Lời Nguyền Của Rồng

Chương 14: Bước chân vào nguy hiểm

Alaric, Seraphina, Garrick và Elara đứng trước cánh cổng lớn của lâu đài Valen, nơi mà bầu không khí nặng nề như một tấm màn đen phủ xuống. Ánh sáng lờ mờ từ những ngọn đuốc tỏa ra những bóng ma ám ảnh, phản chiếu sự lạnh lẽo của những tường đá xù xì. Hơi thở của Garrick nặng nề, hắn nhăn mặt, một phần lo lắng, một phần hồi hộp. “Chúng ta thực sự sẽ vào trong đó sao?” hắn hỏi, giọng khàn khàn.

“Chúng ta không còn lựa chọn nào khác,” Alaric đáp, ánh mắt kiên định. “Nếu muốn cứu Seraphina, chúng ta phải biết Valen đang âm thầm chuẩn bị điều gì.”

Seraphina đứng bên cạnh Alaric, vẻ mặt cô không giấu nổi sự lo lắng. “Nhưng nếu chúng ta bị phát hiện? Valen sẽ không dễ dàng tha cho chúng ta.” Cô siết chặt tay lại, cảm nhận sự ấm áp từ Alaric, một chút vững tâm trong lòng.

“Chúng ta sẽ không đi một mình,” Elara thêm vào, ánh mắt đầy quyết tâm. “Tôi có thể tạo ra ảo ảnh, giúp chúng ta dễ dàng hơn trong việc lén lút.”

“Nhưng em phải cẩn thận,” Alaric nhắc nhở, sự lo lắng hiện lên trong mắt. “Nếu bị phát hiện, chúng ta sẽ không có cơ hội thứ hai.”

Garrick gật đầu, mặc dù sự tự tin của hắn có phần yếu ớt. “Tôi sẽ bảo vệ các bạn. Không có ai có thể qua mặt tôi.” Hắn nắm chặt chiến bổng, sẵn sàng cho mọi tình huống.

Bốn người tiến vào lâu đài, từng bước chân vang vọng như tiếng chuông báo hiệu một cuộc chiến sắp diễn ra. Những bức tường đá lạnh lẽo như đang chờ đợi, đe dọa những kẻ xâm nhập. Không khí bên trong nặng nề, đầy mùi ẩm mốc và sự tăm tối.

“Chúng ta cần phải tìm thông tin về âm mưu của Valen,” Alaric nói. “Có thể hắn đang chuẩn bị cho một cuộc tấn công lớn.”

Seraphina gật đầu, cô cảm nhận được sự căng thẳng từ mọi người. “Tôi có thể cảm nhận được sức mạnh của hắn. Nó đang tăng lên từng ngày.”

Khi họ đi sâu vào bên trong, từng bước chân của họ như làm rung chuyển cả lâu đài. Những âm thanh lạ lùng văng vẳng, như tiếng thì thầm từ những linh hồn lạc lối. Alaric dừng lại, lắng nghe. “Có điều gì đó không ổn,” anh thì thầm. “Chúng ta cần phải cẩn thận hơn.”

Đột nhiên, một tiếng động lớn vang lên từ phía cuối hành lang. Garrick lập tức giơ cao chiến bổng, đôi mắt hắn sáng lên như những ánh đuốc. “Có ai đó!” hắn quát.

“Im lặng!” Alaric ra lệnh, nắm lấy tay Seraphina, kéo cô vào một góc tối. Họ nín thở, lắng nghe. Một bóng dáng lướt qua, và họ nhận ra đó là một người hầu, vội vàng đi ngang.

“Chúng ta phải theo dõi hắn,” Alaric quyết định. “Hắn có thể dẫn chúng ta đến nơi Valen đang hoạt động.”

Họ lén lút theo sau người hầu, lòng tràn đầy hồi hộp. Càng tiến sâu vào lâu đài, bầu không khí càng trở nên ngột ngạt. Những bức tranh trên tường dường như đang theo dõi từng bước đi của họ, ánh mắt của những nhân vật cổ xưa như chứa đựng những bí mật tăm tối.

Người hầu dừng lại trước một cánh cửa lớn, quay lại nhìn xung quanh như thể đang cảm nhận điều gì đó. Alaric ra hiệu cho mọi người dừng lại. “Đây chính là nơi,” anh thì thầm.

Người hầu gõ cửa ba lần. “Chủ nhân, có tin mới từ phía đông,” hắn nói. Giọng nói đầy lo lắng và sợ hãi.

“Vào đi,” một giọng nói lạnh lẽo vang lên từ bên trong. Là Valen.

Tim Alaric đập mạnh. Hắn không thể để Valen phát hiện ra sự hiện diện của họ. “Chúng ta phải tìm cách vào bên trong,” anh nói, ánh mắt quyết tâm.

Elara bước lên, đôi mắt sáng lên với một ý tưởng. “Tôi có thể tạo ra một ảo ảnh của chính hắn. Chúng ta có thể nghe lén.”

“Nhưng điều đó rất nguy hiểm,” Seraphina lo lắng. “Nếu hắn phát hiện ra, chúng ta sẽ không còn cơ hội.”

“Chúng ta không có lựa chọn nào khác,” Alaric kiên quyết. “Chỉ cần một chút thông tin cũng có thể thay đổi mọi thứ.”

Elara gật đầu, khép mắt lại. Ánh sáng từ tay cô tỏa ra, và một ảo ảnh của Valen xuất hiện, đứng trước cánh cửa. Tất cả mọi người nín thở, chờ đợi.

Cánh cửa mở ra, Valen xuất hiện với vẻ mặt nghiêm nghị. “Có gì mới?” Hắn hỏi người hầu.“Chúng ta đã phát hiện ra một nhóm đang tiến đến từ phía tây. Họ có thể là những kẻ muốn phá hoại kế hoạch của ngài,” người hầu trả lời, giọng run rẩy.

Valen nhếch mép cười, nụ cười đầy âm hiểm. “Để họ đến. Chúng ta sẽ chuẩn bị cho một cuộc chạm trán bất ngờ. Không có ai có thể cản trở ta.”

Alaric cảm thấy một cơn rùng mình chạy dọc sống lưng. Hắn đang chuẩn bị cho một cuộc tấn công lớn, và thời gian không còn nhiều. “Chúng ta cần phải hành động ngay bây giờ,” anh nói, không thể giấu nổi sự lo lắng.

Elara mở mắt, ảo ảnh tan biến. “Chúng ta không còn thời gian nữa. Chúng ta phải tìm cách ngăn cản kế hoạch của hắn.”

“Đúng vậy,” Alaric đồng tình. “Chúng ta sẽ không để Valen có cơ hội thực hiện âm mưu của hắn.”

Họ bắt đầu di chuyển, lòng đầy quyết tâm nhưng cũng không khỏi lo lắng về những gì đang chờ đợi. Mỗi bước chân như dẫn họ vào một cơn bão. Alaric cảm nhận được áp lực trong không khí, và sự sợ hãi về những gì sẽ xảy ra trong tương lai.

“Chúng ta cần phải tìm kiếm những thông tin khác,” Seraphina nói, giọng cô đầy nghiêm túc. “Có thể Valen sẽ không chỉ dừng lại ở đây.”

“Cần phải tìm những cuốn sách cổ trong thư viện,” Garrick đề nghị. “Có thể chúng ta sẽ tìm thấy điều gì đó có thể giúp.”

Họ quyết định hướng về thư viện, nơi mà nhiều bí mật có thể đang chờ đợi. Ánh sáng từ những ngọn đuốc lấp lánh trên tường, như những dấu hiệu dẫn lối cho cuộc hành trình đầy gian nan phía trước.

Khi họ đến thư viện, một bầu không khí tĩnh lặng bao trùm. Những cuốn sách cũ kỹ chất chồng lên nhau, như những mảnh ghép của quá khứ. Alaric cảm thấy sự hồi hộp, như thể họ đang bước vào một thế giới khác.

“Tìm kiếm nhanh chóng,” anh nhắc nhở mọi người. “Thời gian không chờ đợi chúng ta.”

Seraphina lướt qua những cuốn sách, ánh mắt cô rực sáng khi nhìn thấy một quyển sách cổ. “Có thể đây là điều chúng ta cần!” Cô giơ nó lên, sự phấn khích tràn ngập trong ánh mắt.

Alaric đến bên cô, mở sách ra. Những trang giấy ố vàng như chứa đựng những bí mật sâu thẳm. “Đây là ghi chép về lời nguyền của rồng,” anh nhận ra, giọng nói lộ rõ sự hồi hộp.

“Chúng ta cần phải hiểu rõ hơn về nó,” Seraphina nói, đôi mắt cô ánh lên sự quyết tâm. “Có thể chúng ta sẽ tìm ra cách phá vỡ nó.”

Nhưng khi họ đang chăm chú đọc, một tiếng động vang lên từ bên ngoài thư viện. Valen đã biết họ có mặt. Cả bốn người nhìn nhau, sự căng thẳng lan tỏa.

“Chúng ta phải đi ngay!” Alaric quát. “Không còn thời gian!”

Họ lập tức rời khỏi thư viện, nhưng lòng tràn đầy lo lắng. Mỗi bước chân như dẫn họ đến gần hơn với nguy hiểm. Alaric cảm nhận được sự đe dọa từ phía sau, và những âm thanh đang đến gần.

“Chúng ta sẽ không để Valen bắt được!” Elara hét lên, đôi mắt sáng rực quyết tâm.

Nhưng khi họ chạy về phía cánh cửa, một bóng dáng xuất hiện. Là Valen, đứng chắn giữa họ và lối thoát. Ánh mắt hắn lạnh lẽo, nụ cười tự mãn trên môi. “Các ngươi nghĩ có thể thoát khỏi đây sao?”

Alaric đứng sững lại, cảm giác tuyệt vọng tràn ngập. “Chúng ta sẽ không để ngươi thực hiện âm mưu của mình!”

“Ngươi không có quyền quyết định,” Valen đáp, giọng nói đầy kiêu ngạo. “Lời nguyền sẽ không bao giờ được phá vỡ.”

Bầu không khí như ngưng đọng, sự căng thẳng dâng cao. Alaric cảm thấy tim mình đập thình thịch, nhưng không thể lùi bước. Hắn nhìn vào mắt Valen, nhận ra rằng cuộc chiến thực sự chỉ mới bắt đầu.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn