Long Ngạo Thiên Sư Đệ Là AI Hình Người
Chương 10: Sử dụng bản thuyết minh, ngươi dạy ta như thế nào có được tình cảm nhân loại……
Khi Tạ Luật không nói lời nào, ánh mắt y mang đến một loại áp lực khó giải thích. Không phải kiểu công kích mãnh liệt, nóng rực, mà là sự quan sát bình đạm nhưng ngạo mạn, là loại nhìn kỹ sinh ra từ trí lực và hình thể có tính áp đảo tuyệt đối.
Ánh mắt đó khiến người ta cực kỳ khó chịu. Có lúc Thẩm Ý Miên cảm thấy, có lẽ trong mắt y cậu căn bản không phải người, chỉ như một món đồ đặt cạnh bàn ghế, ấm trà mà thôi. Bằng không sao có thể thản nhiên nói ra cái chuyện hoang đường như “cùng nhau tắm”?
Tuy rằng hôm nay cậu quả thật làm vài chuyện ngốc nghếch, nhưng cũng chưa đến mức ngốc tới nỗi tắm rửa mà còn cần người khác chiếu cố chứ?
“Ta tự có tay.” Thẩm Ý Miên khẽ hừ, “Ngươi thành thật mà tắm của ngươi đi.”
“Được.”
Tạ Luật thản nhiên đáp, ngay lúc Thẩm Ý Miên tưởng y chịu dừng lại thì lại nghe y tiếp tục: “Nhân cơ hội này, ngươi có muốn xem bản thuyết minh của ta không? Nội dung thông dụng dễ hiểu, trình độ văn hóa cực thấp cũng có thể xem hiểu.”
“Không xem, ngươi rảnh rỗi quá à?”
Thẩm Ý Miên hoàn toàn mất kiên nhẫn, câu này chẳng khác nào mắng người ta thất học.
Nghe vậy, Tạ Luật quả nhiên im lặng, trong phòng chỉ còn tiếng nước chảy róc rách. Thẩm Ý Miên mắng xong, thấy y không đáp lại, trong lòng lại có chút áy náy.
Dù sao người ta cũng là một mảnh hảo tâm. Huống chi Tạ Luật đã giúp cậu nhiều như vậy, ban ngày còn nấu cơm cho ăn. Cậu nói năng khó nghe thế, có hơi quá đáng không?
AI rốt cuộc cũng không phải người, vốn dĩ không có EQ, không thể yêu cầu quá mức chu toàn.
Nghĩ vậy, Thẩm Ý Miên thở dài, xoay người lại: “Được rồi, ta xem một chút.”
Nghe thế, sắc mặt Tạ Luật rõ ràng thoải mái hơn, hiển nhiên thật lòng hy vọng cậu chịu xem bản thuyết minh của mình.
Thẩm Ý Miên thong thả bước tới bên thau tắm, liếc qua y, tùy miệng nói: “Ở đâu?”
Tạ Luật sớm đoán cậu sẽ quên, thấp giọng nhắc nhở: “Bên hông trái.”
Giọng vừa rơi xuống, Thẩm Ý Miên im lặng một lúc: “Ai cho ngươi viết ở cái chỗ xấu hổ đó?”
“Thiết lập xuất xưởng, tất cả thống nhất.”
Thẩm Ý Miên hít sâu, rất nhanh điều chỉnh lại bản thân. Dù sao cũng đều là nam nhân, có gì không thể xem? Huống hồ hiện tại là cậu xem Tạ Luật, chứ không phải Tạ Luật xem cậu.
Cậu cúi người xuống, dựa vào thành thau tắm, cố gắng né tránh không nhìn những bộ phận riêng tư không nên thấy. Quả nhiên, ở hông trái của Tạ Luật tìm được cái gọi là bản thuyết minh.
Trời ạ, chữ nhỏ chi chít, chẳng lẽ muốn cậu thức cả nửa đêm mới đọc xong?
Thẩm Ý Miên vốn đã chẳng muốn nhìn, nhưng ngại Tạ Luật hiếm khi chủ động thỉnh cầu, nên cậu vẫn làm bộ như chăm chú đọc. Nhìn được vài hàng, cậu thoáng bắt gặp một dòng chữ.
“Nếu có yêu cầu, sản phẩm này có thể thanh trừ bất kỳ nhân tố nào cản trở việc hoàn thành nhiệm vụ.”
Cậu buột miệng đọc ra, tò mò hỏi: “Bất kỳ nhân tố nào cũng được? Gi·ết người cũng tính sao? Không phải luật thứ nhất trong Tam định luật của robot là không được làm hại nhân loại à?”
Tạ Luật rũ mắt nhìn cậu, trong mắt như có lớp sương mù trầm xuống, giọng lạnh lẽo: “Tam định luật chỉ là giả thiết trong truyện ngắn của Asimov.”
Thẩm Ý Miên sững người, rồi nghe y chậm rãi nói tiếp: “Trong trình tự của ta… không có loại quy tắc đó.”
Trong nháy mắt, sống lưng Thẩm Ý Miên lạnh toát. Một luồng hàn ý bò dọc theo cột sống, quanh thân rét buốt như băng.
Thiên gi·ết, ai thiết kế cho y trình tự tùy tiện như vậy?
Trí tuệ nhân tạo vốn là do nhân loại đặt ra quy tắc, theo lý mà nói tuyệt đối không thể làm bất cứ hành động nào bất lợi cho con người.
Nhưng Tạ Luật thì khác — quy tắc của y bị đặt quá qua loa, chỉ cần không liên quan đến nhiệm vụ, bất cứ chuyện gì y cũng có thể làm. Điều này có nghĩa là, ” thần minh nhân tạo” cường đại mà vô nhân tính kia, bất cứ lúc nào cũng có thể tự chọn đứng về phía bóng tối hay ánh sáng.
Nghĩ tới đây, da đầu Thẩm Ý Miên tê dại, cậu lại lùi thêm một bước, hạ giọng run run:
“Ngươi… lúc trước nói sẽ không gi·ết ta, là thật chứ?”
Tạ Luật bình tĩnh nhìn cậu: “Đúng vậy.”
Có được lời hứa đó, Thẩm Ý Miên hơi yên tâm một chút, nhưng lòng bàn tay sớm đã lạnh toát mồ hôi.
Quá dọa người rồi. May mà đây là thế giới tiểu thuyết, nếu thả Tạ Luật ra ngoài thực tại, chẳng phải AI này sẽ thống trị toàn nhân loại sao?
Không đúng. Nghĩ kỹ thì, hẳn các nhà khoa học đã tính toán, Tạ Luật vốn chỉ được thả vào trong thế giới tiểu thuyết, căn bản không thể gây uy h·iếp cho hiện thực, cho nên mới không thiết lập ràng buộc nghiêm ngặt như vậy.
Nghĩ vậy, lòng Thẩm Ý Miên ổn định hơn đôi chút. Cậu lại cẩn thận ghé mắt tiếp tục đọc kỹ bản thuyết minh, nhưng ánh mắt lại vô thức dừng ở một chỗ “không nên nhìn”.
Vừa liếc qua, mắt cậu suýt nữa trợn tròn rớt ra ngoài.
“Làm sao vậy?”
Tạ Luật giọng hơi khó hiểu: “Biểu cảm của ngươi rất kỳ quái.”
Thẩm Ý Miên vội nhắm mắt, cảm giác như vừa bị đánh mạnh vào tinh thần, lập tức ngồi phịch xuống bàn rót nước uống ừng ực:
“Không… không sao, ngươi mau tắm đi.”
Nam chủ quả nhiên là nam chủ.
Trong lòng cậu trỗi dậy một nỗi ấm ức u ám.
Hèn chi trong tiểu thuyết còn viết cảnh một đêm bảy lần, thì ra là có căn cứ thật! Cảm giác kia chẳng khác nào mật tuyết băng thành va thẳng vào chanh dây đầy ly.
Dựa vào cái gì chứ, bất công thật sự!
Sau khi tắm xong, Thẩm Ý Miên hiếm hoi cảm thấy cả người thoải mái, nỗi mỏi mệt vì kinh hãi ban ngày cũng tan biến đi phần nào.
Tạ Luật từ ngoài hái quả về, ép thành nước chia cho cậu và Xuân Hoa, lại mang ra phần đồ ăn thừa từ buổi trưa, còn không biết từ đâu đào được ít gạo mới. Hấp chín rồi nấu canh gà, hương thơm ngào ngạt, thịt gà mềm ngọt, mỹ vị đến cực điểm.
Thẩm Ý Miên kéo Xuân Hoa ngồi vào bàn, hai người cắm cúi ăn ngon lành, đầu gần như chẳng rảnh mà ngẩng lên.
“Ca ca, ngươi nấu ăn thật ngon, giống hệt mẫu thân ta,” Xuân Hoa hớn hở khen, ăn no lại thấy có sức, “Nếu đi làm đầu bếp ở tửu lầu, hoa lâu, một ngày chắc chắn kiếm mấy chục lượng bạc!”
Tạ Luật không đáp lời nàng, tựa hồ vẫn chuyên chú suy nghĩ cách tránh hiểm nguy.
Thẩm Ý Miên thuận miệng tiếp lời:
“Đúng rồi Xuân Hoa, ngươi không phải nói có chuyện nhỏ muốn nhờ Tạ Luật ca ca giúp sao?”
Nghe vậy, mắt Xuân Hoa sáng bừng, nhưng khi nhìn đến gương mặt hờ hững lạnh nhạt của Tạ Luật, ánh sáng kia liền ảm đạm. Nàng gượng cười hai tiếng, cúi đầu vùi mặt vào bát cơm:
“Ca ca nhớ nhầm rồi, ta không có chuyện gì cần giúp cả.”
Không cần nhắc lại, không cần nhắc lại…
Thấy nàng cố tình lảng tránh, Thẩm Ý Miên cũng hiểu ý, bèn im lặng cúi đầu ăn cơm, không khí trên bàn thoáng chốc nặng nề.
Cậu không thể ép Tạ Luật phải giúp Xuân Hoa, làm thế chẳng khác nào dùng đạo đức để b·ắt c·óc người ta.
Một lúc sau, Tạ Luật đứng dậy, khoác lên áo ngoài đã giặt sạch, trước khi đi nghiêm giọng dặn dò:
“Ta đi làm nhiệm vụ. Hoàng phù đã bổ sung lại rồi, vô luận có chuyện gì, tuyệt đối không được rời khỏi đây.”
Thẩm Ý Miên gật đầu. Có vòng cổ hộ thân, lần này cậu nhất định sẽ không liều mạng chạy ra ngoài gây thêm phiền phức.
Nghiêng đầu nhìn Xuân Hoa, thấy tiểu nha đầu ngoan ngoãn thu dọn bát đũa, yên lặng bước vào bếp rửa chén. Ngay lúc đi tới cửa, nàng dừng lại, quay đầu bảo đảm:
“Ca ca, ngươi yên tâm, lần này ta nhất định sẽ không bóc lá bùa kia.”
Nếu không ai chịu giúp nàng, thì nàng sẽ tự đi tìm cha mẹ.
Ngực Thẩm Ý Miên nghẹn chua xót, lại thêm một cơn căm phẫn dâng lên. Một đứa nhỏ tốt như vậy, lại bị Ma tộc ép đến mức này. Nếu cậu là nam chủ, chắc chắn chẳng cần do dự sẽ giúp Xuân Hoa đi tìm cha mẹ. Đáng tiếc, cậu chỉ là một vai nhỏ trong Tân Thủ thôn, sinh ra để bị nam chủ vả mặt mà thôi.
Càng nghĩ, lòng càng nặng nề. Cậu dứt khoát ngồi khoanh chân trên ổ chăn của mình, bắt đầu tu luyện.
Cậu muốn biến cường, dù chỉ mạnh hơn một chút cũng được!
Qua nửa khắc, Xuân Hoa tò mò chạy đến, ngồi xổm trước mặt Thẩm Ý Miên, khẽ giọng nói:
“Ca ca, ngươi đi nằm trên giường ngủ đi.”
Thẩm Ý Miên bừng tỉnh, mới phát hiện mình lại ngủ mất…
Cậu hung hăng phỉ nhổ chính mình một ngụm, bảo Xuân Hoa đi ngủ, còn bản thân tiếp tục tu luyện.
Ai, sớm biết thế này thì năm đó lúc Tư Vô Hạnh giảng bài cậu đã không nên ngủ gật, thành ra bây giờ cứ hễ tu luyện liền buồn ngủ. Tư Vô Hạnh cũng thật là, không quản cậu nghiêm khắc hơn một chút.
Ngoài cửa sổ, mưa rơi dần nhỏ lại, mây tản trăng ló, gió đêm lướt qua ngọn cây mang theo vài tiếng rống quái dị của tẩu thi, rồi lại trở về yên tĩnh thật lâu. Không bao lâu, chim sớm nhảy lên cành, hót vang như tiếng linh ngọc, mặt trời từ từ nhô lên.
“Cạch.” Cửa phòng khe khẽ mở ra.
Thẩm Ý Miên cuộn tròn trong ổ chăn, mơ màng mở mắt, chỉ thấy ánh rạng đông rọi vào, chiếu lên thân ảnh mặc tuyết y đứng nơi cửa.
“Như thế nào lại ngủ ở đây?”
Cậu ngẩn ra, mới nhận ra mình quả thật ngủ mất, xấu hổ đáp:
“Đêm qua tu luyện quá mệt, sáng sớm chợp mắt một chút.”
Tạ Luật lặng lẽ nhìn dấu hằn tóc ép trên mặt cậu, không vạch trần, chỉ cúi người nói:
“Ngươi muốn tu luyện?”
“Ách… coi như vậy đi.”
Vừa dứt lời, Tạ Luật tháo một chiếc nhẫn trữ vật trên tay, đưa tới trước mặt cậu:
“Tẩu thi đeo mặt nạ đều đã khai linh trí, trong người mang nội đan. Ta đêm qua mổ ra được mấy chục viên, ngươi cầm lấy mà luyện hóa.”
Thẩm Ý Miên trừng mắt, theo bản năng hỏi:
“Nội đan gì?”
“Kim Đan kỳ.” Tạ Luật thản nhiên đáp.
Mắt Thẩm Ý Miên càng trợn to hơn. Ba năm tu luyện, cậu cũng chỉ mới đạt luyện khí tầng ba, còn Kim Đan kỳ cách đó một cảnh giới lớn. Vậy mà Tạ Luật một mình trong một đêm gi·ết mấy chục Kim Đan kỳ?!
Cậu nhìn chằm chằm nhẫn trữ vật kia, nuốt nước bọt, vươn tay rồi lại rụt lại, lắp bắp:
“Ngươi mới đến Yên Sơn nên không rõ, một viên nội đan Kim Đan kỳ có thể bán hơn ngàn linh thạch, ta không thể lấy…”
Tạ Luật không cho cậu từ chối, trực tiếp nhét nhẫn vào lòng bàn tay:
“Ngươi phải tranh thủ tu luyện, về sau đi làm nhiệm vụ mới có thể cùng ta kề vai chiến đấu.”
Nghe vậy, mặt Thẩm Ý Miên thoáng đỏ, trong lòng lại có cảm giác như đang ăn cơm mềm của sư đệ, vừa xấu hổ vừa khó xử:
“Ngươi… ngươi thật sự cho ta?”
“Đương nhiên.” Tạ Luật đáp không cần nghĩ, rồi lại nói:
“Nghe nói rạng sáng, trên cây hòe vân sẽ kết ra mật hoa hòe ngàn năm, đối tu luyện cực hữu ích. Tối nay ta đi thử thời vận, nếu tìm được thì cùng ngươi ăn.”
Thẩm Ý Miên hoang mang nhìn y, mơ hồ cảm thấy điều này vượt ra ngoài phạm vi tình nghĩa sư huynh đệ:
“Cơ duyên này là của ngươi, không nên toàn bộ cho ta thì tốt hơn.”
“Đừng từ chối.” Khuôn mặt bình tĩnh như nước của Tạ Luật dưới mắt Thẩm Ý Miên lại phảng phất có phật quang chiếu rọi, chỉ riêng cặp mắt đen sâu không thấy đáy kia vẫn chăm chú nhìn cậu, như muốn nuốt trọn cậu vào. Giọng y thong thả, lại chứa ma lực dụ hoặc:
“Ta đã nói rồi, ta chính là bàn tay vàng của ngươi. Tất cả đều có thể cho ngươi.”
Cơ duyên, pháp bảo… thậm chí là vị hôn thê.
“Ngươi không cần nghĩ gì hết, chỉ cần thản nhiên tiếp nhận là được.”
Thẩm Ý Miên ngẩn người, cắn môi, một lúc lâu sau vẫn đem nhẫn trả lại:
“Không được, ta không thể lấy.”
Tạ Luật thoáng sững sờ, như có chút ngoài ý muốn.
“Mấy thứ này quá quý trọng.” Thẩm Ý Miên trả lời xong thì trong lòng nhẹ nhõm, còn có thể cười trêu ghẹo:
“Ngươi muốn cho ta, chỉ cần đưa gà nướng hay miếng bánh bột cũng tốt. Sư tôn nói thân thể ta vốn khó dưỡng, ngươi giữ mấy thứ quý giá kia lại cho mình.”
Nghe thế, Tạ Luật nhíu chặt mày, nắm khít nhẫn trữ vật trong tay, giọng hơi không cam lòng:
“Con người tặng lễ là một cách duy trì hữu nghị. Ngươi nhận đi, rồi tặng lại cho ta.”
Thẩm Ý Miên không hiểu vì sao y lại cố chấp như vậy, buồn bực nói:
“Ta lấy gì để tặng lại? Ngươi đâu có thiếu thứ gì.”
Tạ Luật đứng yên, trầm ngâm một lúc, cuối cùng nghiêm túc ngẩng lên, ánh mắt sâu thẳm nhìn Thẩm Ý Miên:
“Ngươi có một thứ ta không có.”
“Từ nay về sau, ta cho ngươi cơ duyên pháp bảo. Còn ngươi, dạy ta làm sao có được tình cảm nhân loại, đó là thứ duy nhất ta không có.”