Chủ nhiệm của anh trai gọi điện cho bố. Bố cố ý từ nơi khác trở về, đánh Dư Đông Chí một trận thật nặng, đến mức khóe miệng anh ấy bật máu.
Bố không thể tin nổi, quát lớn:
— Lúc nào không phát bệnh, sao cứ đúng năm lớp 12 lại phát bệnh?
Dư Đông Chí vẫn bình tĩnh như thường. Anh cúi đầu nhận lỗi, không giải thích lấy một câu.
— Nói rõ cho bố nghe! Rốt cuộc là vì sao?
Bố đặt cây gậy xuống, ngồi xuống ghế, dường như lần đầu tiên muốn nghe lý do của Dư Đông Chí.
Anh liếc nhìn tôi một cái.
Trong khoảnh khắc ấy, tôi lạnh từ đầu đến chân.
Nhưng cuối cùng Dư Đông Chí vẫn không nói gì. Anh chỉ lặng lẽ nhận hết lỗi về mình, nói rằng tất cả đều là lỗi của anh, sau này anh sẽ cố gắng hơn.
Bố cười lạnh, xắn tay áo lên:
— Không nói đúng không? Bây giờ tao đánh chết mày!
Ánh mắt của bố lúc đó hung dữ như một con mãnh thú.
Tôi khóc lóc lao tới ngăn lại, nhưng bố đẩy tôi sang một bên rồi tiếp tục đánh Dư Đông Chí không thương tiếc.
Anh nghiến chặt răng, không thốt ra một lời nào, thậm chí không phát ra nổi một tiếng rên.
Chỉ có đôi mắt vẫn luôn nhìn chằm chằm vào tôi.
Đều là lỗi của tôi.
Dư Đông Chí vốn là người thuần khiết nhất, ngoài học tập thì trong đầu chỉ có học tập.
Chính vì bị tôi liên lụy nên anh mới trở thành như thế này, vậy mà vẫn còn muốn bảo vệ tôi...
Đều là lỗi của tôi.
Cuối cùng bố cũng nguôi giận, còn Dư Đông Chí thì đã bị đánh đến mức không ra hình dạng gì nữa.
Anh sốt cao liên tục mấy ngày không hạ.
Tôi xin nghỉ học ở nhà chăm sóc anh.
Thế nhưng anh vẫn mỉm cười yếu ớt với tôi, bảo tôi đừng lo, mau quay lại trường học.
Anh đã chăm sóc tôi hơn mười năm.
Vậy mà tôi chỉ chăm sóc anh có vài ngày, anh đã không nỡ.
Dư Đông Chí mê man vì sốt, cứ liên tục nói chuyện với tôi.
Anh nói cả đời mình chưa từng thích ai, chỉ cần tôi có thể tiếp tục sống vui vẻ, hạnh phúc, thì đời này của anh cũng mãn nguyện rồi...
Nghe những lời ấy, tim tôi đau như bị dao cắt.
Anh đối xử với tôi quá tốt.
Tốt đến mức tôi không chịu nổi.
— Tha thứ cho anh được không? Anh thật sự không cố ý.
Giọng anh đã khàn đặc vì sốt, vậy mà vẫn cầu xin tôi tha thứ.
Rõ ràng người có lỗi là tôi mới đúng!
Tôi vừa lau mồ hôi cho anh, vừa lau nước mắt của chính mình, cảm thấy bản thân là một kẻ tồi tệ vô cùng.
— Nếu em tha thứ cho anh... thì ôm anh một cái được không?
Dư Đông Chí yếu ớt nhìn tôi, trong giọng nói mang theo sự van nài.
Tôi cố nén sự khó chịu trong lòng, khẽ dựa vào lòng anh.
Anh xoa đầu tôi, thở ra một hơi đầy mãn nguyện.
— Em gái ngoan... em gái ngoan của anh...!
Từ sau chuyện đó, tôi không dám thể hiện sự bài xích với Dư Đông Chí nữa.
Dù trong lòng vẫn còn chút khúc mắc, tôi cũng cố gắng chôn thật sâu xuống đáy lòng.
Dư Đông Chí trông rất vui vẻ. Mỗi khi anh vui, tâm trạng tôi cũng tốt lên theo.
Chúng tôi dường như thật sự quay lại cách ở chung như trước đây.
Tình hình học tập của cả tôi và Dư Đông Chí đều dần tốt lên.
Thành tích của anh cũng từ từ tăng trở lại.
Bây giờ ngay cả chủ nhật anh cũng phải học thêm nửa ngày, áp lực rất lớn.
Tôi không muốn vì chuyện riêng của mình mà làm phiền anh nữa.
Huống hồ... cũng chỉ là chuyện đó mà thôi...
Chúng tôi đâu phải anh em ruột...
Coi như lúc đi du lịch, vô tình hôn một người xa lạ một cái...
Cũng chẳng có gì to tát... phải không?
Hôm đó, tôi đang ngồi học thì cô chủ nhiệm của Dư Đông Chí gõ cửa nhà.
Thấy trong nhà chỉ có mình tôi, cô ấy hơi bất ngờ.
Cô nói mình đến thăm nhà học sinh, nhưng bố mẹ tôi không có ở đây nên thôi vậy.
Tôi vội mời cô vào nhà, bảo rằng có chuyện gì tôi cũng có thể chuyển lời lại cho bố mẹ.
Trông cô chủ nhiệm có vẻ rất bối rối.
Cô lấy bài kiểm tra của Dư Đông Chí ra cho tôi xem.
Cô nói:
— Những bài thi trước đây của em ấy, toàn bộ quá trình làm bài đều đúng, nhưng đáp án cuối cùng lại đều viết sai.
Nhìn qua giống như cố tình làm sai vậy.
Cô chủ nhiệm cau mày thật chặt:
— Anh trai em có phải gần đây gặp chuyện gì không? Tâm trạng hình như không ổn lắm.
— Đây là năm lớp 12 đấy! Phải tập trung hết sức mới được, tuyệt đối không thể có tâm lý chống đối học tập!
Tiễn cô giáo về, tôi thấy đầu óc rối bời.
Dư Đông Chí cố ý thi kém sao?
Cố ý hạ điểm của mình?
Chuyện đó sao có thể được?
Dư Đông Chí chắc chắn biết rằng nếu thi không tốt sẽ bị bố đánh một trận ra trò.
Lẽ nào anh lại chỉ vì muốn bị đánh?
Tôi nghĩ mãi cũng không hiểu.
Đợi anh về nhà, tôi kể chuyện này cho anh nghe.
Anh chỉ lắc đầu cười, vẻ mặt bất đắc dĩ:
— Cô chủ nhiệm lên lớp 12 là thần kinh căng thẳng quá thôi. Trên đời này làm gì có người cố ý thi kém chứ?
Ngẫm lại, tôi cũng thấy đúng.
Kết quả thi đại học của Dư Đông Chí cuối cùng cũng có.
Không ngoài dự đoán, anh thi cực kỳ xuất sắc.
Vốn dĩ anh có thể vào một trong những trường đại học tốt nhất cả nước.
Thế nhưng cuối cùng anh lại chọn ở lại thành phố của chúng tôi.
Tôi rất khó hiểu.
Nhưng Dư Đông Chí nói anh thích ngành học này, mà đúng lúc trường đại học đó lại là trường hàng đầu trong lĩnh vực ấy.
Bố mẹ tôi vô cùng vui mừng.
Họ còn cười nói:
— Thế là con có thể ở lại chăm sóc em gái rồi.
Tôi miễn cưỡng nở nụ cười trên bàn ăn.
Thật ra... tôi không muốn anh tiếp tục chăm sóc mình nữa.
Dù đã cố gắng kiềm chế, nhưng chuyện xảy ra đêm hôm đó vẫn luôn khiến tôi day dứt.
Tôi biết chúng tôi không thể quay về như trước được nữa.
Dư Đông Chí lên đại học nhưng không ở ký túc xá.
Anh gần như ngày nào cũng về nhà.
Mỗi lần gặp tôi, anh đều kể rằng trường đại học của anh tuyệt vời thế nào.
Anh nói nếu sau này tôi cũng thi đỗ vào đó thì tốt biết mấy.
Nhưng tôi không muốn.
Tôi đã hẹn với Tống Trì rằng sau này sẽ cùng nhau thi vào một trường đại học ở tỉnh khác.
Hai người sẽ được ở bên nhau.
Không hiểu vì sao, mỗi lần nhìn thấy ánh mắt đầy mong chờ của Dư Đông Chí, tôi lại không dám nói thật với anh.
Hơn nữa, tôi luôn cảm thấy ánh mắt anh nhìn tôi có gì đó rất kỳ lạ.
Có những lúc tôi đang học bài, bỗng nhiên thấy toàn thân không được tự nhiên, trong lòng bồn chồn khó tả.
Chỉ cần ngẩng đầu lên, nhất định sẽ bắt gặp Dư Đông Chí đang chăm chú nhìn mình.
Ánh mắt ấy khác hẳn trước kia.
Đó là ánh mắt mang theo sự ngắm nhìn, thưởng thức, khao khát và h*m m**n...
Đó là ánh mắt của một người đàn ông nhìn một người phụ nữ.
Không phải ánh mắt của anh trai nhìn em gái.
Dưới ánh mắt ấy, tôi có cảm giác như không còn chỗ nào để che giấu, như thể đang tr*n tr** trước mặt anh.
Tống Trì cũng thi đỗ vào một trường trọng điểm ở tỉnh ngoài.
Cậu ấy lên lớp 11, còn tôi lên lớp 12.
Dù thành tích của chúng tôi không bằng Dư Đông Chí, nhưng đỗ được vào ngôi trường mơ ước cũng đã là đủ rồi.
Tôi rất nhớ Tống Trì.
Nhân dịp nghỉ lễ Quốc khánh, tôi định đến thăm cậu ấy.
Đúng lúc đó, câu lạc bộ của Dư Đông Chí có một hoạt động lớn.
Anh bảo mình bận đến mức không thể về nhà.
Thật tốt.
Tống Trì biết tôi sắp đến thì vui mừng khôn xiết.
Hai đứa gọi điện tới tận nửa đêm, lên kế hoạch cho mọi thứ: ăn gì, chơi gì, ở đâu.
— Chúng ta còn có thể đi cắm trại nữa!
Tống Trì hào hứng đề nghị.