Lấy Danh Nghĩa Người Nhà

Chương 5

Khi tôi cúp máy, Dư Đông Chí đang đợi tôi dưới mái hiên của quán bar.

Tôi không biết anh có nghe được cuộc điện thoại hay không.

Nếu có nghe thấy thì tôi cũng hơi ngượng.

Dù sao để anh nhìn thấy em gái mình vừa khóc vừa đòi ở bên người yêu cũng thật xấu hổ.

Nhưng Dư Đông Chí vẫn bình thản như thường.

Anh chỉ lặng lẽ dắt tôi quay lại quán bar.

Tay anh lạnh đến lạ.

Kỳ thật.

Giữa tháng bảy, tháng tám mà tay có thể lạnh như vậy sao?

Quay lại chỗ ngồi, hai ly rượu vẫn còn đó.

Tâm trạng tôi đã tốt hơn nhiều.

Nhân tiện uống vài ly cho thư giãn.

Tôi cầm ly lên uống một ngụm.

Hương vị quả thật rất ngon.

Uống xong một ly tôi vẫn chưa thấy đủ.

Tôi tựa vào ghế dài, nghe tiếng nước chảy róc rách cùng những khúc dân ca, uống liên tiếp rất nhiều ly.

“Đừng uống nữa, Hạ Hạ.”

“Lần đầu uống nhiều như vậy sẽ say đấy.”

Dư Đông Chí khuyên tôi.

Dư Đông Chí nhíu mày ngăn tôi lại.

Tôi ngốc nghếch cười, cụng ly với anh.

“Anh à, lâu lắm rồi em mới vui như vậy. Anh uống thêm với em vài ly đi.”

Không biết anh lấy đâu ra thêm một chiếc ly nữa.

Màu rượu bên trong trông khác hẳn loại trước đó.

“Đây là đặc sản của quán này, em muốn thử không?”

Giọng anh trầm thấp, mang theo chút mê hoặc.

Tôi nhận lấy ly rượu, vừa nhấp một ngụm đã không uống nổi nữa.

Vị đắng xen lẫn vị chát, rất kỳ quái.

Lần đầu uống nhiều rượu như vậy, đầu óc tôi choáng váng dữ dội, tim cũng đập loạn nhịp.

Tôi nhìn ánh đèn lay động, bóng trăng mờ ảo.

Bóng dáng Dư Đông Chí cũng hóa thành ba người.

Dường như anh đã đứng dậy, chậm rãi ngồi xuống bên cạnh tôi.

Anh cúi người, ghé sát tai tôi khẽ hỏi:

“Say rồi sao?”

Tôi say đến mức chẳng còn tỉnh táo.

Theo bản năng liền dựa vào người anh.

Toàn thân tôi nóng hầm hập.

Chỉ có cơ thể anh là lạnh.

Tôi buồn nôn, đầu óc quay cuồng, cả người mơ màng.

Tôi mơ một giấc mơ.

Tôi mơ thấy Tống Trì vượt ngàn dặm đến phố cổ tìm tôi, nói muốn ở bên tôi cả đêm.

Anh dịu dàng đỡ tôi trở về khách sạn.

Ban đầu chúng tôi chỉ nói chuyện.

Cuối cùng vành mắt anh đỏ hoe, siết chặt tôi vào lòng.

Tâm trí tôi rối loạn.

Tôi ngẩng đầu làm nũng hỏi anh:

“Sao anh không hôn em?”

Anh ôm tôi chặt hơn, giọng khàn khàn trầm thấp:

“Em muốn anh hôn em sao?”

Tôi gật đầu.

Đương nhiên là muốn.

Tôi đã nhớ nụ hôn của anh rất lâu rồi.

Rồi anh lập tức cúi xuống.

...

Nhưng nụ hôn ấy lại không hề dịu dàng như Tống Trì trước kia.

Anh cắn môi tôi dữ dội, như cố ý muốn làm tôi đau.

Giọng nói khàn đặc, run rẩy, lại còn mang theo ý cười.

Anh nói:

“Hạ Hạ, đây là do em tự chuốc lấy.”

Tôi dùng sức đẩy anh ra nhưng không đẩy nổi.

Trong lúc * l**n t*nh m*, đôi tay anh cũng dần trở nên không còn quy củ.

Khi đôi tay ấy thật sự luồn vào trong quần áo tôi, cái lạnh buốt khiến tôi rùng mình.

Tôi bỗng lấy lại được chút tỉnh táo.

Ngẩng đầu nhìn lên.

Đâu phải Tống Trì.

Là Dư Đông Chí đang cúi đầu nhìn chằm chằm vào tôi.

Trong đáy mắt anh tràn ngập d*c v*ng và sự chiếm hữu.


Tôi hoảng hốt, dốc toàn lực đẩy anh ra.

Giọng tôi run rẩy, không thể tin nổi nhìn anh.

“Anh?”

Ngọn lửa nóng bỏng trong mắt Dư Đông Chí lập tức tắt ngấm.

Như đổi thành một người khác.

Gương mặt anh lại trở về vẻ dịu dàng vô hại.

“Hạ Hạ, em say quá rồi.”

Anh định bước tới gần.

Tôi hoảng hốt lùi lại hai bước.

Đầu óc hoàn toàn trống rỗng.

Tôi máy móc đưa tay chạm lên môi mình.

“Chúng ta...”

Tôi khó khăn lắm mới thốt ra được:

“Đã hôn nhau rồi sao?”

Dư Đông Chí do dự một chút rồi vẫn gật đầu.

Một cảm giác buồn nôn mãnh liệt lập tức dâng lên từ đáy lòng.

Tôi lao thẳng vào nhà vệ sinh, ôm bồn rửa mặt nôn khan.

Dư Đông Chí đuổi theo, nhẹ nhàng vỗ lưng, đưa nước cho tôi.

Khoảnh khắc bàn tay anh chạm lên lưng tôi, tôi cảm thấy khó chịu như bị điện giật.

Tôi cố gắng gượng cười, quay đầu đẩy anh ra.

“Xin lỗi anh... Em uống nhiều quá. Anh đừng để ý nhé. Xin lỗi, xin lỗi.”

Anh ngoan ngoãn để mặc tôi đẩy.

Đến cửa phòng, anh mới quay đầu nhìn tôi đầy lo lắng.

“Nghỉ ngơi cho tốt nhé.”

Tôi miễn cưỡng cười, gật đầu rồi đóng cửa lại.

Đứng sau cánh cửa thật lâu, tay run rẩy khóa trái cửa.

Sau đó giống như vừa tỉnh mộng, tôi ngã phịch xuống sàn nhà.

Làm sao tôi có thể nhầm Dư Đông Chí thành Tống Trì được chứ?

Tôi chưa từng say bao giờ.

Tôi không biết sau khi uống nhiều rượu, có phải cơ thể sẽ nóng bừng như thế không.

Giống như người khát khô cổ muốn tìm một cốc nước.

...

Tôi nhớ lại đôi bàn tay hung hăng siết trên eo mình, bất giác rùng mình.

Nếu lúc đó tôi không tỉnh táo lại, không biết sẽ xảy ra chuyện đáng sợ gì.

Cho dù tôi say thật, chủ động đòi hôn Dư Đông Chí đi nữa...

Sao anh ấy có thể đồng ý?

Chắc anh ấy cũng say rồi...

Xảy ra chuyện như vậy, tôi cũng chẳng còn tâm trạng ở lại đây nữa.

Dư Đông Chí bèn đưa tôi về trước.

Để tôi có thể nghỉ ngơi cho tốt, anh còn thuê một phòng riêng có giường tầng.

Bề ngoài, tôi và Dư Đông Chí vẫn thân thiết như trước.

Nhưng mỗi lần anh lại gần, tôi đều theo phản xạ mà né tránh.

Suốt cả quãng đường, tôi luôn cố gắng tránh tiếp xúc với anh.

Mỗi lần anh chạm vào tôi, tôi đều cảm thấy khó chịu.

Thậm chí chỉ cần anh nhìn tôi, tôi cũng thấy toàn thân không được tự nhiên.

Tôi đang thất thần.

Anh đưa nước cho tôi, tôi giật mình hoảng hốt.

Chiếc cốc bị lật, nước nóng bên trong đổ lên tay anh.

Anh bị bỏng đến mức cau chặt mày, nhưng vẫn vội vàng nắm lấy tay tôi trước tiên, muốn xem tôi có bị sao không.

Theo phản xạ, tôi lập tức rút tay về.

Anh khựng lại một chút, cố gắng nở nụ cười với tôi.

“Không sao là tốt rồi.”

Rồi anh đi xử lý vết bỏng.

Nhìn bóng lưng cô đơn của anh, trong lòng tôi bỗng dâng lên cảm giác áy náy.

Đó là người anh trai đã cưng chiều, yêu thương tôi từ nhỏ.

Uống rượu là do tôi cố chấp muốn uống nhiều như vậy.

Hôn nhau cũng là do tôi van xin anh...

...Tôi sao có thể đối xử với anh như thế chứ?

Càng nghĩ tôi càng thấy mình chẳng ra gì.


Tôi trốn trong chăn, cắn tay mình mà khóc.

Anh quay lại từ phòng y tế, kéo tôi từ trong chăn ra, ôm tôi vào lòng rồi nhẹ nhàng vỗ lưng.

“Không sao đâu, không sao đâu, có anh ở đây mà.”

Anh khẽ nói.

“Anh sẽ không kể cho ai đâu. Coi như chuyện này chưa từng xảy ra, được không?”

Sau khi về nhà, tuy tôi đã cố gắng hết sức để kiềm chế bản thân, nhưng trong lòng vẫn âm thầm né tránh anh.

Sau khi khai giảng, thành tích của Dư Đông Chí tụt dốc không phanh.

Vốn dĩ anh là học sinh đứng đầu khối, giờ lại rơi thẳng khỏi top 100.

Cũng chẳng trách được.

Năm lớp 12 áp lực lớn như vậy, thế nhưng anh vẫn dồn hết tâm trí vào tôi.

Anh dành rất nhiều thời gian ở bên tôi, khai sáng cho tôi, an ủi tôi, cẩn thận che chở cảm xúc của tôi...

Làm sao bản thân anh có thể không bị ảnh hưởng cho được...?