Lồng Hương Tuyết - Hổ Phách Miêu Trụy

Chương 114: Nàng sắp được làm mẹ

  Ánh đèn tại Nam Cung suốt đêm không tắt. Vị Thái y Tôn Bồi kia vốn là người kín tiếng, đi lại vô cùng lặng lẽ. Cho đến ngày hôm sau, trong cung mới thấp thoáng có người biết chuyện Nam Cung đêm qua từng mời Thái y. Nhưng vì vừa vặn Công chúa Gia Lạc bị đau bụng, nôn mửa đi tả, nên ai nấy đều cho rằng đứa trẻ còn nhỏ, ăn uống đổ bệnh mà thôi.

Khi Hoàng đế thức dậy thay y phục, nghe Lương Thanh Đệ nhắc qua một câu bèn hỏi: "Gia Lạc sao thế? Nó ăn cái gì mà nôn mửa đến mức kia?"

Lương Thanh Đệ đáp: "Nghe nói buổi trưa Công chúa tham miệng, ăn nhiều mấy con cua. Công chúa không chịu ăn gừng, bảo mẫu lại chiều chuộng, một mực chỉ lột thịt cho người, còn không cẩn thận lẫn vào mấy cái tim cua. Đó là vật cực hàn, buổi chiều Công chúa liền nôn một trận, mắt thấy đến nay vẫn chưa đỡ."

"Bảo mẫu chăm nom Công chúa kiểu gì vậy?" Sắc mặt Hoàng đế hơi trầm xuống, quở trách: "Trẻ nhỏ tỳ vị còn non nớt, đạo lý đồ lạnh hại dạ dày mà chúng cũng không hiểu sao?"

Nhất thời, cung nữ nội quan hầu hạ trong điện đều nín lặng quỳ xuống, không ai dám ho he nửa lời.

Lương Thanh Đệ dâng đai ngọc, rón rén thắt vào cho hắn, lại nghe Hoàng đế hỏi: "Nàng ấy thì sao? Nàng ấy có ăn không? Có bị làm sao không?"

Từ "nàng ấy" trong miệng hắn từ trước đến nay chỉ để nói một người. Lương Thanh Đệ đáp: "Không nghe nói bên Vương phi có chuyện gì, chắc hẳn là không ăn."

Phần cằm căng cứng của Hoàng đế dường như hơi giãn ra một chút.

Nam Cung vốn có không ít tai mắt, nhưng từ khi Ánh Tuyết Từ hồi cung, hắn đã lần lượt rút đi, chỉ giữ lại Phi Anh xem như để cho nàng giải khuây. Hắn muốn xếp đặt tai mắt một cách âm thầm vốn chẳng hề khó, ngặt nỗi không làm như thế là vì muốn phơi bày sự nhượng bộ chân thành của mình trước mặt nàng.

Hắn không muốn để nàng cảm thấy mình là con hươu con thỏ hoảng hốt trong bãi săn của hắn, hay là con chim sẻ phải nhìn sắc mặt người khác trong lồng giam. Nam Cung đã đủ an toàn, và dưới sự an toàn này, hắn vui lòng thành toàn cho sự tự do, vui vẻ của nàng, với tiền đề là nàng không được phép quên mất hắn.

Lương Thanh Đệ nói: "Bệ hạ không yên lòng, chi bằng tối nay đến xem một chút." Hoàng đế bảo: "Vốn hôm nay ta cũng tính ghé."

Hắn khoác trên mình bộ long bào màu tía đậm, đội mũ ô sa dực thiện, gương mặt khôi ngô, góc cạnh với nước da trắng lạnh, sống mũi cao thẳng cùng bờ môi mỏng hơi nhạt màu.

Sắc tím tía của bào phục vô cùng nồng đậm, lại qua sự tô điểm của vuốt rồng vảy phượng hoa lệ như vẩy mực bên trên, càng tôn lên khuôn mặt hắn có phần u ám. Hàng mi rậm và dài cũng vừa vặn che giấu đi phần diễm lệ nhất trên dung mạo hắn, hiện rõ thiên uy tĩnh mịch bất khả xâm phạm.

Đây là trang phục của đại triều hội.

Hôm nay vừa vặn gặp buổi đại triều định kỳ đầu tháng, Thiên tử từ sáng sớm đã phải lâm triều thính chính. Đợi triều hội vừa tan, hắn còn phải gấp rút chạy đến ngoại ô phía nam để khao thưởng tam quân, cả một ngày đều không được ngơi nghỉ.

Vì bận chuẩn bị chuyện khao quân, hắn đã mấy ngày không được gặp nàng, thực ra trong lòng hắn rất nhớ, lúc này cũng đang nhớ. Hắn bắt đầu mong đợi cuộc gặp gỡ buổi đêm, mày mắt cũng bất giác trở nên nhu hòa theo.

Tại Nam Cung.

Tạ Hoàng hậu từ sớm đã phái Phi Anh xuất cung. Hắn là người khá thạo việc thu mua, trước kia từng tìm về rất nhiều kỳ trân dị bảo để làm Ánh Tuyết Từ vui lòng.

Tạ Hoàng hậu lấy cớ Gia Lạc đau bụng khóc náo không thôi, lại nghe nói dân gian có thú nuôi dế mèn làm vui, bèn bảo Phi Anh đi tìm mua vài chiếc hũ dế mèn xinh xắn về dỗ dành Công chúa. Việc này nhằm đỡ cho hắn dò xét được điều gì rồi bẩm báo lên trước ngự tiền. Phi Anh trời chưa sáng đã lĩnh mệnh xuất cung.

Đuổi khéo được Phi Anh đi rồi, Tạ Hoàng hậu mới trở lại cung thất của Ánh Tuyết Từ.

Trong cung thất chỉ thắp một ngọn đèn thủy tinh thạch anh tím, ánh sáng mông lung. Ánh Tuyết Từ tựa vào một chiếc gối ôm lớn, tóc dài xõa vai, gương mặt bị tấm màn lụa màu tím nhạt che đi một nửa, nửa còn lại lộ ra vẻ hơi xanh xao, nhợt nhạt. Nàng vòng tay ôm lấy bụng, không biết đang nghĩ gì.

Tạ Hoàng hậu tiến đến bên giường, nhìn thấy nàng như thế thì vừa xót xa, lại vừa không biết nên nói từ đâu, đành phải hỏi: "Còn đau không?"

Ánh Tuyết Từ như bừng tỉnh từ cõi mộng, ngẩng mặt gọi: "A tỷ." Nàng duỗi tay nắm lấy bàn tay Tạ Hoàng hậu đưa tới, chần chừ một chốc mới nói: "Không đau nữa ạ."

Tạ Hoàng hậu thở dài, giúp nàng tém lại góc chăn lên trên một chút: "Đêm qua thật sự là hù chết ta rồi."

Ánh Tuyết Từ mím môi cười cười, dáng vẻ điềm đạm.

Tạ Hoàng hậu không kìm được lại nhớ tới tình hình tối hôm qua.

Khi nàng ấy chạy đến nơi, Ánh Tuyết Từ vẫn còn tỉnh táo, gương mặt nhợt nhạt như một đóa hoa lê nhỏ.

Nàng tự mình thay y phục, trên người đã sạch sẽ, nhưng phía dưới không ngừng có máu tuôn ra, dọc theo đầu gối chảy xuống bắp chân, chẳng mấy chốc đã nhuộm đỏ một khoảng vạt váy.

Nàng chưa từng có kinh nghiệm trong chuyện này, vừa nhìn thấy Tạ Hoàng hậu liền khẽ gọi một tiếng a tỷ. Nàng ngẩng mặt lên, ánh mắt đầy hoang mang, dáng vẻ luống cuống không biết phải làm sao. Nàng định đứng dậy nhưng có lẽ vì không còn chút sức lực nào nên lại ngồi thụp trở lại.

Tạ Hoàng hậu hai mắt tối sầm, tim gan như vỡ vụn, vội trấn an: "Thái y tới ngay đây, Thái y sẽ tới ngay."

Nàng ấy nhớ lại lúc hoài thai Gia Lạc cũng từng bị hãm hại, khiến đứa con suýt chết lưu trong bụng. Cảnh tượng kinh hoàng năm đó khắc sâu vào tâm trí nàng ấy. Lúc đó nàng ấy sợ đến mức tay chân bủn rủn, chính Tiên đế đã nhanh chóng bế nàng ấy lên rồi truyền triệu Thái y.

Gia Lạc suýt chút nữa đã không thể chào đời.

Ánh Tuyết Từ biết rõ chuyện này, nàng sợ tỷ tỷ lại đau lòng. Dù phản ứng có phần chậm chạp đi vì đau đớn, nàng vẫn sực nhớ ra mà kéo chăn che kín hai chân lại, sau đó cúi đầu, từng chút một lau sạch vết máu dính trên tay.

Nàng ngửi thấy mùi tanh nồng xa lạ của máu truyền ra từ chính cơ thể mình. Mùi vị ấy khiến nàng cảm thấy trống trải, hoang mang tột độ, trong lòng cũng dâng lên một chút xót xa vô cớ khi cảm nhận được sinh mệnh đang theo dòng máu ấm nóng trôi ra ngoài.

Nàng không muốn khóc, nhưng nước mắt đã nhanh hơn một bước, lặng lẽ rơi xuống từ hốc mắt.

"Mình sắp được làm mẹ." Nàng nghĩ.

"Cũng có thể... Không làm được nữa rồi."

Nàng đột nhiên,

Đột nhiên cảm thấy có chút hối hận.

Tôn Bồi vừa đến, còn chưa kịp bắt mạch đã biến sắc bảo không ổn: "Vương phi có dấu hiệu động thai."

Dự cảm trong lòng được chứng thực, Ánh Tuyết Từ ngược lại lại bình tĩnh hẳn đi, nàng thậm chí là người điềm tĩnh nhất trong số tất cả mọi người ở đó. Tôn Bồi bắt mạch cho nàng, hỏi nàng đã ăn những gì, nàng đều lần lượt kể ra: thịt dê xào, bánh váng sữa, ồ, còn có sơn tra...

Sơn tra.

Tôn Bồi hỏi nàng đã ăn bao nhiêu.

Nàng không đáp nổi nữa, thần trí đã bắt đầu mơ hồ, Nghi Lan đành phải lên tiếng trả lời thay nàng. Nàng chỉ cảm thấy tay chân từng trận lạnh toát, đầu óc như tách rời khỏi thân xác, lơ lửng giữa không trung rồi hoàn toàn mất đi tri giác.

Đến khi tỉnh lại, Tạ Hoàng hậu, Nghi Lan và Thu Quân đều đang ngồi bên giường nhìn nàng. Ánh Tuyết Từ khẽ đảo mắt, sợ phải nhìn thấy vẻ bi thương trên mặt họ: "Đứa bé...?" Nàng nhỏ giọng hỏi.

Tạ Hoàng hậu vén lọn tóc mai đẫm mồ hôi của nàng: "Đừng sợ, không sao đâu, đứa bé vẫn còn."

Đứa bé vẫn còn.

Lúc này Ánh Tuyết Từ mới thở phào nhẹ nhõm một hơi.

Sau đó, nàng lại ngủ thiếp đi rất lâu.

Giấc ngủ này chập chờn mê muội, không được yên giấc. Trong cơn mơ màng, nàng thấy mình như trở lại Tây Uyển, Huệ Cô đang ôm lấy nàng và gọi "bé ngoan".

Tây Uyển lúc nào cũng vô cùng yên tĩnh, ngoài cửa sổ bóng trúc lao xao xen lẫn mấy cành hoa lựu đỏ rực. Rèm cửa màu xanh, khung cửa sổ màu xanh, đến cả cằm của hắn cũng xanh mờ bóng râu. Hắn luôn đến hôn lên mặt nàng vào mỗi sớm mai sau khi vừa cạo xong râu quai nón.

Nàng chẳng muốn gắn kết cuộc đời mình với hắn một chút nào, luôn cảm thấy thật đáng ghét. Khi hắn chạm vào nàng, nàng giống như rơi vào một đầm lầy rêu xanh rậm rạp, một vòng xoáy màu xanh mà vĩnh viễn nàng không thể bước ra nổi...

Lớp bùn mềm ẩm ướt màu xanh ấy hút chặt lấy đầu ngón tay nàng, bao bọc lấy đôi chân nàng, gặm nhấm và nuốt chửng ý chí bạc nhược của nàng, kéo nàng chìm sâu vào bể nh*c d*c.

Tây Uyển không giống như một cung uyển bình thường, nó giống như tâm can của hắn, giống như tất cả những kìm nén và khát vọng của hắn được phản chiếu ra ngoài. Nàng đã bị giam cầm trong chính trái tim hắn rồi.

Khi đó nàng cũng tưởng bản thân mình đã mang thai, so với sợ hãi thì nhiều hơn là đau lòng và oán hận. Nàng rất sợ làm tổn thương một đứa trẻ, cho dù đó mới chỉ là một vũng máu thịt mơ hồ. Nàng hận hắn khiến nàng có đứa con này, hận hắn bắt nàng khi làm mẹ thì mùi vị nếm trải đầu tiên không phải sự vui mừng thiêng liêng, mà là nỗi đau đớn chính tay bóc tách đứa con ra. Bởi lẽ trên thế gian này đã tồn tại một mối liên kết ruột thịt giữa hắn và nàng, minh chứng cho việc hắn sỉ nhục nàng thế nào, kéo theo cả sự tủi nhục, oán hận và uất ức.

Nàng bị những cảm xúc này cuốn chặt, xé toạc thành một kẻ cực đoan, trở nên xa lạ với chính mình.

Nàng thậm chí đã nói với Huệ Cô rằng nàng không cần đứa con này.

Ánh Tuyết Từ rơi lệ tỉnh lại, Tạ Hoàng hậu ôm lấy nàng, nhỏ giọng dỗ dành: "Ngoan nào, ngủ đi, ngủ thêm một lát nữa, trời còn sớm mà."

Nàng níu chặt góc áo tỷ tỷ, nhỏ giọng nấc nghẹn, giống như một con cáo nhỏ đã mất đi chiếc tổ ấm áp, không biết ngôi nhà sau này ở phương nào, chỉ có thể sợ hãi vùi mình vào trong cồn cát.

Tạ Hoàng hậu dịu dàng v**t v* lưng nàng, Ánh Tuyết Từ bất tri bất giác lại ngủ thiếp đi. Trước khi chìm vào giấc ngủ, nàng vừa nấc vừa nói: "A tỷ, ta nhớ a mỗ, tỷ gọi bà ấy về đi."

Tạ Hoàng hậu nói được.

Lúc mở mắt ra lần nữa, Huệ Cô đã ngồi ở bên giường. Trong phòng sáng trưng, Nhu La cũng có mặt, bọn họ đều đã trở lại. Ánh Tuyết Từ ngơ ngác ngồi dậy, Huệ Cô thương tiếc sờ mặt nàng, Ánh Tuyết Từ áy náy nói: "A mỗ, ta cứ mãi không đi tìm mọi người..."

"Không sao cả." Huệ Cô bảo: "Ta vẫn luôn đợi người, bất luận là người đi tìm chúng ta hay là chúng ta đến tìm người thì đều như nhau cả. Nơi nào lòng bình an thì nơi đó là nhà, đừng khóc. Chúng ta lại có thêm một người thân nhỏ nữa rồi."

Đó là một ngày thu ấm áp, vào lúc buổi tối, Tạ Hoàng hậu lại qua đây. Còn chưa tới đông chí mà trong phòng đã đốt hệ thống sưởi dưới sàn và lò sưởi tay. Ánh Tuyết Từ vừa nhấp xong nước đường, bên môi còn dính một chút nước trong vắt.

Tinh thần nàng đã khá hơn trước, nàng bèn hỏi Tạ Hoàng hậu về nguyên do mình suýt nữa động thai.

Tạ Hoàng hậu cũng không biết nên nói nàng thế nào cho phải: "Muội đã ăn rất nhiều sơn tra sao? Muội có biết không, sơn tra là thứ gây co bóp t* c*ng, cơ thể muội vốn dĩ đã yếu ớt, suýt chút nữa thì..."

Nàng ấy vội vàng dừng lại, thở dài: "Đứa nhỏ này đúng là kiên cường, chắc hẳn sau này sẽ là một đứa trẻ rắn rỏi. Nhưng điều quan trọng nhất là muội không sao, không tổn hại đến gốc rễ sức khỏe. Tiếp theo, mỗi ngày ta sẽ giám sát muội uống thuốc bổ, đó đều là tốt cho cơ thể muội."

Ánh Tuyết Từ bảo: "Vâng, muội biết rồi, a tỷ."

Nàng cúi đầu xuống, giở chăn ra, tò mò nhìn bụng của mình. Vùng bụng phẳng lì, chẳng có lấy một chút độ cong nào, thật khó tưởng tượng bên trong lại đang có một đứa trẻ.

Đứa trẻ đó sẽ lớn lên khỏe mạnh y như Gia Lạc, chẳng mấy chốc sẽ có một khuôn mặt tròn vo, làn da trắng trẻo mịn màng —— làn da của nàng và Mộ Dung Dịch đều rất trắng. Con còn có đôi tay và đôi chân nhỏ xíu, chiếc bụng có lẽ sẽ múp míp thịt. Nàng chẳng gặp được bao nhiêu đứa trẻ, chính nàng là đứa con út trong nhà, cũng chỉ có hồi Gia Lạc mới sinh, nàng mới biết trẻ sơ sinh.

Gia Lạc khi mới sinh ra nhỏ xíu, giống như một con mèo con kêu ư ử suốt ngày đêm, thật là ồn ào. Khi đó nàng nghĩ, ồn đến mức muốn bịt tai lại, nhưng vẫn không nhịn được muốn ngắm nhìn.

Sau này đến thăm Gia Lạc, nàng thường thấy có một thiếu niên mười mấy tuổi, mặc chiếc áo cổ tròn hoa lệ, ôm Gia Lạc vào lòng dỗ dành.

Hắn có giọng nói trong trẻo của tuổi mới lớn, có vóc dáng cao ráo, bờ vai và tấm lưng anh tuấn, cánh tay thuôn dài cùng đôi chân săn chắc của một thiếu niên sắp trưởng thành. Nàng lặng lẽ đứng trước cửa một lát, nhìn đăm đăm vào bóng lưng ấy. Chờ đến khi hắn như có cảm giác mà xoay người lại, nàng đã nhanh chóng rời đi, bỏ lại một khoảng bóng hoa buổi chiều xanh ngắt ngút ngàn.

Nàng không muốn bắt chuyện với người lạ, cũng không muốn cùng người lạ đứng trông chừng một đứa trẻ nhỏ xíu, trước khi sự quẫn bách lúng túng kia kéo đến, nàng đã rời đi trước.

Sau này nàng vô tình nghe người ta nói, đó là đệ đệ của Hoàng đế tỷ phu, gọi là Mộ Dung... Mộ Dung... Dịch?

Nàng nhanh chóng quên mất, bởi vì phụ thân không còn cho phép nàng ra ngoài nữa, thậm chí ngay cả việc tiến cung thăm hỏi a tỷ cũng không cho. Phụ thân trở nên ngày càng nghiêm khắc, có lẽ là có liên quan đến thái độ ngày càng lạnh lùng của mẫu thân đối đãi với ông.

Mẫu thân càng yêu thương nàng bao nhiêu thì phụ thân lại càng nghiêm khắc với nàng bấy nhiêu, thậm chí còn dùng thước kẻ dài quất vào lòng bàn tay nàng.

Khi nàng ra đời, tình cảm của phụ thân và mẫu thân vốn đã rất không tốt, thân thể của mẫu thân cũng dần dần yếu đi. Phụ thân cho rằng đó là lỗi của nàng, cho rằng sự xuất hiện của nàng đã làm tổn hại đến thân thể mẫu thân.

Sau này nàng lặng lẽ hỏi mẹ: "Mẹ ơi, có phải vì con không?"

"Có phải vì nữ nhi mà thân thể của người mới ngày càng không tốt không?"

Mẫu thân nói: "Đương nhiên không phải."

"Con người sinh ra đều có số mệnh, sống thọ hay chết yểu là do trời, không phải do con người quyết định được. Chỉ có kẻ ngu xuẩn mới đổ lỗi cho người khác về tuổi thọ của mình."

Cho nên, phụ thân là người ngu xuẩn.

Mẫu thân nói: "Mẹ không hối hận vì đã sinh ra Dung Dung. Dung Dung là bảo bối ông trời ban tặng cho mẹ, bởi vì có Dung Dung, mẹ mới có được rất nhiều niềm vui."

Cho nên, nàng là bảo bối của mẹ.

Sau đó, nàng vui vẻ, rộng lượng tha thứ cho tất cả sự bất công trên thế giới này, cùng với sự vùi dập của bất công đó đối với vận mệnh của nàng.

Tạ Hoàng hậu nhìn gò má nàng dưới ánh nến, sắc hồng nhạt mịn màng như một quả táo, liền không nhịn được mỉm cười, đặt tay lên bụng nàng, bảo: "Lúc ta mới có thai cũng giống như vầy."

Ánh Tuyết Từ nói: "Bảo sao dạo gần đây muội thấy mình cứ kỳ kỳ quái quái."

"Tôn Thái y nói muội có thai được hơn ba tháng rồi đó." Tạ Hoàng hậu chậc lưỡi bảo: "Hôm qua muội còn bảo với ta là mình mơ thấy mặt trăng, giờ nghĩ lại mới thấy đó chính là thai mộng. Dạo ta mang thai Gia Lạc, đêm nào cũng mơ thấy một con cá chép nhỏ cứ lượn lờ xoay mòng mòng quanh mình."

Ánh Tuyết Từ hỏi: "Thật ạ?"

"Ừm." Tạ Hoàng hậu cười, "Thật mà, một con cá chép hồng nhỏ xíu mập mạp, nó còn cứ nhảy dựng lên sà vào lòng ta, làm bắn đầy bọt nước vàng óng ánh người ta."

Tạ Hoàng hậu dịu dàng nhìn nàng một hồi, giữa đôi lông mày của nàng ấy phảng phất nét bình yên độc nhất của một người sắp làm mẹ. Có rất nhiều lời mà lúc này chỉ có nàng ấy mới có thể tâm sự với Ánh Tuyết Từ: "Dung Dung, muội định giữ đứa bé này lại phải không?"

Ánh Tuyết Từ không nói một lời, bàn tay đặt hờ bao bọc lấy vùng bụng dưới, gương mặt lộ rõ vẻ trống rỗng, hoang mang, nàng mím môi mà không thốt nên lời.

Tạ Hoàng hậu kiên nhẫn chờ đợi, một lúc lâu sau Ánh Tuyết Từ mới lên tiếng: "Bỏ nó đi..."

Lời còn chưa dứt, Gia Lạc ở ngoài cửa đã gọi lớn: "Nương nương, dì ơi, mở cửa."

Đôi khi con bé gọi Tạ Hoàng hậu là mẫu hậu, có lúc gọi là mẹ, lúc vội vã miệng líu lại liền gọi thành nương nương. Hôm qua nó ăn đầy bụng, uống thuốc xong thì ngủ một mạch đến tận bây giờ mới thấy người đỡ hơn. Ai ngờ vừa dậy đã nghe nói dì mình bị bệnh, nó liền lén trốn phó mẫu và bảo mẫu, chỉ mặc độc một chiếc áo lót mỏng chạy tuột qua đây, lạnh đến mức người run lẩy bẩy.

Tạ Hoàng hậu vội vàng đứng dậy mở cửa. Nhìn thấy đứa trẻ chỉ mặc mỗi bộ đồ lót mỏng manh chạy ra ngoài trời, nàng ấy tức đến mức chỉ muốn quất vào chiếc mông nhỏ của nó một trận: "Bệnh còn chưa khỏi đã chạy lung tung, con cố tình muốn chọc ta tức chết đúng không, mau đi về phòng!"

Miệng thì mắng như vậy, nhưng nàng ấy vẫn vội vã cởi chiếc áo choàng trên người mình ra bọc lấy Gia Lạc, rồi giao con bé cho người bảo mẫu vừa hớt hải chạy tới.

Gia Lạc giãy nảy không chịu đi, vừa khóc vừa gào gọi dì. Ánh Tuyết Từ nghe thấy thế định ngồi dậy, Tạ Hoàng hậu liền ấn nàng lại. Nhìn thấy Già Lăng bên giường, nàng ấy liền lấy con chim nhỏ nhét vào tay Gia Lạc để dỗ dành: "Đừng khóc nữa, mau mang chim nhỏ về phòng đi, một lát nữa mẫu hậu sang chơi với con, phải ngoan ngoãn nghe lời."

Gia Lạc má còn đầm đìa nước mắt, ôm lấy Già Lăng rồi bị bảo mẫu bế đi mất.

Trở lại gian phòng nhỏ của mình, Gia Lạc tủi thân sụt sịt khóc, không hiểu nổi vì sao mẫu hậu lại không cho mình gặp dì, trong lòng buồn bã vô cùng. Bé liền quẹt hết nước mắt lên lông của Già Lăng. Già Lăng vừa giũ sạch nước mắt trên người thì lại bị bé quẹt tiếp. Con chim nhỏ tuy không có biểu cảm gì nhưng phảng phất như đang tức giận, liền khẽ mổ nhẹ vào tay nó một cái. Gia Lạc ôm tay hét lên: "Mày làm cái gì thế hả!"

Già Lăng ngày thường rất hiếm khi nói chuyện, lúc chơi đùa với Gia Lạc thỉnh thoảng mới nói một vài câu tiếng người để dỗ bé vui vẻ. Thế nhưng lúc này, nó lại đột nhiên kêu lên thất thanh: "Bệ hạ, Bệ hạ!"

Gia Lạc bảo: "Hoàng thúc không có ở đây, mày gọi lộn người rồi."

Già Lăng chẳng màng tới, vẫn tiếp tục kêu lớn: "Bệ hạ, Bệ hạ——"

Tiếng kêu của nó ngày một thê lương, thảm thiết.

Gia Lạc chưa từng nghe thấy nó phát ra giọng điệu đau đớn như vậy, trong lòng bỗng thấy thấp thỏm lo âu. Bé luống cuống đút đôi tay nhỏ vào túi áo, rồi lại vội bịt tai lại. Già Lăng bay vút lên, chao lượn ngay trên đỉnh đầu con bé, kêu đến khản giọng rát cổ.

Gia Lạc bị tiếng kêu của con chim làm cho hoảng sợ, không dám giữ nó ở trong phòng nữa, nhưng lúc này cũng chẳng thể mang trả lại cho Ánh Tuyết Từ. Bé đành phải tìm tới bảo mẫu, bảo với nàng ta: "Ta muốn đi tìm hoàng thúc."

Bảo mẫu nói: "Bệ hạ đi khao thưởng quân sĩ ở ngoại ô phía tây, vẫn chưa hồi cung đâu ạ."

"Hoàng thúc không có ở trong cung." Gia Lạc lẩm bẩm. Lúc này Già Lăng lại phát ra một tiếng rít chói tai. Gia Lạc chịu không nổi nữa, liền đưa Già Lăng cho bảo mẫu rồi bảo: "Thế thì ma ma mang nó đến chỗ hoàng thúc đi. Ở đó có người của giáo phường biết cách huấn luyện chim, tai ta sắp điếc đến nơi rồi."

Đuổi khéo được Gia Lạc đi, Tạ Hoàng hậu mới nhẹ lòng thở phào một hơi. Nàng ấy ngồi trở lại bên giường Ánh Tuyết Từ. Ánh Tuyết Từ nhìn sắc trời buổi chiều, trong mắt thoáng hiện vẻ mệt mỏi, nhưng cũng có cả nét dịu dàng, mềm mại khác với trước đây. Nàng khẽ khàng nói tiếp câu nói vừa rồi bị Gia Lạc cắt ngang.

"Bỏ nó đi... Thì ta thật lòng không nỡ. Nó là con của ta, bất luận phụ thân nó là ai thì nó vẫn là con của ta."