Long Ngạo Thiên Sư Đệ Là AI Hình Người

Chương 18: giác quan thứ sáu “Không có, không phải, tùy tiện hỏi hỏi.”……

(mười tám)

“Không cần.” Tạ Luật dứt khoát từ chối, “Ta tự mình tìm hiểu.”

Thẩm Ý Miên kỳ quái liếc y một cái, gõ gõ lên đầu y, “Sư tôn dạy ngươi còn không chịu, rốt cuộc ngươi có muốn học không đấy?”

Tạ Luật bắt lấy bàn tay mảnh khảnh ấy kéo xuống, thấp giọng nói: “Ngày mai có nhiệm vụ thiên giai, ta định đi.”

Nghe vậy, tâm tình Thẩm Ý Miên lập tức nặng nề mấy phần, lắp bắp: “Ngươi đi, ta cũng đi.”

“Phần thưởng nhiệm vụ lần này là một viên cực phẩm Thoát Thai Hoán Cốt Đan,” Tạ Luật nhìn chằm chằm cậu, “có thể giúp ngươi tẩy sạch linh căn, lần này ngươi nhất định phải ăn.”

Thẩm Ý Miên không chút do dự: “Đương nhiên, chẳng lẽ thứ tốt như vậy ta còn để cho người khác sao?”

Tạ Luật nhìn cậu thật sâu, hiển nhiên chẳng mấy tin vào lời ấy.

“Quá mức ngây thơ, không phải chuyện tốt, ngươi nên biết ích kỷ một chút. Đây là lời khuyên của ta với tư cách AI, không phải nam chủ.”

Nói xong hắn xoay người định đi, trước khi đi, lại quay đầu nhìn Thẩm Ý Miên vẫn ngồi yên, khẽ thở dài, đưa tay ra:

“Trở về thôi.”

Thẩm Ý Miên nắm lấy tay y đứng dậy, trong miệng còn lầu bầu: “Ta ngày nào đó thật sự……”

Câu nói dở dang, không đầu không đuôi.

Ngày hôm sau.

Trước bảng nhiệm vụ ở Thanh Hoành Điện, đông nghịt các đệ tử thiên giai và Địa giai vây quanh.

Tạ Luật dẫn Thẩm Ý Miên chen vào đám đông, vừa đưa tay định bóc một tờ, liền bị một bàn tay khác đè lại.

“Nhiệm vụ này, ta muốn.” Giọng nói lạnh lùng của thiếu nữ vang lên, rành rọt: “Ngươi đi chọn cái khác.”

Âm thanh rơi xuống, ánh mắt mọi người đều tập trung về phía bọn họ, đa phần đều là xem kịch.

Mi mắt Thẩm Ý Miên giật giật, cảm giác điềm xấu dâng lên, ngẩng đầu nhìn, quả nhiên là Tô Duẫn Nịnh.

Đêm qua nữ chủ bị cự tuyệt, chắc chắn vẫn còn giận. Đây chẳng phải cơ hội tuyệt hảo để thúc đẩy tình cảm giữa hai người sao?

Thẩm Ý Miên vội che miệng Tạ Luật lại, cướp lời: “Nếu chúng ta đều muốn nhiệm vụ này, không bằng cùng nhau đi?”

Nghe vậy, lần đầu tiên Tô Duẫn Nịnh đưa mắt nhìn Thẩm Ý Miên. Nàng hơi ngẩng cằm, quét qua thân đạo bào Địa giai trên người cậu, ánh mắt nheo lại: “Ngươi rút lui đi, loại nhiệm vụ này không đến lượt đệ tử chưa vững chãi làm, quá nguy hiểm.”

Nàng còn lo cậu gặp nguy hiểm, nữ chủ thật đúng là người tốt, hiểu lòng người!

Thẩm Ý Miên ước gì được rời đi, vừa định đồng ý thì cổ tay đã bị Tạ Luật nắm chặt, kéo tay cậu xuống.

“Không được, sư huynh ta nhất định phải đi cùng.”

“Ngươi có phải hay không……” Thẩm Ý Miên suýt buột miệng mắng, “Sao ngươi nhất định phải lôi ta theo bằng được?”

Tạ Luật siết chặt cổ tay cậu, không cho trốn thoát, trầm giọng: “Ngươi chỉ có tham gia nhiệm vụ mới có thể thăng giai, chẳng lẽ ngươi muốn cả đời bị người khinh thường?”

Quan trọng hơn, trong nguyên tác, Thẩm Ý Miên từng liều mạng buộc nam chủ cột chặt với mình, ép y giúp cậu làm nhiệm vụ để lên thiên giai.

Thẩm Ý Miên ỉu xìu. Kỳ thật cậu đúng là rất ghét ánh mắt coi thường của người khác, ở tu chân giới này, kẻ yếu bị chà đạp là lẽ thường.

Thấy Thẩm Ý Miên không chịu rút lui, ánh mắt Tô Duẫn Nịnh càng lạnh, thoáng nhuốm vài phần lửa giận: “Ngươi nhất định muốn đối nghịch với ta sao? Mang theo một phế vật chẳng biết làm gì, thì hoàn thành nhiệm vụ kiểu gì?”

Câu này rõ ràng là nói với Tạ Luật.

Tạ Luật khẽ nhíu mày, lạnh giọng: “Xin ngươi nói chuyện tôn trọng một chút. Sư huynh ta không phải phế vật. Nếu ngươi không đồng ý, thì chọn nhiệm vụ khác.”

Tô Duẫn Nịnh hừ lạnh, ánh mắt quét qua hai người, rồi bỗng nói: “Nếu ngươi khăng khăng muốn mang sư huynh ngươi, vậy ta cũng sẽ mang một người.”

Thấy nàng càng lúc càng giận, Thẩm Ý Miên lo lắng kéo ống tay áo Tạ Luật, dùng giọng chỉ hai người nghe được: “Ngươi nói năng dịu lại chút, đừng hung hăng vậy.”

Tạ Luật liếc cậu, ngữ khí quả nhiên hòa hoãn đi: “Được, ngươi muốn mang ai cũng được, nhưng nửa khắc nữa chúng ta sẽ xuất phát.”

Tô Duẫn Nịnh phất tay áo bỏ đi.

Nửa khắc sau, nàng bước vào Thanh Hoành Điện, giọng mang theo chút đắc ý: “Tạ Luật, có thể xuất phát.”

Tạ Luật cùng Thẩm Ý Miên ngẩng đầu nhìn, lại thấy một gương mặt quen thuộc.

“Thẩm sư huynh, lại gặp mặt.”

Tả Yến mặc đạo phục Hoàng giai, ý cười dịu dàng chào hỏi, sắc mặt vẫn còn nhợt nhạt, thậm chí còn ho khan vài tiếng.

Thẩm Ý Miên kinh ngạc tiến lên đỡ hắn, khó hiểu hỏi: “Sao ngươi lại tới đây?”

“Sư muội nói muốn mang ta cùng nhau làm nhiệm vụ.” Tả Yến từ đầu đến cuối không thèm liếc nhìn Tạ Luật, chỉ cười giới thiệu: “Vị này là sư muội mới nhập môn ở Tiện Nguyệt Phong, Tô Duẫn Nịnh. Ta nghĩ các ngươi đã quen biết rồi.”

Đôi mắt phượng của Tô Duẫn Nịnh khẽ híp, chăm chú quan sát thần sắc ba người bọn họ.

Nàng đã nghe không ít lời đồn trong Tiện Nguyệt Phong. Vị Tả Yến này hình như có chút liên hệ với cả Tạ Luật lẫn Thẩm Ý Miên, nếu cả hai đều thích hắn, vậy chẳng phải nàng có thể thành toàn cho bọn họ sao?

Thẩm Ý Miên cau mày, trầm giọng: “Thương thế của ngươi còn chưa khỏi hẳn, sao có thể ra ngoài làm nhiệm vụ? Cho dù khỏi hẳn thì nhiệm vụ này cũng quá nguy hiểm!”

Tả Yến như đứa trẻ phạm lỗi, khẽ kéo góc áo cậu, nhỏ giọng: “Sư huynh, xin lỗi, ta chỉ muốn cùng ngươi làm nhiệm vụ thôi.”

Thẩm Ý Miên nhất thời không biết nên nói gì, do dự rất lâu, rốt cuộc quay sang nhìn Tạ Luật: “Phải làm sao đây, ngươi có thể đồng ý cho hắn đi cùng không?”

Ánh mắt Tạ Luật lạnh nhạt lướt qua Tả Yến, rõ ràng nhìn thấy ý cảnh cáo trong mắt đối phương. Y khẽ nheo mắt, cuối cùng không từ chối: “Có thể.”

“Sư huynh, đi thôi.”

Thấy Tạ Luật đồng ý cho Tả Yến tham gia, sắc mặt Tô Duẫn Nịnh càng u ám, lập tức kéo Tả Yến đi.

Thực ra trong đội có đến hai đệ tử Thiên giai, Thẩm Ý Miên cảm thấy yên tâm hơn nhiều, người đông một chút cậu cũng bớt sợ.

Trước khi xuất phát, Tạ Luật tháo vòng cổ Tụ Ngọc xuống, ánh mắt lướt qua gương mặt Tả Yến.

Theo lý, pháp bảo này phải đưa cho Tả Yến, vì trong cốt truyện thân phận của hắn quan trọng gấp trăm lần Thẩm Ý Miên, tuyệt đối không thể xảy ra sơ sót. Nhưng giờ quan hệ giữa y và Thẩm Ý Miên càng lúc càng tốt, chiếc vòng này cũng luôn ở trên người cậu…

Chỉ thoáng do dự, cuối cùng Tạ Luật vẫn đưa vòng cổ đến trước mặt Tả Yến: “Mang cho tốt.”

Thẩm Ý Miên sững sờ, không ngờ Tạ Luật lại đưa vòng cho Tả Yến.

Trong lòng cậu bỗng thấy hụt hẫng, ê ẩm khó nói rõ. Giống như người bạn thân nhất bỗng đối xử tốt hơn với kẻ khác, cảm giác khó chịu len lén dâng lên.

Tả Yến ngoan ngoãn nhận lấy, đeo lên cổ, khách sáo nói lời cảm ơn.

Bầu không khí trở nên căng cứng. Tô Duẫn Nịnh xem kịch đến hứng thú, nhịn không được trào phúng: “Ngươi thật đối xử tốt với sư huynh ta. Nhưng mà, ngươi đưa pháp bảo cho hắn, vậy sư huynh ngươi thì sao?”

Thẩm Ý Miên buồn bực, nắm chặt tay áo, nhỏ giọng: “Ta không cần cũng chẳng sao.”

Tạ Luật đã cho cậu một nhẫn trữ vật đầy nội đan, cậu luyện hóa hơn mười viên, tu vi tăng vọt. Dù chưa thể so với Địa giai, nhưng ít ra cũng đứng vững ở Huyền giai.

Cậu có thể dựa vào chính mình cũng được.

Tạ Luật kéo Thẩm Ý Miên ra phía sau, giọng nhạt: “Chỉ cần sư huynh không rời ta nửa tấc, sẽ không sao.”

Đó là phương án an toàn nhất y tính toán ra.

Y sẽ bảo vệ Thẩm Ý Miên, còn Tả Yến có vòng cổ Tụ Ngọc là đủ.

Tô Duẫn Nịnh khẽ cười, lộ vẻ mỉa mai: “Chỉ mong ngươi làm được.”

Tạ Luật định nắm tay Thẩm Ý Miên để ngự kiếm, nhưng còn chưa chạm vào thì cậu đã khéo léo né tránh.

Ngón tay y khựng lại trong không trung, sững sờ nhìn Thẩm Ý Miên đi thẳng đến bên cạnh Tả Yến, cười nói:

“Sư đệ, kiếm rỉ sắt của ta không dùng được, hai ta cùng chung một kiếm nhé.”

Tả Yến vui vẻ đồng ý, kéo cậu lên, còn đặt tay cậu lên hông mình, ý cười càng sâu: “Sư huynh, ôm chặt ta.”

Ánh mắt Tạ Luật dần u ám, mím môi không nói gì.

Bốn người ngự kiếm phi hành, bay ngàn dặm đến nơi làm nhiệm vụ.

La Bàn Sơn, ngôi miếu cũ.

Quạ đen vỗ cánh bay, trong rừng côn trùng kêu rả rích, ban ngày mà dưới tán cây rậm rạp vẫn âm u quỷ dị.

Tối nay bọn họ sẽ ngủ lại đây.

Thẩm Ý Miên vừa bước vào miếu, một mùi bụi bặm cũ kỹ xộc tới khiến cậu hắt xì hai cái liền.

“Tối nay chỉ có thể nghỉ ở đây. Phía trước nữa chính là thành trì bị Ma tộc chiếm cứ.” Tạ Luật coi ngôi miếu này là chỗ an toàn cho Thẩm Ý Miên và Tả Yến, nên mới chọn dừng lại đây.

Suốt dọc đường, cơn giận của Tô Duẫn Nịnh đã vơi bớt, sắc mặt cũng không còn lạnh lùng, thậm chí còn hào phóng chia cho Thẩm Ý Miên và Tả Yến một ít điểm tâm nàng mang theo.

Trong ngôi miếu cũ, lửa trại bùng cháy sáng rực, bốn người ngồi vây quanh vừa sưởi vừa chia nhau điểm tâm.

“Các ngươi chia nhau ăn đi.”

Tô Duẫn Nịnh nói vậy, nhưng ánh mắt lại dừng trên người Tạ Luật, rõ ràng là muốn tìm cách hòa hoãn quan hệ với y.

Thẩm Ý Miên ngẩn ngơ nhận lấy điểm tâm, bẻ một miếng nhỏ, rồi đưa phần còn lại cho Tả Yến.

Bánh điểm tâm được chia đều, hương vị ngọt ngào, như thể mới ra lò buổi sáng nay, vẫn còn phảng phất hơi ấm.

“Sư huynh, ta cũng biết làm điểm tâm.” Tả Yến ghé sát bên tai Thẩm Ý Miên, giọng nói dịu dàng, “Ngươi thích ăn cái gì, lần sau ta làm cho ngươi.”

Hơi thở nóng ẩm phất qua vành tai, ngứa ngáy khiến Thẩm Ý Miên theo bản năng né tránh, “Không cần, vậy phiền toái lắm.”

Hai người kề sát thì thầm, rơi vào mắt người khác lại mang ý vị khác.

Tô Duẫn Nịnh trái lại cảm thấy bọn họ thực sự rất xứng đôi, bất kể tướng mạo hay thiên tư, đều hợp nhau vô cùng. Hơn nữa, nhìn thế nào cũng thấy hai người đối với nhau có hảo cảm.

Ngược lại chỉ có Tạ Luật……

Nàng nghiêng đầu nhìn sang, Tạ Luật chỉ lặng lẽ dõi mắt vào ngọn lửa đang cháy, thần sắc ảm đạm, trên người tỏa ra thứ cảm giác cô tịch khó hiểu.

Lông mi Tô Duẫn Nịnh khẽ rũ, khéo léo dịch chuyển thân mình, ngồi xuống cạnh y.

“Kỳ thật ta cũng không phải cố tình giận ngươi, chỉ là ta chưa từng bị ai cự tuyệt, trong lòng mới nhất thời có khí.”

Từ ngày tham gia khảo nghiệm nhập môn, nàng đã sâu sắc nhớ kỹ Tạ Luật.

Một trong những hạng mục khảo nghiệm là săn giết ma thú. Khi đó Tô Duẫn Nịnh quá mức tự tin vào thực lực của mình, bất chấp lời khuyên, định một mình săn một con yêu long đem về. Nàng suýt bị yêu long g**t ch*t, ngay khi tuyệt vọng nhất, chính Tạ Luật đã cứu nàng.

Thiếu niên cầm kiếm đứng đó, máu yêu long loang lổ trên sườn mặt, kiêu ngạo mà lạnh nhạt nhìn nàng, như thần minh từ trời giáng xuống, vươn tay hỏi:

“Không sao chứ?”

Trong khoảnh khắc ấy, tim nàng đập thình thịch.

Tô Duẫn Nịnh chưa bao giờ có cảm giác ấy, chỉ cần nhìn Tạ Luật, nghĩ đến y, hay nghe tên y, tim liền đập nhanh, mặt nóng bừng.

“Khi đó ngươi đã cứu ta, ta vẫn luôn muốn cảm tạ ngươi.”

Tạ Luật quay đi, giọng nhạt: “Chỉ là chuyện nhỏ, không đáng để lo.”

Tô Duẫn Nịnh nhẹ nhõm, khóe môi thoáng ý cười, khẽ hỏi: “Điểm tâm có ngon không, là ta tự tay làm.”

“Lửa không được khống chế tốt.” Tạ Luật thản nhiên nhận xét, “Lúc xào nhân đậu xanh nên dùng lửa nhỏ, nếu không sẽ dễ khét.”

Tô Duẫn Nịnh: “…… Ngươi còn hiểu cả mấy cái này?”

“Chỉ biết chút ít.”

Lời vừa rơi, hai người trò chuyện dăm ba câu, nhưng thấy Tạ Luật chẳng mấy hứng thú, Tô Duẫn Nịnh đành đổi đề tài, ánh mắt hướng về Thẩm Ý Miên, tò mò hỏi: “Vì sao ngươi lại đối xử tốt với sư huynh mình như vậy?”

Rõ ràng bọn họ mới nhập môn chưa bao lâu, nhưng vì sao cảm tình của Tạ Luật dành cho Thẩm Ý Miên lại sâu nặng như thế?

Nghe vậy, Tạ Luật rốt cuộc có chút phản ứng. Y ngẩng mắt nhìn thoáng qua, bắt gặp cảnh Tả Yến đang ân cần đưa đồ ăn cho Thẩm Ý Miên, sau đó lại rũ mắt xuống, giấu đi cảm xúc không rõ trong đáy mắt.

Hồi lâu, Tạ Luật mới nhẹ giọng mở miệng: “Nguyên nhân chính là bởi vì hắn là sư huynh ta, cho nên ta phải đối với hắn tốt.”

Dừng lại một chút, y bỗng nhiên nói thêm, giọng có chút khó hiểu: “Đúng rồi, có một chuyện muốn thỉnh giáo ngươi.”

Đôi mắt Tô Duẫn Nịnh khẽ sáng lên, đầy chờ mong: “Chuyện gì, ngươi cứ nói đừng ngại.”

“Nếu như chọc một người giận, nhưng đối phương lại không biểu hiện ra bộ dáng tức giận, thì nên dỗ hắn thế nào?”

Tô Duẫn Nịnh: “…… Người ngươi nói, chẳng lẽ không phải là sư huynh ngươi sao?”

Thần sắc Tạ Luật khẽ biến, lặng lẽ dời mắt đi chỗ khác, thanh âm nhẹ như gió:

“Không có, không phải, ta chỉ tiện miệng hỏi thôi.”

Một lát sau, y vẫn thật sự tò mò, nhỏ giọng hỏi: “Ngươi làm sao đoán ra được?”

Khóe môi Tô Duẫn Nịnh giật giật: “Ta đoán.” Cả đêm nay chỉ có Thẩm Ý Miên chẳng thèm để ý đến Tạ Luật, chẳng lẽ còn khó đoán sao?

“À.”

Tạ Luật thản nhiên đáp, nhưng trong lòng lại nổi sóng cuộn trào.

Rất lâu sau, y âm thầm ghi nhớ thêm một dòng bút ký:

Nhân loại, là loài sinh vật ngẫu nhiên có giác quan thứ sáu cực kỳ mạnh mẽ.