Khôi đứng giữa vòng tròn sáng chói, tim đập nhanh. Tình hình đang căng thẳng hơn bao giờ hết. Phương không chỉ là một kẻ thù thông minh mà còn nguy hiểm. Hắn ta đã chuẩn bị cho mọi tình huống, và giờ đây, những cơn sóng bóng tối dường như không bao giờ ngừng lại.
“Chúng ta phải tìm cách đánh bại hắn trước khi hắn sử dụng toàn bộ sức mạnh!” Khôi thốt lên, ánh mắt quyết tâm.
“Nhưng làm sao bây giờ?” Hương hỏi, trong giọng nói có chút lo lắng. “Hắn ta mạnh quá!”
“Chúng ta cần tận dụng điểm yếu của hắn,” Bình nói, tay gõ nhẹ vào cằm. “Nếu hắn tập trung quá nhiều vào tấn công, có thể chúng ta sẽ tìm ra cách để đánh lừa hắn.”
“Ý hay! Tùng, anh có thể làm cho hắn tức giận hơn được không?” Khôi quay sang Tùng, đang mỉm cười một cách tự tin.
“Để em lo!” Tùng cười, rồi lao ra ngoài vòng bảo vệ, bắt đầu khiêu khích Phương. “Này, Phương! Hóa ra mày chỉ là một kẻ yếu đuối núp sau bóng tối thôi sao?”
“Ngươi sẽ phải trả giá!” Phương gầm lên, đôi mắt hắn ánh lên sự tức giận. Bóng tối xung quanh hắn dày đặc hơn, như một cơn bão đang hình thành.
“Chúng ta phải chuẩn bị!” Hương hô, ánh sáng từ bàn tay cô bắt đầu lóe lên. “Mọi người, sẵn sàng!”
Khôi hít một hơi thật sâu, cảm nhận sức mạnh từ đồng đội. Họ đã cùng nhau trải qua nhiều trận chiến, và giờ là lúc để chứng minh sức mạnh của tình bạn. “Hương, tạo bức tường bảo vệ quanh Tùng. Bình, đứng bên cạnh Hương hỗ trợ!”
“Được!” Bình nhanh chóng thực hiện. Ánh sáng từ Hương và Bình hòa quyện tạo nên một vòng bảo vệ chắc chắn.
Tùng không ngừng khiêu khích, “Hắn không thể đánh bại chúng ta chỉ với mấy trò bóng tối!” Giọng anh vang lên, tự tin như thể đang đứng trên một sân khấu lớn.
Phương, không kiềm chế được cơn giận, lao vào tấn công. Nhưng bức tường ánh sáng đã cản lại, khiến hắn ta gầm lên trong tức giận. “Các ngươi sẽ phải trả giá cho sự kiêu ngạo này!”
“Khôi, bây giờ!” Hương kêu lên, và Khôi lập tức lao vào. Anh đấm mạnh vào bóng tối đang xô tới, cảm nhận sức mạnh từ đồng đội truyền vào.
“Chúng ta không thể để hắn thắng!” Khôi thét lên, niềm tin từ những người bạn như một ngọn lửa thiêng liêng.
Cuộc chiến diễn ra hỗn loạn, bóng tối và ánh sáng va chạm nhau, tạo ra những tiếng nổ mạnh. Khôi cảm thấy rằng đây không chỉ là cuộc chiến của sức mạnh mà còn là cuộc chiến của ý chí. Họ phải dồn hết sức vào một đòn tấn công quyết định.
“Chúng ta cần dứt điểm hắn!” Bình nói, ánh mắt anh sắc bén. “Nếu không, hắn sẽ tìm ra cách để lật ngược tình thế.”
Khôi gật đầu, cảm giác như mọi thứ đang đến hồi kết. “Chúng ta sẽ không để điều đó xảy ra!”
Hương hô lớn, “Làm ngay bây giờ!” và cả nhóm đồng thanh đáp lại.
Họ dồn hết sức mạnh vào một đòn tấn công cuối cùng. Ánh sáng và bóng tối va chạm, không gian nổ tung trong một cơn bão năng lượng. Khôi cảm thấy mọi thứ xung quanh như ngưng lại. Đây là thời khắc quyết định.Một tiếng nổ lớn vang lên, và bóng tối dần bị đẩy lùi. Nhưng Phương vẫn đứng vững, ánh mắt sắc lạnh nhìn họ. “Điều này chưa kết thúc đâu!” hắn ta gầm lên, và rồi bóng tối lại bắt đầu lan tỏa.
“Chúng ta không thể để hắn có cơ hội!” Khôi kêu lên, nhưng trong lòng anh có chút lo lắng. Họ đã chiến đấu hết sức, nhưng liệu có đủ để đánh bại Phương?
“Chúng ta cần một kế hoạch khác,” Bình nói, lặng lẽ suy nghĩ. “Có thể hắn đang sử dụng sức mạnh tối thượng của mình. Nếu chúng ta có thể làm cho hắn tiêu hao năng lượng, có thể sẽ có cơ hội.”
“Đúng rồi!” Hương bỗng nảy ra ý tưởng. “Nếu chúng ta tạo ra những bẫy từ ánh sáng, hắn sẽ không thể tránh khỏi.”
“Ý hay!” Tùng hô lên, “Hãy làm cho hắn mắc kẹt trong bẫy của chúng ta!”
Khôi cảm thấy một nguồn năng lượng mới. Họ có thể làm được. “Tất cả, sẵn sàng chưa?”
“Luôn sẵn sàng!” cả nhóm đồng thanh.
Họ bắt đầu triển khai kế hoạch, tạo ra các bẫy ánh sáng xung quanh khu vực, mỗi bẫy đều được kết nối với sức mạnh của Hương. Trong khi đó, Tùng tiếp tục khiêu khích Phương, khiến hắn ta không thể tập trung.
“Đến đây đi, Phương! Hãy cho chúng ta thấy sức mạnh của ngươi!” Tùng cười lớn, và Khôi cảm nhận được sự hồi hộp trong không khí.
Phương lao về phía họ, nhưng với mỗi bước, hắn lại gần hơn vào các bẫy ánh sáng mà nhóm đã chuẩn bị. Khôi nắm chặt tay, sẵn sàng cho khoảnh khắc quyết định.
Khi Phương đụng phải bẫy đầu tiên, ánh sáng bùng nổ, khiến hắn ta lảo đảo. “Không!” Hắn ta gầm lên, nhưng nhóm đã nhanh chóng tấn công.
“Bây giờ!” Khôi hô, và họ lao vào tấn công cùng lúc.
Đòn tấn công mạnh mẽ, ánh sáng từ Hương trở nên rực rỡ hơn bao giờ hết. Khôi cảm thấy sức mạnh từ đồng đội, và họ sẽ không để Phương có cơ hội nào nữa.
Nhưng Phương vẫn không dễ dàng bị đánh bại. Hắn ta gầm lên, và bóng tối xung quanh bắt đầu cuộn lại như một cơn sóng dữ dội. “Các ngươi không thể đánh bại ta dễ dàng như vậy!”
“Chúng ta sẽ không bỏ cuộc!” Hương hô lớn, ánh sáng từ cô càng mạnh mẽ hơn, như một ngọn hải đăng trong đêm tối.
Khôi cảm thấy sự căng thẳng đang gia tăng. Họ đang ở trong một trận chiến không thể lường trước, và mọi quyết định đều có thể thay đổi cục diện.
“Chúng ta cần phải dứt điểm hắn ngay bây giờ!” Bình nói, ánh mắt anh lấp lánh sự quyết tâm. “Nếu không, hắn sẽ tìm ra cách để lật ngược tình thế.”
Khôi gật đầu, quyết tâm dâng trào. “Hãy làm hết sức mình!”
Cuộc chiến với Phương chỉ mới bắt đầu, và mọi thứ vẫn còn ở phía trước.