Seraphina đứng giữa bóng tối của khu rừng, ánh trăng yếu ớt chiếu rọi qua những tán cây, tạo nên những hình thù kỳ quái. Cô cảm nhận được sự hiện diện của Isolde, như một làn sóng lạnh lẽo đang lướt qua. Mặc dù Seraphina đã từng nghe về sự mưu mô của người phụ nữ này, nhưng giờ đây, sự cuốn hút từ Isolde khiến cô không thể rời mắt.
“Seraphina,” Isolde lên tiếng, giọng nói ngọt ngào như mật, nhưng lại chứa đựng sự nguy hiểm. “Tại sao em lại phải chịu đựng nỗi đau này? Tại sao không tìm đến sức mạnh mà em xứng đáng có được?”
Seraphina nhíu mày, cảm giác bất an dâng trào. “Sức mạnh không phải là điều tôi muốn. Tôi chỉ muốn giải phóng tộc mình khỏi lời nguyền.”
Isolde tiến lại gần, đôi mắt đen láy ánh lên sự mê hoặc. “Và em có biết, chỉ có sức mạnh mới có thể giúp em thực hiện điều đó không? Hãy tưởng tượng, một Seraphina không còn bị ràng buộc bởi di sản của gia đình. Em có thể là người đứng đầu, giải phóng những người mình yêu thương.”
Một cơn gió lạnh lướt qua, Seraphina cảm thấy lòng mình xao động. “Nhưng sức mạnh ấy có giá phải trả. Tôi không thể trở thành một kẻ tham lam như Valen.”
“Valen,” Isolde lặp lại, giọng điệu châm biếm. “Hắn ta không biết cách sử dụng sức mạnh. Nhưng em, Seraphina, em có thể. Em có tiềm năng lớn hơn bất kỳ ai. Hãy để tôi giúp em.”
Seraphina cảm thấy sự cám dỗ như một chiếc lưới đang dần siết chặt quanh mình. “Tại sao cô lại muốn giúp tôi?” Cô hỏi, sự nghi ngờ hiện rõ trong ánh mắt.
“Bởi vì tôi hiểu em hơn ai hết. Tôi cũng từng sống trong cái bóng của những kỳ vọng. Tôi cũng từng muốn tự do,” Isolde nói, từng từ như một mũi tên bắn trúng trái tim Seraphina.
Cô cảm thấy lòng mình rung động. “Nhưng điều đó có nghĩa là tôi phải từ bỏ những gì tôi tin tưởng?”
“Không, em không cần phải từ bỏ. Em chỉ cần mở lòng với sức mạnh của chính mình.” Isolde tiến gần hơn, gần như thì thầm bên tai Seraphina. “Hãy nghĩ về những người mà em yêu thương. Hãy nghĩ về Alaric. Hắn ta có thể không đủ sức mạnh để bảo vệ em. Nhưng em thì có thể.”
Cái tên ấy vang lên như một hồi chuông trong tâm trí Seraphina. Alaric, người đã chiến đấu vì cô, người đã từng hứa sẽ bảo vệ cô đến cùng. Nhưng liệu anh có đủ sức mạnh để đối đầu với Valen và Isolde? Cô cảm thấy nỗi sợ hãi chồng chất trong lòng.“Em có thể giúp Alaric,” Isolde tiếp tục. “Em có thể làm cho hắn ta tự hào. Hãy cho tôi thấy sức mạnh của em. Hãy để tôi dẫn dắt em.”
Seraphina lắc đầu, nhưng cảm giác hoang mang không ngừng dâng lên. “Tôi không biết. Tôi không muốn bị thao túng.”
“Thao túng? Không, đó là sự tự do mà em chưa từng biết đến. Hãy để tôi mở ra cánh cửa cho em,” Isolde nói, ánh mắt lấp lánh đầy sức mạnh.
“Và nếu tôi từ chối?” Seraphina hỏi, lòng cô đầy mâu thuẫn.
“Em sẽ mãi mãi bị giam cầm trong bóng tối của chính mình. Tộc em sẽ tiếp tục chịu đựng. Alaric sẽ không bao giờ có thể cứu em.” Isolde nhìn thẳng vào mắt Seraphina, như một con rắn đang chờ đợi con mồi.
Seraphina lùi lại, cố gắng để kiềm chế những suy nghĩ hỗn loạn trong đầu. Cô muốn phản kháng, nhưng lời nói của Isolde như những giọt nước làm tràn ly. “Tôi cần thời gian,” cô thốt lên, giọng nói gần như run rẩy.
“Thời gian là thứ em không có. Lời nguyền đang chờ đợi.” Isolde thì thầm, rồi lùi lại một bước, tạo ra khoảng cách như một cái bẫy. “Hãy suy nghĩ về nó.”
Seraphina đứng đó, choáng váng, khi bóng dáng Isolde dần khuất bóng trong màn đêm. Cô cảm thấy như mình bị dồn vào một ngã rẽ không lối thoát. Lòng cô rối bời giữa những lời hứa hẹn về sức mạnh và nỗi sợ hãi về cái giá phải trả.
“Mình phải làm gì đây?” Cô tự hỏi, lòng trĩu nặng.
Thời gian trôi đi, và Seraphina chỉ còn lại một mình, đối mặt với những lựa chọn mà có lẽ sẽ quyết định vận mệnh của cả tộc mình. Trái tim cô như một chiếc lá lay động trước cơn gió, và cô biết rằng bóng tối đang đến gần.