Long Ngạo Thiên Sư Đệ Là AI Hình Người

Chương 19: hỏa nếu là chỉ có hắn cùng Thẩm Ý Miên hai người thì tốt rồi.

“Ngươi đối với Thẩm Ý Miên tốt, thật sự chỉ bởi vì hắn là sư huynh ngươi?” Tô Duẫn Nịnh khó hiểu hỏi, “Chẳng lẽ trong sư môn ngươi chỉ có mỗi mình hắn là sư huynh?”

“Ân, những sư huynh khác đều đã ch·ết.”

Nghe y nói vậy, Tô Duẫn Nịnh khẽ thở phào, ít nhất nàng biết Tạ Luật đối tốt với Thẩm Ý Miên không phải vì thích cậu.

Tâm tình nàng lập tức tốt hơn nửa phần, liền chậm rãi giải thích: “Kỳ thật rất đơn giản, hôm nay ngươi khiến hắn giận, chỉ vì một lý do nho nhỏ thôi.”

Tạ Luật không nhìn nàng, nhưng hàng mi khẽ run.

“Ngươi đối với Tả Yến quá tốt, vượt qua cả đối với Thẩm Ý Miên. Ta hồi nhỏ cũng từng như thế.” Tô Duẫn Nịnh nhún vai, “Rõ ràng ta mới là người quen trước, ta cho rằng chúng ta quan hệ thân thiết nhất, nhưng nàng lại cùng người khác trở thành bạn tốt hơn, trong lòng khó chịu là chuyện bình thường. Chỉ cần nghĩ thông suốt thì chẳng còn gì.”

Đầu ngón tay Tạ Luật khẽ co lại, cẩn thận rà soát từng câu mình đã nói hôm nay. Đột nhiên, trong óc y dừng lại ở cảnh đưa vòng cổ Tụ Ngọc cho Tả Yến, mà trong bức cảnh ấy, thần sắc Thẩm Ý Miên vừa kinh ngạc lại vừa có chút mất mát.

Y thoáng hoảng hốt, thì nghe Tô Duẫn Nịnh nói tiếp: “Bất quá, cũng không loại trừ khả năng khác.”

“Khả năng gì?”

Tô Duẫn Nịnh hạ giọng, ghé sát tai Tạ Luật: “Có lẽ hắn cũng giống ta, ái mộ ngươi.”

Thần sắc Tạ Luật bỗng cứng lại, gần như theo bản năng phản bác: “Không có khả năng.”

Thẩm Ý Miên sẽ không thích y, chỉ biết thích Tả Yến. Đây là cài đặt của nguyên tác, cũng là sứ mệnh của y khi bước vào thế giới này. Lệnh từ trên giao xuống, y sẽ nghiêm khắc chấp hành, tuyệt đối không cho phép sai lệch dù chỉ nửa điểm.

Nói xong, Tạ Luật lập tức đứng dậy, không quay đầu lại mà rời đi.

Kỳ quái, Tô Duẫn Nịnh nhìn bóng lưng Tạ Luật, lại mơ hồ cảm thấy có chút dáng vẻ chạy trối ch·ết.

Đêm xuống.

Thẩm Ý Miên ôm chăn đệm của mình, tùy tiện trải ra dưới ánh trăng, chui vào trong ổ chăn.

Mới nằm xuống, Tả Yến đã ngồi xổm cạnh cậu, ngạc nhiên nói: “Sư huynh đi làm nhiệm vụ mà chuẩn bị chu toàn như vậy, ngay cả chăn đệm cũng mang theo.”

Thẩm Ý Miên ló đầu ra khỏi chăn, liếc hắn: “Chẳng lẽ ngươi muốn nói ngươi không mang, rồi lại định chen chăn ta?”

Tả Yến nhịn không được bật cười: “Sư huynh, ngươi thật hiểu ta.”

“Đi đi đi,” Thẩm Ý Miên hừ một tiếng, “ta mới không ngủ chung ổ với ngươi. Ngươi ngồi thiền tu luyện đi, một đêm trôi qua rất nhanh.”

Nghe vậy, Tả Yến mím môi, cúi người ghé sát tai cậu: “Nhưng ta vẫn còn đang bị thương.”

Thân thể Thẩm Ý Miên khựng lại, quay đầu nhìn hắn: “Ngươi đây là b·ắt c·óc đạo đức đấy, biết không?”

Tả Yến chẳng hiểu, chỉ mơ hồ cảm giác bị mắng, nhỏ giọng: “Sư huynh không thương ta.”

“……” Thẩm Ý Miên lặng thinh, cuối cùng bất đắc dĩ ngồi dậy, “Cho ngươi ngủ là được chứ gì.”

Tả Yến thoáng sững người, liền nắm lấy cổ tay cậu: “Vậy còn ngươi?”

“Ta đi tu luyện.” Thẩm Ý Miên nhét hắn vào ổ chăn, cẩn thận kéo góc chăn cho gọn, khẽ dặn: “Ngủ đi, ta với Tạ Luật và Duẫn Nịnh đều gác đêm bên ngoài.”

Chiếc chăn nhỏ hẹp, lại ấm áp, dường như còn vương lại nhiệt độ cơ thể Thẩm Ý Miên, phảng phất một hương vị nhu hòa bao bọc lấy.

Tả Yến hoảng hốt nhìn theo bóng dáng Thẩm Ý Miên rời đi, nhẹ nhàng ngửi lấy mùi hương mơ hồ còn vương lại trên chăn — một hương vị an tâm và ấm áp chưa từng có.

Chưa bao giờ có ai đối xử dịu dàng với hắn như thế.

Ánh mắt hắn khẽ lay động, cẩn thận kéo chăn lại cho thật ngay ngắn.

Một đêm trôi qua.

Thẩm Ý Miên tựa người vào cột hành lang trong miếu ngủ được nửa đêm, tỉnh dậy thì toàn thân đau nhức, giống như bị người đánh mười mấy quyền.

“Sư huynh, ngươi tỉnh rồi?” Giọng nói của Tả Yến bỗng vang bên tai.

Thẩm Ý Miên giật mình, nghiêng đầu nhìn, thấy Tả Yến ngồi ngay cạnh mình, trong tay còn cầm một quyển sách, không biết đã ngồi đó bầu bạn bao lâu.

Lúc này cậu mới phát hiện trên người mình có chăn đắp, chắc hẳn là Tả Yến phủ cho. Thẩm Ý Miên xoa xoa thái dương, cất giọng khàn khàn: “Những người khác đâu?”

Tả Yến đưa áo ngoài cho cậu, thấp giọng đáp: “Mọi người đang đợi ngươi.”

Thẩm Ý Miên trợn to mắt, vội vàng ngồi bật dậy mặc quần áo: “Đợi bao lâu rồi, sao không gọi ta dậy?”

“Không sao, vốn cũng không vội.”

Cậu hấp tấp kéo Tả Yến ra cửa miếu, thấy Tạ Luật cùng Tô Duẫn Nịnh đã tìm được một bộ bàn cờ, cả hai đang say sưa đánh cờ, chuyên chú đến mức không buồn để ý đến xung quanh.

Thẩm Ý Miên đến gần, tuy không hiểu cờ nhưng nhìn sắc mặt là biết, Tô Duẫn Nịnh cau chặt mày liễu, ngón tay kẹp quân cờ mãi không rơi xuống, rõ ràng tình thế chẳng mấy sáng sủa.

Cậu im lặng, khẽ vỗ vai nàng coi như an ủi.

Rảnh rỗi mà đi đánh cờ với AI, chắc chắn chẳng thắng nổi.

Thấy cậu tới, Tô Duẫn Nịnh lập tức đứng dậy, giọng có chút gấp gáp: “Ngươi cuối cùng cũng tỉnh, chúng ta mau đi thôi.”

“Xin lỗi sư muội, làm muội chờ lâu,” Thẩm Ý Miên khách khí đáp, ánh mắt vô tình lướt qua Tạ Luật bên cạnh nàng. Thiếu niên rũ mắt đứng yên, chẳng buồn chào hỏi cậu.

Đúng là tên người ch·ết, nhìn thấy người cũng không biết chào.

Thẩm Ý Miên giơ tay vỗ mạnh lên vai y, thấp giọng nói: “Sớm, sư đệ.”

Một đêm trôi qua, tâm trạng cậu đã sớm bình ổn. Vốn dĩ chuyện cũng chẳng có gì, vòng cổ kia vốn là của Tạ Luật, y muốn cho ai thì cho.

Hơn nữa, giận dỗi với một AI nghe ra cũng thật ngốc nghếch.

Tạ Luật dường như không ngờ cậu sẽ chủ động lên tiếng, khẽ khựng lại, sau đó lạnh nhạt: “Sớm.”

Thẩm Ý Miên đã quen với cái thái độ nửa sống nửa ch·ết này của y, đeo chiếc bọc nhỏ đầy pháp bảo lên lưng, lặng lẽ đi theo sau mọi người.

Cả nhóm tiến về Huyền Âm Thành.

Khác với lần trước ở Vân Hòe Thành, Huyền Âm Thành không phải bị ma tu chiếm cứ, mà là do thành chủ cầu viện Yên Sơn đệ tử tới để tìm và tiêu diệt h·ung th·ủ đã giết con gái mình.

“Bắt một h·ung th·ủ mà cũng cần mời đệ tử thiên giai?” Thẩm Ý Miên khó hiểu hỏi.

Tô Duẫn Nịnh liếc cậu một cái, kiên nhẫn giải thích: “H·ung th·ủ là ma tu, dĩ nhiên cực kỳ khó đối phó, nên mới cần chúng ta tới.”

Chỉ là, e rằng thành chủ không ngờ lần này lại có tận hai đệ tử thiên giai tới.

Tả Yến phe phẩy chiếc quạt xếp nâu nhạt, chậm rãi mở miệng: “Huyền Âm Thành là một trong năm cổ thành lớn, đất đai màu mỡ, dân phong phú quý, giàu có nhất thiên hạ. Đừng nói mười đệ tử thiên giai, có tiền là có thể mời được hết.”

Thì ra là vậy, có tiền thì quỷ cũng sai khiến được, ở đâu cũng thế.

Đến gần Huyền Âm Thành, tường thành cao ngất che gần hết tầm mắt. Phù điêu pháp văn, bạch ngọc khảm dày đặc, đúng lúc chính ngọ, ngói lưu ly phản chiếu ánh sáng lộng lẫy, ngay cả cổng thành lớn cũng được chạm khắc cầu kỳ, so với Yên Sơn cũng chẳng kém cạnh.

Thẩm Ý Miên có cảm giác như người nhà quê lần đầu vào thành, chênh lệch giữa Huyền Âm Thành và Vân Hòe Thành quả thật không phải nhỏ.

Binh lính thủ thành khoác giáp bạc, từng người nghiêm ngặt kiểm tra bá tánh vào thành. Xem ra h·ung th·ủ còn chưa bắt được, toàn thành đang giới nghiêm.

Tô Duẫn Nịnh đưa ra thiệp mời của thành chủ, binh lính chỉ thoáng nhìn liền vội vàng cung kính đưa cả bọn tiến vào.

“Lát nữa vào thành, không được chạy loạn.” Tô Duẫn Nịnh ôm kiếm đứng thẳng, nghiêm nghị dặn dò Tả Yến và Thẩm Ý Miên, “Lại càng không được làm mấy trò lạ mắt, mất mặt Yên Sơn.”

Thẩm Ý Miên cùng Tả Yến gật đầu lia lịa, thoáng nhìn nhau, không biết ai mới là sư huynh, ai mới là sư muội nữa.

Tô Duẫn Nịnh đối với thái độ của bọn họ vô cùng vừa lòng, lại nhanh chân bước đến bên cạnh Tạ Luật, sóng vai cùng y đi.

Đạo phục của đệ tử Yên Sơn vốn cực kỳ chú mục, bá tánh bốn phía đều nhao nhao quay đầu nhìn, tiếng nghị luận vang bên tai không dứt.

“Đạo phục kia ta nhận ra, là đệ tử Yên Sơn!”

“Nghe nói chỉ có đệ tử thiên giai mới có thể mặc đạo phục màu trắng, mà hai người đi đầu kia đều là thiên giai, tuổi còn trẻ như vậy, quả thật là thiên chi kiêu tử a!”

“Không chỉ vậy, hai người kia đúng là trai tài gái sắc, trời sinh một đôi!”

Tô Duẫn Nịnh đem những lời này đều nghe rõ, trên mặt nàng không lộ ra biểu cảm gì, chỉ càng kề sát bên người Tạ Luật hơn, trong lòng lại thêm phần đắc ý.

Chỉ có người như Tạ Luật, mới xứng đôi cùng nàng đi chung một chỗ.

Thính lực Tạ Luật vốn cực tốt, tự nhiên cũng nghe hết những lời nghị luận kia, cảm giác được Tô Duẫn Nịnh tiến sát lại gần, ánh mắt y khẽ nheo lại.

Y nghiêng đầu nhìn sang, liền thấy Thẩm Ý Miên cùng Tả Yến đi phía sau, hai người khe khẽ nói nhỏ cái gì đó, còn thấp giọng cười trộm.

Ánh mắt Tạ Luật dần dần trầm xuống, đột nhiên vươn tay túm Thẩm Ý Miên từ bên cạnh Tả Yến kéo lại.

Thẩm Ý Miên vừa cùng Tả Yến nói chuyện hăng say, đột nhiên bị Tạ Luật túm qua, liền ngẩn ra, vẻ mặt mơ hồ, “Chuyện gì vậy?”

Tạ Luật vẫn nhìn phía trước, nhàn nhạt nói: “Ngươi không có vòng cổ hộ thể, ta phải bảo hộ ngươi bên người.”

Nghe vậy, Thẩm Ý Miên nhìn trái nhìn phải, khó hiểu nói: “Bây giờ cũng không có nguy hiểm mà?”

“Nói không chừng h·ung th·ủ liền ẩn nấp giữa bá tánh.” Tạ Luật bình tĩnh mở miệng, lời lẽ chính đáng, “Ngươi cách ta quá xa, ta không cách nào bảo hộ ngươi. Cho nên từ giờ trở đi, ngươi nhất định phải giữ khoảng cách trong vòng một mét với ta.”

Thẩm Ý Miên: “? Gần vậy, ta leo lên người ngươi luôn cho rồi?”

Tạ Luật ngắn ngủi trầm mặc một lát, mới thấp giọng nói: “Cũng được.”

“……” Thẩm Ý Miên không nhịn được cười, có lúc cậu thật sự không hiểu nổi trong đầu Tạ Luật rốt cuộc nghĩ gì, “Ngươi không thấy mất mặt thì ta cũng còn ngại thay ngươi đây.”

“Ngày hôm qua ta đưa vòng cổ cho Tả Yến, ngươi có phải hay không……” Tạ Luật rũ mắt nhìn cậu, tựa như muốn nói điều gì, còn chưa dứt lời, giữa hai người bỗng chen vào một cái đầu.

“Đang nói chuyện gì đó?”

Tả Yến mỉm cười nhìn về phía Tạ Luật, nhưng trong mắt lại chẳng có lấy nửa phần ý cười, giọng lạnh băng: “Cũng để ta nghe một chút?”

Tạ Luật khẽ mím môi, quay đầu đi: “Không nói gì cả.”

Tả Yến liền ôm lấy cánh tay Thẩm Ý Miên, giọng điệu dường như có chút ủy khuất: “Gần đây ta không nói gì mà sao các ngươi lại xa lánh ta?”

Thẩm Ý Miên duỗi tay búng mạnh lên trán hắn một cái, hừ nhẹ: “Nói bậy gì đó, ai dám xa lánh ngươi, rõ ràng tối qua là có người đem ta từ trong ổ chăn kéo ra ngoài kia mà.”

“Ta nào có, đó là sư huynh ngươi tự nguyện nhường cho ta!” Tả Yến làm như bị oan ức cực lớn, vừa xoa trán vừa vô tình đẩy Tạ Luật ra xa một chút, “Sư huynh nếu giận ta, đêm nay ta để ngươi ngủ lại cũng được?”

Thẩm Ý Miên liền rút cánh tay khỏi ngực hắn, híp mắt: “Hạt châu bàn tính sắp đóng băng trên mặt ta rồi, tối nay ngươi càng xa càng tốt.”

Tả Yến liền phụt cười, “Ta không đi, dù sao sư huynh cũng chẳng nỡ đánh ta.”

Nhìn hai người họ thân mật đùa giỡn, Tạ Luật chậm rãi thu hồi tầm mắt, trong đáy mắt một mảnh âm u khó tả.

Ngực y như có một nhúm lửa mỏng manh, mơ hồ không rõ, vô duyên vô cớ mà thiêu đốt.

Y nghĩ nghĩ, nhúm lửa này hẳn gọi là “bực bội”.

Đại khái là bởi vì mỗi lần y định nói chuyện với Thẩm Ý Miên, đều bị Tả Yến chen vào cắt ngang. Tất nhiên, phần bực bội này cũng không ít do công lao của Tô Duẫn Nịnh, người cứ luôn miệng nói mấy đề tài y chẳng hề có hứng thú.

Nếu chỉ có y và Thẩm Ý Miên hai người thôi thì tốt biết mấy.

Một ý niệm vô cớ cứ thế nảy lên trong đầu y.