Lời Nguyền Của Rồng

Chương 13: Những sự thật bị chôn vùi

Alaric đứng lặng bên bờ hồ, ánh trăng chiếu rọi xuống mặt nước, tạo thành những vệt sáng lấp lánh. Anh đã mất nhiều thời gian để tìm kiếm thông tin về lời nguyền của rồng, nhưng đêm nay, sự thật đã dần hé lộ. Những trang sách cổ mà anh tìm thấy trong thư viện của lâu đài đã dẫn anh đến một bí mật mà anh không thể ngờ tới.

“Seraphina,” anh thì thầm, lòng tràn ngập nỗi lo lắng. Mọi thứ trở nên phức tạp hơn khi anh biết rằng chính di sản của cô lại gắn liền với lời nguyền. Nếu không nhanh chóng tìm ra cách, cô sẽ không bao giờ được tự do.

Khi Seraphina xuất hiện, cô bước ra từ bóng tối, ánh mắt rạng rỡ nhưng lại có phần lo lắng. “Alaric, anh đang nghĩ gì mà trông có vẻ căng thẳng vậy?”

“Có điều gì em cần biết,” anh bắt đầu, giọng điệu nghiêm túc. “Em có biết rằng di sản của gia đình mình có liên quan đến lời nguyền không?”

Seraphina khựng lại, đôi mắt hổ phách của cô mở to. “Ý anh là sao? Gia đình tôi chỉ muốn bảo vệ tộc mình khỏi cái chết.”

“Nhưng họ đã làm gì để bảo vệ tộc mình? Họ đã tạo ra lời nguyền này, Seraphina!” Alaric nói, cảm giác bất lực trào dâng. “Em không thể chỉ nghĩ rằng mình có thể thoát khỏi nó mà không tìm hiểu nguồn gốc của nó.”

Cô lùi lại, như thể lời nói của anh là những mũi tên bắn vào trái tim. “Tôi không muốn nghe thêm. Gia đình tôi đã hy sinh rất nhiều để bảo vệ tộc, và tôi không thể chối bỏ điều đó.”

“Nhưng em có biết cái giá mà họ phải trả không?” Alaric gằn giọng, sự tức giận và lo lắng hòa quyện. “Em có thể trở thành người giải phóng tộc mình, nhưng em không thể làm điều đó nếu không hiểu rõ về sức mạnh của chính mình!”

Seraphina im lặng, ánh mắt quay đi, như thể cô đang chiến đấu với những cơn sóng cảm xúc. “Tôi không muốn trở thành một kẻ tham lam như Valen.”

“Valen không phải là hình mẫu mà em nên nhìn vào,” Alaric nói, giọng điệu mềm lại, anh tiến gần hơn. “Hắn ta chỉ muốn lợi dụng sức mạnh. Còn em, em có thể làm nhiều hơn thế.”

“Nhưng làm thế nào tôi có thể biết được mình sẽ không rơi vào cạm bẫy?” Cô hỏi, giọng nói yếu ớt.

“Bằng cách tìm hiểu và đứng vững trên đôi chân của mình. Em không đơn độc, tôi sẽ luôn bên em.”

Giọng nói của Alaric như một chiếc phao cứu sinh giữa cơn bão. Nhưng trong lòng Seraphina, nỗi lo lắng vẫn như một cái bóng không thể xua tan. “Tôi không muốn lại phụ thuộc vào ai đó. Tôi muốn tự mình quyết định.”

“Vậy hãy cùng nhau quyết định,” Alaric đề nghị, ánh mắt kiên định. “Chúng ta sẽ cùng nhau đối mặt với tất cả. Em không phải là một mình trong cuộc chiến này.”

Seraphina hít một hơi sâu, nhưng sự căng thẳng giữa họ vẫn chưa thể giải tỏa. “Tôi không biết liệu mình có thể làm được hay không.”

“Em có thể. Hãy tin vào chính mình,” Alaric động viên, nhưng trong lòng anh lại lo lắng về cái giá mà họ phải trả.

Khi ánh trăng mờ dần, Seraphina cảm thấy một nỗi sợ hãi mơ hồ. “Nếu tôi không thể giải thoát tộc mình, nếu tôi không thể làm cho mọi thứ tốt đẹp hơn… thì sao?”

Alaric nắm lấy tay cô, hơi ấm từ lòng bàn tay anh như một lời hứa. “Tôi sẽ không để em thất bại. Chúng ta sẽ tìm ra cách.”“Nhưng có một điều tôi phải nói với anh,” Seraphina ngập ngừng. “Có thể tôi sẽ phải đưa ra những quyết định khó khăn, và có thể chúng ta sẽ không còn giống như trước.”

Alaric cảm thấy một cơn rùng mình chạy dọc sống lưng. “Em đang nói về việc gì?”

“Có thể tôi sẽ phải sử dụng sức mạnh mà mình chưa hiểu rõ, và điều đó có thể khiến tôi trở thành người mà tôi không muốn.”

“Seraphina, em không cần phải như vậy,” anh kêu lên. “Chúng ta có thể tìm một cách khác!”

“Nhưng nếu không có cách nào khác?” Cô hỏi, ánh mắt lấp lánh nước mắt.

Tâm trạng Alaric trở nên nặng nề. “Tôi sẽ không để em trở thành kẻ mà em không muốn. Chúng ta có thể tìm ra sức mạnh khác.”

“Nhưng nếu tôi không còn là chính mình?” Cô nói, giọng run rẩy. “Nếu tôi phải chấp nhận những gì mà gia đình đã để lại?”

“Em không phải là di sản của gia đình, Seraphina. Em là chính em, và em có quyền lựa chọn.”

“Nhưng liệu tôi có khả năng làm điều đó không?”

Alaric cảm thấy sự lo lắng trong lòng mình. “Em có sức mạnh, nhưng em cũng cần phải biết kiểm soát nó.”

Seraphina nhìn thẳng vào mắt anh, sự quyết tâm trong ánh mắt cô trở lại. “Vậy nếu tôi chọn lựa, anh sẽ không phản đối?”

“Tôi sẽ luôn đứng bên em, dù quyết định của em là gì.”

Nhưng khi họ đứng bên hồ, những mối đe dọa từ bên ngoài vẫn đang chực chờ. Đêm tối bao trùm, như một lời hứa hẹn về những điều chưa biết.

“Chúng ta phải chuẩn bị cho những gì sắp tới,” Alaric nói, nhưng sự không chắc chắn trong lòng anh khiến từng từ trở nên nặng nề. “Valen và Isolde sẽ không dễ dàng từ bỏ.”

Seraphina gật đầu, nhưng trong ánh mắt cô vẫn có một nỗi lo lắng không thể xua tan. “Tôi sẽ làm mọi thứ để bảo vệ tộc mình, nhưng tôi không thể làm một mình.”

“Chúng ta sẽ cùng nhau,” Alaric khẳng định, nhưng trong lòng anh, sự nghi ngờ và nỗi sợ hãi vẫn chưa hoàn toàn tan biến.

Khi họ quay lưng lại với hồ nước, một bóng tối lướt qua, như một điềm báo cho những điều sắp xảy ra. Cả hai biết rằng cuộc chiến thực sự chưa bắt đầu, và những bí mật đen tối vẫn đang chờ đợi họ ở phía trước.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn