Long Ngạo Thiên Sư Đệ Là AI Hình Người

Chương 17: tiểu mỹ nhân “Ngươi chỉ dạy một nửa, mặt sau, ta sẽ không……

(mười bảy)

Kỳ thật tướng mạo Tả Yến cũng không tồi, thanh tú nhã nhặn, phong thái ôn hòa, là loại hình ai nhìn cũng sẽ sinh hảo cảm. Chỉ là cậu thật sự không thích nam nhân.

“Bỏ đi.” Tả Yến lắc đầu, trong mắt tràn đầy mất mát, “Sư huynh coi như ta chưa nói gì, là ta thất lễ.”

Thẩm Ý Miên mím môi, bị một đôi mắt như vậy nhìn chằm chằm, cậu thật sự không đành lòng.

Huống hồ, những vết thương khủng khiếp trên người Tả Yến đều là bởi vì cậu, vốn dĩ hắn có thể mặc kệ, nhưng bởi vì thích cậu nên mới mạnh mẽ ra tay giúp đỡ.

Chỉ là nhẹ nhàng ôm một cái thôi, chắc cũng không sao đi? Cậu đã nói rõ ràng rằng mình không thích nam nhân rồi mà.

Thẩm Ý Miên do dự hồi lâu, khẽ nói: “Chỉ an ủi thôi, ôm một chút?”

Ánh mắt Tả Yến thoáng khựng lại, rồi gật đầu.

Thẩm Ý Miên rốt cuộc cũng chần chừ đứng dậy, đi đến trước mặt hắn, giống như ôm một tiểu bằng hữu, nhẹ nhàng choàng hắn vào lòng.

Khoảng cách gần đến mức này, Tả Yến thậm chí còn có thể ngửi được trên người cậu mùi hương đào ngọt dịu ấm áp.

Hắn sững sờ một chút, theo bản năng đưa tay ôm lấy vòng eo gầy mảnh kia.

“Ai ai ai, sao ngươi lại đưa tay ra!”

Thẩm Ý Miên lập tức buông hắn ra, lùi vài bước, cảnh giác nói: “Ta coi ngươi là bằng hữu, nên mới làm vậy thôi.”

Tả Yến ngồi nguyên chỗ, ngẩng đầu nhìn Thẩm Ý Miên đang hoảng hốt như chú thỏ nhỏ, trong lòng vốn còn khó chịu bỗng chẳng biết từ khi nào đã tan biến, ngay cả bản thân hắn cũng không phát hiện, khẽ cười, nói: “Ta biết.”

Nói thật, Thẩm Ý Miên được Tư Vô Hạnh dạy dỗ quá tốt.

Tốt đến mức từng bước một sa vào bẫy người khác mà không hay biết.

Tả Yến hứng thú nhìn cậu, lại nói: “Bệnh của Cơ Văn Tiêu hai ngày nữa sẽ sớm chuyển biến tốt, đến lúc đó chưởng sự sẽ phái người đưa hắn đến trước mặt mọi người để xin lỗi ngươi, ta cũng sẽ đi.”

Đầu óc Thẩm Ý Miên vẫn còn nghĩ đến bàn tay vừa đặt ở eo mình, qua loa đáp: “Được, đến lúc đó nhất định sẽ chiêu đãi ngươi tử tế. Giờ cũng muộn rồi, ta phải đi xem Tạ Luật.”

Nghe cậu lại nhắc đến Tạ Luật, ý cười nơi môi Tả Yến liền thu lại, “Sư huynh, chớ trách ta đường đột, ta cảm thấy Tạ Luật đối với ngươi có mưu đồ khác.”

Thẩm Ý Miên hít sâu một hơi, nói: “Sao ngươi lại nói vậy chứ.” Lần trước cũng chính Tả Yến xúi cậu hại Tạ Luật.

“Sư huynh đừng không tin ta,” Tả Yến ghé sát lại gần, làm như thật mà nói: “Ai lại có thể vô điều kiện đối xử tốt với ngươi? Ngoài việc thích ngươi ra, tuyệt đối phải có mục đích khác. Sư huynh không ngại nghĩ kỹ xem, y muốn có được cái gì từ ngươi?”

Thẩm Ý Miên đương nhiên biết Tạ Luật muốn cái gì, muốn hoàn thành nhiệm vụ thôi, y chỉ là một AI, còn có thể muốn gì khác?

“Sư đệ, những lời này sau này đừng nói nữa, với ngươi với ta đều không hay.” Thẩm Ý Miên vốn dĩ đã biết kết cục đối nghịch với nam chủ, cũng không hy vọng Tả Yến đối nghịch với Tạ Luật rồi biến thành pháo hôi bị vả mặt.

Thấy cậu bảo vệ Tạ Luật như vậy, trong lòng Tả Yến vốn bình tĩnh lại lần nữa dấy lên sóng ngầm, hắn lạnh nhạt nói: “Được, ta hiểu rồi, sư huynh mau đi tìm y đi.”

Thẩm Ý Miên chậm chạp không nhận ra sự bất mãn của hắn, đứng dậy cáo biệt, vội vàng rời đi.

Tả Yến nhìn căn phòng trống rỗng, vươn tay, khẽ vê hai đầu ngón tay.

Tạ Luật từng nói, Thẩm Ý Miên nhất định sẽ thích hắn.

Cho dù hắn không làm gì cả, Thẩm Ý Miên cũng sẽ thích hắn.

Hắn thực sự mong chờ ngày đó đến.

Thẩm Ý Miên ở Tiện Nguyệt Phong đi dạo nửa ngày, cuối cùng mới tìm được Tạ Luật đang ngồi thất thần trước hồ nước sau núi giả.

“Ngươi làm gì ở đây vậy?” Cậu không tháo khẩu trang, hỏi, “Sư muội đâu?”

Nghe thấy giọng cậu, ánh mắt Tạ Luật rời khỏi mặt hồ, chuyển qua gương mặt Thẩm Ý Miên, “Nàng đi rồi.”

“Đi rồi?”

Thẩm Ý Miên trợn to mắt, mơ hồ cảm thấy không ổn, cậu ngồi xuống bên cạnh Tạ Luật, “Sao lại thế này?”

Tạ Luật thành thật nói: “Nàng nói ái mộ ta, muốn sau này cùng ta tổ đội làm nhiệm vụ, ta từ chối.”

Thẩm Ý Miên ngẩn người, “Bởi vì ta sao?”

Trước đó Tạ Luật từng nói, y muốn cùng cậu lập tổ đội làm nhiệm vụ, như vậy hai người có thể nhanh chóng thăng cấp và nhận được phần thưởng nhiệm vụ. Nhưng không ngờ nữ chủ cũng muốn cùng Tạ Luật tổ đội.

Thẩm Ý Miên có chút nôn nóng: “Vì sao không đồng ý, chúng ta ba người cùng tổ đội cũng được mà, không thì ta rời đi.”

Được trở thành đệ tử Địa giai cậu đã thấy mãn nguyện rồi, cho dù không tiến thêm cũng không sao.

Cậu không muốn vì mình mà làm chậm trễ tiến trình cốt truyện của Tạ Luật, cậu biết Tạ Luật coi trọng nhất chính là nhiệm vụ.

Tạ Luật ngẩng mắt nhìn cậu, gương mặt trắng trẻo tuấn tú hơi nhuộm đỏ, hiển nhiên là vì thiếu dưỡng khí.

“Không phải bởi vì ngươi,” Tạ Luật nhàn nhạt giải thích, “Nàng sẽ kéo chân ta.”

Khóe miệng Thẩm Ý Miên run run, “Ta cũng đâu có mạnh.”

Tạ Luật lắc đầu: “Không liên quan đến mạnh yếu. Nàng quá tự tin vào thực lực bản thân, người như vậy sẽ không dễ nghe lệnh ta, sẽ ảnh hưởng đến kế hoạch của ta.”

Nghe vậy, Thẩm Ý Miên như có chút hiểu ra.

Một đội ngũ không thể có hai người dẫn đầu, nếu không sẽ loạn. Nhất là với người mắc chứng cưỡng bách nghiêm trọng như Tạ Luật, chỉ cần kế hoạch lệch đi một chút cũng có thể nổi giận cãi nhau, nữ chủ cho dù là Bồ Tát cũng chịu không nổi.

“Vậy nàng có giận không?” Thẩm Ý Miên ôm đầu gối, nhặt viên đá ném xuống hồ, “bùm” một tiếng.

Cậu thật lòng lo cho tuyến tình cảm của Tạ Luật và nữ chủ.

Tạ Luật nghiêng đầu nhìn cậu, học theo dáng cậu, cũng nhặt một viên đá tròn nhẵn, tùy tay ném đi, liên tiếp “phanh phanh phanh phanh…” tiếng nước văng bắn vang mãi bên tai.

Người này ngay cả ném đá cũng thuộc loại rồng phượng trong loài người.

“Đích thực là giận rồi, ta không biết dỗ, cứ để nàng đi.”

Thẩm Ý Miên vỗ mạnh trán, ảo não: “Ta sớm nên đoán được ngươi cái miệng này… Thôi, ta dạy ngươi.”

Cậu xoay người đối diện Tạ Luật, bắt y phải nhìn mình.

“Giả lập tình huống, bây giờ ngươi là Tô Duẫn Nịnh, ta là ngươi.”

Tạ Luật gật đầu.

Thẩm Ý Miên đưa tay khẽ đỡ lấy mặt y, dịu dàng mở miệng: “Xin lỗi, ta từ chối cùng ngươi tổ đội, không phải vì ta không muốn cùng ngươi.”

Giọng cậu mềm mại, như một cơn gió len lỏi vào tai, Tạ Luật lặng lẽ nhìn cậu, không nhúc nhích.

“Ngược lại, ta thật sự rất thích ngươi, chỉ là ta sợ mình không bảo vệ được ngươi, sẽ khiến ngươi bị thương tổn.” Thẩm Ý Miên cúi xuống, ở trán Tạ Luật giả vờ khẽ chạm, thực tế vẫn chưa đụng, “Duẫn Nịnh, ngươi đừng trách ta, được không?”

Hơi thở ấm áp từ môi răng lướt qua trán, mang theo một tia ám muội mơ hồ, ánh mắt Tạ Luật dừng lại nơi cần cổ cậu. Từ góc độ này, đạo bào đen trên người cậu hoàn toàn không che được làn da tuyết trắng ấy.

Mịn như ngọc mỏng, ánh lên chút lạnh lẽo dưới trăng, chỉ cần nghĩ đến cảm giác khi chạm vào đã khiến người ta động lòng.

Không biết vì sao, Tạ Luật cứ nhìn chằm chằm thật lâu.

Thẳng đến khi giọng nói hơi lộ vẻ khó chịu của Thẩm Ý Miên truyền đến, “Ta đang nói với ngươi, ngươi có nghe không?”

“Nghe thấy.” Tạ Luật hoàn hồn, nhàn nhạt đáp, “Ngươi đang dạy ta nói dối.”

Thẩm Ý Miên: “…… Sao có thể gọi là nói dối, đây là lời nói dối thiện ý, ngươi EQ thấp nên không hiểu thôi.”

Không còn cách nào, Thẩm Ý Miên đành phải đổi chiêu, dạy mẹo nhỏ, “Thật ra con gái giận, chỉ cần không phải chuyện nguyên tắc thì rất dễ dỗ. Giống loại người đầu gỗ như ngươi, có thể diễn một chút tình tiết bá đạo tổng tài.”

Dù sao đây vốn là tiểu thuyết, máu chó một chút thì cũng có sao đâu.

Tạ Luật liếc nhìn cậu, “Diễn thế nào?”

Thẩm Ý Miên đứng dậy, khoanh tay xoay hai vòng, trong đầu đã tự đạo diễn một màn.

Cậu kéo Tạ Luật từ mặt đất đứng lên, mạnh mẽ đẩy y ép vào vách núi giả phía sau.

Cậu cúi người xuống, nửa thân áp lên người Tạ Luật, nở nụ cười nửa tà nửa trêu, ngón tay kẹp lấy cằm y: “Có ai từng nói với ngươi chưa, lúc ngươi tức giận thì càng đẹp mắt, tiểu mỹ nhân?”

Tạ Luật: “……”

Thẩm Ý Miên hơi không nhịn được, nhẹ nhàng đá chân y một cái, “Tiếp lời đi.”

Tạ Luật: “Chưa ai nói.”

Thẩm Ý Miên lấy lại cảm xúc, đầu ngón tay lướt nhẹ qua gò má y, cười nói: “Vậy xem ra, ta là người đầu tiên?”

Tạ Luật: “Ừm.”

“Ha ha,” Thẩm Ý Miên đổi giọng trầm thấp cười khẽ, “Vậy ngươi có muốn thử lần đầu tiên ở phương diện khác không?”

Tạ Luật: “Không muốn.”

Thẩm Ý Miên lại đá một cái.

“…… Muốn.”

Lời vừa dứt, mặc kệ Tạ Luật có tình nguyện hay không, Thẩm Ý Miên bóp cằm y, giả bộ như sắp hôn lên.

Tạ Luật không hề né tránh, chỉ lặng lẽ nhìn đôi môi mềm mại đang tới gần.

Ngay khi còn một chút xíu là sắp chạm vào, Thẩm Ý Miên kịp dừng lại, buông y ra, mỉm cười: “Thấy chưa, dùng chiêu này nàng đảm bảo động tâm.”

Tạ Luật nhìn đôi môi kia rời xa mình, ánh mắt tối đi vài phần.

Sau một lúc lâu, y giơ tay lên, giọng nhạt nhẽo: “Ta có nghi vấn.”

Thẩm Ý Miên nhướng mày, chống nạnh nhìn y: “Vị đồng học này, ngươi có vấn đề gì?” Trong lòng thầm nghĩ, chẳng lẽ lại lo lắng chuyện bị nước miếng ăn mòn lớp chống nước?

Nhưng Tạ Luật lại bất ngờ đưa tay ôm lấy eo cậu, nhẹ kéo cậu vào sát người, “Là chỗ này.”

Thẩm Ý Miên hoảng hốt, cả người mất thăng bằng ngã vào lòng ngực y, theo bản năng muốn đẩy ra, lại nghe giọng Tạ Luật chậm rãi vang bên tai:

“Ngươi mới chỉ dạy một nửa, còn phía sau, ta không biết.”

Da đầu Thẩm Ý Miên tê rần, gương mặt đỏ bừng như sắp nhỏ máu, “Ngươi bị ngốc à, hôn môi cũng không biết?”

Nếu không biết đây là AI, cậu còn tưởng Tạ Luật cố ý.

Tạ Luật lại thật sự nghiêm túc, “Trong cơ sở dữ liệu của ta không có loại mục này, ai lại chuyên đi học hôn môi?”

Thẩm Ý Miên bị nghẹn lời, muốn phản bác nhưng nghĩ lại, hình như cũng đúng. Không ai chuyên môn học hôn môi, đều là dựa vào bản năng cùng tưởng tượng mà tự học.

AI thì không có tưởng tượng, càng không có bản năng.

Nghĩ đến đây, Thẩm Ý Miên cụp mắt nhìn gương mặt lạnh nhạt của y, nuốt một ngụm nước bọt, “Thật ra chuyện này, ta có thể dạy ngươi, chỉ xem ngươi có thật lòng muốn học không thôi.”

Hàng mi Tạ Luật khẽ run, ánh mắt bình tĩnh nhìn cậu, “Xin ngươi chỉ dạy.”

Thẩm Ý Miên vẫy tay, ra vẻ thần bí, ghé sát hơn một chút, hạ giọng: “Không phải ta chỉ dạy, mà là sư tôn chỉ dạy. Tư Vô Hạnh chắc chắn biết hôn môi. Nếu ngươi thật lòng muốn học, ta dẫn ngươi đi thỉnh giáo hắn.”

Tạ Luật: “?”