Livestream Chiến Binh

Chương 14: Bước Ngoặt Đầu Tiên

Khôi đứng giữa không gian tối tăm, cảm giác hồi hộp dâng trào. Bên cạnh anh, Hương, Tùng và Bình đang chuẩn bị cho cuộc chiến quyết định. Bầu không khí căng thẳng như lưỡi kiếm treo lơ lửng, chỉ chờ một cơn gió là có thể gãy đổ. Ánh sáng từ những bẫy mà họ đã dựng lên lấp lánh như những ngôi sao giữa đêm tối, nhưng sự hiện diện của Đào Minh Phương như một bóng ma, khiến mọi nỗ lực của họ có vẻ mong manh.

“Chúng ta đã sẵn sàng chưa?” Khôi hỏi, giọng anh tràn đầy quyết tâm nhưng cũng không giấu được sự lo lắng.

“Chưa bao giờ sẵn sàng hơn thế này!” Tùng cười, nhưng ánh mắt anh lộ rõ sự căng thẳng. “Chỉ cần không bị bóng tối nuốt chửng là được.”

Hương mỉm cười, đôi mắt sáng lên như những vì sao. “Chúng ta có nhau. Đó là sức mạnh lớn nhất.”

Bình gật đầu, đưa tay lên như thể muốn chạm vào không gian đầy áp lực xung quanh. “Hãy nhớ, chúng ta không chỉ chiến đấu cho bản thân. Chúng ta chiến đấu cho tất cả những ai đã bị áp bức.”

“Đúng vậy! Hãy cho hắn thấy sức mạnh của tình bạn!” Khôi hô lớn, cảm giác như một nguồn sức mạnh mới đang trào dâng trong lòng.

Bóng tối của Phương từ từ hiện ra, hắn ta đứng đó, với đôi mắt lạnh lẽo như những viên đá quý. “Các ngươi nghĩ rằng mình có thể đánh bại ta dễ dàng như vậy sao? Đừng quên, ta có ma thuật bóng tối!” Hắn ta cười, âm thanh vang vọng như tiếng sét.

Khôi cảm thấy lòng mình trùng xuống. Đó không chỉ là một cuộc chiến thể xác, mà còn là một cuộc chiến tinh thần. Hắn ta đang cố gắng gieo rắc sự nghi ngờ. Nhưng không, họ đã cùng nhau trải qua quá nhiều, không thể để những lời đó làm chao đảo.

“Lập tức triển khai kế hoạch!” Khôi ra lệnh. Hương bắt đầu triệu hồi ánh sáng, tạo ra những bức tường bảo vệ quanh họ, trong khi Tùng tiếp tục khiêu khích Phương.

“Đến đây đi! Hãy cho chúng ta thấy sức mạnh của ngươi!” Tùng cười lớn, nhưng sự hồi hộp trong lòng anh không thể che giấu.

Phương lao về phía họ, bóng tối như một cơn sóng hung tợn, nhưng với mỗi bước, hắn lại gần hơn vào các bẫy ánh sáng mà nhóm đã chuẩn bị. Khôi nắm chặt tay, sẵn sàng cho khoảnh khắc quyết định.

“Bây giờ!” Khôi hô lên. Ánh sáng bùng nổ, khiến Phương lảo đảo. Hắn ta gầm lên, nhưng nhóm đã nhanh chóng tấn công. Khôi cảm nhận được sức mạnh từ đồng đội. Họ sẽ không để Phương có cơ hội nào nữa.

“Không!” Hắn ta gào lên, nhưng bóng tối lại cuộn lại như một cơn sóng dữ dội. “Các ngươi không thể đánh bại ta dễ dàng như vậy!”

“Chúng ta sẽ không bỏ cuộc!” Hương hô lớn, ánh sáng từ cô càng mạnh mẽ hơn, như một ngọn hải đăng trong đêm tối. Khôi cảm thấy sự căng thẳng đang gia tăng. Họ đang ở trong một trận chiến không thể lường trước, và mọi quyết định đều có thể thay đổi cục diện.

“Chúng ta cần phải dứt điểm hắn ngay bây giờ!” Bình nói, ánh mắt anh lấp lánh sự quyết tâm. “Nếu không, hắn sẽ tìm ra cách để lật ngược tình thế.”

Khôi gật đầu, quyết tâm dâng trào. “Hãy làm hết sức mình!”

Họ dồn hết sức mạnh vào một đòn tấn công mạnh mẽ, ánh sáng từ Hương trở nên rực rỡ hơn bao giờ hết. Nhưng Phương vẫn không dễ dàng bị đánh bại. Hắn ta gầm lên, và bóng tối xung quanh bắt đầu cuộn lại như một cơn sóng dữ dội.

Khôi cảm thấy như thời gian ngừng trôi. Ánh sáng và bóng tối va chạm, không gian như nổ tung trong một cơn bão năng lượng. Từng giây từng phút trôi qua như một thập kỷ.“Chúng ta không thể để hắn có cơ hội!” Khôi kêu lên, nhưng trong lòng anh có chút lo lắng. Họ đã chiến đấu hết sức, nhưng liệu có đủ để đánh bại Phương?

“Có thể hắn đang sử dụng sức mạnh tối thượng của mình. Nếu chúng ta có thể làm cho hắn tiêu hao năng lượng, có thể sẽ có cơ hội.” Bình nói, lặng lẽ suy nghĩ.

“Đúng rồi!” Hương bỗng nảy ra ý tưởng. “Nếu chúng ta tạo ra những bẫy từ ánh sáng, hắn sẽ không thể tránh khỏi.”

“Ý hay!” Tùng hô lên, “Hãy làm cho hắn mắc kẹt trong bẫy của chúng ta!”

Khôi cảm thấy một nguồn năng lượng mới. Họ có thể làm được. “Tất cả, sẵn sàng chưa?”

“Luôn sẵn sàng!” cả nhóm đồng thanh.

Họ bắt đầu triển khai kế hoạch, tạo ra các bẫy ánh sáng xung quanh khu vực, mỗi bẫy đều được kết nối với sức mạnh của Hương. Trong khi đó, Tùng tiếp tục khiêu khích Phương, khiến hắn ta không thể tập trung.

Phương lao về phía họ, nhưng với mỗi bước, hắn lại gần hơn vào các bẫy ánh sáng mà nhóm đã chuẩn bị. Khôi nắm chặt tay, sẵn sàng cho khoảnh khắc quyết định.

Khi Phương đụng phải bẫy đầu tiên, ánh sáng bùng nổ, khiến hắn ta lảo đảo. “Không!” Hắn ta gầm lên, nhưng nhóm đã nhanh chóng tấn công.

“Bây giờ!” Khôi hô, và họ lao vào tấn công cùng lúc.

Đòn tấn công mạnh mẽ, ánh sáng từ Hương trở nên rực rỡ hơn bao giờ hết. Khôi cảm thấy sức mạnh từ đồng đội, và họ sẽ không để Phương có cơ hội nào nữa.

Nhưng Phương vẫn không dễ dàng bị đánh bại. Hắn ta gầm lên, và bóng tối xung quanh bắt đầu cuộn lại như một cơn sóng dữ dội. “Các ngươi không thể đánh bại ta dễ dàng như vậy!”

“Chúng ta sẽ không bỏ cuộc!” Hương hô lớn, ánh sáng từ cô càng mạnh mẽ hơn, như một ngọn hải đăng trong đêm tối.

Khôi cảm thấy sự căng thẳng đang gia tăng. Họ đang ở trong một trận chiến không thể lường trước, và mọi quyết định đều có thể thay đổi cục diện.

“Chúng ta cần phải dứt điểm hắn ngay bây giờ!” Bình nói, ánh mắt anh lấp lánh sự quyết tâm. “Nếu không, hắn sẽ tìm ra cách để lật ngược tình thế.”

Khôi gật đầu, quyết tâm dâng trào. “Hãy làm hết sức mình!”

Cuộc chiến với Phương chỉ mới bắt đầu, và mọi thứ vẫn còn ở phía trước. Họ sẽ phải tìm ra cách để vượt qua bóng tối, không chỉ cho bản thân mà còn cho tất cả những người đã từng bị áp bức. Khôi cảm thấy trái tim mình đập mạnh, như thể đang cùng hòa nhịp với những người bạn bên cạnh. Chỉ cần họ đứng bên nhau, sức mạnh của ánh sáng sẽ không bao giờ tắt.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn