Long Ngạo Thiên Sư Đệ Là AI Hình Người
Chương 22: Hắn làm cái gì sửa chữa thân thể của ngươi trục trặc.
“Ngươi muốn bị ta ngủ sao? Không muốn thì cút đi cho ta.”
Thần kinh Thẩm Ý Miên căng thẳng, dốc sức ngăn chặn cơn sóng d*c v*ng cuồn cuộn trong cơ thể, nhưng càng muốn khắc chế thì cơn xúc động kia lại càng tàn phá tâm trí. Cậu cảm thấy chính mình sắp ngất đi, ngực không thở nổi, ngay cả lời nói cũng không phát ra được.
Tạ Luật nhìn chăm chú đôi mắt đuôi phiếm hồng kia, hai tròng mắt đầy nước mắt chực trào, lông mi còn vương lệ long lanh, như giọt mưa rơi từ mái hiên xuống. Y im lặng một lúc, rồi lùi nửa bước, khép cửa lại.
Thẩm Ý Miên vốn dĩ rất ít khi để lộ cảm xúc bộc phát, tính cách cậu mềm yếu, ôn hòa, việc khống chế không nổi cảm xúc lúc này là bởi vì đã đến sát bờ vực sụp đổ.
Y không biết Thẩm Ý Miên rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, nhưng có lẽ cũng giống lần trước, bị dục niệm thao túng lý trí.
Tạ Luật nửa người dựa vào cửa, một đám mây lướt qua che khuất ánh nhìn u ám lạnh lẽo trong mắt y.
Y lẳng lặng lắng nghe.
Ban đầu là tiếng th* d*c thống khổ, dần dần biến thành tiếng khóc nức nở như một con thú nhỏ.
Tạ Luật nhớ tới Proust từng miêu tả thần thái Albertina khi rơi lệ, một giọt nước mắt ngưng trên lông mi, tựa như sợi tơ nhện treo giọt sương, tiếng khóc vô thức ấy lại còn chân thực hơn cả nụ cười khi tỉnh táo.
Thẩm Ý Miên rơi lệ, y quỷ dị mà thấu hiểu ý vị trong câu nói kia —có những người khi khóc, lại càng mang sức hấp dẫn trí mạng hơn so với thường ngày.
Y ngẩn ngơ trong chốc lát, thì âm thanh bên trong đột nhiên biến mất.
Tạ Luật hơi nhíu mày, đưa tay gõ nhẹ cửa phòng, “Thế nào?”
Không ai đáp lại.
Trong lòng y trầm xuống, lập tức tung một cước đá văng cửa phòng. Trong góc phòng, Thẩm Ý Miên cuộn mình, mồ hôi đầm đìa dán chặt trên trán, cả người mất sức dựa vào tường.
Gương mặt đỏ bừng bệnh trạng, Thẩm Ý Miên cố gắng ngẩng đầu, đôi mắt lưng tròng nước nhìn về phía trước mặt y
Chỉ thoáng chốc chạm mắt, Tạ Luật hít thở ngưng lại, trong lòng dâng lên một dự cảm chẳng lành.
“Giúp… giúp ta… ta, ta không ổn rồi.”
Tạ Luật đứng khựng tại chỗ, tiến lên cũng không được, lùi ra cũng không xong.
Thẩm Ý Miên từng giúp y, vô luận thế nào y cũng nên giúp lại cậu lần này.
Nhưng trong đầu y lại vô cớ hiện lên lời Tô Duẫn Nịnh ngày ấy:
“Không loại trừ khả năng khác, có lẽ, hắn cũng giống ta, ái mộ ngươi?”
Y lo sợ chính là điểm này.
Vạn nhất giúp Thẩm Ý Miên bằng loại chuyện này, rồi sau đó cậu thích y thì sao? Con người thường hay đem dục niệm lẫn nhau coi thành tình yêu, không thể loại trừ khả năng ấy.
“Tạ Luật…”
Tiếng gọi của Thẩm Ý Miên càng thêm yếu ớt, khàn khàn, giống như một cọng lông chim nhẹ lướt qua trái tim, ngứa ngáy cực độ.
Bước chân Tạ Luật vốn định xoay người rời đi, nhưng nghe thấy tiếng gọi này lại cứng đờ, không thể nhấc nổi nửa bước. Một loại hiếu kỳ quái lạ thôi thúc y quay đầu.
Y muốn nhìn lại, Thẩm Ý Miên khóc ra sao, dù sao đó cũng là cảnh rất hiếm thấy.
Nhưng khi ánh mắt dừng trên gương mặt Thẩm Ý Miên, y lại thấy cậu thất thần mơ hồ, gần như đồng tử đã thất tiêu.
Trong lòng Tạ Luật trầm xuống, y nhìn ra tình trạng của Thẩm Ý Miên nguy kịch đến mức nào.
Không được, không thể mặc kệ nữa. Nếu Thẩm Ý Miên thật sự ch·ết, thì sẽ tạo ra ảnh hưởng cực lớn đối với cốt truyện.
Trong nháy mắt y thuyết phục chính mình, chậm rãi đi đến trước mặt Thẩm Ý Miên, khàn giọng hỏi: “Ta nên giúp ngươi thế nào?”
Thẩm Ý Miên ngay cả một câu hoàn chỉnh cũng nói không nên lời, chỉ bất lực run rẩy.
Tạ Luật cau mày, vươn tay ôm cậu vào lòng, bờ vai gầy yếu dưới lòng bàn tay run nhẹ, cả người giống như một con cá mất nước, giãy giụa vô lực, yếu ớt đến cực điểm.
Thẩm Ý Miên không nói được gì, Tạ Luật chỉ có thể tự mình mò mẫm biện pháp giải quyết.
Y ôm cậu vào lòng, dễ như trở bàn tay liền nhấc mông Thẩm Ý Miên đặt lên đùi mình.
Đầu cậu gục vào cổ y, hơi thở nóng hổi phun ra qua đôi môi đỏ mềm rơi vào cần cổ, khiến Tạ Luật có chút không tự nhiên muốn né tránh, nhưng Thẩm Ý Miên lại càng dựa sát.
Y dứt khoát mặc kệ, đưa tay luồn vào lớp áo đã sớm bị cào loạn, y theo phương pháp Thẩm Ý Miên trước kia dạy cho y mà thử, non nớt mà nắm lấy.
Lực đạo không khống chế tốt, bên tai liền vang lên một tiếng rên đau khẽ khàng.
Tạ Luật quay đầu nhìn, chỉ thấy Thẩm Ý Miên cau chặt mày, như đang nhẫn nhịn thống khổ cực lớn.
Không còn cách nào, chỉ có thể chịu đựng.
Bàn tay to áp trên sống lưng lạnh run rẩy kia, khóa chặt lấy không để cậu trốn thoát, chuyên chú, bình tĩnh mà “trị liệu” Thẩm Ý Miên.
Không biết đã qua bao lâu, tình trạng của Thẩm Ý Miên vẫn không hề chuyển biến tốt.
Ánh mắt Tạ Luật trầm xuống, mơ hồ nhận ra dùng phương pháp Thẩm Ý Miên dạy y là sai, dùng ở đây hoàn toàn không hiệu quả.
Do dự một lát,y bắt đầu thăm dò, bàn tay chậm rãi hạ xuống.
Cứ thử xem đi, chân lý vốn được chứng minh bằng thực tiễn, nhiều lần thử ắt sẽ tìm ra phương pháp chính xác.
Ngón tay lạnh băng như một liều dược mạnh, không chút nhân tình mà xâm nhập vào nơi chưa từng có ai chạm đến.
Cơn đau kịch liệt khiến Thẩm Ý Miên ngắn ngủi tỉnh táo, cả người căng cứng như bị đóng đinh, đau đến mức muốn mất mạng.
“Ngươi đang làm gì?”
Mồ hôi tuôn như mưa, cuối cùng Thẩm Ý Miên cũng gắng gượng thốt ra được một câu hoàn chỉnh.
Tạ Luật thấy cậu tỉnh táo, sắc mặt vẫn thản nhiên đáp: “Sửa chữa thân thể bị trục trặc của ngươi.”
Thẩm Ý Miên: “……?”
Trong lòng đột nhiên bùng lên một ngọn lửa không tên, không rõ là giận dữ hay là thứ gì khác.
Cậu theo bản năng muốn đẩy Tạ Luật ra, nhưng tay chân mềm nhũn, cả người lại ngã rạp trong ngực y.
Dường như muốn cự tuyệt nhưng lại chẳng khác nào ngầm tiếp nhận.
Ngón tay lạnh băng, triệt để xâm nhập.
“Ngươi… đại gia……” Thẩm Ý Miên đau đến mức muốn khóc, nước mắt vừa rơi xuống đã bị cơn đau lần nữa xô tới nuốt chửng.
Tạ Luật nhìn chằm chằm gương mặt ướt đẫm nước mắt kia, thấp giọng nói: “Nhịn một chút, ta sẽ nhanh chóng tìm ra phương pháp chính xác.”
Thẩm Ý Miên khóc không thành tiếng, chống tay lên vai y, muốn đứng lên, nhưng lại bị y ấn xuống, bắt buộc phải ngồi lại.
“Đừng loạn, phương pháp lần này đã có hiệu quả, bằng không ngươi sẽ không tỉnh táo nhanh như vậy.”
“Ta mẹ nó đau tỉnh!”
Da đầu Thẩm Ý Miên tê dại, thân thể run rẩy dữ dội hơn, một nửa vì đau, một nửa vì tức.
Tạ Luật chỉ “Ừ” một tiếng, nhàn nhạt nói: “Cảm giác đau là điềm báo lý trí khôi phục, chứng tỏ biện pháp của ta rất hữu dụng.”
Dường như y hoàn toàn không thấy có vấn đề gì, cũng không cho rằng việc “sửa chữa” cơ thể Thẩm Ý Miên bằng cách này là hành vi vi phạm luân lý đạo đức.
Thẳng đến khi động tác của bàn tay kia càng thêm trắng trợn, Thẩm Ý Miên hoàn toàn sụp đổ. Cậu gục trên vai Tạ Luật, gần như cầu xin: “Ít nhất… nhẹ một chút có được không?”
Chính cậu thực sự không thể tự giải quyết, dược của t·ú b·à kia đúng là loại thuốc trong tiểu thuyết vừa uống vào đã chỉ biết chịu đựng, tuyệt đối không thể tự khống chế.
Nếu buộc phải có người giúp, thì Thẩm Ý Miên cũng chỉ có thể chấp nhận Tạ Luật — một AI vô tình, coi như là một cái máy mát xa lạnh lẽo.
“Có thể.” Tạ Luật đồng ý, còn tử tế hỏi thêm: “Còn yêu cầu nào khác không?”
Đầu Thẩm Ý Miên nặng trịch, nghe thấy câu này, hữu khí vô lực đáp: “Tìm cái gì đó bôi trơn đi, rất đau.”
Lông mi Tạ Luật khẽ rũ, thấp giọng nói: “Sao ta lại không nghĩ tới.”
“……” Thẩm Ý Miên hoàn toàn không còn tâm tình phun tào. Giờ phút này cậu chỉ cảm thấy mình chẳng khác nào một con cá nằm trên thớt, bị xâu xé.
Tư Vô Hạnh nói đúng, phế vật như cậu quả thật không nên xuống núi làm nhiệm vụ. Ngay cả loại xui xẻo này cũng có thể để cậu gặp phải.
Tạ Luật từ nhẫn trữ vật lục tìm một lát, lấy ra một cái bình sứ nhỏ.
“Mật hoa hòe ngàn năm lần trước, ta giữ lại một chút.”
Thẩm Ý Miên: “?”
Mặt cậu trong nháy mắt đỏ bừng, trơ mắt nhìn đầu ngón tay trắng nõn, khớp xương rõ ràng của y thò vào trong bình, khẽ khuấy, rồi rút ra một tầng chất đặc sệt màu vàng óng dính thành sợi.
“Có thể tiếp tục chứ?”
Hàng mi Thẩm Ý Miên khẽ run, vội vã dời tầm mắt, nhắm mắt giả chết.
Một lúc sau, cơn đau tưởng như xé rách kia dần dần tiêu tán, không biết có phải tác dụng thuốc phản ngược lại hay không, cậu thế nhưng thực sự cảm thấy một chút cảm giác quái dị.
Ánh nắng len qua ô cửa nhỏ chiếu lên gương mặt mướt mồ hôi của Thẩm Ý Miên, Tạ Luật bình tĩnh nhìn cậu, tựa hồ còn ngửi thấy mùi hương quen thuộc, giống hệt lần trước khi Thẩm Ý Miên đ*ng t*nh.
Hương ngọt mê người, như bơ bánh kem nhẹ nhàng, khiến người ta mạc danh muốn cắn thử một ngụm.
Một nén nhang trôi qua.
Thẩm Ý Miên nửa người dựa vào vai Tạ Luật, chỉ còn lại hơi thở yếu ớt, muốn đứng lên nhưng chân mềm nhũn kỳ quái.
“Ta cõng ngươi đi.” Tạ Luật thần sắc thản nhiên, dùng khăn lau sạch tay, nửa cúi người vác cậu lên lưng.
“Chờ một chút.” Thẩm Ý Miên run run lấy từ nhẫn trữ vật ra cái nón cói, đội lên đầu mình, yếu ớt nói, “Trở về đi.”
Tạ Luật hơi gật đầu, vừa mới bước ra nửa bước, liền nghe bên tai vang lên giọng lạnh như băng của Thẩm Ý Miên uy h**p: “Chuyện hôm nay không được nói với bất kỳ ai.”
Y rũ mắt, giọng thấp đáp: “Yên tâm, ta sẽ không nói.”
Ngừng một lát, Tạ Luật lại bổ sung: “Ngươi cũng không cần quá mức để ý, ta không có t*nh d*c như nhân loại, chỉ coi ta là một công cụ là được.”
Y không hy vọng Thẩm Ý Miên bởi chuyện này mà sinh ra tình cảm khác biệt với y, hiện tại quan hệ bằng hữu kiêm đồng sự là tốt rồi.
Thẩm Ý Miên đương nhiên cũng nghĩ như vậy. Cậu từ đầu đến cuối căn bản không coi Tạ Luật là con người, có lẽ trong thoáng chốc quả thật từng thấy xấu hổ đến muốn ch·ết, nhưng ngay khi nghe Tạ Luật nói câu “Sửa chữa thân thể trục trặc” thì mọi xấu hổ đều tiêu tan thành mây khói.
Tên đầu gỗ này thì biết cái gì, nói là khúc gỗ còn nâng cao y quá rồi.
Trước khi đi, Thẩm Ý Miên bỗng nhiên kéo tai Tạ Luật, “Khoan, ngươi đã hỏi thăm ra hung thủ chưa?”
“Hỏi ra rồi, sao?” Tạ Luật dừng bước.
Thấy đạt được mục đích, Thẩm Ý Miên nghiến răng nghiến lợi: “Vậy là tốt, ngươi đi báo thù cho ta, t·ú b·à dám hạ dược ta.”
“Được.” Tạ Luật nhàn nhạt đáp, từ bên hông rút kiếm, “Ngươi muốn báo thù thế nào?”
Thẩm Ý Miên nhìn mũi kiếm lạnh lẽo, do dự một chút, vươn ngón tay cẩn thận gạt sang bên, khẽ nói: “Đánh nàng một trận là được.”
“Quá nhẹ.” Giọng Tạ Luật lạnh nhạt, “Nàng chắc chắn không chỉ một lần làm ra loại sự tình này, không biết đã hại bao nhiêu người, ta sẽ xử lý thỏa đáng.”
Âm thanh trầm thấp, mơ hồ mang theo sát khí lạnh lẽo.
Thẩm Ý Miên không rõ cái gọi là “xử lý” trong miệng y là thế nào, nhưng lại biết rõ Tạ Luật nói không sai.
Dù sao thì AI vĩnh viễn sẽ không làm sai.
Cậu không nói thêm, chỉ mệt mỏi vùi mặt vào cổ Tạ Luật, “Tùy ngươi, ta nghỉ một lát, tới nơi thì gọi ta.”
Không biết qua bao lâu, Thẩm Ý Miên chỉ cảm thấy giấc ngủ lần này vô cùng thoải mái, hoàn toàn không nhận ra xóc nảy.
Thân thể mềm mại trên lưng không ngừng tỏa ra hơi ấm, Tạ Luật làm ngơ trước ánh mắt kỳ quái của người qua đường, lặng lẽ đi xuyên qua từng con phố dài.
Khi trở về phủ Thành chủ, ngang qua sạp bán kẹo kéo, y dừng lại.
“Các ngươi cuối cùng cũng trở về.” Chủ quán đưa mấy con vật bằng đường đã nặn sẵn, được gói kỹ trong giấy dầu, bỏ vào tay Tạ Luật.
Lúc này Tạ Luật mới nhớ tới, chính mình còn chưa kịp ăn con hồ ly nhỏ.
Y lấy từ nhẫn trữ vật ra, có lẽ vì thời tiết nóng bức, hoặc do nhẫn không có công năng giữ lạnh nên phần đuôi, khóe môi của con hồ ly nhỏ kia đều hơi tan chảy, trông bộ dạng uể oải.
Tạ Luật nghiêng mắt nhìn Thẩm Ý Miên đang gục trên vai, rồi lại nhìn con hồ ly trong tay, quả thực giống như được đúc từ cùng một khuôn.
Khóe môi y khẽ nhếch lên, dùng giấy dầu cẩn thận gói lại con hồ ly, cất vào nhẫn trữ vật, đột nhiên khựng lại như sực tỉnh.
Vừa rồi…
Y vừa làm cái gì vậy?