Long Ngạo Thiên Sư Đệ Là AI Hình Người
Chương 21: yêu cầu hỗ trợ sao? Cư nhiên cho hắn hạ dược!
“Ngươi không để yên hả?” Thẩm Ý Miên đấm cho y một quyền, nghiến răng nói: “Tiền của ta cũng là tiền!” Đây đều là cậu cực khổ làm nhiệm vụ mà tích góp được.
Tạ Luật hạ giọng: “Ta sẽ lấy pháp bảo trả lại gấp bội cho ngươi, sư huynh coi như cho vay nặng lãi đi.” Như vậy thì Thẩm Ý Miên chắc chắn sẽ không còn tùy tiện đưa pháp bảo cho người khác nữa.
Nghe xong lời này, Thẩm Ý Miên lại nhớ tới trước kia Tạ Luật từng đưa cho cậu mấy món bảo bối, liền có chút ngượng ngùng: “Thôi, cũng không nhiều tiền lắm.”
Ánh mắt chủ quán sáng rực nhìn chằm chằm túi tiền kia, nuốt nước miếng: “Vậy ta sẽ nặn hết ra, hai vị tiểu tiên trưởng xin chờ một chút.”
“Chúng ta đi trước điều tra chỗ khác, chạng vạng sẽ quay lại lấy.” Tạ Luật tính toán chu toàn, “Chờ ngươi nặn xong, ta sẽ trả thêm một khoản tạ ơn.”
Chủ quán vui mừng khôn xiết, liên tục cảm tạ, rồi bỗng nhớ ra gì đó, nói: “Tiểu tiên trưởng muốn tìm người, không bằng đến Tuyết Nguyệt Các.”
“Tuyết Nguyệt Các? Đó là nơi nào?”
Chủ quán hơi đỏ mặt, hạ giọng: “Chính là thanh lâu. Người đến kẻ đi nhiều, tú bà kiến thức rộng rãi, có lẽ hỏi được chút manh mối.”
Hai mắt Thẩm Ý Miên sáng rực, đây chẳng phải là tình tiết kinh điển trong tiểu thuyết sao – manh mối mấu chốt đều từ thanh lâu mà ra.
Tạ Luật cũng nghĩ giống vậy, thế là hai người quyết định lên đường.
Sắp đến trước Tuyết Nguyệt Lâu, nhìn tòa lâu các ba tầng xa hoa lộng lẫy, Thẩm Ý Miên bỗng nhớ ra một vấn đề nghiêm túc.
“Hai ta… có tiền không?”
Tạ Luật trầm ngâm một hồi: “Hình như không có.”
“Vậy vào bằng cách nào?”
Hai người đứng trước Tuyết Nguyệt Lâu, mắt nhìn dòng nam nữ ra vào nườm nượp, chưa từng nghĩ sẽ có ngày lúng túng thế này.
Sau một lúc lâu, trong đầu Thẩm Ý Miên lóe lên một ý tưởng táo bạo: “Ta có một biện pháp, nhưng cần ngươi hy sinh một chút. Ngươi chịu không?”
Tạ Luật lập tức cảm thấy có điềm xấu: “Ta có thể từ chối không?”
“Ngươi nói xem?”
Tạ Luật im lặng: “… Được.”
Một lát sau, Thẩm Ý Miên lấy từ nhẫn trữ vật ra hai bộ thường phục, mỗi người một bộ.
“Có hơi chật.” Tạ Luật kéo kéo tay áo, trông có chút gượng gạo, “Ta thật sự phải làm như vậy?”
Thẩm Ý Miên đưa tay chỉnh lại vạt áo cho y, thấp giọng cười: “Thế nào, ngươi còn muốn làm nam chủ giữ mình sao?”
“Ta cảm thấy chắc còn có cách khác, có thể cho ta suy nghĩ thêm—”
Bang một tiếng, miệng đã bị Thẩm Ý Miên che lại. Cậu cười xấu xa: “Việc đến nước này rồi, ngoan ngoãn nghe ta đi.”
Một nén nhang sau, đại sảnh Tuyết Nguyệt Lâu.
Tú bà cùng một đám kỹ nữ trợn tròn mắt nhìn Tạ Luật và Thẩm Ý Miên. Thật lâu sau, tú bà nuốt nước miếng hai cái, giọng run run, không dám tin hỏi: “Ngươi… thật sự muốn bán đệ đệ cho ta?”
Dáng vẻ này, vóc dáng này, khí chất này, quả thực là cực phẩm vạn dặm mới gặp một!
Thẩm Ý Miên thở dài thật sâu, còn giả bộ lau khóe mắt vốn chẳng có giọt nước nào, giọng nghẹn ngào trầm xuống: “Không phải ta không muốn nuôi, mà thật sự không nuôi nổi nữa. Nam hài lớn trong nhà cũng không giữ được, nên mới phải đến nhờ cậy ngài.”
Tạ Luật: “……”
Tú bà vội đưa khăn, vỗ vai Thẩm Ý Miên: “Ai nha nha, đừng khóc, khóc làm người ta đau gan xót ruột. Đứa nhỏ này ta nhất định phải lấy rồi, ngươi ra cái giá đi!”
Thẩm Ý Miên lập tức dừng khóc, đẩy Tạ Luật ra trước mặt: “Một giá, hai ngàn vạn lượng, thế nào?”
“Hai… hai ngàn vạn lượng?!” Tú bà suýt rụng hết răng vàng, may mắn không ngất ngay tại chỗ: “Ngươi đây đúng là công phu sư tử ngoạm a!”
Nghe vậy, Thẩm Ý Miên khẽ hừ một tiếng, duỗi tay sờ lên ngực Tạ Luật: “Đệ đệ ta đây chính là lang quân tốt ngàn năm khó gặp, cơ ngực này, cơ bụng này, bắp tay này… mụ mụ ngươi thử đi tìm xem còn có người thứ hai không?”
Tạ Luật ánh mắt dừng lại trên bàn tay Thẩm Ý Miên đang tùy tiện s* s**ng, ánh nhìn thoáng trầm xuống.
Tú bà dĩ nhiên hiểu rõ giá trị của Tạ Luật, nhưng vẫn híp mắt cười lạnh: “Nhưng mà hai ngàn vạn lượng, ngươi chẳng phải lấy lão nương ta ra làm trò cười sao……”
Thẩm Ý Miên thấy bà ta không biết nhìn hàng, trong bụng lửa giận bốc lên không chỗ xả, lập tức cau mày quát về phía Tạ Luật: “Ngươi còn đứng đây làm gì hả, đồ ngốc! Mau lăn ra xa một chút, ta với mụ mụ còn phải hảo hảo bàn giá.”
Tạ Luật “ngoan ngoãn hiểu chuyện” gật đầu, xoay người định đi, tú bà lại vội vàng ngăn:
“Từ từ, đừng để hắn đi lung tung, lỡ va chạm quý nhân thì sao. Tiểu Thúy, ngươi đi theo trông hắn.”
Trong lòng Thẩm Ý Miên hiểu rõ, tú bà là sợ Tạ Luật bỏ chạy giữa chừng. Cậu chỉ cười cười: “Được thôi, vậy chúng ta vào phòng nói chuyện tiếp, chuyện giá cả…”
Trước khi rời đi, Tạ Luật ngoái đầu nhìn lại. Bộ dáng Thẩm Ý Miên hứng thú bừng bừng, giống như thật sự muốn bán y đi.
Nhân loại, quả nhiên không có lương tâm.
Y theo sau Tiểu Thúy, chọn một góc khuất trong đại đường ngồi xuống.
“Ca ca, ngươi thật đẹp mắt.” Tiểu Thúy tuổi còn nhỏ, đôi mắt ngây ngốc nhìn chằm chằm khuôn mặt y, cười hì hì nói: “Nếu ngươi ở lại Tuyết Nguyệt Lâu, nhất định sẽ thành đầu bảng, còn nổi hơn cả Hoa Dung tỷ tỷ.”
Tạ Luật chỉ yên lặng nhìn ra cửa sổ, thản nhiên hỏi: “Vừa rồi tú bà nói đừng để va chạm quý nhân. Hôm nay có nhiều quý nhân sao?”
Nghe vậy, Tiểu Thúy liền bẻ ngón tay đếm: “Nhiều lắm, có Lưu viên ngoại buôn vải, Lý viên ngoại bán điểm tâm, Trần tổng quản ở Bảo Kiếm Các… À phải rồi, còn có một nhân vật rất hào phóng, chỉ là hắn lúc nào cũng che mặt, không cho ai thấy mặt thật.”
“Che mặt?” Tạ Luật lập tức hỏi: “Không ai từng thấy dung mạo của hắn?”
“Chúng ta thì tự nhiên chưa thấy qua.” Tiểu Thúy cười đáp, “Bất quá, Hoa Dung tỷ tỷ chắc đã thấy. Nhân vật kia mỗi lần đến đều chỉ gặp Hoa Dung tỷ tỷ.”
Tạ Luật gật đầu, hỏi tiếp: “Ta muốn gặp Hoa Dung một lần, ngươi có thể dẫn ta đi không?”
Nghe vậy, Tiểu Thúy hơi ngại ngùng, nhỏ giọng: “Hoa Dung tỷ tỷ hiếm khi tiếp khách, bình thường chỉ ở trên tầng cao nhất, không ra ngoài, chắc là… khó.”
“Vậy thôi khỏi.” Tạ Luật đứng dậy, thấp giọng nói: “Ngươi có buồn ngủ không?”
Tiểu Thúy mờ mịt không hiểu vì sao y hỏi vậy, vừa định đáp thì Tạ Luật đã khẽ vung tay trước mặt nàng. Lập tức, Tiểu Thúy mềm nhũn ngã xuống bàn ngủ say.
Tạ Luật đem nàng an trí vào một gian phòng tạp vật, khóa chặt cửa lại, rồi kết quyết độn địa, thoáng chốc liền xuất hiện ở lầu ba.
Bên kia, Thẩm Ý Miên còn đang cùng tú bà đấu võ mồm, đôi bên không ai chịu nhường ai.
“Qua thôn này thì không còn cửa hàng khác đâu. Đệ đệ ta vào Tuyết Nguyệt Lâu, đừng nói hai ngàn vạn lượng, cả nửa đời tích cóp của ngươi cũng kiếm lại được!”
Tú bà sớm đã mất kiên nhẫn, trợn mắt quát: “Có quý giá thế nào cũng chỉ bán được mấy năm! Ta xem ngươi rõ ràng là cố tình làm khó ta. Không muốn bán thì cút ngay, ta đây không thiếu mỹ nhân!”
Thẩm Ý Miên thấy bà ta trừng mắt, trong lòng cũng hậm hực, lập tức bật dậy: “Đi thì đi! Ta thật sự không bán nữa. Chỗ này không mua được,chắc ta còn sợ không có nơi khác mua à!”
Cậu hất tay áo bỏ đi, ra khỏi phòng, lập tức tìm một góc yên tĩnh, thay đổi lại bộ quần áo bình thường, rồi đi tìm bóng dáng Tạ Luật.
Nhưng vừa bước ra đã bị mấy người áp sát, hương phấn nồng nặc vây lấy.
“Tiểu công tử, nô gia bồi ngươi uống một chén nhé~”
Thẩm Ý Miên vội đè đầu nàng xuống, nhẹ nhàng đẩy ra, thấp giọng: “Không được, ta thích nam nhân.”
Kỹ nữ kia lập tức lộ vẻ ghét bỏ, lườm cậu một cái rồi tránh còn không kịp, bước nhanh rời đi.
Thẩm Ý Miên tùy tiện phủi xiêm y dính son phấn, trong lòng hoảng hồn, tiếp tục lén lút lần mò lên lầu.
Không thấy ở lầu một, có lẽ là lầu hai.
Vừa đặt chân lên lầu hai, trong phòng đã truyền ra những tiếng động rối loạn, hỗn tạp khó nói thành lời. Xem ra nơi này là chỗ chuyên để làm “việc” rồi.
Thẩm Ý Miên bỏ ngoài tai những tiếng ồn ào mập mờ trong phòng, men theo hành lang đi thẳng, cuối cùng dừng lại trước bậc thang ngọc dẫn lên lầu ba.
Một loại trực giác khó hiểu thúc giục khiến cậu muốn đi lên nhìn thử. Vừa mới bước được bậc đầu tiên, phía sau liền vang lên một giọng âm dương quái khí:
“Nha, ngươi định đi đâu đó? Không phải muốn mang theo đệ đệ bảo bối của ngươi về nhà sao?”
Thẩm Ý Miên giật mình quay đầu, thấy tú bà đang đứng cười lạnh: “Đừng tưởng thay bộ da khác là ta không nhận ra ngươi. Ta nhìn nữ nhân nhiều năm, chỉ cần nhìn kỹ liền biết ngay là ai.”
Đến nước này, không còn đường lui.
Thẩm Ý Miên hít sâu một hơi, lòng bàn tay vận chuyển linh lực, vừa định ra tay thì từ phía sau tú bà đã nhảy ra hai gã đại hán cầm trường đao.
Bên trái – Kim Đan kỳ. Bên phải – cũng là Kim Đan kỳ.
Không phải chứ, thanh lâu này thế nào cũng có tu sĩ hộ vệ?!
Tú bà bật cười, gương mặt trầm xuống: “Ta thấy ngươi mặt mũi cũng không tồi. Nếu không, vậy thì cùng đệ đệ ngươi ở lại đây đi.”
Sắc mặt Thẩm Ý Miên trắng bệch, lập tức quay người chạy thẳng lên lầu ba, lớn tiếng gọi: “Tạ Luật! Tạ Luật!”
Chưa chạy được xa thì cổ tay đã bị một đại hán Kim Đan bắt chặt.
“Đừng làm hắn bị thương, chỉ cần rạch qua mặt với thân thể thôi, ta còn bán được gì nữa?” Tú bà bước lên, bóp cằm Thẩm Ý Miên, giọng đầy ẩn ý: “Đã vào Tuyết Nguyệt Lâu, ngươi dù có mọc mười cánh cũng đừng mơ bay ra.”
Thẩm Ý Miên nghiến răng, định tung cước đá bay tên đại hán, nhưng cổ chân lại bị chộp được, cả người bị quật xuống đất.
Đau! Đau muốn chết!
“Đem hắn nhốt vào phòng chất củi, không cho ăn cũng không cho uống. Bao giờ ngoan ngoãn mới thả.”
Ngay sau đó, một đại hán vung tay chém mạnh vào gáy cậu. Trước mắt Thẩm Ý Miên tối sầm, ngất lịm.
Khi tỉnh lại, sau cổ đau rát như bị xé rách, ngẩng đầu chỉ thấy trước mặt là một cửa sổ nhỏ như lỗ chó. Ngoài ra trong phòng tối om, không có gì cả.
Cậu hoạt động thử đôi tay, thầm thở phào – may mắn chưa bị lộ thân là tu sĩ. Chỉ cần dùng xuyên tường thuật là có thể…
Nhưng vừa vận khí, hai chân bỗng mềm nhũn, cả người quỵ xuống đất.
Qua cánh cửa, Thẩm Ý Miên gượng ngồi dậy, mơ hồ cảm thấy cơ thể không ổn, trong bụng dường như có một ngọn lửa thiêu đốt.
Cư nhiên dám hạ dược với cậu!
Mắt Thẩm Ý Miên trợn to, lập tức hiểu ra, hận không thể lập tức xông ra đập nát sọ não tú bà kia.
Cậu giãy giụa bò dậy, thân thể nóng hừng hực, không cần đoán cũng biết thứ thuốc kia là loại gì.
Ý thức dần mơ hồ, chỉ cảm thấy lúc lạnh lúc nóng, trước mắt tối sầm, toàn thân chẳng còn chút sức lực.
Không được, tuyệt đối không thể để người ngoài tiến vào.
Cậu cố gắng tập trung, lôi từ nhẫn trữ vật ra một bình máu gà, dùng hết sở học cả đời vẽ trận pháp lên cửa.
Trận pháp vừa thành, Thẩm Ý Miên thở phào nhẹ nhõm.
Ít nhất có thể tranh thủ chút thời gian để tự giải quyết.
Cậu tháo đai lưng, vội vàng đưa tay xuống, điên cuồng sơ giải dục niệm, cho dù đau đến mức run rẩy cũng không ngừng lại.
Nhanh… nhanh lên…
Trước khi có ai tới… phải kết thúc…
Phanh!!
Cửa phòng đột ngột bị đá tung.
Toàn thân Thẩm Ý Miên như đông cứng, theo bản năng dùng áo khoác che người, hoảng hốt ngẩng đầu – thì thấy một bóng dáng quen thuộc.
Cậu gần như tuyệt vọng: “Ngươi vào bằng cách nào? Ta rõ ràng đã hạ trận pháp rồi mà!”
Vẻ mặt thiếu niên vô tội: “Ta tra xong rồi, tới đón ngươi trở về.” Sau đó ánh mắt rơi lên mấy nét bùa nguệch ngoạc trên cửa, “Trận pháp này là ngươi hạ?”
Như vẽ bằng giấy.
“Đi ra ngoài!”
Mặt Thẩm Ý Miên đỏ bừng, cắn môi, gắng gượng thúc giục bằng chút lý trí còn sót lại: “Ngươi mau ra ngoài!”
Tạ Luật nhíu mày, nhận thấy cậu bất thường, thong thả bước lại gần: “Ngươi hình như không khỏe, cần ta hỗ trợ không?”
Thẩm Ý Miên ngay cả sức mắng “cút” cũng không còn, chỉ kém chút nữa là cầu xin y rời đi.
Thế nhưng Tạ Luật chẳng những không đi, mà còn tiến sát lại. Thẩm Ý Miên nghiến răng, dứt khoát kéo cổ áo y, gầm lên:
“Bảo ngươi cút, nghe không hiểu sao?”
Cậu nắm chặt cổ tay y, đè mạnh y lên tường, hung dữ quát:
“Ngươi muốn ta ngủ ngươi sao?
Không muốn thì lập tức cút ngay cho ta!”
Tạ Luật sững sờ, sắc mặt cứng đờ, đứng yên tại chỗ.