Long Ngạo Thiên Sư Đệ Là AI Hình Người

Chương 11: thí nghiệm trí lực – Khóc một cái cho ta xem.

Trí tuệ nhân tạo thế mà lại muốn học tập tình cảm của nhân loại, Thẩm Ý Miên cảm khái nghĩ, học cái gì không học, lại đi học cái trò vô bổ này.

Nhưng nếu Tạ Luật muốn, cậu cảm thấy mình vẫn có thể giúp đỡ một chút.

“Thật không phải ta khoác lác đâu, hồi học trung học ta được gọi là tình thánh, biết có bao nhiêu người theo đuổi ta không? Hai mươi đó, tận hai mươi người!”

Đáng tiếc toàn bộ đều là nam, ngoại hiệu thực ra cũng không phải tình thánh, mà gọi là “Thánh thể omega bẩm sinh.”

Thẩm Ý Miên đường hoàng nói, dáng vẻ như người từng trải, còn khoác tay ôm lấy vai Tạ Luật, “Ngươi thật muốn học, vậy cũng đơn giản thôi, ta bây giờ có thể dạy ngươi.”

Tạ Luật nhàn nhạt liếc cậu, thuận tay đem chiếc nhẫn trữ vật nhét vào lòng bàn tay cậu, “Nhận lấy học phí, ta sẽ nghiêm túc lắng nghe.”

Thấy y thật sự có hứng thú, Thẩm Ý Miên cũng không từ chối nữa, cất giọng trầm xuống, cố làm ra vẻ huyền bí mà nói: “Muốn cùng người ta xây dựng tình cảm, trước hết ngươi không thể cứ mãi giữ cái mặt lạnh đó. Người ta có câu: ‘Đưa tay cũng không đánh vào mặt cười,’ ngươi cứ mặt mày cau có thì ai muốn thân cận ngươi? Con người thường thông qua biểu tình để bày tỏ cảm xúc, ngươi có thể làm biểu tình không?”

Tạ Luật gật đầu.

“Khóc một cái ta xem nào.”

Khuôn mặt vốn không chút biểu cảm kia bỗng nhiên tuôn rào rào xuống một chuỗi nước mắt, khóc như thể quỷ đòi nợ.

Thẩm Ý Miên bị dọa đến dựng cả tóc gáy, “Được rồi, được rồi, ta còn thấy sợ ngươi hơn nữa. Vậy ngươi cười thử xem?”

Tạ Luật lập tức ngừng khóc, khóe môi hơi cong lên, hiện ra một nụ cười, nói thật thì rất đẹp. Nhưng một khi nghĩ đến y là AI, Thẩm Ý Miên lại càng thấy quỷ dị, thế nào nhìn cũng không thuận mắt, cứ như có cái lò vi ba trong nhà đang cười vậy.

Cậu còn chưa kịp tìm ra từ nào để hình dung thì lại thấy Tạ Luật vừa điềm đạm mỉm cười vừa rơi xuống hai hàng lệ nóng, giọng điệu bình thản: “Đây là biểu hiện tổ hợp hai loại cảm xúc.”

Thẩm Ý Miên run rẩy, “CMN ai kêu ngươi làm thế?”

“Là ta tự nghiên cứu, ta gọi nó là ‘cười khóc’.”

“Câm miệng!”

Tên ng·ười máy ch·ết tiệt này, 2% tự luyến vẫn là quá cao rồi.

Thẩm Ý Miên đang cân nhắc nên dạy y sử dụng biểu tình thế nào thì bên ngoài bỗng có một bóng dáng gầy yếu run rẩy bước vào.

Sắc mặt cậu hơi biến, theo bản năng sờ lấy thanh trường kiếm bên hông, nhưng rồi thấy nữ tử kia lại kích động chạy thẳng vào trong nhà, “Tiểu Hoa, Tiểu Hoa đâu?”

Nghe thấy tiếng gọi, Xuân Hoa trong phòng đang ngủ lập tức mở mắt, không thể tin được mà lao ra ngoài, ngay cả giày cũng không kịp mang, “Mẫu thân?”

“Tiểu Hoa!”

Mẹ con hai người ôm chặt lấy nhau, vừa mừng vừa khóc.

Thẩm Ý Miên kinh ngạc quay sang nhìn Tạ Luật, “Đây là sao vậy?”

“Đêm qua khi dọn sạch tẩu thi, ta tìm thấy mẫu thân của tiểu nha đầu này trong ngục giam phủ Thành Chủ.” Tạ Luật điềm nhiên nói, giơ cổ tay xem thiết bị quan trắc, thấp giọng bổ sung, “Tiện đường mang về thôi.”

Nghe vậy, Thẩm Ý Miên sững ra một lát, rồi bỗng cảm thấy buồn cười, “Lúc trước ngươi không phải nói muốn tránh xa nguy hiểm sao?”

“Ta ghét phải lẩn tránh nguy hiểm, càng thích giải quyết nó từ tận gốc.” Chỉ từ vài câu đối thoại ngắn ngủi giữa Xuân Hoa và cậu, Tạ Luật đã đoán ra điều mà Xuân Hoa mong cầu. Chỉ cần giải quyết tận gốc mong cầu ấy, thì nguy hiểm tự nhiên sẽ không còn phát sinh nữa.

Có điều khi y tìm đến thì phụ thân Xuân Hoa đã bị Ma tộc giết hại, nên y chỉ có thể mang về được một người.

Mẹ con họ khóc xong một hồi lâu, mẫu thân Xuân Hoa ôm con quỳ xuống trước mặt Tạ Luật và Thẩm Ý Miên, nghẹn ngào nói: “Đa tạ nhị vị tiên trưởng cứu mạng, mẹ con ta đời này kiếp này không gì báo đáp được, Hoa nhi, mau dập đầu tạ ân nhân!”

Thẩm Ý Miên vội vàng tiến lên ngăn lại, dịu giọng nói: “Trừ ma cứu người vốn là trách nhiệm của đệ tử Yên Sơn, thím khách khí rồi, mau đứng dậy đi.”

Xuân Hoa lau nước mắt, nhưng vẫn kiên quyết kéo cậu và Tạ Luật cúi đầu thật mạnh một cái, “Ân nhân ca ca, cảm ơn các ngươi.”

“Hài tử ngoan.” Thẩm Ý Miên ôm lấy nàng từ dưới đất lên, khẽ cười nói, “Ta đã nói rồi mà, Tạ Luật ca ca chắc chắn sẽ giúp ngươi.”

Nghe vậy, Xuân Hoa có chút e dè mà nhìn sang Tạ Luật, hồi lâu sau, khi sắp chạm phải ánh mắt y, tiểu nha đầu lại vội vàng rụt tầm mắt về, rồi nép kỹ trong ngực Thẩm Ý Miên.

Kỳ thật……

Đêm qua Xuân Hoa đã lén chạy ra ngoài muốn đi tìm cha mẹ, nhưng chưa kịp chạy xa thì đã bị Tạ Luật bắt lại.

Giống như y có Thiên Nhãn vậy, nàng hoàn toàn không hiểu sao Tạ Luật lại biết nàng ở đâu, còn đoán được nàng sẽ bỏ trốn.

Cho đến khi bị y nhìn từ trên cao xuống, mũi kiếm lạnh lẽo nhỏ máu, đáy mắt lạnh lẽo như băng, Tạ Luật lạnh giọng: “Ta đã nói qua rồi, ai cũng không được rời đi, có phải không?”

“Không được phép, không có lần sau.”

Khoảnh khắc đó, toàn thân Xuân Hoa run rẩy, cảm giác trước mặt mình không phải người sống mà là một quái vật chẳng khác nào những tên Ma tộc đeo mặt nạ, lạnh lẽo vô cảm. Tạ Luật hoàn toàn không để ý đến tính mạng nàng, bất cứ lúc nào cũng có thể g**t ch*t nàng.

Nàng sợ hãi đến cực độ, ngay cả khóc cũng không dám.

Sau khi bị kéo trở về, nàng cả đêm không dám chợp mắt, mãi đến sáng sớm mới vì quá mệt mỏi mà ngủ thiếp đi.

Không ngờ, vừa mở mắt liền thấy được mẫu thân.

Tạ Luật ca ca, rốt cuộc là người tốt hay người xấu?

Nàng ăn cơm của ca ca, ca ca lại cứu mẫu thân nàng, Xuân Hoa hoang mang nghĩ, chắc hẳn là người tốt đi.

Ít nhất… ở bên cạnh một ca ca khác, Tạ Luật ca ca trông cũng rất bình thường, không đáng sợ đến thế.

“Hôm nay ta phải đến phủ Thành chủ dọn sạch tẩu thi, buổi tối có lẽ sẽ không trở về.”

Tạ Luật từ trong nhẫn trữ vật lấy ra một túi bánh hấp đặt lên bàn, đó là lúc trinh sát phủ Thành chủ tiện tay mang về. Ma tộc ở phủ Thành chủ toàn ăn sơn trân hải vị, y vốn muốn mang thêm vài món thức ăn nhưng không tìm được túi đóng gói phù hợp nên đành bỏ.

Thẩm Ý Miên sờ thử mấy cái bánh hấp, vẫn còn nóng, tiện tay cầm một cái bỏ vào miệng cắn, “Nhanh vậy đã đến phủ Thành chủ rồi?”

“Ân.” Tạ Luật đơn giản tính toán, đưa ra kết quả: “Đại khái sau khi mặt trời lặn ta sẽ trở về.”

Hiệu suất của AI quả thật kinh người, bọn họ mới đến đây có hai ngày, vậy mà Tạ Luật đã quét sạch toàn bộ tẩu thi trong cả tòa thành.

Thẩm Ý Miên cuối cùng cũng cảm nhận được niềm vui khi có người gánh mình, nhiệm vụ thiên giai mà cậu chỉ cần ngồi chơi xơi nước liền vượt qua, thật sự sung sướng tột độ.

“Vậy ngươi đi nhanh về nhanh, ta chờ ngươi.”

Tạ Luật gật đầu, xoay người rời đi. Khi y ngẩng đầu nhìn Thẩm Ý Miên, như định dặn dò thêm điều gì, nhưng nghĩ đến lời đảm bảo của cậu đêm qua, y mím môi rồi không nói nữa.

Vừa khi y rời đi, Thẩm Ý Miên rõ ràng nghe thấy hai mẹ con bên cạnh thở phào nhẹ nhõm, giống như chỉ cần có Tạ Luật ở đó, đến thở cũng không dám thở mạnh.

“Vị tiểu tiên trưởng này thật uy nghiêm…” Mẹ Xuân Hoa sắc mặt phức tạp, nhỏ giọng nói, “Đêm qua một mình y đã tiêu diệt hơn nửa tẩu thi trong phủ Thành chủ, ta chưa từng thấy trận trượng như thế, thật sự khiến người ta chấn động và bội phục.”

Thẩm Ý Miên tất nhiên biết Tạ Luật rất mạnh, dù sao y cũng là trí tuệ nhân tạo cao cấp nhất trong tương lai, hơn nữa còn là hình thái quân dụng cải tạo, nếu đem đặt vào thế giới tu tiên này mà không đè bẹp hết thảy thì mới là chuyện lạ.

“Chỉ là…” Mẹ Xuân Hoa như muốn nói gì, nhưng do dự rất lâu rồi ngậm lại, chỉ nói: “Nghĩ đến với thực lực của vị tiểu tiên trưởng, hẳn có thể hóa hiểm thành an.”

Hóa hiểm thành an?

Thẩm Ý Miên lập tức nắm bắt được điều bất thường, “Có ý gì khi nói hóa hiểm thành an?”

Sắc mặt mẹ Xuân Hoa căng thẳng, l**m đôi môi khô nứt, ghé sát nói nhỏ: “Hôm nay là đêm trăng đỏ, bọn ma đầu tối nay sẽ cử hành hiến tế. Những tu sĩ từng đến Vân Hòe Thành trừ ma, căn bản không phải bị tẩu thi g**t ch*t, mà toàn bộ đều chết làm tế phẩm trong hiến tế. Chúng dẫn dụ tu sĩ vào đại trận hiến tế, sau đó… tất cả đều hóa thành máu loãng!”

Nghe xong, Thẩm Ý Miên trợn tròn mắt: “Sao bây giờ thím mới nói?”

Tin tức quan trọng như vậy, Tạ Luật có biết không?

“Xin lỗi, xin lỗi!” Mẹ Xuân Hoa thấy cậu sốt ruột, vội nắm góc áo, liên tục giải thích: “Ta thấy con gái liền quá kích động, nhất thời quên mất. Ta còn tưởng rằng tiểu tiên trưởng các ngươi đã biết rồi…”

Thẩm Ý Miên cau chặt mày, trong lòng dâng lên một dự cảm bất an. Đây chẳng phải là kiểu cốt truyện trong tiểu thuyết, nơi nhân vật chính nhất thời sơ sót không để ý, để rồi dẫn phát hậu quả không tưởng tượng nổi sao?

Trong lòng rối loạn như ma, nhưng ngoài miệng cậu vẫn nói: “Thôi, thím đừng để tâm, mấy ngày nay y đều đang điều tra ở Vân Hòe Thành, chắc chắn là biết chuyện này.”

Huống chi Tạ Luật thông minh và cẩn trọng như vậy, suy xét sâu xa, trinh sát một chút hẳn là cũng có thể đoán ra Ma tộc muốn làm gì.

Thẩm Ý Miên cắn chặt môi, bánh hấp trong miệng bỗng dưng chẳng còn mùi vị gì.

Chờ xem, Tạ Luật nói sẽ trở về sau khi mặt trời lặn, chỉ cần đúng hẹn thì chắc chắn không có vấn đề gì.

Dù thật sự có chuyện, thì ngoài việc nhặt xác cậu còn giúp gì được cho Tạ Luật nữa chứ?

Thế nhưng, đến khi mặt trời lặn, Tạ Luật vẫn không trở về.

Trăng máu treo trên trời, canh giờ đã khuya, đêm thứ ba ở Vân Hòe Thành. Gió yêu ma từng cơn thổi qua, lá hoàng phù rung rào rạt như xác khô.

Thẩm Ý Miên ngồi đếm từng con kiến bò qua cửa sổ, lòng càng lúc càng rối.

Tạ Luật vốn nắm thời gian rất chuẩn, cho dù đến muộn cũng không thể quá lâu. Vậy mà giờ đã trễ gần bốn canh giờ, phỏng chừng khoảng mười giờ đêm, sao y có thể trễ đến thế?

Có khi nào… do cậu mang phó tụ ngọc vòng cổ, khiến Tạ Luật mất đi pháp bảo hộ thân, nên chiến đấu mới khó khăn?

Nếu đến cả Tạ Luật, đệ tử cấp thiên giai, cũng không thắng nổi mà bỏ mạng ở đây, thì cậu – một kẻ chỉ có hoàng giai – còn có thể thoát được sao?

Dù thế nào đi nữa, đi tìm còn hơn ngồi yên.

Nghĩ vậy, cậu kìm lòng không được, nắm lấy trường kiếm, đứng dậy đi ra ngoài.

Dọc theo bản đồ Tạ Luật đưa, Thẩm Ý Miên tùm một đường thuận lợi tiến vào phủ Thành chủ.

Quả nhiên như lời Tạ Luật nói, trong thành tẩu thi đã bị quét sạch sẽ, chỉ còn thiếu một bước cuối cùng là đánh sập tháp phòng ngự.

Nhìn tòa phủ đệ cao lớn bị bóng cây hòe che phủ, Thẩm Ý Miên nuốt nước miếng, cẩn thận trèo tường đi vào.

Bên trong bố trí chẳng khác gì phủ đệ thường thấy trong thành, qua nghi môn, vườn tược, hậu viện, cầu nhỏ nước chảy, tĩnh lặng đến kỳ lạ, hoàn toàn không nhìn ra chút manh mối nào.

Càng đi, Thẩm Ý Miên càng bất an. Trước mặt bỗng xuất hiện hai con đường, cậu do dự một lát rồi từ trong ngực lấy ra một đồng Ngũ Đế tiền ném xuống đất.

Mặt ngửa thì đi tây, mặt sấp thì đi đông, sư tổ phù hộ nhất định để cậu chọn trúng con đường có Tạ Luật……

Chỉ nghe “đinh” một tiếng, đồng tiền rơi xuống. Cậu vừa cúi người muốn xem, thì bỗng bị một cánh tay mạnh mẽ kéo giật lại, miệng bị che chặt, thô bạo lôi vào trong gian sương phòng.

Trời tối đen kịt, Thẩm Ý Miên hoảng sợ trợn to mắt, cố gắng nhìn rõ người trước mặt, nhưng chẳng thấy gì, chỉ nghe rõ trái tim mình đập thình thịch như muốn nhảy khỏi lồng ngực.

Đột nhiên, ngoài sương phòng vang lên một giọng nói khàn khàn đến đáng sợ:

“Thằng nhãi vừa rồi đâu?”

“Không biết, đột nhiên có một loại thuật che mắt, ta rõ ràng còn thấy hắn, chớp mắt đã biến mất.”

“Tìm.”

Tim Thẩm Ý Miên lập tức nhảy lên tận cổ, cậu vậy mà không hề nhận ra trong viện này còn có người khác, rốt cuộc bọn chúng đi theo từ khi nào?

Rất nhanh, tiếng động bên ngoài biến mất.

Bàn tay đang che miệng cậu chậm rãi buông ra, lại bóp cằm ép cậu ngẩng đầu.

“Lá bùa lại bị xé à?”

Giọng điệu mang chút bất mãn.

Nghe thấy thanh âm quen thuộc, mắt Thẩm Ý Miên sáng rực, vừa muốn mở miệng thì lại bị chặn lại.

“Nhỏ giọng.”

Thẩm Ý Miên cẩn thận gật đầu, hạ giọng xuống thấp nhất: “Không ai xé lá bùa cả, ta thấy ngươi đi lâu không về, lo ngươi gặp chuyện nên tự mình ra đây. Ta có tin rất quan trọng muốn nói cho ngươi……”

Đối phương im lặng một lát, sau đó dường như bất đắc dĩ thở dài.

“Nói đi.”

“Thím nói hôm nay là huyết nguyệt chi dạ, Ma tộc sẽ cố ý đưa ngươi vào đại trận hiến tế, ngàn vạn lần phải tránh xa nó!” Thẩm Ý Miên vội vàng đem tin tức quan trọng nói ra hết, rồi liền đứng dậy: “Ta nói xong rồi, ta trở về chờ ngươi tin tốt!”

Còn chưa kịp đứng thẳng, cổ tay cậu đã bị giữ lại, cả người bị kéo ngược vào lồng ngực Tạ Luật.

“Muộn rồi, hiến tế đã bắt đầu.”

Họ không thể đi được nữa.

Tạ Luật ngẩng mắt nhìn về phía bóng quỷ uốn éo ngoài cửa sổ, đáy mắt lóe lên tia lạnh lẽo thấu xương. Y đảo mắt khắp phòng, trực tiếp nhét Thẩm Ý Miên vào trong tủ quần áo, rồi tự mình cũng chui vào, nhanh chóng dán hai lá phù ẩn hình lên cửa tủ.

Như vậy, Ma tộc sẽ không phát hiện ra bọn họ.

Trong không gian chật hẹp, hai người gần như dán sát vào nhau.

Ánh mắt giao nhau, hơi thở quấn quýt, Tạ Luật nhìn chằm chằm cậu, rõ ràng có vài phần muốn tính sổ.

Thẩm Ý Miên rụt cổ, lí nhí nói: “Ngươi muốn mắng thì cứ mắng đi.”

Nhìn thấy Tạ Luật bình an vô sự, cậu liền biết mình vốn không nên đến đây, nhưng nếu không đi, cậu lại thật sự lo đến phát hoảng.

Trên đầu vang lên một tiếng thở dài rất khẽ, Tạ Luật vươn tay lau mồ hôi trên trán cho cậu.

“Ta sẽ không mắng ngươi, chuyện này ta cũng có sai. Dù sao là ta về trễ, khiến ngươi lo lắng.”

Ngừng một chút, y lại làm như tùy ý hỏi: “Đúng rồi, ngươi có hứng thú tham gia thí nghiệm trí lực không? Đương nhiên, ta chỉ tò mò kết quả thôi, tuyệt đối không có ý nghi ngờ chỉ số thông minh của ngươi.”

“……”