Từ đó về sau, Mộ Dung Dịch thường xuyên lui tới.
Tạ Hoàng hậu vì chuyện này mà không ít lần nhắc nhở hắn, nhưng Hoàng đế nghe tai trái lại ra tai phải. Tạ Hoàng hậu cũng chẳng thể ở mãi Nam Cung, nàng ấy vừa đi khỏi là Hoàng đế liền nghênh ngang sải bước đi vào. Ánh Tuyết Từ trốn không kịp, mà dù trốn đi đâu cũng đều bị hắn tìm thấy.
Tất cả là tại Gia Lạc, con bé gió chiều nào che chiều nấy, lại còn làm tai mắt cho hắn. Thấy không ngăn nổi Hoàng đế, Gia Lạc liền lâm trận làm phản, bí mật báo cho hắn nơi ẩn nấp của Ánh Tuyết Từ.
Bị bắt vài lần, Ánh Tuyết Từ không thèm trốn nữa, có lúc tiếp chuyện hắn, có lúc lại chẳng thèm để ý.
Hắn vốn không phải người nhiều lời, khi rời triều thường có thể im lặng suốt ngày, chỉ cần giơ tay là đám nô tài bên dưới đã nhanh nhảu hiểu ý hầu hạ. Duy chỉ có ở chỗ nàng, hắn lại chẳng chịu an phận chút nào. Hắn như thể quay về cái tuổi mười sáu, mười bảy, cái khoảng thời gian hiếu động khó ngồi yên nhất, trăm phương ngàn kế tìm đủ chuyện để dỗ nàng mở miệng.
Có một lần hắn trêu chọc quá đà, thực sự phiền phức nên bị Ánh Tuyết Từ đánh cho một cái. Hắn đột ngột im lặng, một mình ngồi trên chiếc giường dây thắt, quay lưng về phía nàng không mảy may động đậy.
Ánh Tuyết Từ lặng lẽ quan sát, thấy bờ môi mỏng của hắn mím chặt. Nhìn từ góc nghiêng, đôi lông mày hắn nhíu lại như ngọn núi lạnh, hàng mi dày đen kịt rủ xuống rõ ràng từng sợi, ẩn hiện một chút ánh nước nhạt nhòa. Dáng vẻ ấy hoàn toàn không có nét kiêu ngạo, bức người như ngày thường, mà lại thêm phần sa sút hiếm thấy, khiến lòng nàng chợt thắt lại, không rõ là mùi vị gì.
Không đợi nàng nhìn kỹ, hắn đã đột ngột quay sang. Đồng tử của hắn dưới ánh mặt trời hiện lên sắc màu và chất liệu của hổ phách, trong suốt như lưu ly, như thể có thể nhìn thấu tận đáy lòng người khác, càng khiến nàng không dám nhìn thẳng. Nàng vội vàng cúi đầu né tránh ánh mắt ấy, hơi giơ chiếc áo vạt ngắn thêu cho Gia Lạc trong tay lên để che khuất mặt. Thế nhưng, ánh mắt hắn vô cùng thâm trầm, mang theo sự chấp nhất và chuyên chú đến mức cố chấp, ra chiều nếu nàng không đáp lời, hắn sẽ cứ thế nhìn nàng suốt một đời một kiếp.
Ánh Tuyết Từ bị hắn nhìn đến mức có phần ngột ngạt không thở nổi. Trời đã sắp sang cuối thu, ngoài cửa sổ gió thổi lành lạnh, vậy mà chẳng hiểu sao nàng lại cảm thấy một luồng hơi nóng bỏng người, như muốn men theo đầu ngón tay đang bị hắn chăm chú nhìn kia quấn lên cổ tay, rồi leo thẳng vào trong ống áo. Nàng bất giác rùng mình một cái, trên người không biết từ bao giờ đã rịn ra một lớp mồ hôi mỏng. Nàng muốn đi thay y phục, lại sợ cử động lúc này sẽ cho hắn cơ hội như chim ưng vồ thỏ, bèn khẽ thở ra một hơi, ép mình tiếp tục tập trung vào công việc kim chỉ trên tay.
Nàng vốn có thói quen ăn hai miếng bánh tô bách hợp hạt tùng vào buổi chiều, nhưng vì ánh nhìn u oán chằm chằm của hắn mà trà nước, điểm tâm nàng đều chẳng buồn chạm vào một hớp. Đợi đến khi trời chập choạng tối, nàng đặt kim chỉ xuống, chỉ cảm thấy trong bụng đói cồn cào, vô cùng muốn ăn chút gì đó lót dạ.
Vậy mà hắn vẫn chưa chịu đi, cứ chiếm lấy chiếc ghế xếp nhỏ bé kia của nàng. Đôi chân dài không có chỗ duỗi thoải mái, thế mà hắn cũng chẳng chê chật chội gò bó. Hắn lấy tay tựa trán, tay kia cầm quyển từ phú lục tìm được từ đầu giường nàng, che khuất nửa khuôn mặt nên không rõ nét mặt ra sao.
Thật là quá đáng ghét mà, nàng thầm nghĩ, quả thực đáng ghét thấu trời.
Người thì đáng ghét, tình cảnh cũng đáng ghét, mà cái bụng đói này lại càng đáng ghét hơn. Đói quá, nàng không hiểu sao bản thân lại đói đến thế. Bánh tô bách hợp hạt tùng ngay trước mắt, nàng chỉ cần giơ tay là có thể bỏ vào miệng, nhưng bản năng lại không muốn ăn uống trước mặt hắn. Vì loài vật khi ăn là lúc tập trung nhất, cũng là lúc lơ là phòng bị nhất, nàng không thể yếu thế được.
Nàng bèn lén nhìn hắn, hàng mi nhẹ nhàng chớp chớp. Hắn vẫn đang đọc sách, bất động như tờ.
Lúc này, nàng mới lặng lẽ thả lỏng chút phòng bị trong lòng, đầu ngón tay nhanh nhẹn nhón lấy một miếng bánh tô bách hợp hạt tùng bỏ vào miệng. Ngon tuyệt, vị ngọt thanh đạm hòa quyện với hương thơm béo ngậy của hạt tùng, lại thêm chút thoang thoảng dịu mát của bách hợp. Khóe miệng nàng vô thức hiện lên hai lúm đồng tiền nhỏ nhắn, nụ cười dịu dàng tràn ngập vẻ mãn nguyện. Ở góc khuất mà hắn không nhìn thấy, nàng hạnh phúc tựa như một chú chuột nhỏ vừa sa vào chĩnh gạo.
Cuốn sách trong tay Mộ Dung Dịch không biết từ bao giờ đã trượt xuống một chút, hờ hững đè trên sống mũi, chỉ để lộ ra một đôi mắt. Bóng tối như màn sương mỏng, dưới ánh hoàng hôn chập choạng, đôi mắt hắn đen sẫm, im lặng nhìn chằm chằm vào bờ môi đang mấp máy nhai của nàng, yết hầu khẽ chuyển động một cái cực kỳ chậm rãi.
Ánh Tuyết Từ vừa ăn vừa canh chừng, ăn liền tù tì hai miếng bánh tô bách hợp hạt tùng mới cảm thấy bản thân tỉnh táo và hồi lại sức.
Vừa lúc Nghi Lan bước vào thắp đèn, trời tối mịt mù nên nàng ấy không để ý. Đến khi trong điện sáng đèn lên, nàng ta mới nhìn thấy Hoàng đế tựa như một con báo lười biếng gác chân trên chiếc ghế xếp. Nghi Lan sợ đến mất mật, liền dịch thẳng về phía Ánh Tuyết Từ, nhỏ giọng hỏi xem buổi tối nàng muốn ăn gì để đi gọi ngự thiện. Ánh Tuyết Từ nhìn bộ dạng rón rén sợ hãi của Nghi Lan thì không khỏi sinh lòng đồng cảm. Hai chủ tớ như nói thầm vào tai nhau, xầm xì một lúc mới định xong bữa tối nay, rồi Nghi Lan nhanh chóng chạy trốn ra ngoài.
Ai ai cũng sợ hắn, Ánh Tuyết Từ biết rõ, thực ra chính nàng cũng sợ. Vừa rồi nàng đã dặn Nghi Lan dọn cơm sang thiên điện chứ không ăn ở đây. Hắn thích ở lại đây thì cứ ở, nàng sẽ tùy tình hình mà tính xem ăn xong có quay lại phòng hay không.
Nghĩ đoạn, nàng nhấc váy định bước ra ngoài.
Nhưng thật đáng ghét, chiếc ghế xếp nhỏ kia vì để phơi nắng nên nàng cố tình kê ngay giữa phòng. Giờ muốn ra ngoài thì đó lại trở thành lối đi duy nhất. Do dự một lát, nàng cắm đầu bước qua, liền bị bàn tay hắn từ bên cạnh chìa ra cản lại, nắm chặt lấy một sợi dải lụa trên vạt váy nàng.
Tim Ánh Tuyết Từ bỗng nảy lên một cái. Nàng cố tỏ ra lạnh lùng cúi đầu xuống, thấy hắn vẫn không thèm ngẩng đầu lên, chỉ lộ ra bàn tay thon dài, trắng trẻo, xương cốt vô cùng đẹp đẽ. Hai bên giằng co, nàng còn đang lưỡng lự xem nên xuống nước cầu xin hay giữ bộ mặt lạnh, bỗng nghe hắn khẽ tặc lưỡi một tiếng: "Đau."
Nàng ngơ ngác, thấy bàn tay kia của hắn khẽ vuốt lên mặt, bảo: "Đánh người không được đánh mặt——"
Giọng điệu hắn bình tĩnh, không mặn không nhạt, như thể chỉ là một câu nói bâng quơ, vậy mà lọt vào tai nàng lại mang đầy ý vị trách móc, ăn vạ. Tay hắn nắm chặt váy của nàng không buông, nàng cứ đứng thế, bỗng cảm giác sắp bị hắn kéo tuột qua bên đó mất. Chỉ cần một chút lơ là, nàng sẽ ngã nhào vào lòng hắn, nên đành phải dùng hết sức ghì chặt chân xuống mặt đất để chống cự.
Người ta vẫn bảo quân tử không nên làm người khác bẽ mặt, đánh người vào mặt chính là một kiểu sỉ nhục. Nàng tự biết mình đuối lý, nhưng vẫn cố bướng bỉnh chống chế: "Đánh thì cũng đánh rồi, giờ chàng muốn tính sao?"
Hắn liếc thấy đầu ngón chân dưới gấu váy nàng đang âm thầm dùng sức, có lẽ là đang cười, đôi môi mím lại nhìn không rõ ràng. Dưới ánh nến, đôi mắt cười lấp lánh như chén rượu vàng sóng sánh. "Chao ôi," hắn thở dài, "lòng dạ đàn bà là độc nhất. Đánh ta, mắng ta, giam cầm ta, lại còn tính bỏ đói ta nữa. Người đàn bà xấu xa như nàng, nếu không phải ta mạng lớn thì chắc đã chết trong tay nàng từ lâu rồi. Ta thật đáng thương quá đi."
Lúc hắn nói câu "Ta thật đáng thương quá đi", giọng nói trong trẻo như ngọc, hay như giai điệu cầu chúc năm mới vậy.
Ánh Tuyết Từ phân trần: "Hai tội đầu ta nhận, chứ ta giam cầm chàng từ bao giờ? Chàng đừng có ngậm máu phun người."
Hắn nhướng mày bảo: "Hửm, không có sao? Thế cớ sao ta lại chẳng muốn bước ra ngoài nửa bước?" Hắn bỗng nhiên ngân dài một tiếng "Ồ", không cần suy nghĩ mà thốt ra: "Hóa ra là ta tự nguyện. Thật sự là trách lầm nàng rồi."
Lúc này, dưới cửa sổ truyền đến hai tiếng gõ nhẹ "cộc, cộc". Ánh Tuyết Từ biết đây là Nghi Lan đang ra hiệu cho mình, báo rằng bữa tối đã chuẩn bị xong xuôi, chỉ đợi nàng sang ăn. Thế nhưng lúc này chẳng ai dám bước vào phòng. Nàng bỗng thấy tủi thân lẫn tức giận đan xen, cảm thấy tình cảnh trước mắt thậm chí còn chẳng bằng hồi ở Tây Uyển. Khi ở Tây Uyển, hắn lộ rõ bản tính, ngông cuồng đến mức chẳng coi trời đất ra gì. Nàng có đánh hắn hai cái, cùng lắm là bị hắn trừng phạt dữ dội hai đêm. Bây giờ thì sao, nàng phải chịu đựng những lời nói đâm chọc ẩn giấu của hắn, bị hắn vòng vo nhào nặn, mài giũa từ từ, gặm nhấm tỉ mỉ, chẳng biết bao giờ mới tới hồi kết.
Nàng nhẫn nhịn bảo: "Thế chàng muốn ăn gì, ta bưng lại đây cho chàng là được chứ gì."
Mộ Dung Dịch ỉu xìu đáp: "Ta không ăn đồ bố thí."
Ánh Tuyết Từ lại nhịn tiếp: "Rốt cuộc chàng muốn thế nào đây?"
Mộ Dung Dịch ngước mắt nhìn nàng, ý cười thoáng qua trong đáy mắt: "Cái này là tự nàng hỏi đấy nhé." Hắn hoàn toàn không thèm khách sáo: "Tối nay, ta muốn nghỉ lại chỗ này." Nói đoạn, hắn vờ như không thấy đôi mắt đang mở to ngơ ngác của nàng, ung dung đứng dậy đi dạo một vòng quanh phòng. Khi ánh mắt quét qua chiếc giường hộp có rèm che trông hơi nhỏ hẹp và chật chội kia, hắn lộ rõ mười phần bất mãn, chống nạnh bảo: "Lát nữa ta sẽ bảo người khiêng chiếc giường mã não ở Nam Huân Điện qua đây."
Sau đó, hắn thong thả bước lại, ngồi xuống bên mép giường nàng. Đôi chân dài duỗi ra đầy thoải mái, chiếm gần hết nửa khoảng trống sàn nhà, rồi hắn dang rộng hai tay về phía nàng.
"Lại đây, ngồi chỗ này."
Ngón tay hắn khẽ gõ nhẹ lên đầu gối, đôi mắt phản chiếu ánh nến sáng rực đến mức làm người ta hơi nhức đầu: "Sai người dọn bữa tối vào đây, ta đút nàng ăn."
Ánh Tuyết Từ gần như lập tức nhớ lại những lần bị hắn bế đặt lên đầu gối trước kia, trong lòng lập tức rung chuông cảnh giác, buột miệng thốt ra: "Chàng mơ đẹp lắm."
Hắn tỏ vẻ thất vọng: "Không được sao?"
Ánh Tuyết Từ ngoảnh mặt đi: "Không được, không đời nào. Chưa nói đến chuyện ta có đồng ý hay không, chỉ cần a tỷ về nhìn thấy chàng ở đây, cả hai chúng ta đều sẽ bị phạt."
"Vậy thì như này," hắn chậm rãi nói: "Nàng đi cùng ta."
"Đi đâu?"
"Đi đâu à?" Hắn cười, "Ta không biết."
Hắn ngửa mặt nhìn nàng, nhàn nhạt bảo: "Chẳng biết đi đâu, hoặc là đi đâu cũng được. Chỉ cần nàng đi cùng ta, thì dù lên trời xuống đất, tới chân trời góc bể, nơi nào cũng đi được, nơi nào cũng đều có thể đặt chân đến."
"Không mai mối, không sính lễ thì coi như bỏ trốn theo trai——"
"Trời làm mối, đất làm sính, chúng ta dừng chân ở đâu thì bái đường ở đó. Hoặc là," hắn không biết nhặt được hai tờ giấy ở đâu, đầu ngón tay thoăn thoắt gấp ra hai con bướm giấy sống động như thật. Hắn mở lòng bàn tay, nhẹ nhàng tung chúng lên không trung. Con bướm giấy đón ánh nến, hắt bóng lên khung cửa sổ bằng lụa mỏng. Giữa bóng bướm chao lượn, ánh mắt hắn nhìn thẳng qua, đột nhiên khẽ động, gợn lên nụ cười nhàn nhạt ngay khi con bướm giấy lướt qua trước mặt: "Hoặc là, cứ bảo ta là tình lang của nàng."
Giọng hắn nhẹ nhàng, từ tốn, mang theo sự quyến rũ và mê hoặc kín đáo: "Yêu nàng mà không có được, cứ bám riết lấy nàng không buông, chẳng từ thủ đoạn nào. Giây trước vừa rời xa nàng, giây sau như đã sắp chết đến nơi. Nàng rủ lòng thương hại mới ban cho ta một con đường sống, kẻo ta nghĩ không thông lại nhảy xuống sông tự vẫn. Làm bẩn nước sông thì chớ, lại sợ biến thành lệ quỷ ám nàng suốt đời. Ơn tái sinh lớn như thế, ta thực sự khắc cốt ghi tâm, nguyện lấy thân báo đáp, ngày đêm hầu hạ nữ ân nhân..."
"Nàng thấy thế nào?"