Long Ngạo Thiên Sư Đệ Là AI Hình Người

Chương 9: Bạch quần cộc, ngươi muốn cùng nhau tắm rửa sao?

( chín )

Trời dần tối, quạ kêu thê lương, một đêm dài nặng nề sắp kéo đến. Mây mù che khuất mặt trăng, mưa nhỏ rơi lất phất, lạnh buốt thấm da.

Con phố vốn yên tĩnh từ lúc nào đã biến thành địa ngục, đầy rẫy tẩu thi cứng ngắc, chết lặng.

Càng đến gần phủ Thành Chủ, tẩu thi càng đông như kiến. Tạ Luật dựng cây dù trên mái hiên, lặng lẽ quan sát dòng thủy triều tẩu thi đang lao về phía mình. Với loại “lính nhỏ” thế này mà dùng linh lực quét sạch thì quá lãng phí, nhưng y đã sớm đoán trước, nên đã chuẩn bị thuốc nổ.

Tiêu thạch, lưu hoàng, than vụn… vốn là nguyên liệu luyện đan, y đã mượn được nhiều từ Đan Phong. Tạ Luật buộc thuốc nổ vào đầu tên, còn gia thêm một luồng linh lực trừ ma. Như vậy vừa có thể quét sạch lính nhỏ, vừa nhanh gọn trên diện rộng, tiết kiệm thời gian.

Y thong thả thu lại dù, giương cung, kéo tên. Ba mũi tên lao đi, cả con phố bùng nổ rực rỡ như pháo hoa. Chỉ trong chốc lát, tàn khu và xác vụn đã phủ kín đường.

Tạ Luật nhảy xuống từ mái hiên, theo từng con phố mà quét sạch, chậm rãi áp sát phủ Thành Chủ.

Nhiệm vụ này với thiên giai mà nói thực ra không khó, chỉ là đệ tử thiên giai thường có những nhiệm vụ quan trọng hơn. Loại này vốn nên giao cho cấp thấp, nhiều người hợp sức cũng có thể hoàn thành.

Khi vừa dọn sạch bốn con phố, Tạ Luật định rời đi thì khóe mắt chợt thấy một nhóm tẩu thi đang đi ngược hướng với mình.

Theo lý, tẩu thi chỉ đi về phía có sinh khí. Tạ Luật khẽ nheo mắt, che giấu khí tức, bám theo. Lại phát hiện bọn chúng đang đi về hướng nơi bọn họ ẩn thân.

Nơi đó quả thật có người sống, nhưng…

Thần sắc Tạ Luật trầm hẳn xuống.

Y chẳng phải đã nhắc đi nhắc lại, dặn đi dặn lại là không được rời đi sao?

Mưa rơi càng lúc càng lớn, gió thổi vù vù, bước chân giẫm xuống vũng nước tung tóe bọt trắng.

Tiếng kêu quái dị nghèn nghẹn như xé từ cổ họng, vang vọng khắp bốn phía. Tẩu thi bị giết bao nhiêu cũng không hết. Thẩm Ý Miên hoảng loạn, cầm kiếm liều mạng chém, phía sau còn có một kẻ đeo mặt nạ thong thả bước theo.

Nước mưa hòa cùng mồ hôi làm ướt đẫm quần áo, Thẩm Ý Miên sắp khóc đến nơi, quay đầu lại vẫn thấy kẻ đeo mặt nạ bám sát, chỉ muốn quỳ xuống lạy một cái.

Đừng đuổi theo ta nữa, ta chỉ là phế vật hoàng giai thôi mà!

Phía trước, tẩu thi vây càng lúc càng chặt. Mũi kiếm đã dính đầy máu, mùi huyết tanh nồng nặc khiến Thẩm Ý Miên muốn nôn. Cậu biết đó đều là xác chết, nhưng cảnh huyết nhục bay tung tóe thật sự quá kinh tởm.

Mấy chiêu mèo cào học lỏm từ Tư Vô Hạnh căn bản không đủ để phá vòng vây.

Cậu chỉ có thể vừa chạy vừa gào tìm Tạ Luật. Trong lúc luống cuống, trượt ngã xuống vũng nước.

Ngực đau nhói, tuyệt vọng ập đến. Thẩm Ý Miên vừa định bò dậy thì phát hiện đám tẩu thi lao tới trước mặt lại dừng bước.

Cậu ngơ ngác ngẩng lên.

Trong màn mưa mù mịt, Tạ Luật khoác tuyết y đã nhuốm đầy máu, từng dòng máu đỏ sẫm hòa với nước mưa chảy xuống vạt áo.

Trời chợt rền vang sấm chớp. Trong ánh sáng bạc chớp lóe, gương mặt y thoắt ẩn thoắt hiện, vẫn bình thản không chút gợn sóng, nhưng lại toát ra một nét u ám lạnh lẽo, quỷ dị đến đáng sợ.

Y bước chậm rãi trong vũng nước, giày ủng giẫm bắn tung tóe. Trường kiếm ngân quang trong tay dễ dàng xoay chuyển, như phán quan vô tình từ địa ngục, ánh mắt tính toán lạnh lùng, quyết định ai đáng chết, ai bị chém. Một kiếm bổ xuống, yết hầu kẻ trước mặt vỡ toang, máu phun tung tóe, bắn lên nửa gương mặt tái nhợt của y. Đối phương run rẩy tuyệt vọng, rồi chậm rãi ngã xuống, hơi thở tắt hẳn.

Thẩm Ý Miên lạnh buốt từ trong ra ngoài, mơ hồ cảm thấy cảnh tượng này không giống Tạ Luật đang giết tẩu thi, mà giống như đang muốn giết chính mình.

Không, không thể nào. Tạ Luật đã hứa sẽ không giết cậu, y là tới cứu cậu.

Tạ Luật đứng sừng sững trước mặt, không biết nhặt được từ đâu thanh kiếm loang lổ, cúi xuống nhìn Thẩm Ý Miên. Một lúc lâu sau, y thong thả vươn tay ra.

Không hiểu sao, Thẩm Ý Miên cứ thấy ánh mắt ấy giống như đang nhìn một kẻ ngu xuẩn. Nhưng cậu vẫn vội nắm lấy tay y, bò dậy, hoảng hốt hỏi: “Ngươi làm sao biết ta ở đây?”

“Theo dõi tẩu thi.” Tạ Luật đáp gọn, nhưng ánh mắt không nhìn cậu mà hờ hững dán chặt vào kẻ đeo mặt nạ phía sau.

Thẩm Ý Miên càng thấy như bị y trách móc, nhỏ giọng giải thích: “Vừa rồi tiểu nha đầu kia xé hoàng phù, sau đó ta liền…”

“Ừm.”

Tạ Luật ngắt lời: “Ngươi không bị thương chứ?”

Thẩm Ý Miên càng cúi thấp giọng: “Ta thật không có, ngươi… có phải đang tức giận không?”

Nghe vậy, Tạ Luật nghiêng đầu nhìn cậu: “Ngươi đã xem ‘Lưu lạc địa cầu’ chưa?”

“Muốn nhân loại vĩnh viễn giữ lý trí, quả thực là cầu không được… câu danh ngôn cảnh tỉnh của tiền bối, hóa ra áp dụng được.”

Kết quả phát triển tình tiết lệch khỏi tính toán, y thật sự rất không thích.

Thẩm Ý Miên: …

Cậu còn bị mắng lây nữa.

“Không phải, ta thật không ngờ tiểu nha đầu kia lại xé hoàng phù…” Thẩm Ý Miên oan ức kêu, “Ngươi giận thì cũng đừng bỏ mặc ta chứ?”

Tạ Luật nhàn nhạt liếc nhìn: “Cái vòng trên cổ ngươi đeo chỉ là đồ chơi tình thú thôi sao?”

Thẩm Ý Miên: “?”

Vừa định mắng, cúi đầu nhìn thì mới nhận ra đó là vòng cổ tụ ngọc Tạ Luật đã đưa, pháp bảo hộ thể.

Thảo nào vừa rồi cậu còn thắc mắc sao mình đột nhiên mạnh đến thế, chém ra được cả đường máu mà không thương tổn gì.

Khí thế lập tức biến mất, cậu ngượng ngùng nói: “Ta quên mất, xin lỗi.”

Mặt nóng ran, cậu rũ mi mắt, lại lí nhí: “Ngươi… có phải thấy ta vô dụng không?”

Đáng lẽ cậu không nên tham gia, loại chuyện này vốn không dành cho người trình độ như cậu.

“Hiện tại không phải lúc nói những lời này.” Tạ Luật nhìn chằm chằm kẻ đeo mặt nạ, tay khẽ ấn đầu Thẩm Ý Miên, đẩy cậu ra sau.

“Về chuyện trí lực của ngươi, tối nay sẽ mở họp thảo luận.”

Nói xong, y ném thanh kiếm mẻ đi, nhận lại trường kiếm từ tay Thẩm Ý Miên, chỉ thẳng vào đối diện.

Đó là một chiếc mặt nạ gỗ na diễn, dữ tợn hoa lệ, chẳng giống thần minh, mà như ác quỷ âm trầm đáng sợ.

Hai bên không nói một lời, Tạ Luật đã rút kiếm lao lên. Kiếm chiêu nhanh đến mức kinh người, Thẩm Ý Miên không nhận ra thuộc phái nào, chỉ thấy tiếng “hô hô hô” rồi “vèo vèo vèo”, mới mười lăm phút, kẻ đeo mặt nạ đã bại, ngã xuống đất không dậy nổi.

Máu tanh nhầy nhụa trào ra như rong biển mục, thân xác kẻ kia sau khi ch·ết hóa thành một vũng máu loãng, chỉ còn trơ lại bộ xương khô. Thẩm Ý Miên nôn khan, rốt cuộc không nhịn nổi, ọe ra một trận.

“Tên này nhiều năm không ch·ết, nên mới thối rữa đến mức này.”

“Khớp xương mài mòn nghiêm trọng, lúc sinh thời hẳn đã ngoài 80. Đây là một tẩu thi đã khai linh trí, thời gian t·ử v·ong thì khó mà xác định.”

Tạ Luật không để phí lời, cúi xuống tháo chiếc mặt nạ gỗ, quan sát kỹ: “Người chế tác tham khảo theo mặt nạ na diễn. Ta đoán mục đích Ma tộc phía sau có liên quan đến vu tế.”

“Vu tế?” Thẩm Ý Miên lau miệng, cau mày: “Vu tế gì cơ?”

“Trong hiện đại, na diễn thường là giết gà lấy máu tế quỷ thần, thậm chí nhiều nơi bỏ cả gà, chỉ dùng gỗ khắc hình gà làm tế phẩm. Nhưng xét đây là văn tu tiên, Ma tộc lại giết nhiều người ở Vân Hòe Thành, thì khả năng chúng không dùng gà, mà dùng người sống để hiến tế.”

Thẩm Ý Miên nghe rõ, ý tứ chính là: cả tòa Vân Hòe Thành đều là tế phẩm của Ma tộc.

“Về thôi.” Tạ Luật nhàn nhạt nói.

“Về đâu?” Thẩm Ý Miên càng nghĩ càng tức: “Phòng an toàn đã lộ rồi, những bá tánh còn sót lại đều do Ma tộc cố tình để lại, để bọn họ báo tin. Tu sĩ đến gần liền bị lộ.”

“Nếu khắp nơi đều có tai mắt, vậy thì chỗ nào cũng có thể trở thành phòng an toàn.” Tạ Luật gật nhẹ, rồi thản nhiên bổ sung: “Thực ra, vốn chẳng có cái gọi là phòng an toàn.”

Thẩm Ý Miên chợt hiểu, thì ra y đang trả lời câu cậu tự trách lúc nãy, nghiến răng nghiến lợi: “Chuyện này đến ngốc cũng nhìn ra, ngươi không phải AI sao, sao còn thích châm chọc người khác?”

Tạ Luật không ngoái đầu, chỉ ung dung quay về hướng căn phòng cũ, tiện miệng đáp: “Ta có 50% chủ nghĩa hoàn mỹ, 30% độc miệng, 18% hài hước lạnh, 2% tự luyến.”

Thẩm Ý Miên vội vàng bước theo, nghe xong thì ngơ ngác: “Ai cài đặt cho ngươi lắm thứ loạn thất bát tao như thế?”

“Thiết lập ngẫu nhiên khi xuất xưởng, không thể sửa. Ngươi cứ từ từ quen.”

“……”

Tạ Luật tiện tay túm lấy cậu, mũi chân khẽ điểm mái hiên, chớp mắt đã đưa cả hai trở về căn phòng “an toàn”.

Hai người đứng trước cửa, nhìn Xuân Hoa co rúm lại bên trong, trầm mặc không nói.

“Ca ca…”

Xuân Hoa từng bước lùi về phía sau, dè dặt co vào một góc, giọng run rẩy: “Thực xin lỗi, ca ca, ta sai rồi…”

Tạ Luật lặng lẽ nhìn nàng, đáy mắt phủ một tầng lạnh lẽo, bên cạnh lại vang lên tiếng Thẩm Ý Miên thở phào một hơi.

“May mà không ch·ết.”

Lời vừa dứt, Tạ Luật hơi nghiêng mắt, trong ánh mắt thoáng hiện lên một tia nghi hoặc.

Thẩm Ý Miên bước tới, bế Xuân Hoa lên, phủi bụi trên người nàng: “Có bị thương không, Xuân Hoa?”

Lúc trước Xuân Hoa đứng sau lưng kẻ đeo mặt nạ, cậu không thể dẫn nàng theo, chỉ đành lừa tẩu thi đi hướng khác.

Xuân Hoa ngơ ngác nhìn cậu, một lúc sau bỗng “oa” một tiếng, ôm chặt cổ Thẩm Ý Miên khóc òa: “Thực xin lỗi ca ca, ta không cố ý hại ngươi, đều là bọn họ ép ta làm, ta nhớ cha mẹ, ta sợ quá…”

Thẩm Ý Miên đặt nàng lên giường, kiên nhẫn dỗ dành, chẳng bao lâu Xuân Hoa nghẹn ngào rồi thiếp đi.

Một lát sau, khi cậu vừa định đứng dậy thì sau lưng vang lên tiếng Tạ Luật.

“Bổ sung hoàng phù cho tốt.”

Quay lại, Thẩm Ý Miên thấy Tạ Luật đang cởi chiếc áo ngoài dính đầy máu, treo lên ghế. Ánh mắt y sáng tối khó lường: “Ta phải nhắc ngươi, dưới áp lực cực đoan, bản năng sinh tồn sẽ khiến con người làm ra hành vi tự bảo vệ. Vì vậy, lần sau nàng có thể vẫn sẽ phản bội ngươi.”

Thẩm Ý Miên chớp mắt: “Sau đó thì sao?”

“Ngươi nên tránh xa nguy hiểm, đừng mềm lòng tin tưởng nữa.” Tạ Luật lạnh giọng, vừa lau vết máu bên má, vừa nói: “Cho dù nàng chỉ là một đứa trẻ.”

Khi y cho nàng đồ ăn, chẳng qua là vì trong nhiệm vụ có ghi phải cứu bá tánh Vân Hòe Thành, ngoài nhiệm vụ, y chưa từng làm gì dư thừa.

Thẩm Ý Miên hiểu đó là vì sự an toàn của cậu, bèn gật đầu: “Ngươi nói cũng có lý, vậy thì chúng ta vứt nàng ra ngoài cho chó ăn đi.”

Tạ Luật: “Không cần, cứ mặc kệ là được.”

Thẩm Ý Miên đáp bâng quơ, lẩm bẩm: “Chúng ta vốn là tới trừ ma cứu người, chỉ cần tiêu diệt Ma tộc, nàng sẽ chẳng còn cơ hội phản bội ta. Muốn tìm ta thì phải ngồi xe ba ngày ba đêm vượt núi Yên Sơn mới đến được, lấy đâu ra nguy hiểm. Tất cả đều tại Ma tộc, dân chúng chẳng qua bị ép buộc thôi.”

Nếu cậu là Xuân Hoa, chắc cũng bán đứng cả việc Tạ Luật mặc quần cộc cho Ma tộc. Ma thái quân, bên này, quần cộc trắng đang làm nhiệm vụ đây này.

Kỳ lạ là, Tạ Luật lại bị cái logic méo mó này thuyết phục.

Y dừng chân trầm ngâm một hồi, gật đầu: “Tối nay không cần họp nữa.”

Thẩm Ý Miên: “?”

“Ngươi ở một số việc… vẫn chưa ngốc lắm.”

Thẩm Ý Miên nghiến răng, trừng bóng lưng Tạ Luật, y khen một câu chắc cũng đủ khiến cậu tức chết.

“Đúng rồi, ta còn một việc muốn nói trước với ngươi.”

Tạ Luật bỗng nhiên bắt đầu c** q**n áo.

Thẩm Ý Miên vội quay mặt đi, sau khi bị đám b**n th** trên Yên Sơn dọa một trận, giờ nhìn đồng tính c** đ* vẫn thấy xấu hổ: “Chuyện gì mà cũng phải c** q**n áo mới nói?”

Tạ Luật vừa tháo đai lưng, vừa c** s*ch, rồi dùng pháp thuật rửa sạch bộ y phục đẫm máu: “Rửa khung máy móc, dính nhiều máu quá.”

Những vết máu ấy nếu chỉ tẩy bằng pháp thuật, y luôn thấy không sạch, cảm giác dính nhớp cứ bám mãi trên da, vô cùng khó chịu.

Cởi áo ngoài, trên người chỉ còn lại chiếc áo lót mỏng màu trắng, dưới ánh nến, làn da y trắng nhợt, dáng người cao lớn cân xứng, bờ vai rộng rãi, cánh tay mạnh mẽ, eo hẹp thẳng, thắt lưng nửa buộc nửa buông, cộng với chiều cao gần một mét chín, đứng đó như một đại Boss chính hiệu.

So với y, thể trạng của một nam tử bình thường như Thẩm Ý Miên quả thật có thể gọi là gầy yếu.

Ánh nến in bóng trong mắt Tạ Luật, nhưng không chút ấm áp.

“Ta muốn nói là, ta cần trật tự. Trật tự khiến ta cảm thấy an toàn. Vì thế, ta không thích có những sự kiện ngoài kế hoạch, cũng mong ngươi đừng phá vỡ trật tự của ta.”

Giọng y khách khí lễ phép, nhưng ánh mắt lại nhìn chằm chằm Thẩm Ý Miên không rời.

Cậu không hiểu sao lại thấy sợ hãi, giống như đang bị một con thú mạnh hơn mình rình rập trong đêm. Cậu lúng túng, ho nhẹ: “Vạn nhất lỡ phá vỡ thì sao?”

“Không sao, chỉ là ta sẽ có chút tức giận.”

“À…” Thẩm Ý Miên yên tâm, chứng ám ảnh cưỡng chế, cậu hiểu. “Ngươi yên tâm, đã là bằng hữu, ta sẽ cố gắng tránh để mâu thuẫn phát sinh.”

Tạ Luật khẽ gật, hiển nhiên hài lòng với câu trả lời.

Y lấy một thau nước tắm, nghiêm túc dùng pháp thuật đun nóng, sát trùng xong mới cho bọt vào, rồi hỏi một cách nghiêm chỉnh: “Ngươi có muốn tắm không?”

Trên người Thẩm Ý Miên cũng dính không ít máu tẩu thi, nghe y nhắc mới ngửi thấy mùi tanh, cậu ho khan: “Ngươi tắm trước đi, xong rồi ta sẽ tắm sau.”

“Cùng nhau đi.”

Mặt Thẩm Ý Miên cứng đờ, gần như hoài nghi chính mình nghe nhầm, theo bản năng quay đầu lại.

Mặt Tạ Luật không đổi sắc nhìn cậu, tóc ướt xõa trên vai, cằm tựa nhẹ, thản nhiên nói: “Tiết kiệm tài nguyên nước, hơn nữa ta có thể giúp ngươi kỳ lưng.”

“Lại đây.”