Dư Đông Chí bắt tôi xóa toàn bộ thông tin liên lạc của Tống Trì.
Tôi không nỡ, nhưng cũng chẳng còn cách nào khác.
Ngày nào anh cũng đúng giờ đến đón tôi tan học, cuối tuần cũng không cho tôi ra ngoài chơi.
Tôi có khóc lóc, mè nheo cũng vô ích.
Anh hiểu tôi quá rõ, biết chính xác cách trị tôi.
Chỉ cần dọa sẽ kể với bố mẹ là tôi lập tức ngoan ngoãn.
Bị Dư Đông Chí khống chế như vậy, tôi rất khó chịu.
Tôi phải tìm được điểm yếu của anh mới được.
Dư Đông Chí đẹp trai như vậy, học giỏi như vậy, quan hệ trong trường cũng tốt như vậy, có khối người theo đuổi.
Tôi không tin anh chẳng có chút bí mật nào.
Nhưng anh thông minh hơn tôi nhiều, chắc chắn sẽ không tự nói ra.
Thế là tôi quyết định lén xem điện thoại của anh.
Một lần nhân lúc anh đi tắm, tôi nhẹ chân nhẹ tay lẻn vào phòng, tìm được điện thoại của anh.
Tôi mở ra xem trước phần tin nhắn.
Ngoài việc ghim cuộc trò chuyện với tôi lên đầu, anh chẳng nhắn tin riêng với cô gái nào khác.
Tôi lật từ đầu đến cuối.
Cho dù có tin nhắn với nữ sinh thì cũng chỉ là trao đổi bài tập, học hành.
Thất vọng, tôi chuyển sang xem ảnh.
Toàn bài tập.
Hết ảnh chụp slide bài giảng đến ảnh bảng của giáo viên.
Càng xem càng bực.
Trong lúc bực bội lướt lung tung, tôi vô tình nhìn thấy một album ẩn.
Cuối cùng cũng tìm được rồi!
Tôi đắc ý mở album đó lên.
Nhưng khi nhìn thấy bên trong, tôi lập tức sững sờ.
Toàn bộ đều là ảnh của tôi.
Tôi cũng không biết Dư Đông Chí chụp từ lúc nào.
Có ảnh ở nhà.
Có ảnh ở trường.
Có những tấm tôi chắc chắn anh không hề có mặt, không biết anh kiếm từ đâu ra.
Thậm chí cả ảnh thẻ trên thẻ học sinh của tôi, anh cũng chụp lại rồi cắt gọn cất vào album.
Tôi cau mày lướt xuống.
Ngón tay bỗng khựng lại.
Tấm ảnh tiếp theo là cảnh trong phòng tắm.
Rõ ràng được chụp qua một khe hở nào đó.
Lúc ấy tôi đang tắm.
Cả người tr*n tr**, hơi nước mờ mịt khắp phòng.
Mặt tôi đỏ hồng vì nước nóng, trên người đầy bọt xà phòng...
Tấm ảnh này từ đâu ra?
Ai chụp?
Tim tôi đập thình thịch như trống trận, đầu ngón tay cũng bắt đầu run.
Đúng lúc đó, một giọng nói vang lên phía sau:
— Lập Hạ?
Tôi giật nảy mình, quay phắt đầu lại.
Dư Đông Chí vừa tắm xong.
Tóc vẫn còn nhỏ nước.
Áo thun hơi ướt dính lên người.
Anh nhìn phản ứng của tôi đầy khó hiểu.
Rồi ánh mắt anh hạ xuống chiếc điện thoại trong tay tôi.
Nhìn thấy ảnh của tôi trên màn hình.
Đối diện với ánh mắt nghi ngờ của tôi, anh chỉ bình tĩnh mỉm cười dịu dàng.
Dư Đông Chí suy nghĩ một lúc rồi nói:
Có lẽ lần trước lúc tôi tắm, tôi nhờ anh đưa khăn tắm giúp.
Chắc điện thoại vô tình chạm vào nên chụp được.
Góc chụp của tấm ảnh đó quả thật rất kỳ quặc.
Lấy nét cũng không chuẩn.
Ảnh lại còn mờ.
...
Tôi nhíu mày hỏi anh tại sao trong điện thoại lại có nhiều ảnh của tôi như vậy.
Anh nói bố mẹ bảo anh lưu lại.
Dạo này bố mẹ thường xuyên đi công tác xa, nhớ tôi nên nhờ anh gom ảnh gửi cho họ.
Anh mở khung chat với bố mẹ cho tôi xem.
Quả thật trong đó đều là ảnh của tôi.
Tôi lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.
Suýt chút nữa đã nghĩ anh trai mình là b**n th**.
Dư Đông Chí lại mở lịch sử mua hàng.
Cho tôi xem số đồ ăn vặt và truyện tranh anh vừa mua.
Toàn là những món tôi thích ăn.
Những bộ truyện tôi từng nói muốn đọc.
Anh nhìn tôi đầy bất đắc dĩ rồi nói:
— Anh không phải không cho em chơi.
— Nhưng yêu sớm thì tuyệt đối không được.
— Em còn quá nhỏ.
— Sẽ ảnh hưởng đến việc học.
— Anh đã thấy quá nhiều trường hợp như vậy rồi...
Tôi thấy cực kỳ hối hận.
Anh trai đối xử với tôi tốt như thế.
Việc gì cũng nghĩ cho tôi trước.
Vậy mà tôi còn nghi ngờ anh.
Tôi đúng là quá đáng thật.
Dư Đông Chí đúng là quái vật học tập.
Dù học ở một trường cấp hai bình thường, anh vẫn dễ dàng thi đỗ vào trường cấp ba trọng điểm của thành phố.
Bố mẹ tôi vui lắm, còn đặc biệt từ nơi khác trở về dẫn cả nhà đi du lịch hai ngày.
Buổi tối ở khách sạn, bố đặt một phòng gia đình.
Bố mẹ ngủ phòng giường lớn, còn tôi và Dư Đông Chí ở một phòng tiêu chuẩn có hai giường đơn.
Lúc tôi tắm, cứ luôn có cảm giác như có người đang nhìn mình từ bên trong.
Có lẽ bức ảnh kia đã để lại bóng ma tâm lý cho tôi.
Tôi tự cười mình đa nghi.
Tắm xong bước ra ngoài, tôi thấy Dư Đông Chí đang dựa trên giường, cầm iPad xem phim truyền hình.
Anh vốn chẳng bao giờ xem phim truyền hình, không hiểu sao hôm nay lại hứng thú.
Mà còn là bộ phim tôi đang theo dõi.
Tôi bò sang bên cạnh anh cùng xem.
Anh vòng tay ra phía sau lưng tôi, kéo tôi vào lòng mình.
Hai người chăm chú xem phim.
Tôi cảm thấy hơi ngượng.
Nhưng vẻ mặt Dư Đông Chí rất tự nhiên.
Cũng đúng thôi, từ nhỏ đến lớn anh đã ôm tôi không biết bao nhiêu lần rồi.
Hơn nữa tư thế này thật sự rất thoải mái.
Thế là tôi cũng không nghĩ nhiều nữa.
Ban ngày chơi quá mệt, xem được một lúc tôi liền ngủ thiếp đi.
Trong cơn mơ màng, tôi cảm thấy nóng vô cùng.
Như bị một tấm chăn dày quấn chặt lấy người.
Tôi vô thức đẩy chăn ra.
Nhưng vừa đẩy ra, nó lại quấn trở lại, ôm chặt lấy tôi.
Phần đầu gối và vành tai tôi ngứa ran, ẩm ướt, cực kỳ khó chịu.
Tôi còn loáng thoáng nghe thấy tiếng th* d*c khàn khàn của Dư Đông Chí, như thể vừa chạy một nghìn mét xong.
— Anh...
Tôi mơ màng đẩy anh.
— Nóng quá...
Hơi thở của anh bỗng ngừng lại.
Một lúc sau, anh nhẹ nhàng vỗ lưng tôi, hạ giọng dỗ dành.
Tôi lại chìm vào giấc ngủ.
Đêm đó tôi ngủ không ngon lắm.
Sáng hôm sau tỉnh dậy, tôi phát hiện mình đang nằm trên giường của Dư Đông Chí.
Còn anh thì nằm trên giường của tôi nghịch điện thoại.
Chiếm giường của anh khiến tôi hơi ngại.
Nhưng Dư Đông Chí chỉ cười lớn, chẳng hề để tâm.