Long Ngạo Thiên Sư Đệ Là AI Hình Người

Chương 16: Ta thích ngươi sư huynh, ngươi có thể ôm ta một cái sao?……

( mười sáu )

Vị hôn thê của nam chủ .

Sáu chữ này trong đầu Thẩm Ý Miên giống như mấy từ cấm kỵ, một khi bị nhắc đến, cả đầu cậu liền “ầm ầm ầm” vang động.

Cậu lập tức cảnh giác, cúi xuống nhìn chính mình.

Tốt, ăn mặc kín mít, quy củ, không hề nổi bật, tuyệt đối không chiếm mất ánh sáng của Tạ Luật.

Tô Duẫn Nịnh vốn không để ý đến Thẩm Ý Miên, ánh mắt chỉ chuyên chú dán chặt vào Tạ Luật: “Nhiệm vụ xong rồi?”

Ngữ khí của hai người rất quen thuộc. Thẩm Ý Miên nghĩ thầm, từ nhỏ đã định hôn ước, thanh mai trúc mã, tất nhiên là thân thiết rồi. Quả nhiên, Tô Duẫn Nịnh chính là nữ chủ.

Tạ Luật rũ mi mắt, dường như không có ý tiếp tục nói chuyện với nàng: “Hôm qua làm xong. Nhường đường, ta cùng sư huynh muốn vào.”

Nghe vậy, Thẩm Ý Miên nhịn không được bật ra một tiếng “Sách”.

Tên ng·ốc này, EQ kiểu gì vậy chứ, sao có thể dùng thái độ này nói với nữ chủ?

Cậu vẫn nói AI không thể thay thế được người, ít nhất trên phương diện yêu đương thì bó tay.

Nhưng Tô Duẫn Nịnh chẳng hề để ý, hơi nghiêng người sang một bên, nhường đường, ánh mắt vẫn dừng lại trên người Tạ Luật: “Ta có chuyện muốn nói với ngươi. Buổi tối, đến Tiện Nguyệt Phong tìm ta.”

Chân mày Tạ Luật khẽ nhíu, khó mà nhận ra: “Xem tình hình. Ta hơi bận, buổi tối muốn đọc sách viết bút ký…”

Còn chưa dứt lời, Thẩm Ý Miên đã vội vàng che miệng y: “Y rảnh, buổi tối nhất định sẽ đi!”

Sắc mặt Tô Duẫn Nịnh liền dịu xuống, khuôn mặt băng thanh ngọc khiết thế nhưng lại nở ra một nụ cười nhẹ: “Nhớ kỹ, ta chờ ngươi.”

Nói xong, nàng xoay người rời đi.

“Viết bút ký gì mà phải nhất định tối nay?” Thẩm Ý Miên hận sắt không thành thép, trừng mắt quở trách: “Ngươi phải biết nhân cơ hội này mà thúc đẩy tiến độ tình cảm chứ, hiểu không hả?”

Tạ Luật cúi mắt nhìn cậu, nghiêm túc giải thích: “Không phải bút ký bình thường, mà là bút ký đọc Zarathustra đã nói như thế của Nietzsche, giúp ích cho ta trong việc nghiên cứu chủ nghĩa hiện sinh.”

Thẩm Ý Miên: “……”

Tạ Luật: “Ngươi không hiểu đúng không? Ngươi nên đọc nhiều sách hơn.”

Thẩm Ý Miên: “Cút.”

Người này tuyệt đối không biết nói chuyện yêu đương. Cậu phải nghĩ cách giúp Tạ Luật mới được, coi như báo đáp mấy thứ y đã đưa cho mình.

“Buổi tối ta đi cùng ngươi, nghe chưa?” Thẩm Ý Miên trừng mắt, ngón tay chọc chọc ngực y, “Thầy sẽ dạy ngươi cách thúc đẩy tiến độ tình cảm.”

Tạ Luật cảm thấy hình như cậu hiểu lầm gì đó, vốn định giải thích, nhưng rồi thấy chẳng cần thiết.

Dù sao cũng không ảnh hưởng gì đến sự phát triển của cốt truyện.

Tô Duẫn Nịnh đích thực thích y, là một trong những nhân vật nữ quan trọng. Nhưng hiện tại, y lại quan tâm đến việc làm sao đem toàn bộ pháp bảo, cơ duyên của mình giao cho Thẩm Ý Miên hơn.

Thẩm Ý Miên hôm qua lại đem mật hoa hòe ngàn năm tặng cho người khác, lần này y phải tìm thêm một món pháp bảo khác, đồng thời nhắc nhở cậu thật kỹ — tuyệt đối không được đưa cho bất kỳ ai.

Hai người ngồi xuống trong đại điện, chọn chỗ gần cửa sổ.

Đệ tử thiên giai vốn không nhiều, cho nên lần giảng bài này thiên giai và Địa giai cùng học chung.

Trưởng lão giảng bài cất bước đi vào, Thẩm Ý Miên lập tức ngồi ngay ngắn, cung kính nghiêm túc, bày ra dáng vẻ chuẩn bị chăm chú học tập.

Nhưng khi nhìn về phía hàng ghế đệ tử thiên giai phía trước, ngoài Tạ Luật ra thì căn bản chẳng ai nghiêm túc nghe giảng, những kẻ gọi là thiên tài thì kẻ thì ngủ gà ngủ gật, kẻ thì đùa giỡn nói chuyện phiếm.

Trưởng lão cũng làm như không thấy, vẫn tiếp tục giảng bài. Cuối cùng chỉ có mấy đệ tử Địa giai là thật sự chăm chú nghe giảng.

Người chậm thì càng cần phải bắt đầu sớm, Thẩm Ý Miên rất trân trọng cơ hội được học tập, cẩn thận lắng nghe một hồi… rồi nửa khắc sau đã ngủ mất.

Tạ Luật chống cằm, tay vẫn viết ghi chép, bỗng nghe thấy tiếng hít thở đều đều bên cạnh. Y quay sang, chỉ thấy Thẩm Ý Miên đã gục trên bàn ngủ say.

Khuôn mặt thiếu niên trắng mịn mềm mại, thoạt nhìn như chạm vào sẽ thật dễ chịu. Hàng lông mi dài rậm như hai chiếc quạt nhỏ, khẽ che xuống mặt, phủ một mảng bóng râm ấm áp. So với khi tỉnh táo có phần kiêu ngạo, lúc này lại ngoan ngoãn, đáng yêu hơn nhiều.

Tạ Luật lặng lẽ nhìn một lúc, rồi vươn tay chọc nhẹ vào má cậu.

Ân, xúc cảm quả nhiên đúng như y tưởng tượng.

Con người vốn là sinh vật yếu ớt, nhưng trong sự yếu ớt lại có một vẻ đẹp mềm mại, giống như đóa hoa yếu ớt dễ gãy, nhưng khi nở rộ thì lại vô cùng rực rỡ.

Tạ Luật thu tay lại, tiếp tục viết. Sau một hồi, y lại không nhịn được mà chọc thêm một cái.

“Ngươi không để yên được à, chơi vui lắm sao?”

Tạ Luật bình thản rút tay về: “Có chút.”

Mềm mềm,nảy nảy, y thích xúc cảm này.

“Viết bút ký của ngươi đi, đừng phiền ta ngủ.”

“Nga.”

Thẩm Ý Miên ngủ một giấc suốt cả ngày, đến lúc tỉnh lại mới phát hiện thì ra mình có khả năng ngủ nhiều như vậy.

Mỗi lần trưởng lão vừa mở miệng giảng, cậu liền có cảm giác như bị thôi miên, mí mắt nặng trĩu, cuối cùng không chống nổi mà gục xuống.

Đến khi trời gần hoàng hôn, hai người mới ra khỏi đại điện.

Thẩm Ý Miên duỗi lưng mệt mỏi, buồn ngủ đến mức không biết tối nay còn có thể ngủ tiếp hay không.

Thấy Tạ Luật định cưỡi hạc trở về Tả Lăng Phong, cậu vội kéo y lại: “Đi đâu?”

Tạ Luật: “Trở về đọc sách.”

Thẩm Ý Miên không nhẹ không nặng vỗ vào người y một cái: “Đọc cái gì mà đọc, đi Tiện Nguyệt Phong.”

Thế là Tạ Luật phải đi cùng Thẩm Ý Miên đến Tiện Nguyệt Phong. Tiểu đồng dẫn hai người đến khu tẩm điện đệ tử. Thẩm Ý Miên rõ ràng cảm thấy ánh mắt của các đệ tử nhìn bọn họ càng nhiều, lại còn có vẻ lạ lùng, nhưng cậu lại không nói rõ được kỳ quái chỗ nào.

“Nghe nói chưa, hai sư huynh đệ Tả Lăng Phong đều ái mộ Tả Yến.”

“Hư! Đừng nói bừa. Nếu để Tả Yến biết ngươi nói xấu sau lưng, sợ là đánh gãy chân ngươi luôn đó.”

“Ta không nói, ta không nói nữa…”

Những lời này, Thẩm Ý Miên tự nhiên là không nghe thấy. Cậu đứng trước cửa phòng Tả Yến, quay sang nhìn Tạ Luật, cẩn thận dặn dò: “Một lát nữa gặp Tô Duẫn Nịnh, phải nói chuyện cho tử tế, thêm chút lời ngọt ngào, hiểu không?”

Tạ Luật cúi mắt nhìn cậu, thành thật: “Ta không biết nói.”

“……” Thẩm Ý Miên xoa cằm, suy nghĩ một chút, rồi bắt đầu dạy tại chỗ: “Ngươi cứ nói thế này: Duẫn Nịnh sư muội, hôm nay trên lớp ta vẫn luôn nhớ đến ngươi, cuối cùng cũng gặp lại, ngươi có nhớ ta không? Học được chưa, nhắc lại một lần.”

Tạ Luật im lặng hồi lâu: “Ta có chút nói không nên lời.”

“Chậc.” Thẩm Ý Miên đổi giọng, “Vậy thì nói: hôm nay ngươi thật xinh đẹp, quần áo rất hợp với ngươi. Trên người ngươi có mùi gì vậy, thơm quá, giống như hoa vậy, sau đó cúi xuống khẽ ngửi tóc nàng một chút.”

Tạ Luật: “Nếu có gàu thì sao?”

Khóe miệng Thẩm Ý Miên giật giật: “Đại ca, đây là văn tu tiên, tu sĩ nào lại có gàu chứ?”

Nói xong, cậu đưa tay vê một sợi tóc của Tạ Luật: “Học theo đi.”

Thẩm Ý Miên nhẹ nhàng cúi xuống ngửi thử, thần sắc khựng lại.

Quả thật hương thơm rất dễ chịu, giống như một loại hương nước hoa quý báu thấm vào tận ruột gan, như trúc non sau cơn mưa, như giọt sương buổi sớm, mang đến sự an tĩnh lạ thường.

Cậu có chút mất tự nhiên, buông sợi tóc ra: “Học được chưa?”

Tạ Luật hơi gật đầu, học theo động tác của cậu, đưa tay vén một sợi tóc của Thẩm Ý Miên, cúi xuống khẽ ngửi.

Khứu giác của y nhạy bén, không ngửi thấy hương gì đặc biệt, ngược lại lại thoáng nhận ra mùi quả đào mà Thẩm Ý Miên lén ăn vụng lúc học.

Ngọt ngào.

Thẩm Ý Miên vừa lòng nhìn y, giống như nhìn thấy học sinh xuất sắc của mình vậy.

Đúng lúc này, cánh cửa kẽo kẹt mở ra.

Cậu giật mình quay đầu, đối diện với ánh mắt hơi lạnh lẽo của Tả Yến.

Thẩm Ý Miên vội vàng giật tóc mình khỏi tay Tạ Luật, đẩy y ra xa: “Mau đi đi, ta muốn nói chuyện riêng với sư đệ.”

Tạ Luật liếc nhìn Tả Yến một cái, không giải thích gì, chỉ xoay người rời đi.

Đợi y đi rồi, Thẩm Ý Miên hơi ngượng ngùng ho nhẹ: “Vừa rồi chỉ đùa chút thôi.”

Ánh mắt Tả Yến sâu thẳm, nhìn chằm chằm cậu hồi lâu, rồi nghiêng người tránh sang bên: “Vào đi.”

Thẩm Ý Miên không nghe ra được sự không vui trong giọng hắn, liền bước vào. Sau lưng, cửa phòng nặng nề khép lại, phát ra tiếng “rầm”.

“Sư huynh, ngươi cùng Tạ sư đệ hình như rất thân mật.”

Mặt Thẩm Ý Miên lập tức đỏ bừng, chỉ cho rằng hắn hiểu lầm mình: “Ngươi đừng nghĩ nhiều, ta thật sự không thích nam nhân, ta với hắn chỉ là đồng môn, cho nên mới chiếu cố nhiều hơn chút.”

Tả Yến thản nhiên ngồi xuống, giọng trầm thấp: “Sư huynh từng nói, Tạ sư đệ chính là loại hình ngươi thích.”

Lời này Thẩm Ý Miên suýt thì quên mất, quả thật ở ngày bái sư đại điển cậu đã tiện miệng nói bừa như thế.

“Ta chỉ là thưởng thức, thưởng thức không phải thích.” Thẩm Ý Miên nghiêm mặt giải thích.

Khóe môi Tả Yến nhếch lên, nở một nụ cười nhạt lạnh lùng, không truy hỏi thêm.

Thẩm Ý Miên quan tâm hỏi: “Thương thế thế nào rồi, có thể xuống giường được chưa?”

“Ân, may nhờ đồ vật sư huynh đưa, ta hồi phục nhanh hơn rất nhiều.”

Nghe thế, Thẩm Ý Miên mới yên tâm phần nào, lại nói: “Chuyện nhỏ thôi, huống chi thương tích của ngươi cũng do người Tả Lăng Phong bọn ta mà ra.”

Tả Yến khẽ mím môi, hắn không thích thái độ khách khí ấy. Ánh mắt hắn dừng trên mái tóc từng bị Tạ Luật chạm vào, rồi đưa tay khẽ lướt qua một lọn tóc.

Thẩm Ý Miên sững người, lại không phản ứng kịp.

“Sư huynh, hôm đó ngươi đoán đúng.”

Ánh mắt Tả Yến sáng quắc nhìn cậu:

“Ta thích ngươi.”

Thẩm Ý Miên lập tức bật dậy khỏi chỗ ngồi, có cảm giác quen thuộc như bị người ta dí sát sau lưng. Cảm giác này cậu không phải chưa từng có, và mỗi lần đều khiến cả người run lên.

Tả Yến đem hết thảy phản ứng của cậu thu vào trong mắt, cau mày: “Bị ta thích… lại khiến ngươi sợ hãi đến vậy sao?”

Tim Thẩm Ý Miên loạn nhịp, một lúc lâu mới không biết nên đáp thế nào, đành qua loa: “Ta nhớ đã nói rõ rồi, ta không thích nam nhân. Vừa nãy ta cũng nhắc lại rồi.”

Tả Yến dĩ nhiên nhớ rất rõ.

Hắn cười khổ tự giễu, giọng trầm xuống: “Ta chưa từng mong sư huynh đáp lại. Chỉ là ngày tháng ở Yên Sơn quá khổ sở, quá gian nan… đem tâm ý này nói ra, trong lòng ta giống như có một nơi gửi gắm vậy.”

Ngón tay hắn vô thức lướt qua cổ, để lộ ra vết sẹo dữ tợn đáng sợ, nổi bật trên xương quai xanh trắng trẻo, trông thật tàn nhẫn.

Hơi thở Thẩm Ý Miên khựng lại.

Thật lâu sau, cậu mới có chút áy náy mà nói: “Ta sẽ thường xuyên đến thăm ngươi. Giờ ta đã là Địa giai, sau này có ta ở đây, Cơ Văn Tiêu sẽ không dám khinh nhục ngươi nữa.”

Tả Yến khẽ ừ, giọng nhu nhược, hàng mi run rẩy. Hắn nhìn Thẩm Ý Miên thật cẩn thận, khẽ hỏi: “Sư huynh, ngươi có thể ôm ta một cái không?”

Trong đầu Thẩm Ý Miên lập tức nổ “oành” một tiếng.