Long Ngạo Thiên Sư Đệ Là AI Hình Người
Chương 15: Vị hôn thê Hồ tộc trọng dục háo sắc, đây là chuyện ai cũng biết…
( mười lăm )
Thẩm Ý Miên thật sự hoài nghi AI Tạ Luật này rốt cuộc có thể làm một nam chủ đàng hoàng hay không.
Sau khi cùng Tạ Luật chia tay ngoài điện, Thẩm Ý Miên ở trước sơn môn ngồi nghỉ một lúc thật lâu, rồi vòng qua một khúc đường, đi đến Tiện Nguyệt Phong.
Đây là lần đầu tiên cậu đến, mà Tiện Nguyệt Phong quả nhiên so với Tả Lăng Phong của bọn họ rộng lớn hơn mấy lần. Tĩnh Thủy tuy chỉ là chân nhân, nhưng cung điện nơi đây cũng thật sự xa hoa phô trương.
Vừa mới bước vào sơn môn, liền có một tiểu đồng nhanh nhảu chạy ra đón: “Vị sư huynh này tìm ai?”
Thẩm Ý Miên hơi nhướn mày, bình thường ở nhà người khác cậu chưa bao giờ được tiếp đãi như vậy. Cậu cụp mắt nhìn xuống, lúc này mới nhớ hôm nay mình đang mặc một thân đạo phục Địa giai, phong thái hiển hách.
“Ta tìm Tả Yến.”
Nghe vậy, sắc mặt tiểu đồng thoáng trở nên phức tạp: “Tả Yến?”
Thẩm Ý Miên nhận ra có điều không ổn, liền cau mày: “Hắn sao vậy?”
Tiểu đồng vội lắc đầu: “Sư huynh, xin đi theo ta.”
Dưới sự dẫn dắt của tiểu đồng, Thẩm Ý Miên đi đến chỗ ở của Tả Yến, đó là điện nghỉ chung của nhiều đệ tử, mà gian phòng Tả Yến ở lại nằm tận nơi hẻo lánh nhất.
“Tả sư huynh, có vị sư huynh đến tìm ngươi.”
Tiểu đồng đưa cậu đến trước cửa rồi nhanh chóng lui đi.
Suốt dọc đường, các đệ tử Tiện Nguyệt Phong đều tò mò nhìn Thẩm Ý Miên, ánh mắt có chút mới lạ, tự hỏi vị Địa giai đệ tử này rốt cuộc đến tìm ai.
Khi thấy Thẩm Ý Miên dừng bước trước cửa phòng Tả Yến, sắc mặt mọi người lập tức trở nên vi diệu.
Thẩm Ý Miên tất nhiên cảm nhận được sự thay đổi ấy, trong lòng dâng lên dự cảm chẳng lành. Cậu đẩy cửa bước vào, quả nhiên thấy Tả Yến mình đầy thương tích nằm trên giường.
“Sư đệ!”
Cậu kinh hãi chạy đến bên giường, nhìn những vết thương chồng chất đầy máu trên người đối phương mà cảm thấy rùng mình: “Là ai đánh ngươi?”
Tả Yến nghe tiếng liền mở mắt, thấy Thẩm Ý Miên thì vội vã ngồi dậy, lại được cậu đỡ lấy: “Sư huynh, sao ngươi lại tới đây…”
Thẩm Ý Miên nhíu chặt mày: “Ta vốn có việc muốn tìm ngươi, nhưng hiện tại… Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”
Tả Yến nhìn cậu, khẽ cười: “Không có gì, chỉ là lần trước ở trước mặt chưởng sự nói sai vài lời, nên bị sư tôn trách phạt thôi.”
Nghe thế, Thẩm Ý Miên lập tức nhớ ra, đúng là lần đó Tả Yến đã đứng ra nói lời tốt cho mình. Không ngờ chưởng sự trưởng lão lại thật sự đem chuyện ấy bẩm báo cho Tĩnh Thủy chân nhân.
Trong lòng cậu dâng lên một trận giận dữ: “Hắn dựa vào cái gì mà đánh ngươi! Rõ ràng là bọn họ sai, ngươi chỉ nói thật thôi, Tĩnh Thủy chân nhân thật sự quá vô tình!”
Tả Yến hoảng hốt vươn tay bịt miệng cậu: “Sư huynh, nói cẩn thận.”
Thẩm Ý Miên trong lòng ê ẩm, áy náy: “Xin lỗi, đều tại ta liên lụy ngươi.”
Tả Yến khẽ lắc đầu, đáy mắt phủ một tầng ảm đạm: “Không, sư tôn vốn dĩ đã không thích ta. Cơ Văn Tiêu nhiều lần muốn bức ta song tu, ta cự tuyệt thì hắn thẹn quá hóa giận, còn nói xấu ta không ít trước mặt sư tôn.”
Thẩm Ý Miên siết chặt nắm tay, giận dữ nói: “Lúc đó nên để Tạ Luật đánh chết hắn mới phải.”
Nghe nhắc đến Tạ Luật, vẻ mặt Tả Yến thoáng trở nên vi diệu: “Sư huynh có thể bình an trở về từ nhiệm vụ thiên giai, lại còn thăng Địa giai, chắc chắn cũng nhờ vị Tạ sư đệ kia góp sức rất nhiều.”
“Y quả thật đã giúp ta không ít.” Thẩm Ý Miên khựng lại, rồi từ trong ngực lấy ra bình mật hoa hòe ngàn năm mà Tạ Luật đưa, đặt vào lòng bàn tay Tả Yến: “Thứ này là Tạ Luật cho, ngươi uống có lẽ sẽ giúp vết thương hồi phục. Xem như ta mượn hoa hiến Phật, coi như là một chút xin lỗi của ta.”
Tả Yến không rõ đây là vật gì, nhưng chắc chắn đó là bảo vật, song hắn không nhận, chỉ dùng đôi mắt sáng ngời bình thản nhìn Thẩm Ý Miên: “Đồ vật này ta không thể nhận, chỉ cần sư huynh nhớ đến ta, thường đến thăm ta là đủ.”
Thẩm Ý Miên cứng rắn nhét bình mật hoa vào tay hắn, thấp giọng nói: “Ngươi cứ nhận đi, ta nhất định sẽ thường đến thăm ngươi.”
Thịnh tình không thể chối từ, Tả Yến đành nhận lấy, rồi hỏi: “Sư huynh tới tìm ta có chuyện gì?”
Thẩm Ý Miên lúc này mới nhớ ra mục đích chuyến đi, ho khan một tiếng rồi hỏi: “Ta muốn hỏi một chút, trong số tân đệ tử của Tiện Nguyệt Phong năm nay, có phải có vị sư muội nào tướng mạo và thiên tư đều đặc biệt xuất chúng không?”
Nghe vậy, khóe môi Tả Yến thoáng hiện nụ cười lạnh: “Sao sư huynh lại biết? Năm nay quả thật có một vị sư muội thiên giai, tướng mạo khuynh quốc khuynh thành.”
Thiên giai sư muội!
Trong mắt Thẩm Ý Miên sáng rực. Đây chẳng phải chính là cấp bậc tương đương Tạ Luật sao, quả nhiên là nữ chủ trong truyện.
“Vậy thì đúng rồi, đúng rồi…” Thẩm Ý Miên lẩm bẩm hai câu, rồi tò mò hỏi tiếp: “Nàng tên gì, đã có ý trung nhân chưa?”
Trong lòng cậu đầy hưng phấn, hoàn toàn không nhận ra ánh mắt Tả Yến càng lúc càng lạnh: “Nàng tên Tô Duẫn Nịnh, còn về ý trung nhân thì ta không rõ. Sư huynh, chẳng lẽ ngươi quen nàng?”
Thẩm Ý Miên lặp lại tên nữ chủ trong lòng, thuận miệng đáp: “Không quen, chỉ hơi tò mò thôi.”
Tả Yến hơi phiền muộn, dời mắt đi: “Sư huynh tốt nhất đừng nên có ý định gì với nàng, nàng không phải người dễ chung sống.”
Nghe vậy, Thẩm Ý Miên theo bản năng phủ nhận: “Ta không có ý định gì với nàng, ngươi đừng nói bậy, ta tuyệt đối không có!”
Liên quan đến mạng nhỏ của mình, Thẩm Ý Miên tuyệt đối không dám chọc đến Tô Duẫn Nịnh.
Nhưng những lời phủ nhận kịch liệt này rơi vào tai Tả Yến, lại càng giống như giấu đầu lòi đuôi.
Hồ tộc vốn trọng dục háo sắc, đây là chuyện ai cũng biết.
Trong lớp đệm chăn gối mềm mại, bàn tay Tả Yến khẽ siết lại, thấp giọng nói: “Nếu không còn việc gì khác, sư huynh hôm khác lại đến đi, hôm nay ta hơi mệt.”
Thẩm Ý Miên gật đầu, quan tâm dặn dò: “Được, ngày mai ta sẽ lại đến thăm ngươi. Nhớ uống thứ đó đi, có lợi cho thân thể ngươi.”
Tả Yến mím chặt môi, mãi đến khi Thẩm Ý Miên rời khỏi, cửa phòng đóng chặt.
Hắn từ trên giường đứng lên, đi đến cửa sổ nhìn bóng dáng Thẩm Ý Miên rời đi. Động tác này, đâu giống dáng vẻ một người bị thương nặng.
Tả Yến v**t v* bình sứ nhỏ trong tay, tựa như vẫn còn vương hơi ấm cơ thể của Thẩm Ý Miên. Hắn thất thần trong chốc lát, thì ngoài cửa vang lên giọng tiểu đồng mang theo vẻ sợ sệt, hiển nhiên đối với Tả Yến vô cùng e dè:
“Tả sư huynh, lại có một vị sư huynh muốn gặp ngươi.”
Nghe vậy, Tả Yến dường như đã đoán trước, liền giấu bình sứ vào trong ngực áo, nhạt giọng: “Mời y vào.”
Cửa phòng từ từ mở ra, người bước vào khoác một thân đạo phục tuyết trắng, dáng người cao gầy như ngọc, thần sắc thản nhiên — chính là Tạ Luật.
Tả Yến đứng bên cửa sổ, không quay đầu lại: “Có chuyện gì?”
Giọng điệu khách khí nhưng xa cách.
Tạ Luật lấy từ nhẫn trữ vật ra một bó hoa sơn trà, đặt trên bàn, cùng một chiếc hộp gấm gỗ đàn: “Ta vừa xong nhiệm vụ trở về, mang cho ngươi chút lễ vật.”
Nghe vậy, Tả Yến mới quay đầu, vẫn thản nhiên: “Hà tất phải làm mấy chuyện này, hơn nữa ta đã nhận được lễ vật rồi.”
Hắn đưa tay, lấy ra từ trong ngực chiếc bình sứ nhỏ, giọng điệu hơi châm chọc: “Sư huynh ngươi vừa mới tặng cho ta.”
Lông mày Tạ Luật khẽ nhíu lại, trầm giọng: “Trả lại cho hắn.”
“Hắn nhất định bắt ta nhận, ta sao có thể từ chối.” Tả Yến nhướng mày.
Tạ Luật im lặng nhìn hắn, hồi lâu mới chỉ nói: “Ngươi đừng cố ý tiếp cận hắn, dù thế nào thì hắn cũng sẽ thích ngươi.”
Thẩm Ý Miên sẽ thích Tả Yến, rồi cướp “vị hôn thê” này, đồng thời lấy đi tất cả pháp bảo và cơ duyên từ Tạ Luật.
Cốt truyện vốn viết như thế, tuyệt đối sẽ không thay đổi.
Tả Yến cười khẽ, nhún vai: “Rảnh rỗi thì vui thôi.”
Từ khi nghe Tạ Luật nói Thẩm Ý Miên sẽ cưỡng ép đoạt tình, đủ mọi cách cầu ái, hắn liền cảm thấy hứng thú với vị Thẩm sư huynh này.
Nhưng quan sát nhiều ngày, hắn lại phát hiện Thẩm Ý Miên hoàn toàn không giống như lời Tạ Luật nói. Không những không có ý muốn cưỡng ép, mà trái lại còn giống một trái hồng mềm dễ bị người ta tùy ý n*n b*p.
Trong buổi bái sư đại điển, hắn chủ động tiếp cận Thẩm Ý Miên chỉ là để thử phản ứng.
Nhưng Thẩm Ý Miên chẳng hề biểu lộ chút tình cảm nào, càng không có ý định hãm hại Tạ Luật.
Vì thế hắn lại đổi cách, định bụng sẽ ra tay giúp đỡ lúc Thẩm Ý Miên bị chưởng sự gây khó, để dựng nên cảnh “anh hùng cứu mỹ nhân”. Nào ngờ Thẩm Ý Miên không những không rung động, mà còn thẳng thắn nói với hắn rằng cậu không thích nam nhân.
Tả Yến đành phải diễn một màn khổ nhục kế, lần này quả thật khiến Thẩm Ý Miên động lòng.
“Thẩm Ý Miên đúng là người không nỡ bỏ mặc kẻ khác.” Tả Yến khẽ nhéo chiếc bình sứ nhỏ, cười đầy ẩn ý, “Chỉ là, sau này ngươi đừng cứ chạy đến chỗ ta, kẻo bị hắn phát hiện.”
Tạ Luật nhàn nhạt nhìn hắn, bình thản nói: “Ý ta cũng vậy, lần này ta tới chính là muốn cùng ngươi nói chuyện này.”
Tả Yến khẽ gật đầu, lại đưa tay chỉ ra cửa, ý tiễn khách vô cùng rõ ràng.
Hắn cùng Tạ Luật, tuy hồi nhỏ có chút tình cảm nhờ hôn ước, nhưng nhiều năm qua hắn bị tra tấn ở Yên Sơn, từ lâu đã quên sạch mối tình cảm bé nhỏ ấy. Chỉ là, chuyện hôn sự liên quan đến hai gia tộc, hắn không thể dễ dàng hủy bỏ.
Tạ Luật hiểu rõ ý hắn, vừa định xoay người rời đi, lại như nhớ ra gì đó, quay đầu nói: “Ta phải nhắc nhở ngươi, ngươi tuyệt đối không thể thích hắn.”
Vai chính yêu người xuyên việt, loại chuyện này cũng chẳng hiếm thấy, y muốn phòng ngừa từ sớm.
Lời vừa dứt, gương mặt Tả Yến thoáng cứng lại, sau một lúc lâu lại thấy buồn cười, ngẩng mắt nhìn y: “Ngươi điên rồi hay ta điên rồi, ta sao có thể thích một con hồ yêu?”
Tạ Luật im lặng nhìn hắn hồi lâu, không rõ tin hay không tin, rồi xoay người rời đi.
Tả Lăng Phong. Thẩm Ý Miên vừa trở về liền nhận được một phong thư.
Mở ra xem, bên trên viết: ngày mai sáng sớm đến chủ điện báo danh.
Đúng rồi, hiện tại cậu đã là đệ tử Địa giai, về sau phải đến chủ phong học tập.
Nghĩ đến điều này, Thẩm Ý Miên không khỏi căng thẳng. Địa giai cùng thiên giai học chung, đến lúc ấy toàn là những đệ tử thiên phú xuất chúng, cậu — một phế vật — nhất định sẽ mất mặt ê chề.
Còn nữa, cậu sẽ gặp nữ chủ Tô Duẫn Nịnh, lỡ bị Tạ Luật hiểu lầm thì biết làm sao?
Nghĩ lại, có Tạ Luật ở đó thì chắc không sao.
Đêm ấy, Thẩm Ý Miên không ngủ yên, trong đầu toàn hiện lên cảnh bị đệ tử thiên giai Địa giai sỉ nhục.
Sáng hôm sau, cậu đứng chờ trước cửa phòng Tạ Luật.
Tạ Luật mở cửa, thấy là cậu, thần sắc không có gì bất ngờ. Trên người y một thân đạo phục trắng như tuyết, sạch sẽ không nhiễm bụi, áo mũ chỉnh tề.
“Sớm.”
Thẩm Ý Miên có chút khẩn trương: “Hôm nay là buổi đầu tiên đi học ở chủ điện, chúng ta ngồi cùng nhau nhé?”
“Đương nhiên có thể.” Ánh mắt Tạ Luật dừng trên bộ áo xanh biếc của cậu, giọng bình thản: “Không cần căng thẳng, có ta ở đây.”
Thẩm Ý Miên gật đầu, nhưng vẫn còn lo lắng.
Hai người cưỡi hạc bay tới chủ phong, bước vào đại điện nguy nga. Trong tầm mắt toàn là đệ tử khoác đạo phục trắng đen — thiên giai và Địa giai.
Bọn họ chính là những thiên tài xuất sắc nhất toàn Yên Sơn.
Thẩm Ý Miên đi theo sau Tạ Luật, hết sức cẩn thận, cố gắng hạ thấp sự tồn tại của bản thân xuống mức nhỏ nhất.
Nhưng trời lại chẳng chịu lòng người.
Mới đi được vài bước, đã có người gọi lại.
“Tạ Luật.” Giọng nói lãnh ngạo, hờ hững.
Trong lòng Thẩm Ý Miên giật thót, ngẩng đầu nhìn — đối diện chính là một mỹ nhân thanh lãnh tuyệt sắc.
Nàng mặc đạo phục trắng tinh của thiên giai, càng làm nổi bật làn da như ngọc, dung nhan đẹp tựa tiên nữ.
Dù từng gặp không ít mỹ nhân, Thẩm Ý Miên vẫn ngẩn ngơ nhìn nàng một hồi lâu.
Thật sự quá đẹp.
Tạ Luật khẽ nghiêng người, che tầm mắt Thẩm Ý Miên, lạnh nhạt nói: “Tô Duẫn Nịnh, có chuyện gì?”
Giọng điệu như một gáo nước lạnh tạt xuống, khiến Thẩm Ý Miên bừng tỉnh.
Ai cơ? Tô Duẫn Nịnh?
Chính là vị hôn thê của nam chủ?