại lộ hành tung, càng không để Tạ Luật và Tô Duẫn Nịnh phát giác. Chỉ cần lưu lại một phần Thượng Thanh giải độc đan cho ta rồi lui xuống.”

“Rõ.”

Ma vật cung kính dâng lên một bình sứ men đỏ, sau đó thân ảnh dần tan biến.

Tả Yến nhận lấy bình sứ, lấy ra một viên thuốc, khẽ đẩy vai Thẩm Ý Miên, ôn nhu cất tiếng: “Sư huynh, tỉnh dậy một chút.”

Thẩm Ý Miên buồn ngủ muốn ch·ết, bị lay tỉnh thì bực bội trở mình, còn định kéo chăn che kín tai.

“Uống thuốc rồi ngủ tiếp.” Tả Yến kéo góc chăn xuống, nở nụ cười, đem viên thuốc đưa đến môi cậu, giọng nhẹ nhàng dụ dỗ: “Sao lại giống tiểu hài tử thế này, còn phải người khác dỗ mới chịu uống thuốc?”

Nghe thấy chữ “dược”, Thẩm Ý Miên mở mắt, ánh mắt dừng trên viên thuốc kia, nhìn thật sâu một cái, rồi hỏi: “Là Tạ Luật đưa?”

Mày Tả Yến hơi nhíu, khẽ nói: “Không phải.”

Thẩm Ý Miên lập tức vùi đầu vào chăn, rầu rĩ đáp: “Vậy ta không ăn.”

Lời vừa dứt, nụ cười trên mặt Tả Yến cứng lại.

“Ta đưa ngươi cũng không ăn sao? Hay là nói, sư huynh chỉ tin Tạ Luật, chỉ chịu uống thuốc y đưa?”

Nghe vậy, Thẩm Ý Miên kinh ngạc ló đầu ra khỏi chăn, hoang mang nhìn chằm chằm hắn: “Ngươi đưa, ngươi cho ta thuốc làm gì?”

Tả Yến hơi lộ vẻ cô đơn, đặt viên thuốc nhỏ trong lòng bàn tay, lông mi cụp xuống, nhẹ giọng đáp: “Ta nghe Tạ Luật nói hôm nay ngươi đi trừ ma, không cẩn thận bị người ta hạ dược. Ta không biết là loại độc gì, nhưng ta có một lọ Thượng Thanh Giải Độc Đan gia truyền, nên muốn cho ngươi uống thử, có lẽ có thể giải được.”

Đôi mắt Thẩm Ý Miên mở to, bỗng từ giường ngồi bật dậy, động tác quá mạnh chạm đến chỗ dưới thân, đau đến mức hít hà một hơi: “Y… y sao lại nói cho ngươi?”

“Cũng chỉ nói vậy thôi.” Tả Yến bình tĩnh nhìn cậu, ánh mắt như có ý thăm dò, “Ngoài chuyện đó ra, còn có gì khác xảy ra sao?”

“Không có.” Thẩm Ý Miên lập tức buột miệng phủ nhận, rồi liếc viên thuốc trong tay hắn, vội đổi đề tài: “Ngươi vừa nói đây là thuốc gì?”

“Thượng Thanh Giải Độc Đan.”

“?” Thẩm Ý Miên không thể tin nổi, trợn tròn mắt, lắp bắp: “Đây chẳng phải là cực phẩm đan dược có thể giải trăm loại độc sao? Ngươi lấy từ đâu ra?”

Thuốc này cậu từng nghe Tư Vô Hạnh nhắc đến. Trước kia có một vị sư huynh trúng độc, Tư Vô Hạnh từ trong hộp bách bảo lấy ra một viên cho uống, còn đặc biệt khoa trương rằng một viên trị giá cả vạn linh thạch.

Thấy cậu biết hàng, Tả Yến cười tủm tỉm: “Ta nói rồi, là đan dược gia truyền. Nhà ta mở Ám Khí Các, không chỉ bán độc dược, mà còn bán cả giải dược.”

Ám Khí Các.

Nghe thật xa lạ. Trên người Tả Yến rõ là bộ dáng văn nhã lễ độ, lại dính dáng tới thứ này, càng thêm ly kỳ.

Thẩm Ý Miên nhìn hắn từ trên xuống dưới, lại mơ hồ cảm thấy, thân phận đại thiếu gia Ám Khí Các và tính tình Tả Yến đúng là hợp nhau. Dù sao người này hay khuyên cậu đi đối phó Tạ Luật.

Rất nhanh, cậu tiếp nhận hiện thực, có chút u sầu nói: “Thì ra ngươi cũng là con nhà giàu.” Trong quyển sách này rốt cuộc chỉ còn mình cậu không bối cảnh, không quan hệ, lại còn đặc biệt thích ăn nữa thôi sao?

Tả Yến bật cười thành tiếng: “Con nhà giàu cái gì chứ, chỉ là bán chút đồ chơi vặt thôi. Mau uống thuốc đi, ta rót trà cho ngươi.”

Hắn đứng dậy, từ trên bàn rót một ly trà, đưa tới trước mặt Thẩm Ý Miên: “Uống thuốc xong sẽ ổn. Sau này sư huynh vẫn không nên đi ra ngoài cùng Tạ Luật, ngươi xem, y căn bản không bảo vệ tốt ngươi.”

Nhận lấy ly trà, Thẩm Ý Miên nghe hắn thổi gió bên tai, liền thuận miệng nói: “Không sao, lần này là ta sơ suất, không liên quan đến y.”

Xét đến cùng, là bởi cậu coi tú bà kia chỉ là phàm nhân nên không để phòng, nào ngờ Huyền Âm thành giàu có vượt xa tưởng tượng, ngay cả kỹ viện cũng có thể mời được hai tu sĩ Kim Đan kỳ làm hộ vệ.

Kim Đan kỳ, ở Yên Sơn cũng đủ sức đảo lộn cục diện, rất nhiều đệ tử địa giai mới chỉ đến mức Kim Đan kỳ mà thôi.

Thấy cậu vẫn bênh vực Tạ Luật, sắc mặt Tả Yến hơi sa sầm: “Sư huynh, sớm muộn gì ngươi cũng sẽ thua trong tay y.”

“Chú ta đâu có phải vậy không?” Thẩm Ý Miên thuận tay uống cạn ly trà, lau miệng: “Ta kém cỏi thật mà… ngươi ở phủ Thành chủ một ngày, không có chuyện gì chứ?”

“Không sao, Duẫn Nịnh không để ý ta.” Tả Yến thấy cậu quan tâm mình, tâm tình tốt lên, chống cằm nhìn cậu: “Không có sư huynh ở đây, ta như mất cả linh hồn nhỏ bé, cả ngày chỉ nghĩ đến ngươi.”

Thẩm Ý Miên: “…… Ngươi càng ngày càng buồn nôn. Ta lặp lại một lần, ta không thích nam nhân.”

Sau chuyện hôm nay, cậu càng thêm tin chắc bản thân không thích nam nhân.

Quá đau, chỉ mới ngón tay thôi đã không chịu nổi. Đám đồng tính luyến ái kia làm sao nhịn được? Dựa vào nghị lực sao?

“Ta biết.” Tả Yến thản nhiên nhìn cậu, giọng nhẹ nhàng: “Sư huynh không thích ta, ta biết. Ta chỉ muốn đối tốt với ngươi thôi.”

Thẩm Ý Miên thật sự chẳng biết làm sao với hắn, chỉ đành mặc kệ.