Long Ngạo Thiên Sư Đệ Là AI Hình Người

Chương 13: Di chứng “Quần áo, làm dơ.”

Trong lời đồn, nam chủ vốn dĩ đã không giống người thường, mà nhà khoa học thiết kế ra Tạ Luật chắc chắn cũng chẳng phải hạng người đứng đắn.

Nhà ai lại đi gắn cho AI cái món đại pháo kia chứ?

Thật sự quá đáng sợ.

Thứ đó mà thọc vào thì có khi chết người, lại còn lặp đi lặp lại thọc nữa chứ, này so với lăng trì thì có khác gì!

Không còn cách nào, đã bắt đầu rồi thì chỉ có thể cắn răng tiếp tục.

Thẩm Ý Miên mím chặt môi dưới, định bụng cố giúp Tạ Luật giảm bớt thì ngoài tủ quần áo bỗng truyền đến tiếng nói của hai tên Ma tộc.

“Này, ngươi có ngửi thấy mùi gì không, thơm quá…”

“Ta cũng ngửi thấy, huynh đệ, ngươi thơm thật đấy.”

Thẩm Ý Miên suýt nữa bị sặc chết vì mấy câu đó, ngay sau đó cậu nghe thấy một tiếng kêu sợ hãi, một tên Ma tộc như bay mà xông ra ngoài, tên còn lại cũng vội vã đuổi theo.

“Đứng lại! Ngươi đừng chạy…”

Khóe miệng Thẩm Ý Miên giật giật, nhưng việc hai tên Ma tộc kia bỏ đi lại là chuyện tốt, ít nhất cậu không cần phải tiếp tục làm cái chuyện xấu hổ kia.

Cậu vừa định đẩy cửa tủ bước ra, đã bị một bàn tay chặn lại, kéo ngược trở vào.

Cửa sương phòng mở rộng, ánh trăng lạnh trút xuống, nhờ đó Thẩm Ý Miên rốt cuộc thấy rõ gương mặt Tạ Luật.

“Từ từ.”

Giọng y trầm lạnh, lông mày nhíu chặt, ánh mắt khóa chặt lấy cậu, nguy hiểm đến cực độ. Cái nhìn kia khiến Thẩm Ý Miên theo bản năng muốn bỏ chạy như vừa thấy Ma tộc, nhưng cổ tay lại bị nắm chặt như bị gông xiềng, hoàn toàn không thể thoát.

Thẩm Ý Miên nuốt nước bọt, thấp giọng hỏi: “Làm sao vậy?”

“Bây giờ mà ra ngoài sẽ bị phát hiện. Quay lại.”

Lời Tạ Luật nói không sai. Bên ngoài tiếng pháo đã dần ngớt, chứng tỏ nghi thức hiến tế sắp bắt đầu, bên ngoài hẳn đã tụ tập vô số ma tu.

Trong lòng Thẩm Ý Miên chết lặng, đành chui lại vào tủ quần áo, thì nghe giọng Tạ Luật nhẫn nại vang lên:

“Tiếp tục.”

“……”

Có lẽ Tạ Luật không hề có ý ra lệnh, nhưng ngữ khí kia nghe vào lại khiến người cực kỳ khó chịu, mang cái cảm giác cao cao tại thượng quen thuộc kia.

Thẩm Ý Miên nheo mắt. Ngọn lửa tức giận khi tranh cãi ban nãy chưa nguôi, giờ lại bùng lên.

Cậu nhếch khóe môi, cưỡng ép cười: “Được thôi.”

Dứt lời, Thẩm Ý Miên vươn tay, nắm lấy y.

Thân thể này vốn không biết đau, nhưng Tạ Luật vẫn khẽ rên một tiếng, âm thanh kia rõ ràng mang ý nghĩa không cần giải thích.

Bộ dáng Tạ Luật cực lực khắc chế, càng khiến trong lòng Thẩm Ý Miên thấy quái dị, như thể bản thân đang làm một việc vượt quá luân lý đạo đức.

Nhưng chính Tạ Luật kêu cậu tiếp tục, cậu chỉ làm theo “mệnh lệnh” mà thôi.

Nghĩ vậy, chút đạo đức ít ỏi còn sót lại của Thẩm Ý Miên nhanh chóng tan biến. Cậu kiên nhẫn ra sức, nhìn Tạ Luật vì thế mà hô hấp dồn dập, thần sắc biến đổi, trong lòng lại dâng lên một loại kh*** c*m như xả được cơn giận.

Dù là thần minh nhân tạo do khoa học tương lai sáng tạo, cũng có lĩnh vực hoàn toàn không am hiểu ——đến loại chuyện tự giải quyết này cũng không biết.

Chuyện này qua đi, Tạ Luật còn dám chê cậu được sao?

“Ngươi có biết cái này gọi là gì không?” Thẩm Ý Miên bất ngờ lên tiếng.

Tạ Luật mím chặt môi, nặng nề nhìn cậu.

Thẩm Ý Miên chậm rãi ghé sát lại, giọng điệu như thật: “Đây gọi là d*c v*ng của nhân loại. Tình thân là d*c v*ng ỷ lại và bảo hộ, tình bạn là d*c v*ng tìm kiếm đồng cảm, tình yêu là d*c v*ng giao hòa giữa nhục thể và linh hồn. Bài học đầu tiên thầy dạy ngươi — chính là cách phát tiết d*c v*ng. Ngươi phải học cho kỹ.”

Tạ Luật im lặng không đáp, dường như thực sự đang nghiêm túc ghi nhớ. Chỉ là ánh mắt y, mỗi lần lướt qua đôi môi đỏ mọng của Thẩm Ý Miên, đều không tự giác dừng lại.

Thẩm Ý Miên hoàn toàn không để ý, tiện miệng hỏi: “Hiện tại cảm giác thế nào?”

Tạ Luật: “Ngươi muốn ta nói theo cách thông tục hay ngôn ngữ quy phạm?”

“… Quy phạm đi.”

“Hy vọng ngươi tăng tần suất ma sát, tốc độ bây giờ quá chậm.”

Thẩm Ý Miên suýt bật cười, ngẩng đầu nhìn gần hơn, ánh mắt dừng lại nơi thái dương Tạ Luật rịn ra mồ hôi mỏng, mang theo chút trêu chọc thấp giọng nói: “Làm trí tuệ nhân tạo, ngươi có phải hơi quá d*m đ*ng không?”

“Đây không phải ý nguyện của ta, là do khung thân thể mô phỏng nhân loại quá mức tương tự, cho nên…”

Tạ Luật còn định giải thích thêm, Thẩm Ý Miên bỗng dừng tay.

kh*** c*m vốn khó khăn lắm mới chạm tới, nháy mắt liền bị hư không thay thế, như ngọn lửa bị dập tắt ngay.

Tạ Luật rõ ràng cảm nhận được, h*m m**n không những không vơi đi mà càng thêm cháy bỏng.

Chán ghét. Vô cùng chán ghét.

Trạng thái như đang lơ lửng ngoài bờ mất khống chế khiến y có xúc động mãnh liệt muốn làm điều trái quy luật.

Y không hiểu vì sao phản ứng sinh lý lại có thể khiến bản thân không cách nào tư duy bình thường, y chỉ biết — y hiện tại muốn nhiều hơn.

Người đối diện khẽ cười đầy ẩn ý, cố ý buông tay: “Nếu ngươi vốn không có hứng thú này, vậy dựa vào nghị lực mà tự khống chế đi.”

Ánh mắt Tạ Luật nhíu chặt, sao có thể không rõ nhân loại này đang cố ý trêu chọc mình. Y đột ngột ép Thẩm Ý Miên vào góc, vòng eo mảnh khảnh chỉ cần một tay đã có thể ôm gọn, thậm chí Tạ Luật cảm giác mình chỉ cần dùng thêm chút sức là có thể bẻ gãy.

“Ngươi định làm gì?!” Thẩm Ý Miên sợ đến mức da đầu tê dại, “Thầy dạy thì phải biết tôn sư trọng đạo, ngươi không thể lấy oán báo ơn, hiểu không?”

Tạ Luật nhìn thẳng vào mắt cậu. Với thẩm mỹ chẳng khác nhân loại, tất nhiên y rõ đôi mắt kia đẹp đến mức nào — đặc biệt là khi bị kinh sợ, ánh mắt trong trẻo run rẩy như chứa cả suối xuân, khiến người ta nhìn liền động tâm.

d*c v*ng trong lòng càng bốc lên, như thể ma quỷ thì thầm bên tai, xúi giục y phạm phải tội lỗi ngập trời.

Nhưng y cũng rõ ràng, tuyệt đối không thể làm bất cứ điều gì với người này.

Không thể phá hỏng diễn biến cốt truyện.

Bàn tay lạnh băng khẽ v**t v* gò má mềm mại của Thẩm Ý Miên, hồi lâu, Tạ Luật cưỡng chế bản thân rút tay về, khàn giọng nói:

“Khẩn cầu ngươi, tiếp tục.”

Rõ ràng là cầu xin, nhưng ngữ điệu lại chẳng có chút mềm mại, trái lại còn mang đầy uy thế áp bách.

Thẩm Ý Miên bất giác run lên, cảm giác như bị dã thú cắn chặt yết hầu. Có những lúc, cậu thật sự thấy Tạ Luật chẳng giống AI, mà giống như một con dao phẫu thuật lạnh lẽo — tuy dùng để cứu người, nhưng bất cứ lúc nào cũng có thể mổ xẻ bụng kẻ khác.

Bị ánh mắt sáng rực kia ép sát, Thẩm Ý Miên cắn răng, đưa tay, lần nữa đặt lên lớp vải tơ lụa kia.

“Chỉ giúp ngươi lần này thôi, về sau không được phép nói cho ai biết.”

Không rõ đã qua bao lâu, cánh tay Thẩm Ý Miên đau đến như sắp gãy, gần như không còn chút sức lực nào, cậu oán oán trách trách hỏi nhỏ:

“Ngươi xong chưa vậy?”

“Nhanh thôi.” Giọng Tạ Luật từ trên đỉnh đầu truyền xuống.

Ngẩng lên, Thẩm Ý Miên mới phát hiện toàn thân đã bị y vòng chặt trong lồng ngực, đôi vai rộng như bức tường dày chắn hết tầm nhìn, cậu cố sức ngước đầu, chỉ thấy trong mắt Tạ Luật là một mảng u trầm lạnh lẽo, hoàn toàn không giống người đang đắm chìm trong kh*** c*m.

Có thật sự sảng khoái sao?

Sao nhìn một chút cũng không giống.

“Nửa giờ trước ngươi cũng nói ‘nhanh thôi’ rồi.”

Thẩm Ý Miên xoa cánh tay tê dại, ủy khuất lầm bầm: “Nếu không, ngươi tự làm đi.”

Trong đêm tối, Tạ Luật cúi xuống, ánh mắt bao phủ lấy cậu: “Ta nhớ rõ, ta đã trả học phí rồi.” Nhẫn trữ vật kia vẫn còn đó.

Của cho là của nợ.

Thẩm Ý Miên bị nghẹn, đành phải cắn răng tiếp tục.

Lại thêm nửa giờ, khi cậu sắp tuyệt vọng hoàn toàn thì cuối cùng mọi chuyện cũng kết thúc.

Cánh tay đau nhức phát run, mồ hôi lạnh ướt trán, Thẩm Ý Miên co ro trong góc tủ, đầu óc chỉ còn một ý niệm — thật không hiểu sau này vị hôn thê của nam chủ sẽ phải chịu đựng tội nghiệt gì nữa.

Bên tai, hơi thở dồn dập của Tạ Luật vẫn chưa hoàn toàn bình ổn.

Theo ánh trăng, Thẩm Ý Miên nhìn về phía Tạ Luật, lần đầu tiên trên gương mặt vạn năm bất biến kia thoáng lộ ra vẻ khó xử.

Y còn chưa vui sao? Chẳng phải vừa rồi đã hết khó chịu đến chết đi sống lại sao?

Thẩm Ý Miên tức tối: “Lại sao nữa đây, tiểu thư nhà ngươi?”

“Quần áo, bẩn rồi.” Tạ Luật cực kỳ ghét cái cảm giác dính nhớp, vô cùng không thích.

Chỉ là, quá trình vừa rồi y cũng không thấy chán ghét.

Thẩm Ý Miên bất đắc dĩ ôm trán, dỗ như trẻ con: “Dùng pháp thuật thanh khiết rửa một chút là được, chúng ta còn có việc chính.”

Tạ Luật mím môi, cuối cùng vẫn làm theo lời Thẩm Ý Miên, vì hoàn thành nhiệm vụ quan trọng hơn.

Sau khi rửa sạch sẽ, đầu óc Tạ Luật như sáng bừng hẳn, những tạp niệm hỗn loạn vừa rồi cũng biến mất.

Dục niệm, quả nhiên là thứ đáng sợ.

Ra khỏi tủ quần áo, Thẩm Ý Miên thoáng thấy trên y phục Tạ Luật còn hằn nếp gấp, bấy giờ mới chợt nóng mặt, xấu hổ mà dời tầm mắt.

Cậu thề đời này tuyệt đối sẽ không làm lại loại chuyện này lần nữa.

Không khí vi diệu mà cũng dần bình ổn.

Tạ Luật cẩn thận vuốt lại những nếp gấp, thấp giọng nói: “Đa tạ sư huynh đã cứu ta thoát khỏi cảnh nước lửa.”

Chỉ là, nước lửa từ đâu tới thì y không định nói.

Thẩm Ý Miên tránh né ánh mắt y, nhỏ giọng đáp: “Việc nhỏ thôi.”

“Ta đi làm nhiệm vụ, ngươi cứ tránh trong tủ quần áo, trước khi ta trở về không được ra ngoài.” Tạ Luật ngừng lại, bổ sung một câu: “Nếu thật sự phải ra, đừng đi quá xa, phải bảo vệ bản thân.”

Nghe vậy, Thẩm Ý Miên kinh ngạc ngẩng lên nhìn y, trong lòng thoáng hụt hẫng, giống như khi còn nhỏ phạm lỗi mà được mẫu thân tha thứ, cảm giác rất kỳ lạ.

Sau một lúc lâu, cậu nhẹ giọng: “Ân, ta biết rồi.”

Thấy cậu gật đầu, Tạ Luật mở cửa tủ, nhìn Thẩm Ý Miên ngoan ngoãn chui vào góc, rồi khẽ khép cửa lại.

Chưa đến nửa canh giờ, cánh cửa lại bật mở.

Ánh trăng tràn vào, Thẩm Ý Miên hoảng hốt bật dậy, thấy rõ người mở cửa chính là Tạ Luật.

Cậu dụi dụi mắt, còn tưởng y quên mang gì: “Sao ngươi về nhanh vậy?”

Tạ Luật tháo chiếc cung tên bạc sau lưng, cất vào nhẫn trữ vật, điềm nhiên đáp: “Xong rồi.”

Thẩm Ý Miên ngạc nhiên: “Cái gì xong?”

Tạ Luật thần sắc vẫn bình tĩnh, như thể chỉ đang kể một việc nhỏ nhặt: “Nhiệm vụ kết thúc, có thể trở về tông môn.”

Thẩm Ý Miên không dám tin: “Nhanh vậy? Thế sao trước đó ngươi chần chừ không động thủ?”

Tạ Luật thấp giọng: “Ma tộc bắt giữ rất nhiều bá tánh, cứu bọn họ tốn không ít thời gian.”

Thực ra đại trận hiến tế y đã động tay ngay từ đêm qua, căn bản không thể vận hành bình thường, càng không thể gây nguy hại đến y.

Nghe vậy, Thẩm Ý Miên vẫn còn bán tín bán nghi. Đây rõ ràng là nhiệm vụ thiên giai, từng g**t ch*t toàn bộ sư huynh sư tỷ của cậu, vậy mà lần này lại hoàn thành nhanh chóng đến thế.

Cậu từ trong tủ bò ra, theo sau Tạ Luật bước qua ngạch cửa, hô hấp lập tức cứng lại.

Trước mặt là vô số thi thể Ma tộc cùng tẩu thi, tay cụt chân tàn, máu chảy khắp nơi.

Chúng bị giết từ khi nào, sao lại không phát ra lấy một tiếng động?

Ngẩng đầu nhìn, Tạ Luật sắc mặt bình thản, ánh mắt vô cảm bước ngang qua một cái thây tàn cụt nửa người.

Quá cường đại.

AI như vậy, tốt nhất nên là bằng hữu của nhân loại, nếu không… kết cục chắc chắn sẽ thảm khốc.

“Ngự kiếm trở về tông môn thôi.”

Thẩm Ý Miên vẫn còn ngẩn người nhìn những thi thể, nghe thấy lời này liền theo bản năng gật đầu, rút trường kiếm đưa cho y.

Tạ Luật tiếp nhận, chuẩn bị điều khiển phi kiếm, thì bên hông chợt có một bàn tay đặt lên.

Y thoáng sững lại, cúi mắt nhìn xuống.

Trong đầu bỗng lóe lên cảnh tượng trong tủ quần áo, bàn tay mảnh khảnh ấy khẽ khàng nắm lấy y.

“Sao vậy?”

Thẩm Ý Miên thấy y đứng bất động, khó hiểu hỏi: “Đi nhanh đi, nơi này hôi quá.”

Liếc mắt nhìn quanh, đâu đâu cũng là thi thể, cậu một giây cũng không muốn ở lại chốn quỷ quái này.

Tạ Luật bình tĩnh vuốt lại quần áo, khẽ gỡ bàn tay mềm mại kia ra, thấp giọng nói:

“Không có gì.”

Chỉ là lại cứng lên thôi, có lẽ là di chứng.