Lồng Hương Tuyết - Hổ Phách Miêu Trụy
Chương 113: Vương phi... Vương phi vừa rồi bị ra máu...
Ánh Tuyết Từ sinh ra cảm giác bất lực như đấm vào bông. Người ta vẫn bảo giơ tay không đánh mặt cười, lúc này nếu nàng ra tay đánh hắn thì ngược lại chỉ càng lộ rõ vẻ chột dạ, hoảng loạn của bản thân.
Nàng mím chặt môi, càng làm lộ rõ bờ môi đỏ mọng như một quả anh đào căng tràn, mướt nước.
Hắn không kìm lòng được mà nhìn chằm chằm, trong đầu nảy ra biết bao ý nghĩ xằng bậy, nhưng ngoài mặt vẫn tỏ ra dửng dưng, vô cùng lịch thiệp. Nhân lúc nàng đang bối rối khôn nguôi, hắn lẳng lặng tiếp cận rồi chộp lấy một bên cánh tay mảnh mai của nàng.
Ánh Tuyết Từ vội vàng rụt lại nhưng đã bị hắn nắm chặt không buông. Hắn thở dài trên đỉnh đầu nàng: "Nàng xem nàng kìa, chỉ vài ba lời đường mật đã có thể dỗ dành được rồi. Sớm biết dễ dàng như thế, ta hà cớ gì phải tốn bao công sức. Nàng thích nghe những lời này, vậy sau này ngày ngày ta đều nói cho nàng nghe, có được không?"
Sức lực của hắn quá lớn, nàng có giãy giụa thế nào cũng không tài nào thoát khỏi.
Hơi thở và lời thì thầm bên tai cứ bám riết lấy nàng như hình với bóng, tựa như một thứ ma mị ám ảnh. Lúc này, hắn giống một con trăn lớn sặc sỡ, quấn chặt đến mức khiến nàng thở gấp, đầu óc quay cuồng. Người này một khi đã nghiêm túc thì sẽ có thứ lập trường chưa đạt mục đích thề không bỏ qua, hoàn toàn khác với việc trêu hoa ghẹo nguyệt lúc bình thường. Hắn thực sự muốn siết chết con mồi, phải cắn một miếng vào tận tâm can mới chịu thôi. Ánh mắt hắn tối sầm, hơi thở nóng bỏng.
Bàn tay hắn trượt dần xuống dưới, chạm vào đường cong nơi vòng ba của nàng. Đó quả thực là một đường nét tuyệt mỹ, sao trên đời lại có người có dáng vóc hoàn hảo đến nhường này. Thế nhưng hắn còn muốn nhiều hơn thế. Hắn muốn tiến vào cơ thể nàng, đó mới là cái đích cuối cùng mà hắn hằng ao ước.
Cái miệng nàng thì cứng, tính cách cũng kiên cường hơn hẳn vẻ bề ngoài, nhưng chỉ có nơi đó là đủ mềm mại. Mềm mại đến mức có thể khiến cái miệng luôn làm hắn tổn thương kia của nàng, ngoài dòng mật thủy ra thì chẳng thể thốt lên được lời nào khác.
... Hắn thích lắm, thích nơi đó, thích cả dáng vẻ bị bắt nạt đến mức run rẩy của nàng. Hắn có chút nhịn không được, lại muốn làm với nàng một vài chuyện xấu xa, những chuyện sẽ khiến nàng phải bật khóc.
Hắn lúc nào cũng vậy, chứng nào tật nấy, chẳng biết sợ là gì.
Nhịn, hay là không nhịn?
Mộ Dung Dịch chăm chú suy tính, lòng bàn tay khẽ m*n tr*n đôi môi nàng, như thể đang vân vê một đóa hoa yếu ớt còn đang e ấp chực nở.
Muốn hôn mà chưa hôn, cái ranh giới lấp lửng chưa định đoạt ấy bản thân nó đã là một sự tra tấn cực hạn đối với cả hai người bọn họ.
Ánh Tuyết Từ bị ép phải ngẩng khuôn mặt đã dần đỏ bừng lên. Ánh mắt nàng long lanh ngập nước, vô cùng xinh đẹp, tựa như một loại đá mắt mèo quý hiếm.
Hắn thực sự muốn hôn nàng. Nhưng nàng lại thích người dịu dàng, lòng tự trọng của nàng vô cùng mãnh liệt, không chấp nhận bị sỉ nhục hay xâm phạm. Hắn một mặt vừa mừng vì nàng là một người như thế, mặt khác lại cảm thấy bất lực. Có điều, tính tình nàng rất mềm lòng, chỉ cần hắn để lộ vẻ đau khổ, bày ra bộ dạng đáng thương thì thường sẽ đạt được mục đích.
"Ta muốn nàng."
Hắn ghé sát bên tai nàng, phả hơi nóng vào và cố tình dùng chất giọng đầy đau đớn nói: "Ngay bây giờ."
Giọng điệu hắn hơi lạnh, nghe thì có vẻ rất mực lịch sự, nhưng lại tương phản đến đáng sợ với d*c v*ng đê hèn bên trong.
"Ta đã nhẫn nhịn suốt một tháng trời, kể từ khi chúng ta xa nhau, ngày nào ta cũng nhớ nàng."
Ánh Tuyết Từ quả nhiên bị dọa cho sợ hãi, tựa như một con nai tơ gặp kinh động liền đứng hình giả chết. Đáy mắt nàng rơm rớm một lớp nước mắt mỏng manh: "Không được đâu, a tỷ sắp về rồi..."
Hắn nhanh hơn một bước, duỗi chân chặn nàng lại bên mép giường, cười bảo: "Ta sẽ nhanh thôi, tin ta đi."
Giữa hơi thở hỗn loạn, hắn suýt chút nữa đã hôn được lên môi nàng. Như chợt nhớ ra điều gì, hắn ngẩng đầu thấp giọng hỏi: "Kỳ kinh nguyệt đến chưa?" Đồng thời, hắn hướng ánh mắt dò xét nhìn nàng.
Câu hỏi này chẳng khác nào đang hỏi "Có được không". Thế nhưng chưa kịp đợi nàng trả lời, hắn đã nhẹ nhàng đẩy nàng ngã xuống giường. Nàng luống cuống tay chân muốn ngồi dậy liền bị hắn một tay ấn trở lại. Hắn thích tự mình tìm câu trả lời hơn.
Ánh Tuyết Từ nằm bò trên chăn gối, bị hắn giữ chặt một bên chân để cởi bỏ chiếc quần dài, sau đó đến chiếc bên kia.
Động tác của hắn ung dung mà nhanh nhẹn, mi mắt khẽ lay động, nhìn chiếc q**n l*t trắng muốt vừa bị mình cởi ra của nàng, bình tĩnh nói: "Xem ra là chưa rồi."
Sau đó, hắn lật người nàng lại, cúi xuống hôn lên môi nàng.
Ánh Tuyết Từ vốn vẫn đang ra sức đẩy hắn, đột nhiên đầu óc "oanh" một tiếng, cả người tê dại hẳn đi. Nàng bị hắn ngậm lấy bờ môi mà tỉ mỉ gặm nhấm. Đầu lưỡi hắn ẩm ướt, linh hoạt, mang theo hương trà nham cốt thanh đạm, đó là mùi vị của loại nham trà trong cung vẫn thường dùng để súc miệng.
Đã một tháng không được hắn cận kề, ngày thường chẳng có cảm giác gì, vậy mà vừa để hắn chạm vào, tay chân nàng bỗng cứng đờ. Từ tủy sống truyền đến một cảm giác tê dại, căng tức như có luồng điện chạy qua. Toàn bộ dòng máu trong người dồn hết lên mặt, đọng lại nơi đầu lưỡi đang bị hắn truy đuổi và trêu đùa.
"Ta không muốn đâu..." Ánh Tuyết Từ nhỏ giọng nói, da đầu tê rần, cuống lưỡi cũng bị hắn m*t đến đau nhói.
Hắn như thể không nghe thấy, vẫn chuyên chú hôn lưỡi nàng. Bên trong bờ môi dưới của nàng có một vùng thịt mềm rất nhạy cảm, đầu lưỡi hắn vừa quét qua là nàng liền run rẩy. Hắn bèn cố ý m*t lấy nơi đó, rất nhanh đã nếm được vị nước mắt lăn dài từ trên má nàng xuống.
Cách hôn quá mức tham lam này của hắn khiến nàng ngoài cảm giác sợ hãi còn nảy sinh ảo giác sắp bị hắn nuốt chửng. Nàng nhận thức rõ ràng rằng d*c v*ng bị kìm nén quá lâu của hắn đã lớn dần theo từng ngày, giờ đây biến thành một con quái vật khổng lồ khiến nàng không dám chịu đựng, không thể đối mặt. Lúc này, nàng sắp sửa bị con quái vật ấy nuốt chửng hoàn toàn.
Bản năng của loài vật khiến nàng cảnh giác, nhưng đã quá muộn. Bàn tay hắn đã luồn vào bên trong, chạm vào vùng nhạy cảm bấy lâu nay chưa được chạm tới.
"Mộ Dung Dịch." Nàng gọi tên hắn, cắn răng nhẫn nhịn bàn tay đang làm mưa làm gió của hắn, các đầu ngón chân co quắp lại. Một bàn tay run rẩy định bắt lấy cổ tay hắn, chạm vào sợi gân xanh đang nổi lên dưới làn da, thình thịch theo từng nhịp đập của hắn.
Hắn khựng lại một nhịp rồi cúi đầu xuống, bóng người hoàn toàn che khuất tầm nhìn của nàng: "Sao thế?"
Mồ hôi bên thái dương Ánh Tuyết Từ thi nhau rịn ra, nước mắt cũng liên tục lăn dài: "Đừng như vậy nữa mà... Ta sợ lắm, ta không thích thế này đâu."
Hắn đã nhẫn nhịn gần như đến mức cực hạn, đầu óc mơ màng, bất lực cười khổ: "Thế nàng thích kiểu gì?"
"Nói cho ta nghe đi."
Khi hắn nói chuyện, bờ vai và tấm lưng vì nhẫn nhịn mà căng cứng. Hắn cúi đầu, sống mũi hết lần này đến lần khác cọ sát vào mặt nàng. Vì nhịn quá mức đau khổ nên thần hồn hắn có chút phiêu diêu, đôi mắt cụp xuống mất đi tiêu cự: "Nói ta nghe xem nào, bé cưng thích làm kiểu gì."
Hắn lại gọi nàng là "bé cưng", giọng điệu mang theo sự bất lực và vẻ trêu chọc nuông chiều.
"Vương phi có ở bên trong không?"
Ngoài cửa bỗng truyền vào giọng nói của a tỷ.
Tạ Hoàng hậu đã về, nàng cố ý tới thăm Ánh Tuyết Từ. Hai tỷ muội vốn có thói quen đêm tối thì tỉ tê tâm sự đôi ba câu.
Ánh Tuyết Từ vùi chặt vào trong gối, toàn thân run rẩy, sợ đến mức không biết làm sao cho phải.
May mà Nghi Lan vẫn túc trực ngoài cửa, nhanh trí đáp: "Hoàng hậu điện hạ, Vương phi đã đi ngủ rồi ạ."
"Sớm thế sao?"
Tạ Hoàng hậu liếc nhìn thiên điện vẫn còn sáng trưng ánh đèn, nơi đó đang tỏa ra mùi thơm của thức ăn, lại còn cả món cá hấp thanh đạm mà Ánh Tuyết Từ thích ăn nhất: "Nhưng ta thấy bên thiên điện vẫn còn bày thức ăn kìa..."
Nghi Lan cúi đầu nói: "Vương phi vừa rồi bảo ăn không vào nên lệnh cho nô tỳ dọn đi, nô tỳ cũng đang định dọn đây ạ."
Tạ Hoàng hậu nghe nói nàng ăn không vào thì lòng như lửa đốt: "Thế sao được, một miếng cũng không ăn sao? Phải gọi Thái y tới xem ngay, nguy quá, Lý Thái y tận ngày kia mới về."
"Có ăn ạ, buổi tối Vương phi có dùng vài miếng bánh tô bách hợp hạt tùng, không tính là để bụng đói đâu ạ..."
Hai người ở ngoài cửa xầm xì nói chuyện. Dưới hành lang, bóng đèn bị gió thổi lay động, hắt những vệt loạng choạng lên khung cửa sổ bằng lụa mỏng. Trên cánh cửa thỉnh thoảng lại in rõ bóng người, rõ ràng đến mức ngay cả mười hai chiếc hoa cài trên tóc của a tỷ cũng có thể nhìn thấy được.
Trái lại, hắn lại vô cùng trấn định. Nhịn đến cực hạn, con người hắn ngược lại càng thêm tỉnh táo. d*c v*ng của hắn vẫn cuộn trào cuồng nhiệt, vậy mà hắn vẫn còn nhàn tình nhã ý cầm lấy một lọn tóc dài của nàng để nghịch ngợm, rồi ghé sát tai nàng thì thầm: "Bây giờ ta không chạm vào nàng, thế thì sau này nàng phải bù lại cho ta ba ngày. Trong ba ngày đó, nơi nào cũng không được đi, ta muốn thế nào thì phải thế nấy."
Ánh Tuyết Từ không dám thở mạnh, mồ hôi nóng mồ hôi lạnh trộn lẫn vào nhau làm nhòe đi ánh mắt. Nàng lờ mờ cảm nhận được hắn đang rút ngón tay ra. Lúc đầu là muôn vàn cảm giác không thích ứng, nhưng giờ đây lòng nàng lại như khuyết đi một miếng, trống trải đến mức khát khao có thứ gì đó lấp đầy.
Nàng hoài nghi bản thân mình có phải bị bệnh rồi không, bởi từ sau khi rời khỏi Tây Uyển, nàng thường xuyên có những cảm giác không thể tự chủ như vậy... Thậm chí nàng còn hay mơ thấy những giấc mộng xuân về hắn. Mơ thấy mình bị hắn chiếm hữu, l**m m*t, giấc mơ ấy chân thực đến vô cùng, phảng phất như chỉ cần chớp mắt là có thể nhìn thấy khuôn mặt hắn ngay trong gang tấc.
Cứ nghĩ như thế, đôi môi và chiếc lưỡi nàng bỗng trở nên vô lực, nhưng ngay giây sau đã bị ngón tay hắn lấp đầy. Ngón tay ấy ướt át, bị hắn cực kỳ chậm rãi khuấy động trong khoang miệng. Nàng nếm được một chút vị ngọt thanh nhạt tựa như quả vải. Đợi đến khi ý thức được đó là cái gì, lông mi nàng dồn dập lay động, vậy mà bị sặc, khẽ ho lên.
Tiếng động ngoài cửa bỗng nhiên biến mất, bóng dáng Tạ Hoàng hậu như đang đi qua đi lại ở bên ngoài. Ánh Tuyết Từ vội vàng nén tiếng ho sặc sụa đã lên tới miệng, sắc mặt nghẹn đến đỏ bừng, cả người nhẫn nhịn đến mức run rẩy, mặc cho hắn hết lần này đến lần khác v**t v* khuôn mặt mình.
"Xem ra ngủ không được yên giấc rồi." Tạ Hoàng hậu lo lắng nói, "Ta mà vào lúc này thì lại làm phiền nàng, đợi ngày mai lại xem sao vậy. Nếu vẫn không có chuyển biến tốt, ta sẽ lệnh người đi tìm Tôn Bồi ở Thái Y Thự. Người đó y thuật tuy không bằng Lý Thái y nhưng cũng có thể tin tưởng được, ngươi phải chăm sóc tốt cho nàng."
Nghi Lan cũng bị tiếng ho kìm nén, đứt quãng trong phòng làm cho lo ngay ngáy, vội đáp: "Nô tỳ ngày mai vừa sáng sớm sẽ đi ngay ạ."
Tạ Hoàng hậu lúc này mới rời đi.
Tạ Hoàng hậu vừa đi, Ánh Tuyết Từ vội vàng đẩy người trên mình ra, phục ở bên giường không thể khống chế nổi mà ho sù sụ. Thế nhưng luồng hương vải kỳ lạ kia cứ vương vấn mãi không tan. Gò má nàng ửng hồng, thân hình mảnh mai khẽ run rẩy. Lúc được hắn bế dậy đút nước cho, trong mắt nàng là một làn nước mờ ảo, mê ly.
Gần đến giờ cung môn khóa chặt, Hoàng đế mới từ cung thất của Ánh Tuyết Từ bước ra. Vì sợ bị Tạ Hoàng hậu biết chuyện, hắn cố ý đi bộ ra ngoài Nam Cung rồi mới lên kiệu rời đi.
Sau khi Hoàng đế đi khỏi, Nghi Lan khẽ chân khẽ tay bước vào trong, thấy Ánh Tuyết Từ sớm đã ngủ say, trên người quấn chăn gấm, thấp thoáng nhìn thấy tấm lưng trắng muốt như tuyết, còn chiếc yếm thì đã chẳng biết biến đâu mất.
Ngày hôm sau khi thức dậy, Nghi Lan nói vì đêm qua nghe thấy nàng ho nên muốn tìm vị Tôn Thái y mà Tạ Hoàng hậu nhắc tới kia về bắt mạch cho nàng. Ánh Tuyết Từ nghĩ đến những chuyện hỗn loạn đêm qua bèn bảo không cần.
Nàng vẫn nhớ tới giao ước ba ngày mà Mộ Dung Dịch đã nói, trong lòng luôn thấp thỏm bất an. Nhưng những ngày sau đó, liên tục mấy ngày liền Mộ Dung Dịch cũng không tới. Ánh Tuyết Từ nghe ngóng được dạo này hắn phải đi Nam Giao khao thưởng quân sĩ, có lẽ không rảnh ghé qua, bèn thở phào nhẹ nhõm.
Lại qua mấy ngày, đêm đến nàng nằm mơ, mơ thấy một vầng trăng sáng sà vào lòng, tỉnh dậy rất lâu sau vẫn chưa thể hoàn hồn.
Đến giờ ngọ thiện, nàng kể lại chuyện này với Tạ Hoàng hậu. Tạ Hoàng hậu bảo: "Ta nhớ ra rồi, mẫu thân của muội năm xưa cũng mơ thấy vầng trăng mà sinh ra muội, đây là điềm lành. Biết đâu là bà về báo mộng cũng nên, muội đã lâu chưa đi tế bái, nếu không có việc gì khác thì có thể đi thăm bà một chuyến."
Ánh Tuyết Từ bèn ngồi chiếc xe ngựa do Tạ Hoàng hậu chuẩn bị, rời khỏi cấm cung, tiến về Vân Nguyệt Am để tế bái.
Thời gian trôi mau tựa như dòng nước chảy qua bờ ruộng. Tính từ lần đầu tiên Mộ Dung Dịch đưa nàng đến Vân Nguyệt Am thăm bài vị của mẫu thân, chớp mắt đã nửa năm trôi qua.
Trong đình hoa lê đã rụng sạch, cảnh sắc tiêu điều thê lương. Nàng nhớ lại giấc mộng đêm qua, nghĩ tới ánh sáng nhu hòa của vầng trăng sáng kia, giống hệt như hơi ấm trên người mẹ khi còn ôm ấp nàng thuở nhỏ. Nàng quỳ trên bồ đoàn tĩnh lặng bái lạy hồi lâu, mãi đến khi trời chập choạng tối mới rời đi.
Trên đường hồi cung có đi qua một quán trà nhỏ, chủ quán đang vừa làm vừa b*n n**c sơn tra chín tự nấu của nhà mình.
Tại quán trà bên đường có vài vị khách bộ hành đang ngồi nghỉ chân, trong tay ai nấy đều cầm một cuốn sách nhỏ gọn để xem. Ánh Tuyết Từ chăm chú nhìn kỹ thì nhận ra đó chính là tập sách tranh nhỏ mà nàng cùng Thái Nương chung tay làm ra. Trong lòng nàng bỗng nhiên thấy thẹn thùng, vừa vui mừng lại vừa trống trải, cảm thấy khoảng thời gian đó tựa như một đặc ân tự tại mà thần tiên ban tặng cho mình vậy.
Chủ quán thấy chiếc xe ngựa lộng lẫy kia dừng lại hồi lâu thì đoán chừng trong xe tất nhiên là quý nhân, bèn đánh bạo tiến lên phía trước để chào mời nước sơn tra chín.
Chủ quán này hóa ra lại là người có nhã ý, biết rõ loại bát gốm thô tầm thường không xứng với khách nên đã đặc biệt mua một bộ bát bằng sứ trắng tinh xảo, chuyên dùng để đựng canh sơn tra đỏ.
Nơi này nằm ngay dưới chân núi, sơn tra đều được hái từ trên núi xuống. Chúng mọc hoang dã tự nhiên, dầm mưa dãi nắng vậy mà quả nào quả nấy đều to tròn, căng mọng, màu sắc đỏ tươi. Bên trên quả còn được rắc một nắm hoa quế vàng ruộm, lại rưới thêm một lớp mật hoa tầng tầng.
Sơn tra đỏ, hoa quế vàng cùng sóng sánh nổi trôi trong làn nước canh hồng, ngửi thấy vị chua ngọt dịu, hương quả nồng nàn.
Chủ quán cung kính đưa bát cho nàng, Ánh Tuyết Từ hơi do dự một chút rồi đón lấy, ra hiệu cho Nghi Lan trả tiền. Vừa vặn nàng đang khát nước nên nhấp một hớp, cảm thấy hương vị rất ngon bèn dùng thìa vớt những quả sơn tra vừa to vừa đỏ trong bát lên ăn.
Quả sơn tra kia cực kỳ chua, nàng ăn thì không thấy sao, nhưng Nghi Lan bắt chước nàng nhón một quả bỏ vào miệng thì lập tức bị chua đến mức nước miếng chảy ròng ròng, mặt mày méo mó đau khổ, nửa chữ cũng không thốt lên lời.
Ánh Tuyết Từ bị bộ dạng của nàng làm cho phì cười, vội vàng đưa nước trà cho nàng súc miệng, cười bảo: "Ngươi làm sao thế này, không ăn được chua à?"
Khi về đến cấm cung thì trời đã tối mịt.
Tạ Hoàng hậu gọi nàng đến Bách Lương Đài dùng bữa.
Gia Lạc buổi chiều bỗng nhiên bị đau bụng, Tạ Hoàng hậu không cho con bé chạm vào đồ dầu mỡ tanh nồng, chỉ lệnh người nấu canh cá thanh đạm đưa cho bé, dặn cứ ở trong gian phòng nhỏ của mình mà ăn, tránh đi lại nhiều làm ảnh hưởng đến bụng.
Bữa tối chỉ có hai tỷ muội ngồi ăn với nhau. Tinh thần của Ánh Tuyết Từ khá tốt, bôn ba cả ngày trời vậy mà lại không cảm thấy mệt mỏi. Chỉ có điều, vừa dùng xong bữa tối đứng dậy thì trên váy nàng bỗng dưng dính một vệt máu nhỏ.
Nàng thoáng ngẩn người, cứ ngỡ kỳ kinh nguyệt bỗng dưng ghé thăm, trên mặt thoáng hiện vẻ mệt mỏi: "A tỷ, ta..."
Kỳ kinh nguyệt của nàng từ trước đến nay vốn không đều, hoặc sớm hoặc muộn, thậm chí có khi cả tháng không đến. Lúc này nàng chỉ đành xin phép Tạ Hoàng hậu để trở về điện thay quần áo.
Tạ Hoàng hậu vội bảo nhà bếp chưng một bát a giao bổ huyết cho nàng. Nhưng sau khi ngồi xuống, Hoàng hậu càng nghĩ lại càng thấy có điều không ổn. Nàng ấy là người từng sinh nở nên có một loại trực giác đáng sợ đối với chuyện này. Ngay lập tức, nàng ấy lệnh cho Thu Quân đi mời vị Tôn Thái y thân tín kia tới.
Thế nhưng Thu Quân còn chưa kịp trở về thì Nghi Lan đã hớt hải chạy vào.
Ngày thường nàng ta vốn là một người cực kỳ điềm tĩnh, vậy mà lúc này mặt mày lộ rõ vẻ kinh hoàng, trên tay áo còn dính một vệt máu đỏ chói mắt.
Vừa nhìn thấy Tạ Hoàng hậu, Nghi Lan đã quỳ sụp xuống đất, nước mắt tuôn ra không ngừng: "Điện hạ, không xong rồi, Vương phi... Vương phi vừa rồi bị ra máu... Xin điện hạ mau chóng truyền Thái y tới. Vương phi có dặn kỹ, vạn lần không được... để cho người ngoài biết chuyện."