Lấy Danh Nghĩa Người Nhà

Chương 7

Tôi do dự:

— Như vậy không ổn lắm đâu... Chỉ có một cái lều, chúng ta ngủ thế nào đây...

Tống Trì bật cười, nụ cười ấm áp vô cùng, giọng nói trầm thấp:

— Không tin tưởng anh đến vậy sao?

Mặt tôi lập tức đỏ bừng.

Tôi khẽ đáp:

— Không phải không tin...

Tống Trì thu lại nụ cười, nghiêm túc nói:

— Hạ Hạ, anh tuyệt đối tôn trọng em. Nếu em thấy không thoải mái, chúng ta không đi nữa cũng được. Đi chơi chỗ khác cũng như nhau mà...

Tống Trì hiểu tôi...

Tôn trọng tôi...

Thật lòng yêu thương tôi...


Trái tim tôi như được ngâm trong một dòng nước ấm.

— Vậy... đi đi.

Tôi nhỏ giọng nói.

Đầu dây bên kia, Tống Trì bật cười.

Sau khi cúp máy, tim tôi vẫn đập thình thịch vì kích động.

Tôi vô cùng mong chờ chuyến đi Quốc khánh này.

Thật sự rất mong chờ.

Dù sao thì tôi cũng đã hơn hai năm không gặp cậu ấy rồi.

Tôi hít sâu một hơi để bình tĩnh lại, định ra ngoài uống chút nước rồi đi ngủ.


Vừa mở cửa, tôi lập tức toát mồ hôi lạnh sau lưng.

Dư Đông Chí đang đứng thẳng tắp trước cửa phòng tôi.

Không bật đèn.

Trong bóng tối, gương mặt anh âm trầm đến đáng sợ.

Tim tôi đập loạn xạ.

Tôi thở phào một hơi, bật đèn lên rồi bực bội trách:

— Anh làm gì ở đây vậy? Nửa đêm đi dạo hồn à?

Dư Đông Chí không trả lời.

Anh chỉ lặng lẽ nhìn tôi.

Trong đôi mắt ấy cuộn trào vô số cảm xúc phức tạp.

Bị anh nhìn như vậy, tôi lại thấy bối rối và căng thẳng.

Rất lâu sau, anh khẽ thở dài, nhìn tôi với vẻ bất lực.


Anh hỏi:

— Hạ Hạ, anh phải làm đến mức nào thì em mới chịu từ bỏ cậu ta?

Tôi sững người.

— Cái gì?

Tôi ngơ ngác hỏi.

Anh không đáp.

Từng bước, từng bước một tiến lại gần tôi.

Ánh mắt ấy ép đến mức tôi không thở nổi.


Tim tôi đập như nổi trống.

Tôi xoay người bỏ chạy.

Rầm!

Tôi đóng sập cửa lại.

Muốn khóa cửa nhưng ngón tay run đến mức không nghe theo sự điều khiển.

Sức lực của anh quá lớn.

Chỉ một cái đẩy đã bật tung cánh cửa.

Tiện tay, anh tắt luôn đèn.

Trong bóng tối, anh ép chặt tôi lên tường, giọng điệu cuồng loạn:

— Tại sao em lại cố chấp như vậy?

— Chẳng lẽ anh làm vẫn chưa đủ sao?

— Cậu ta đối xử với em được bao lâu?

— Còn anh đã đối xử tốt với em bao nhiêu năm rồi?


Tôi không thể động đậy.

Trong đầu như sóng lớn cuồn cuộn.

Lớp sương mù đã bao phủ tôi suốt bao năm cuối cùng cũng tan đi, để lộ ra sự thật xấu xí đến mức không ai dám nhìn thẳng.

Dư Đông Chí nhìn chằm chằm vào mắt tôi, từng câu từng chữ đều như muốn nuốt chửng người khác.

— Dư Lập Hạ, anh yêu em mười năm rồi.

— Anh!

Tôi dùng hết sức lực muốn đẩy anh ra, nhưng anh vẫn không nhúc nhích.

Từ trước đến nay tôi chưa từng thấy Dư Đông Chí như thế này.

Tôi sợ đến mức toàn thân run rẩy.

— Đừng gọi anh là anh trai nữa!

Anh siết chặt cổ tay tôi, nghiến răng nói:

— Em định dùng hai chữ đó để chắn anh cả đời sao?

Tôi hoảng loạn nhìn anh, không ngừng hét lên, như muốn gọi lại chút lý trí cuối cùng của một kẻ đang phát điên.


— Anh! Em là em gái của anh mà!

Anh lập tức bịt chặt miệng tôi.

— Suỵt...

Gương mặt anh kề sát đến cực gần.

Trong mắt ngập tràn sự mê loạn.

Anh cười đầy chua xót:

— Thật ra em biết mà, chỉ là em không dám đối diện thôi.

— Mười năm rồi. Nếu em hoàn toàn không nhận ra, vậy thì em đúng là đồ ngốc.

Tôi mở to mắt.


Lớp màn mỏng dịu dàng từng phủ lên những mảnh ký ức năm xưa, những thứ bị tôi cố gắng xem là tình thân, giờ đây đều bị đục thủng.

Tòa lâu đài cát mà tôi xây bằng sự tự lừa dối ấy cuối cùng cũng sụp đổ hoàn toàn.

Giống như vừa tỉnh dậy sau một giấc mộng dài.

Tôi đột nhiên bình tĩnh lại.

Nhìn thẳng vào mắt anh, tôi nói:

— Dư Đông Chí, buông tôi ra.

— Buông tôi ra, chúng ta nói chuyện đàng hoàng.

Dư Đông Chí khẽ bật cười.

— Muộn rồi.

Anh nâng cằm tôi lên, ép tôi ngẩng mặt nhìn mình.

Giọng nói mang theo ý cười lạnh lẽo:

— Cậu ta đã hôn em bao nhiêu lần rồi? Hửm?

Tôi cắn mạnh môi dưới đến mức trong miệng tràn ra vị tanh của máu.

— Anh sẽ đòi lại từng chút một.

Giọng anh trầm thấp, như tiếng thì thầm của ác quỷ.

Ghê tởm.

Thật sự quá ghê tởm.

Tôi cắn anh một cái thật mạnh rồi dùng hết sức đẩy anh ra.

Dư Đông Chí bị hất mạnh, lưng đập vào tường.

Anh chậm rãi lau vết máu nơi khóe môi, nở một nụ cười tà khí.

— Đừng căng thẳng như vậy.

— Em sắp thi đại học rồi, anh sẽ không làm gì em đâu.

Tôi bật cười.

Anh trai tôi đúng là chu đáo quá nhỉ.

Thật không hổ là người anh dịu dàng của tôi.


— Dư Đông Chí, anh không sợ tôi nói với bố sao?

Tôi căm hận nhìn anh.

— Anh đoán xem ông ấy có đánh chết anh không?

— Em sẽ không đâu, Hạ Hạ.

Anh như một con ma cà rồng vừa được thỏa mãn cơn đói, lại trở về dáng vẻ dịu dàng săn sóc thường ngày.

Anh nhẹ giọng nói:

— Tim mẹ không tốt, em còn nhớ chứ?

Tôi giật mình.

Nỗi hoảng sợ vô hạn lập tức dâng lên trong lòng.


— Em cũng không muốn mẹ bị chuyện của hai chúng ta làm tức chết, đúng không?

Anh dẫn tôi đến ghế sofa ngồi xuống, kiên nhẫn nhìn tôi.

— Đương nhiên, em cũng sẽ không nói với Tống Trì.

— Em không muốn bất kỳ ai biết chuyện em và chính anh trai mình ở bên nhau, đúng chứ?

Dư Đông Chí bình thản mở album ảnh trong điện thoại.

Sau đó lướt đến một tấm hình rồi đưa cho tôi xem.

Đó là khách sạn ở cổ trấn.


Trong ảnh, tôi và Dư Đông Chí gần như dán sát vào nhau.

Chúng tôi đang hôn nhau say đắm.

Nhìn chẳng khác gì một cặp tình nhân đang yêu cuồng nhiệt.


— Là anh bỏ thuốc?

Tôi run rẩy hỏi.

Mọi suy đoán vô lý trước đây giờ đều trở thành đáp án duy nhất.

Dư Đông Chí bình thản cất điện thoại đi.

— Bỏ thuốc gì cơ?

Anh nhìn tôi đầy khó hiểu.


— Chẳng phải đây là bằng chứng cho thấy chúng ta yêu nhau, không kiềm chế được tình cảm sao?

Anh bật cười, trong nụ cười đầy ác ý.

— Em không muốn anh gửi bức ảnh này cho bố mẹ và Tống Trì đâu nhỉ?

Toàn thân tôi run lên dữ dội.

Nếu họ biết...

Nếu họ biết được...

Đó sẽ là địa ngục.

Gia đình tan nát, vĩnh viễn không thể hàn gắn.


Tôi im lặng rất lâu.

Cuối cùng ngẩng đầu nhìn anh, khẽ nói:

— Anh muốn gì, cứ nói đi.

Dư Đông Chí từng bước tiến lại gần.

Ánh mắt nhìn tôi như muốn nuốt sống cả người vào trong bụng.

— Chia tay Tống Trì.

— Được.

— Không bao giờ gặp lại cậu ta nữa.

— Được.


— Học cùng trường đại học với anh.

— Được.

— Mãi mãi ở bên anh.

— ...

Anh lại nâng cằm tôi lên, nhẹ nhàng lau nước mắt nơi khóe mắt tôi.

Giọng điệu như đang trách móc:

— Em nhìn xem, dạo này em không ngoan như vậy.

— Em nghĩ anh trai muốn làm đến mức này sao?


Anh kéo tôi vào lòng.

Bên tai tôi vang lên giọng nói lạnh lẽo đến đáng sợ:

— Được rồi, được rồi.

— Nhìn em thế này, anh trai không đau lòng sao?

Anh giống hệt như lúc còn nhỏ.

Bế tôi lên ngồi trên đùi mình, dịu dàng hôn đi những giọt nước mắt.

— Tất cả đã kết thúc rồi, Hạ Hạ.