Long Ngạo Thiên Sư Đệ Là AI Hình Người

Chương 20: tiểu cẩu cùng tiểu phúc bùn nhân loại ấu trĩ trả thù hành vi.……

Đang nói, Tạ Luật đột nhiên dừng bước, “Tới rồi.”

Thẩm Ý Miên theo ánh mắt y nhìn sang, cách mười trượng đã thấy cửa lớn mở rộng, trải ra từng viên gạch lát kim thạch sáng loáng, hai bên còn trưng bày tượng chim bay cá nhảy điêu khắc tinh xảo, Thành chủ phủ xa hoa lãng phí chẳng kém gì hoàng cung, tráng lệ huy hoàng.

Cậu nhất thời nhìn ngây người, đến mức có người bước đến trước mặt cũng không phát hiện.

Một người hầu dung mạo thanh tú khom lưng hành lễ, giọng điệu ôn hòa thong thả: “Cung nghênh chư vị tiên trưởng Yên Sơn, Đường thành chủ đã chờ trong phủ từ lâu, xin mời theo ta.”

Thành chủ Huyền Âm thành tên Đường Quân Thải, nữ nhi của ông ta là Đường Trì Dao. Điểm này Thẩm Ý Miên từng thấy trong nội dung nhiệm vụ.

Tiến vào trong phủ Thành chủ, Thẩm Ý Miên chưa kịp nhìn kỹ đã bị choáng ngợp bởi cảnh trí xa hoa quý giá trước mắt. Người hầu thị nữ đi lại như nước chảy không ngớt, trong phủ bất kể là trang sức, vật dụng đều bằng vàng bạc ngọc thạch, đến cả một miếng gạch dưới chân cũng xa xỉ vô cùng.

Người hầu dẫn bọn họ vào đại sảnh, Thẩm Ý Miên ngẩng đầu nhìn lên liền thấy một lão giả tóc bạc râu bạc, tuổi già nhưng thần thái nghiêm nghị, ngay ngắn ngồi trên ghế gỗ đàn. Hiển nhiên đây chính là Đường Quân Thải.

Bên cạnh ông ta còn có hai tu sĩ hộ vệ, tu vi sâu không thể dò, nhưng Thẩm Ý Miên có thể mơ hồ đoán ra thực lực tuyệt đối vượt xa cậu.

“Chư vị tiểu tiên trưởng, mời ngồi.” Đường Quân Thải thấy họ tiến vào liền vội vàng đứng lên, vung tay áo. Bọn thị nữ lập tức bưng đồ ăn nối đuôi nhau dâng lên. Ông ta vừa ân cần xoa tay, vừa nói, giọng lộ vẻ gượng gạo: “Rốt cuộc mong được các vị đến, ta sẽ không câu nệ lễ nghi nữa, trước đem ngọn nguồn sự tình nói rõ. Xin các tiểu tiên trưởng nhất định phải bắt ra hung thủ đã hại chết ái nữ của ta!”

“Ba ngày trước, hôm đó là sinh nhật Trì Dao. Hung thủ nửa đêm lẻn vào phủ, con gái đáng thương của ta…bị hại chết!”

Ông ta càng nói càng kích động, nước mắt từng giọt rơi xuống. Vốn dĩ ngày thường hô mưa gọi gió, giờ phút này thành chủ Huyền Âm thành chỉ còn là một phụ thân mất con, “Dao Nhi vừa mới cập kê, đến tột cùng là tạo cái nghiệt gì mà phải chịu nỗi oan này……”

Người đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh, Thẩm Ý Miên trong lòng chấn động, không khỏi nhớ đến ba mẹ mình ở một thế giới khác.

Ở thế giới đó, cậu đã chết.

Ba mẹ cậu làm sao mà chịu đựng được?

“Có thể lẻn vào phủ buổi đêm, lại chính xác tìm được nữ nhi của ngươi, nói không chừng hung thủ đã từng ở trong này.” giọng Tạ Luật điềm tĩnh, “Nên điều tra toàn bộ người đã ra vào Thành chủ phủ trong ba ngày qua.”

Đường Quân Thải lau đi nước mắt, bỗng nhiên sắc mặt trở nên âm trầm, lạnh giọng: “Ta biết là ai. Chỉ là tên hung thủ kia đến nay vẫn nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật. Với bản lĩnh của ta, căn bản không thể giết nổi hắn!”

Nghe vậy, Tô Duẫn Nịnh không nhịn được lên tiếng: “Là ai?”

“Hắn là một ma tu!” Đường Quân Thải nghiến răng nghiến lợi, “Súc sinh đó từng là hộ vệ bên cạnh Dao Nhi, pháp lực cao cường, không biết vì sao tẩu hỏa nhập ma. Ta đoán là vì hắn từ lâu đã thèm muốn Dao Nhi, nhưng Dao Nhi chướng mắt hắn, nên hắn mới ra tay ác độc!”

Tô Duẫn Nịnh híp mắt, lạnh lùng nói: “Loại ma tu vô năng hèn hạ đích thực có thể làm ra chuyện như vậy.”

Đường Quân Thải rơi lệ đầy mặt, bỗng từ ghế đứng dậy loạng choạng quỳ xuống đất: “Ngày mai Dao Nhi hạ táng, ta thật lo lắng tên súc sinh kia sẽ đến quấy rối báo thù. Nếu để nó phá hỏng tang sự của Dao Nhi, ta dưới suối vàng còn mặt mũi nào gặp lại con bé đây. Xin các vị tiểu tiên trưởng, nhất định phải bắt lấy hung thủ, báo thù cho Dao Nhi.”

Nghe xong toàn bộ sự tình, Tạ Luật trầm mặc hồi lâu rồi bình tĩnh nói: “Xin thành chủ giao cho ta bức họa người kia. Tô Duẫn Nịnh, ngươi cùng Tả Yến ở lại phủ Thành chủ bảo hộ Đường thành chủ. Ta cùng sư huynh đi tìm tung tích ma tu.”

“Cái gì?”

Tô Duẫn Nịnh và Tả Yến đồng loạt kinh ngạc thốt lên.

Tả Yến không chút do dự phản đối, trong mắt nhìn về phía Tạ Luật thoáng hiện cảnh giác: “Tạ Luật, ta muốn ở bên sư huynh.”

Tô Duẫn Nịnh càng thêm bực bội, đột nhiên đứng dậy bước tới trước mặt bọn họ: “Dựa vào cái gì để ngươi quyết định, ta không đồng ý!”

“Tạ Luật, nếu không thì ngươi cùng Duẫn Nịnh đi, ta sẽ không đi……” Thẩm Ý Miên căn bản không muốn đi bắt ma tu cùng Tạ Luật, vừa nghe đã thấy nguy hiểm.

Tạ Luật dường như đã đoán trước, nắm lấy cổ tay Thẩm Ý Miên kéo về phía mình: “Sư huynh không có pháp bảo tự vệ, cho nên ta nhất định phải dẫn hắn theo.”

Dừng một chút, y liếc mắt nhìn Thẩm Ý Miên, hạ giọng chỉ để hai người nghe thấy: “Nếu ma tu xuất hiện, ngươi cảm thấy Tô Duẫn Nịnh hay Tả Yến sẽ bảo hộ ngươi?”

“Lời này… cũng có đạo lý.” Thẩm Ý Miên nhìn hai người đối diện, rồi lại nhìn Tạ Luật, nuốt nuốt nước miếng: “Ta đi theo ngươi thì hơn.”

Nghe được đáp án, đuôi lông mày Tạ Luật thoáng giãn, dung nhan như tuyết khẽ nở, y nhẹ buông tay Thẩm Ý Miên: “Được, cứ vậy đi.”

Tô Duẫn Nịnh còn định mở miệng nói thêm, thì bên cạnh đã vang lên một giọng lạnh lẽo.

“Tạ Luật, ta muốn đi cùng.”

Tả Yến chăm chú nhìn bọn họ, gương mặt lạnh băng như băng sương, ánh mắt dừng trên gương mặt Tạ Luật một lát, ẩn chứa ý ép buộc.

Tô Duẫn Nịnh ngây ra, rõ ràng Tả Yến chỉ là đệ tử hoàng giai, vậy mà nàng lại cảm thấy từ trên người hắn có một cỗ uy áp mơ hồ.

Tạ Luật dường như không nghe thấy, nhận lấy bức họa rồi kéo Thẩm Ý Miên xoay người rời đi, chỉ trước khi đi thấp giọng dặn: “Duẫn Nịnh sư muội, Tả sư huynh nhờ ngươi.”

Đây là lần đầu tiên Tô Duẫn Nịnh nghe y gọi mình thân mật như vậy, gương mặt nàng lập tức ửng hồng, những lời định nói ban đầu đều quên sạch: “Chuyện nhỏ thôi, cần gì khách khí.”

“Tạ Luật! Sư huynh!” Tả Yến định đuổi theo, lại bị Tô Duẫn Nịnh đè vai giữ lại.

“Ngươi muốn đi đâu, đừng đi gây thêm phiền cho Tạ Luật.” Giọng Tô Duẫn Nịnh lạnh lùng, không chút khách khí.

Tả Yến chỉ có thể trơ mắt nhìn Thẩm Ý Miên theo bên cạnh Tạ Luật rời đi, trong đáy mắt lóe lên một tia lệ khí dày đặc.

Nếu là trước kia, Tạ Luật tuyệt đối sẽ không dám trái ý hắn.

Ra khỏi Thành chủ phủ, Thẩm Ý Miên nhớ đến bộ dáng ủy khuất của Tả Yến khi nãy, nhỏ giọng hỏi: “Duẫn Nịnh thật sự sẽ chăm sóc Tả Yến chứ?”

“Hắn có pháp bảo hộ thể, cho dù không ai chiếu cố cũng sẽ không sao.” Tạ Luật đáp qua loa, rồi bất chợt dừng lại trước một quầy kẹo đường.

Nghe vậy, Thẩm Ý Miên cũng gật gù, rồi nhìn theo ánh mắt Tạ Luật về phía quầy, thấy bày đủ loại kẹo mạch nha: có hình búp bê, hình chó con, còn có nguyên bảo… Mỗi cái đều sinh động như thật. Cậu tò mò hỏi: “Ngươi muốn ăn à?”

Tạ Luật liếc cậu một cái, kiên nhẫn giải thích: “Quầy này gần Thành chủ phủ nhất, nếu muốn tìm hung thủ thì trước tiên phải tìm được người có khả năng từng gặp hắn, cũng chính là nhân chứng.”

Thẩm Ý Miên ngạc nhiên: “Thì ra là vậy, ngươi còn có cả biện pháp tróc hung thủ trong cơ sở dữ liệu sao?”

“Không phải, chỉ là phim trinh thám diễn như thế.”

“……” Cậu còn tưởng là thao tác gì cao cấp lắm chứ.

Chủ quầy thấy họ, vội vã bước lên: “Mua kẹo đường đi? Cả Huyền Âm thành này, kẹo nhà ta là ngon nhất!”

Ra ngoài phải lễ nghĩa, lời khách sáo không thể thiếu.

Tạ Luật thong dong tháo túi tiền bên hông Thẩm Ý Miên, rút mấy đồng đưa cho chủ quầy: “Cho hai cái.”

Thẩm Ý Miên giật mình, vội đoạt lại túi tiền, nghiến răng: “…… Ngươi không có tiền sao?”

“Không mang túi tiền.” Mặt Tạ Luật không biến sắc, giọng điềm nhiên: “Sư huynh mời khách, cũng là chuyện thường tình.”

Thẩm Ý Miên hít sâu một hơi, lười cãi, nhét túi tiền vào trong áo, ngẩng đầu nói với chủ quầy: “Cho ta một con chó con.”

“Tiểu tiên trưởng quả thật có mắt nhìn!” Chủ quầy cười hớn hở, tháo xuống một con kẹo mạch nha hình chó con: “Con chó con này bán chạy nhất, trên mông còn có thể viết chữ, ngài muốn viết gì?”

Thẩm Ý Miên hứng thú ngắm nghía, lại liếc mắt nhìn Tạ Luật: “Viết hai chữ Tạ Luật đi.”

Hành vi trả thù ấu trĩ của nhân loại .

Tạ Luật không nói một lời, chỉ yên lặng nhìn quán chủ cầm tiểu đao khắc lên thân kẹo, lạch tạch hai nhát đã khắc xong chữ, đưa con chó con cho Thẩm Ý Miên.

“Ta cũng muốn một con.”

Ánh mắt Thẩm Ý Miên lập tức cảnh giác, vội vàng tiến lên uy h**p: “Ngươi dám khắc tên ta thì xong đời với ta!”

Tạ Luật rũ mắt nhìn cậu, gương mặt trắng nõn thanh tú kề sát vô cùng gần, đôi môi mím chặt đến mức nhợt trắng, mang theo ý tức giận, khiến người ta muốn duỗi tay chọc thử một chút.

Y hơi cúi người, mắt nhìn thẳng vào Thẩm Ý Miên, nhẹ giọng: “Ta không khắc tên, ngươi có chút suy bụng ta ra bụng người rồi.”

Thẩm Ý Miên: “…… Thật không?”

Ừ thì, AI làm sao hiểu được mấy thú vui ác độc của con người.

Ngay sau đó, cậu nghe Tạ Luật điềm nhiên nói: “Làm phiền, ta muốn một con hồ ly, thoạt nhìn không được thông minh cho lắm.”

Thẩm Ý Miên: ?

Cậu nghiến răng, suýt chút nữa mắng y một trận, nhưng lại không dám để lộ thân phận hồ yêu của mình, đành phải tạm nhịn: “Ngươi chờ đó.”

Tạ Luật hơi híp mắt, bình thản nhận lấy con hồ ly nhỏ làm bằng đường từ tay chủ quán.

Tay nghề củachủ quán. quả thực xuất sắc, con hồ ly tròn vo béo mũm mĩm, không phải vẽ đôi mắt sắc bén mà là mắt hạnh trong trẻo, móng vuốt còn cầm một hạt dưa, dáng vẻ đang suy nghĩ xem phải dùng cái miệng nhỏ thế nào để cắn, cái đuôi cong lại phía sau, giống như một chiếc ghế nhỏ để nó dựa vào, trông cực kỳ đáng yêu.

Tạ Luật nhìn nó bình tĩnh một hồi lâu, thế nhưng lại nảy sinh ý nghĩ muốn học thử tay nghề này.

Ngay cả Thẩm Ý Miên cũng nhìn mà vô cùng kinh ngạc, không nhịn được đưa tay định lấy để ngắm kỹ hơn, lại bị Tạ Luật né đi.

“Keo kiệt! Đó là ta bỏ tiền mua cho ngươi, nhìn một cái thì sao chứ?” Thẩm Ý Miên giận dữ, dậm mạnh một cái lên chân y.

Đáng tiếc, Tạ Luật chẳng hề cảm thấy đau. Y nhéo con hồ ly nhỏ, ngắm nghía một lát, sau đó quay sang nhìn Thẩm Ý Miên: “Sư huynh thích thì có thể mua thêm một cái nữa.”

Cái chuyện này cậu tuyệt đối không làm.

Thẩm Ý Miên đành chịu, dứt khoát nhìn về phía con chó con trong tay mình có khắc tên Tạ Luật, híp mắt, răng rắc cắn một ngụm đứt mất cái đuôi: “Ngươi đừng có chọc ta mãi, nếu không đây chính là kết cục.”

Tạ Luật lặng lẽ nhìn con chó con tội nghiệp mất đi cái đuôi, sau một lúc lâu, bỗng nhiên cúi đầu l**m một cái lên con hồ ly nhỏ trong tay.

“!!” Thẩm Ý Miên hoảng hốt nhìn y, cả người lập tức thấy ngứa ngáy khó chịu, như thể bị dính bẩn: “Ngươi cố tình ghê tởm ta đúng không?”

“Không có, sư huynh đừng nghĩ nhiều. Ta chỉ là muốn ăn thôi.” Tạ Luật mặt không đổi sắc, lại l**m thêm một cái nữa, vị ngọt lan ra, nhìn thấy Thẩm Ý Miên tức đỏ mặt muốn giật lấy, y liền đè đầu cậu xuống, nghiêm túc nói: “Đừng nháo, chúng ta còn có chính sự phải làm. Vị lão bản, xin hỏi ngài có từng thấy qua người này chưa?”

Y dời đề tài một cách trơn tru, khiến Thẩm Ý Miên muốn nổi bão mà cũng chẳng biết ra tay thế nào, đành phải lấy từ trong ngực ra bức họa Thành chủ đưa.

Chủ quán nhận lấy, nhìn kỹ rồi lắc đầu: “Mấy hôm trước cũng có người đến hỏi, nhưng ta thật sự chưa từng thấy qua người này.”

Ma tu kia có tướng mạo rất đặc biệt, trên mặt có một vết bớt đỏ vô cùng dễ nhận ra, nếu từng gặp qua thì tuyệt đối không thể quên.

Thẩm Ý Miên vốn đã đoán được sẽ là kết quả này, chuẩn bị bỏ kẹo đi để rời đi, lại nghe Tạ Luật thản nhiên hỏi: “Chưa từng gặp qua?”

“Đương nhiên.” Chủ quán đáp không chút do dự.

Nghe vậy, Tạ Luật thong thả nói: “Hắn vốn là hộ vệ trong Thành chủ phủ, ngươi ngày ngày bày quán ở đây, sao lại chưa từng gặp qua?”

Bước chân Thẩm Ý Miên vốn định rời đi chợt khựng lại, cậu xoay người: “Đúng đó, ngươi sao có thể chưa từng gặp qua, thử nhớ lại kỹ hơn đi?”

Chủ quán gãi đầu, vẻ mặt ngờ vực: “Ta thật sự chưa thấy qua người này. Ngài cũng biết, ta nặn kẹo đường toàn dựa vào đôi mắt này, hễ gặp qua một lần, ta đều có thể nặn lại y như thật.”

Lời vừa dứt, Tạ Luật đè vai Thẩm Ý Miên, rồi thò tay vào trong áo cậu lôi ra túi tiền nặng trĩu, đặt mạnh xuống bàn: “Vậy phiền ngươi đem toàn bộ những người ba ngày trước ngươi từng ấn tượng, đều nặn lại cho ta.”

Thẩm Ý Miên: “?? Ngươi không để yên nữa hả?”