Một đêm trôi qua rất nhanh.
Trở lại Tả Lăng Phong, Thẩm Ý Miên vừa đặt đầu xuống liền ngủ say, thẳng tới tận sáng hôm sau mặt trời đã lên cao, đám tiểu đồng người hầu mới ríu rít chạy đến đánh thức cậu.
“Sư huynh, mau tỉnh lại! Sư tôn truyền gọi ngươi!” Mấy tiểu đồng hưng phấn vây quanh giường, nói liến thoắng: “Nghe nói ngươi cùng tân đệ tử hoàn thành nhiệm vụ thiên giai, sư huynh, thật không ngờ ngươi lợi hại như vậy, trước kia sao chẳng thấy!”
Thẩm Ý Miên mắt díp lại, ngây ngơ ngồi dậy: “Sư tôn đã trở về?”
Tiểu đồng mắt sáng long lanh, “Sáng nay người đã trở lại. Vốn nghe nói ngươi bị phái đi làm nhiệm vụ thiên giai, sư tôn giận đến mức suýt đi tìm chưởng môn lý luận, may mà nghe tin ngươi còn sống trở về mới thôi. Người bảo ngươi tỉnh dậy thì lập tức đi gặp.”
Khóe miệng Thẩm Ý Miên giật giật, nhìn một vòng đám nhỏ đang chen chúc trước giường: “Thế các ngươi vội vàng đánh thức ta làm gì?”
“Tới chúc mừng sư huynh thăng làm đệ tử Địa giai nha!”
Lời vừa rơi xuống, Thẩm Ý Miên sững sờ, không phản ứng kịp: “Ta? Địa giai?”
“Chưởng sự trưởng lão nghe nói các ngươi hoàn thành nhiệm vụ, lập tức ban thưởng xuống, mỗi người tám nghìn linh thạch. Chỉ tiếc Cơ Văn Tiêu còn bị thương chưa lành, bằng không trưởng lão chắc chắn đã bắt hắn đến xin lỗi sư huynh rồi. Đúng rồi, còn phát cho sư huynh đạo phục mới nữa đó!”
Lập tức tỉnh táo, Thẩm Ý Miên bật dậy, quả nhiên thấy tiểu đồng cung kính nâng một bộ đạo phục đen mới tinh.
Cậu run run đưa tay đón lấy, mở ra xem, chỉ bạc thêu hình cò trắng dang cánh, vải tơ lụa mềm mịn sáng bóng, so với bộ đạo phục cũ của cậu trước đây quả thật chẳng khác nào hàng ven đường.
Ở hoàng giai cậu cần mẫn ba năm, mà chỉ mất ba ngày đã nhảy vọt lên địa giai.
Mọi thứ đảo lộn trời đất.
Một lúc sau, Thẩm Ý Miên thay đạo phục mới, lấy cây trâm đẹp nhất cài tóc, ăn mặc chỉn chu.
Vừa bước ra cửa, liền nghe tiểu đồng hai bên trầm trồ:
“Sư huynh thật đẹp quá, quả thực như thần tiên hạ phàm!”
Khuôn mặt vốn đã tuấn tú nay thêm ánh sáng rạng rỡ như vầng trăng sáng, làn da trắng trong suốt dưới nắng, mắt như sao mai, môi đỏ tươi điểm sắc, mái tóc đen suôn mượt buông xuống, thanh nhã vô song.
Thẩm Ý Miên thỏa mãn hừ một tiếng: “Có ngày nào sư huynh không đẹp đâu.”
Cậu cất bước tiến vào chính điện, cung kính gọi: “Sư tôn, đồ nhi đã trở lại.”
Sau bình phong, giọng nói lười nhác của Tư Vô Hạnh truyền ra: “Vào đi.”
Thẩm Ý Miên hớn hở bước vào, phấn khởi nói: “Sư tôn, ta thăng Địa giai rồi, ngươi xem đạo phục mới của ta…”
Tư Vô Hạnh chống cằm, rũ mắt nhìn, bỗng vẫy tay.
Thẩm Ý Miên ngẩn ra, chưa hiểu chuyện gì nhưng vẫn ngoan ngoãn bước tới.
Tư Vô Hạnh đưa tay chỉnh lại vạt áo cho cậu, thấp giọng: “Nút áo cài sai mà cũng không biết.”
Cậu ngoan ngoãn đứng yên, nghe sư tôn chậm rãi nói: “Thăng Địa giai là chuyện tốt. Trước đây sư huynh ngươi lần đầu tiên thăng Địa giai cũng hớn hở chạy đến gặp ta. Sau đó hắn thăng tiếp Thiên giai, khí thế hiên ngang, phong quang vô song, đến mức ngay cả ta hắn cũng không để vào mắt.”
Thẩm Ý Miên biết rõ sư huynh mà sư tôn nhắc đến ——chính là người từng cứu cậu khỏi tay ma tu, rồi dẫn cậu bái nhập môn hạ Tư Vô Hạnh.
“Nhưng sau đó thì ngươi cũng biết, vừa thăng Thiên giai chưa được bao lâu hắn đã bị Ma tộc giết, ngã xuống huyền nhai trăm trượng, sống không thấy người, chết không thấy xác.” Ánh mắt Tư Vô Hạnh tối lại, vỗ vai Thẩm Ý Miên, “Ngươi hiểu ý vi sư chứ?”
Sống lưng Thẩm Ý Miên lạnh buốt, tất nhiên cậu hiểu ——với thực lực của mình, e rằng còn chết nhanh hơn vị sư huynh kia.
Tư Vô Hạnh khẽ thở dài, thu tay lại: “Hai ngày tới vi sư phải theo chưởng môn lên Thanh Bồng Sơn giảng đạo, nhất thời không thể trông nom ngươi. Với dũng khí của ngươi, tuyệt đối không thể nhận thêm nhiệm vụ thiên giai. Gọi Tạ Luật đến đây, vi sư muốn gặp y.”
Tiểu đồng lập tức chạy đi gọi người. Thẩm Ý Miên ngồi bên cạnh sư tôn, trong lòng thay Tạ Luật mà toát mồ hôi lạnh.
Chẳng bao lâu sau, sau bình phong vang lên tiếng bước chân, một thân ảnh cao ngất xuất hiện.
Thẩm Ý Miên lặng lẽ ngẩng đầu, nghe thấy giọng nói trầm ổn không gợn sóng của Tạ Luật truyền đến.
“Đệ tử Tạ Luật bái kiến sư tôn.”
Tư Vô Hạnh thản nhiên, giọng mang theo chút hứng thú mà nhạt nhẽo nói: “Tiến vào.”
Vừa nhìn thấy mặt Tạ Luật, ánh mắt Tư Vô Hạnh bỗng khựng lại, giống như trông thấy điều gì cực kỳ khó tin. Hắn phải mất một lúc lâu mới tiêu hóa được, sau đó nghi hoặc hỏi: “Ngươi là Nhân tộc?”
Lời vừa thốt ra, Thẩm Ý Miên cũng bỗng ngẩng đầu, kinh ngạc nhìn về phía y.
“Đúng vậy.” Tạ Luật thản nhiên thừa nhận.
Thẩm Ý Miên tháo từ cổ xuống chiếc vòng cổ tụ ngọc khảm long lân, khó hiểu hỏi: “Vậy cái long lân này từ đâu ra?”
Tạ Luật bình tĩnh đáp: “Giết một con ác long, ta gỡ từ trên người nó xuống.”
Câu này vừa nói ra, Tư Vô Hạnh và Thẩm Ý Miên – hai con yêu hồ – nhìn nhau bốn mắt, đều thấy rõ trong mắt đối phương thoáng hiện lên một tia sợ hãi.
Tư Vô Hạnh hạ giọng, ghé tai Thẩm Ý Miên nói: “Ngươi từ đâu tìm ra người này vậy, xác định là đồ đệ của ta?”
Thẩm Ý Miên thì thào đáp: “Ta đâu biết, y mạnh đến b**n th**, một mình giết sạch cả thành tẩu thi.”
Nghe thế, Tư Vô Hạnh hơi ngồi thẳng, cẩn thận quan sát thiếu niên trước mặt, lần này mới phát hiện tướng mạo người này cũng xuất sắc như thế. Ánh mắt hắn đảo qua Thẩm Ý Miên và Tạ Luật, thấp giọng khen: “Lần này nhiệm vụ thiên giai, ngươi làm không tệ.”
“Đa tạ sư tôn khích lệ.”
Tư Vô Hạnh liền xoay lời, nghiêng đầu nhìn Thẩm Ý Miên: “Có điều, chẳng lẽ ngươi không biết sư huynh của ngươi vốn là linh căn bị tổn hại, thiên phú yếu ớt, chỉ là một phế vật sao?”
Thẩm Ý Miên: ?
Sư tôn ngươi… mắng cũng khó nghe quá chứ?
“Ngươi lại tùy tiện nâng một kẻ phế vật lên Địa giai, hắn thì chân tay vụng về, nhát như chuột, lỡ hắn chết trong nhiệm vụ, ngươi bồi nổi cái mạng này không?”
Còn mắng nữa?
Thẩm Ý Miên nghiến răng, lặng lẽ vươn tay, tàn nhẫn véo một cái vào eo mềm của Tư Vô Hạnh.
“Đừng lải nhải nói ta.”
Tư Vô Hạnh đau đến thở khẽ, dưới ánh mắt uy h**p của Thẩm Ý Miên, đành đổi giọng: “Nếu ngươi đã nâng sư huynh lên Địa giai, thì phải chịu trách nhiệm đến cùng.”
Hắn nheo mắt, thanh âm trầm xuống: “Nếu sư huynh ngươi có bất cứ sai lầm nào, ta tuyệt không tha nhẹ cho ngươi.”
Tạ Luật nghiêm túc gật đầu: “Đệ tử minh bạch.”
Thấy y hiểu chuyện, Tư Vô Hạnh liền nói đầy thâm ý: “Nếu đã hiểu, vậy để vi sư làm mai, đem sư huynh ngươi đính hôn cho ngươi làm đạo lữ, thế nào?”
Tạ Luật: “……?”
Lời vừa dứt, Thẩm Ý Miên khó tin nhìn về phía Tư Vô Hạnh, túm lấy cổ áo hắn, nghiến răng nghiến lợi: “Hai người chúng ta có liên quan gì, ngươi loạn điểm uyên ương phổ cái gì vậy hả?”
“Có liên quan chứ.” Tư Vô Hạnh chớp mắt mấy cái, “Tiểu tử này quả thật không tệ, thiên tư trác tuyệt, tướng mạo bất phàm. Nếu ngày sau ta không còn, hắn có thể thay ta bảo vệ ngươi. Vi sư là vì muốn giúp ngươi trói chặt hắn ở bên cạnh.”
Thẩm Ý Miên hận không thể b*p ch*t hắn, đang định cự tuyệt thì nghe đối diện truyền đến giọng điệu lãnh đạm của Tạ Luật.
“Sư tôn, đệ tử xin cự tuyệt. Đệ tử đã có vị hôn thê, đó là hôn sự được định từ nhỏ, mệnh lệnh cha mẹ không thể trái.”
Nghe thế, Thẩm Ý Miên mới nhớ đến vị hôn thê kia của nam chủ. Tới giờ cậu vẫn chưa từng thấy nàng, chẳng lẽ nàng bái nhập môn phái khác?
“Vị hôn thê của ngươi là đệ tử Yên Sơn?” Tư Vô Hạnh cũng nổi hứng thú.
Tạ Luật gật đầu: “Đúng vậy.”
Tư Vô Hạnh bán tín bán nghi nhìn y, mang theo vài phần thử thăm dò: “Ngày khác mang nàng đến, vi sư muốn gặp một lần.”
“Vâng.”
Tạ Luật giọng điệu bình thản, không lộ ra thái độ gì.
Thẩm Ý Miên lại không khỏi nảy sinh tò mò. Vị hôn thê này chính là nhân vật then chốt quyết định vận mệnh của cậu.
Đương nhiên, cậu khẳng định sẽ không dám trêu chọc, càng không thể mạnh tay cướp đoạt.
Trong cốt truyện, nguyên thân dám đối nghịch với Tạ Luật, e rằng là vì dựa vào Tư Vô Hạnh chống lưng. Tạ Luật lại bị các sư huynh đệ Yêu tộc cô lập ở Tả Lăng Phong, mà nguyên thân thì không chịu nổi việc thiên tư của Tạ Luật vượt xa mình, nên mới chèn ép khắp nơi, thậm chí còn tính toán đến cả vị hôn thê của Tạ Luật.
Tư Vô Hạnh hỏi thêm vài câu nữa, rồi liền đuổi Thẩm Ý Miên cùng Tạ Luật ra ngoài.
Ra khỏi điện, Thẩm Ý Miên đi bên cạnh Tạ Luật, giả vờ nói lơ đãng: “Đã có vị hôn thê, không bằng ngươi chọn ngày lành mà cưới gấp, để tránh đêm dài lắm mộng.”
Tạ Luật không nhìn cậu, chỉ nhạt giọng: “Phải dựa theo tiến độ cốt truyện mà đi.”
Thẩm Ý Miên khẽ đáp một tiếng, rồi như vô tình hỏi: “Vị hôn thê của ngươi tên là gì, bái nhập phong nào?”
Nghe vậy, Tạ Luật bỗng ngẩng đầu nhìn thẳng cậu: “Ngươi muốn biết?”
“Khụ khụ.” Thẩm Ý Miên ho nhẹ, giọng hạ thấp, ngượng ngùng sờ chóp mũi: “Cũng không hẳn muốn biết, chỉ là tiện miệng hỏi thôi, ngươi không muốn nói thì thôi.”
“Tên nàng tạm thời là cơ mật, chưa thể nói cho ngươi. Nhưng nàng bái nhập Tiện Nguyệt Phong.”
Tiện Nguyệt Phong?
Sao lại trùng hợp như thế, hóa ra cũng là đệ tử Tiện Nguyệt Phong.
Bọn họ Tả Lăng Phong với Tiện Nguyệt Phong đúng là có duyên.
Thẩm Ý Miên càng thêm tò mò, nhịn không được nhắc: “Chúng ta từng đắc tội Tiện Nguyệt Phong, mà Cơ Văn Tiêu lại là kẻ nam nữ đều ăn, háo sắc vô độ. Ngươi nên đề phòng hắn một chút.”
Vị hôn thê của nam chủ tất nhiên có dung nhan tuyệt sắc, bị Cơ Văn Tiêu để mắt tới cũng chẳng có gì khó tưởng tượng.
Tạ Luật liếc cậu một cái: “Đa tạ nhắc nhở.”
Nhắc nhở này quả thật không sai. Dù trong nguyên tác, kẻ mơ tưởng vị hôn thê kia vốn là Thẩm Ý Miên, nhưng Cơ Văn Tiêu mới thật sự là một trong những vai phản diện lớn nhất.
Thẩm Ý Miên tính toán tìm một chút thời gian đi Tiện Nguyệt Phong lén nhìn một cái, dù thế nào đi nữa, cậu cũng phải biết rốt cuộc ai mới là vị hôn thê, như vậy mới có thể yên tâm mà tránh xa.
Đang cân nhắc, bên tai bỗng vang lên giọng Tạ Luật.
“Đồ vật, cho ngươi.”
Thẩm Ý Miên ngẩn người, nghiêng đầu nhìn sang, chỉ thấy trong lòng bàn tay Tạ Luật đặt một bình sứ ngọc trắng nhỏ, cậu đưa tay nhận lấy, khó hiểu hỏi: “Cái gì vậy?”
“Đáp ứng ngươi, mật hoa hòe ngàn năm.”
Thẩm Ý Miên sững sờ, hoàn toàn không biết y đi lấy mật hoa từ khi nào, rõ ràng hầu hết thời gian hai người bọn họ đều ở bên nhau.
Cậu mở bình sứ ra, tức khắc một luồng hương thơm ngào ngạt tràn ngập khắp mũi.
Nghe nói mật hoa này uống xong, tu vi có thể tăng lên một đại cảnh giới. Hơn nữa Tạ Luật trước đó đã đưa cho cậu một nhẫn trữ vật nội đan Kim Đan, e rằng chờ sau khi luyện hóa xong, cậu sẽ trở thành một đệ tử Địa giai chân chính.
Chỉ là, nhận được món quà quý giá như vậy, nhất định cũng đồng nghĩa với việc sẽ phải trả lại thứ gì đó.
Mà điều duy nhất Tạ Luật không có, chính là tình cảm của con người.
Thẩm Ý Miên nhìn gương mặt thản nhiên cứng nhắc trước mắt, trong lòng không khỏi nghĩ, người như vậy nếu thành thân, vợ hắn mỗi ngày đều phải đối diện với khuôn mặt này, thật sự không tốt chút nào.
Huống chi, Tạ Luật là nam chủ, nhất định phải cùng nữ chủ yêu đương. Không hiểu tình cảm, thì sao có thể nói đến chuyện yêu đương cho tốt?
Trong lòng suy nghĩ, cậu như hạ quyết tâm, vươn tay khẽ chọc vào vai Tạ Luật.
Tạ Luật thoáng ngẩn ra, cụp mắt nhìn cậu: “Làm sao vậy?”
Thẩm Ý Miên chớp chớp mắt, hạ giọng nói: “Ta dạy ngươi cách yêu đương nhé.”
Tạ Luật dường như hơi nghi hoặc, không hiểu sao đề tài lại chuyển đột ngột như thế, nhưng y không từ chối: “Có thể.”
Yêu đương quả thật không phải sở trường của y.
Thấy y đồng ý, Thẩm Ý Miên khẽ cười: “Ngươi bận nhiệm vụ nhiều ngày, chỉ sợ vị hôn thê của ngươi đã lo lắng lâu rồi. Hôm nay vừa lúc rảnh, ngươi đi gặp nàng đi. Biết gặp nàng thì nên làm gì không?”
Tạ Luật: “Nguyện nghe kỹ càng.”
Thẩm Ý Miên đưa tay quơ quơ trước mặt y: “Trước tiên, nắm tay nàng.”
Bàn tay trắng nõn kia lướt qua trước mắt, ánh mắt Tạ Luật cứng lại, khó kìm được mà nhớ đến vài chuyện không tiện nói ra.
“Sau đó ôm nàng, hôn nàng.” Thẩm Ý Miên cố ý khoa trương, hé môi làm động tác như muốn hôn, đôi môi vốn đã đỏ mọng ướt át thoạt nhìn giống như hai cánh hoa xinh đẹp.
Tạ Luật thẳng thắn nhìn chằm chằm cậu.
“Nhớ nói với nàng rằng mấy ngày nay ngươi đặc biệt, đặc biệt nhớ nàng. Đúng rồi, đừng quên mang hoa và lễ vật.”
Thẩm Ý Miên vừa nói vừa đem bình mật hoa ngàn năm trả lại cho Tạ Luật: “Mang cái này đi, tuyệt đối đủ thành ý.”
Tạ Luật cuối cùng rời mắt khỏi môi cậu, nhưng không nhận lại bình mật hoa: “Không được.”
Thẩm Ý Miên sửng sốt: “Vì sao?”
“Nắm tay sẽ ra mồ hôi, ôm sẽ ảnh hưởng đến việc tản nhiệt, hôn thì nước miếng có khả năng ăn mòn lớp chống thấm.”
Mỗi một chữ y nói khiến Thẩm Ý Miên trừng mắt há hốc mồm.
Cậu kinh ngạc hỏi: “Vậy ngươi tính làm thế nào?”
Tạ Luật hờ hững đáp: “Ta sẽ thử để nàng tiếp nhận tình yêu kiểu Plato, không hôn, không ôm, không nắm tay, cũng không l*m t*nh.”
Thẩm Ý Miên: ?