Khôi đứng giữa vòng chiến, lòng đầy lo lắng. Ánh sáng từ Hương vẫn chói lòa, nhưng bóng tối của Phương ngày càng dày đặc. Hắn ta gầm lên, tiếng gió rít qua những mảnh vụn không khí, như một lời cảnh báo cho cả nhóm.
“Chúng ta không thể để hắn chiếm ưu thế!” Bình hô lên, ánh mắt sáng rực. “Tùng, mày có cách nào khiến hắn phân tâm không?”
“Chắc chắn rồi!” Tùng trả lời, nụ cười nhếch lên trên môi. “Nhưng mà... nếu mày không phiền, tao có thể dùng vài lời lẽ không được lịch sự cho lắm.”
“Cứ làm đi!” Khôi khẳng định, không còn thời gian cho những nghi ngờ. “Chúng ta cần mọi thứ có thể để đánh bại hắn.”
Tùng bước ra, ánh mắt đầy quyết tâm. “Này, Phương! Nghe nói mày thích bóng tối, nhưng không biết bóng tối có thể ăn mòn tâm hồn như thế nào không nhỉ?” Giọng anh ta vang vọng, tạo ra sự chú ý từ kẻ thù.
Phương dừng lại, ánh mắt hắn đượm sự giận dữ. “Ngươi dám chế nhạo ta?” Hắn ta gầm lên, bóng tối xung quanh bắt đầu cuộn lại như cơn sóng dữ.
“Chỉ là sự thật thôi!” Tùng cười, tiếp tục khiêu khích. “Mày có thể điều khiển bóng tối, nhưng có vẻ như mày không thể điều khiển cả tâm trí mình.”
“Hãy cẩn thận, Tùng!” Hương nhắc nhở, nhưng nụ cười của Tùng vẫn không hề mất đi.
Khôi không thể không cảm thấy nỗi lo lắng trào dâng, nhưng sự kiên cường của đồng đội như một nguồn động lực. Hắn nhìn thấy Hương tập trung, ánh sáng từ cô như một ngọn hải đăng trong đêm tối.
“Hãy tạo ra một bẫy ánh sáng!” Khôi hô lớn, “Chúng ta cần phải khiến hắn mắc kẹt!”
“Đúng rồi!” Hương gật đầu, khởi động phép thuật của mình. Những bức tường ánh sáng bắt đầu hình thành, tạo ra một mê cung khiến Phương phải mất thời gian để tìm đường thoát.
“Đi thôi, mọi người!” Khôi kêu gọi, cả nhóm lao vào tấn công. Họ phối hợp nhịp nhàng, từng đòn đánh như một bản giao hưởng hoàn hảo, hòa quyện giữa sức mạnh và ánh sáng.
Nhưng Phương không dễ dàng bị đánh bại. Hắn ta gầm lên, bóng tối xung quanh bắt đầu cuộn lại như một cơn sóng dữ dội. “Các ngươi sẽ phải trả giá!”
“Chúng ta không sợ!” Hương hét lên, ánh sáng từ cô càng mạnh mẽ hơn, như một ngọn đuốc giữa màn đêm. Khôi cảm nhận được sức mạnh từ đồng đội, và họ sẽ không để Phương có cơ hội nào.
Ánh sáng và bóng tối va chạm, tạo ra những tiếng nổ vang dội. Khôi cảm thấy như thời gian ngừng trôi, mọi thứ xung quanh như ngừng lại trong khoảnh khắc kịch tính. Họ đang ở giữa một cuộc chiến không thể lường trước, nơi mỗi quyết định đều có thể thay đổi cục diện.
“Bình, mày có kế hoạch gì không?” Khôi hỏi, ánh mắt anh hướng về phía đồng đội.
“Có thể hắn đang sử dụng sức mạnh tối thượng của mình. Nếu chúng ta có thể làm cho hắn tiêu hao năng lượng, có thể sẽ có cơ hội,” Bình suy nghĩ, ánh mắt lấp lánh sự thông minh.
Khôi gật đầu, quyết tâm dâng trào. “Chúng ta cần phải dứt điểm hắn ngay bây giờ!”
“Đúng vậy! Hãy làm hết sức mình!” cả nhóm đồng thanh.
Họ dồn hết sức mạnh vào một đòn tấn công mạnh mẽ, ánh sáng từ Hương trở nên rực rỡ hơn bao giờ hết. Nhưng Phương vẫn không dễ dàng bị đánh bại. Hắn ta gầm lên, và bóng tối xung quanh bắt đầu cuộn lại như một cơn sóng dữ dội.
Từng giây từng phút trôi qua, Khôi cảm thấy mồ hôi đổ xuống trán. “Chúng ta không thể để hắn có cơ hội nào!”
“Đúng! Hãy tạo ra những bẫy từ ánh sáng!” Hương bỗng nảy ra ý tưởng. “Nếu hắn không thể tránh khỏi, chúng ta sẽ có cơ hội.”
“Ý hay!” Tùng hô lên, “Hãy làm cho hắn mắc kẹt trong bẫy của chúng ta!”
Họ bắt đầu triển khai kế hoạch, tạo ra các bẫy ánh sáng xung quanh khu vực, mỗi bẫy đều được kết nối với sức mạnh của Hương. Trong khi đó, Tùng tiếp tục khiêu khích Phương, khiến hắn ta không thể tập trung.
Phương lao về phía họ, nhưng với mỗi bước, hắn lại gần hơn vào các bẫy ánh sáng mà nhóm đã chuẩn bị. Khôi nắm chặt tay, sẵn sàng cho khoảnh khắc quyết định.Khi Phương đụng phải bẫy đầu tiên, ánh sáng bùng nổ, khiến hắn ta lảo đảo. “Không!” Hắn ta gầm lên, nhưng nhóm đã nhanh chóng tấn công.
“Bây giờ!” Khôi hô, và họ lao vào tấn công cùng lúc.
Đòn tấn công mạnh mẽ, ánh sáng từ Hương trở nên rực rỡ hơn bao giờ hết. Khôi cảm thấy sức mạnh từ đồng đội, và họ sẽ không để Phương có cơ hội nào nữa.
Nhưng Phương vẫn không dễ dàng bị đánh bại. Hắn ta gầm lên, và bóng tối xung quanh bắt đầu cuộn lại như một cơn sóng dữ dội. “Các ngươi không thể đánh bại ta dễ dàng như vậy!”
“Chúng ta sẽ không bỏ cuộc!” Hương hô lớn, ánh sáng từ cô càng mạnh mẽ hơn, như một ngọn hải đăng trong đêm tối.
Khôi cảm thấy sự căng thẳng đang gia tăng. Họ đang ở trong một trận chiến không thể lường trước, và mọi quyết định đều có thể thay đổi cục diện.
“Chúng ta cần phải dứt điểm hắn ngay bây giờ!” Bình nói, ánh mắt anh lấp lánh sự quyết tâm. “Nếu không, hắn sẽ tìm ra cách để lật ngược tình thế.”
Khôi gật đầu, quyết tâm dâng trào. “Hãy làm hết sức mình!”
Đột nhiên, giữa lúc họ đang chuẩn bị cho đợt tấn công cuối cùng, một giọng nói vang lên từ phía sau. “Dừng lại!”
Cả nhóm quay lại, và họ thấy Trần Minh Đức, một thành viên trong nhóm, đứng đó với vẻ mặt đầy mệt mỏi. “Tôi... tôi đã bị thao túng bởi Phương.”
Câu nói bất ngờ khiến không khí trở nên ngột ngạt. Khôi cảm thấy một cơn lạnh chạy dọc sống lưng. “Minh Đức, mày nói gì vậy?”
“Phương đã dùng tôi để thâm nhập vào đội. Tôi không thể kiểm soát bản thân mình,” Đức thổn thức, ánh mắt đầy sự hoảng loạn.
“Cái gì?” Hương kêu lên, không thể tin vào tai mình.
“Đức, sao mày có thể làm vậy?” Tùng hỏi, vẻ thất vọng hiện rõ trên mặt.
“Không! Tôi không muốn! Nhưng hắn... hắn đã hứa sẽ cho tôi sức mạnh,” Đức nói, giọng run rẩy. “Tôi không thể chống lại hắn.”
Khôi cảm thấy cơn giận dâng lên. “Mày đã phản bội chúng ta! Tại sao mày không nói sớm hơn?”
“Vì tôi sợ! Tôi không biết phải làm gì!” Đức khổ sở nói, đôi mắt đầy nước.
“Đủ rồi!” Bình nói, đứng ra ngăn cản. “Chúng ta không có thời gian cho điều này. Phương đang ở ngay đây, và nếu không giải quyết hắn, chúng ta sẽ gặp nguy hiểm.”
Khôi gật đầu, nhưng trong lòng anh tràn ngập sự hoang mang. Sự xuất hiện của Đức không chỉ làm lung lay lòng tin của cả nhóm mà còn đặt họ vào một tình huống cực kỳ nguy hiểm.
“Chúng ta phải cùng nhau đánh bại hắn,” Khôi nói, nhưng âm thanh trong giọng nói của anh không còn chắc chắn như trước.
Đức cúi đầu, cảm giác tội lỗi đè nặng. “Tôi sẽ làm mọi thứ để chuộc lại lỗi lầm. Hãy cho tôi một cơ hội.”
“Ngươi có thể làm gì?” Phương cười khẩy, đứng từ xa như một kẻ thống trị. “Ngươi đã quá muộn.”
Khôi nhìn về phía Phương, quyết tâm dâng trào. “Chúng ta sẽ không để mày chiến thắng!”
Mọi thứ đã sẵn sàng cho một cuộc chiến quyết định. Họ sẽ phải đối mặt không chỉ với Phương mà còn với những bí mật sâu xa mà Đức mang đến. Không khí căng thẳng, như thể một cơn bão đang chuẩn bị tràn đến.
“Chúng ta không thể dừng lại! Hãy chiến đấu!” Khôi hét lên, và cả nhóm lao vào cuộc chiến một lần nữa, trong khi bóng tối và ánh sáng giao tranh không ngừng, tạo ra một cuộc chiến không thể nào quên.