Sau khi lên cấp ba, dù Dư Đông Chí vẫn có thể ngày nào cũng về nhà, nhưng việc học nặng hơn rất nhiều, không còn thời gian mỗi ngày đến đón tôi tan học nữa.
Thế là trái tim tôi lại bắt đầu rục rịch.
Chủ yếu vì Tống Trì càng lúc càng đẹp trai.
Mà giờ tôi cũng đã chắc chắn rằng cậu ấy thích tôi.
Tôi lại kết bạn với Tống Trì, ngày nào cũng nhắn tin đến tận khuya.
Cậu ấy nói vừa gặp tôi là đã thích rồi.
Nhưng vì luôn có một nam sinh đến đón tôi tan học nên cậu ấy tưởng người đó là bạn trai tôi.
Cậu ấy còn âm thầm buồn bã rất lâu.
Tôi cười đến đau bụng.
— Sao cậu không hỏi sớm? Người đó là anh tôi!
Bên kia im lặng một lúc rồi hỏi:
— Anh ruột à?
Tôi đáp:
— Không phải anh ruột, nhưng lớn lên cùng nhau từ nhỏ, tình cảm chẳng khác gì anh em ruột cả.
Vậy mà cậu ấy còn gửi một sticker đầy nghi ngờ:
— Thật không?
Tôi nói:
— Chứ sao nữa!
Thế là Tống Trì lập tức hẹn tôi cuối tuần đi xem phim.
Tôi vui đến mức cả đêm trằn trọc không ngủ được.
Thứ bảy Dư Đông Chí cũng phải đi học thêm.
Tôi và Tống Trì hẹn vào đúng ngày đó.
Chỉ cần tôi về nhà trước lúc anh tan học là anh sẽ không phát hiện tôi ra ngoài.
Sau khi Dư Đông Chí đi, tôi lập tức bật dậy.
Đứng trước gương thử quần áo rất lâu.
Thậm chí còn lén dùng một chút son môi mẹ để lại ở nhà.
Tôi cảm thấy mình đẹp muốn phát sáng.
Quả nhiên tôi với Dư Đông Chí đúng là do cùng một người mẹ nuôi lớn.
Tôi vui vẻ ra ngoài gặp Tống Trì.
Hai đứa dạo công viên, đi trung tâm thương mại, ăn cơm rồi xem phim.
Đang xem phim, Tống Trì lén nắm lấy tay tôi.
Tôi căng thẳng đến mức tim như muốn nhảy khỏi lồng ngực.
Cậu ấy ghé sát tai tôi thì thầm:
— Hạ Hạ, làm bạn gái mình nhé?
Câu nói này tôi đã mong chờ gần ba năm rồi.
Sợ trong rạp tối cậu ấy không nhìn rõ, tôi điên cuồng gật đầu.
Tống Trì bị tôi chọc cười.
Cậu ấy nắm chặt tay tôi suốt cả bộ phim.
Chúng tôi ở bên nhau cả ngày.
Mãi đến lúc Dư Đông Chí sắp tan học buổi tự học tối, Tống Trì mới đưa tôi về.
— Anh cậu quản cậu nghiêm thế à?
Tống Trì tò mò hỏi.
— Mình chưa từng thấy anh trai nào quản em gái chặt như vậy.
Tôi đáp:
— Anh mình là học bá mà, anh ấy sợ chuyện yêu đương ảnh hưởng việc học của mình.
Tống Trì bật cười:
— Ai mà chẳng là học bá chứ.
— Sau này việc học của cậu cứ để mình phụ trách.
Tôi rất thích dáng vẻ tự tin ngập tràn của Tống Trì.
Cậu ấy đưa tôi về dưới lầu, nhân lúc trời tối liền hỏi có thể ôm tôi một cái không.
Đương nhiên là được rồi!
Thật ra tôi đã mong chờ từ lâu lắm rồi.
Cậu ấy hơi vụng về kéo tôi vào lòng.
Tim tôi vui đến mức như muốn nhảy ra ngoài.
“Tiểu Hạ…”
Cậu ấy khẽ gọi tên tôi, chăm chú nhìn sâu vào mắt tôi.
Rồi cúi đầu hôn tôi.
Tôi cũng vụng về đáp lại.
Hai đứa hôn đến mặt đỏ tai hồng, nhìn nhau cười ngốc nghếch.
“Dư Lập Hạ.”
Một giọng nói lạnh lẽo đột ngột cắt ngang.
Tôi giật mình đến mức tim suýt ngừng đập.
Quay đầu nhìn lại.
Dư Đông Chí đứng trong góc tối nơi ngã rẽ con phố.
Thân hình cao gầy, gương mặt lạnh băng nhìn chằm chằm hai đứa tôi.
Khoảnh khắc đó, tôi còn tưởng Dư Đông Chí sẽ lao tới đánh Tống Trì.
Tôi chưa từng thấy vẻ mặt anh âm trầm và lạnh lẽo như vậy.
Theo bản năng, tôi chắn trước mặt Tống Trì.
Ánh mắt anh quét qua một lượt, càng trở nên lạnh hơn.
Đến mức tôi run cả chân.
Tống Trì lại mỉm cười vòng tay qua vai tôi, gật đầu với Dư Đông Chí rồi đưa tay ra.
“Anh là anh trai của Tiểu Hạ đúng không?
Em là bạn trai của cô ấy, em tên là Tống Trì.”
Dư Đông Chí bước ra khỏi bóng tối.
Trên mặt lại là nụ cười ôn hòa, lịch thiệp như thường ngày.
Đến mức tôi còn hoài nghi vẻ dữ tợn ban nãy chỉ là ảo giác của mình.
Anh thật sự bắt tay Tống Trì rồi cười nói:
“Anh nghe Tiểu Hạ nhắc đến em rồi.”
Tống Trì vẫn kiên quyết ôm lấy tôi, nghiêm túc nói:
“Em biết anh Đông Chí lo lắng điều gì.
Em và Tiểu Hạ đều sắp thi rồi.
Bọn em tuyệt đối sẽ không để chuyện yêu đương ảnh hưởng việc học.
Thành tích của em cũng không tệ, còn có thể giúp Tiểu Hạ học tập.”
Dư Đông Chí vẫn cười dịu dàng, gật đầu:
“Được, vậy Tiểu Hạ giao cho em.”
Tống Trì vui vẻ ôm tôi vào lòng:
“Cảm ơn anh Đông Chí.
Em nhất định sẽ đối xử thật tốt với Tiểu Hạ.
Em thích cô ấy rất lâu rồi, em nghiêm túc đấy!”
Tôi không ngờ Dư Đông Chí lại dễ nói chuyện đến vậy, cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.
Nằm trong lòng Tống Trì, mặt tôi đỏ bừng, nhỏ giọng nói:
“Cảm ơn anh.”
Dư Đông Chí gần như không thể nghe thấy mà chỉ khẽ “Ừ” một tiếng.
Ánh mắt anh dường như đang nhìn tôi.
Nhưng cũng giống như đang xuyên qua tôi để nhìn về một nơi khác.
Cuối tuần nào tôi cũng ở bên Tống Trì.
Tôi muốn có thêm thời gian đi dạo phố, nắm tay cùng cậu ấy.
Nếu mỗi ngày đều được hôn hôn ôm ôm thì càng tuyệt.
Nhưng Tống Trì lúc nào cũng thúc tôi học hành.
Giống hệt gia sư riêng của tôi vậy.
Tôi nghi ngờ cậu ấy không phải tìm bạn gái, mà là tìm bạn cùng bàn học tập!
Tôi tức giận với cậu ấy.
Cậu ấy ôm tôi vào lòng dỗ dành, nói rằng đã nói chuyện với anh tôi rồi.
Nếu Tống Trì có thể giúp tôi thi đỗ trường trọng điểm, Dư Đông Chí sẽ hoàn toàn ủng hộ bọn tôi ở bên nhau.
Anh ấy còn có thể nói đỡ vài câu trước mặt bố mẹ, giúp bọn tôi che chở.
Tống Trì dịu dàng nói:
“Tiểu Hạ, anh thật sự muốn ở bên em cả đời.
Chỉ còn hai tháng nữa thôi.
Chúng ta cùng cố gắng thêm một chút, được không?”
Thi đỗ trường trọng điểm rồi có thể mãi mãi ở bên Tống Trì.
Nghe cũng là một vụ làm ăn có lời.
Từ nhỏ đến lớn, tôi chưa từng học hành chăm chỉ như vậy.
Lại thêm Tống Trì ngày nào cũng giám sát.
Thành tích của tôi tiến bộ thần tốc.
Từ tốp đầu lớp vươn lên tốp đầu khối.
Đến cả giáo viên chủ nhiệm cũng bị tôi làm cho kinh ngạc.
Cô còn biểu dương tôi trong buổi họp lớp:
“Các em nhìn Dư Lập Hạ xem.
Biết nghe lời thầy cô, không yêu sớm, toàn tâm toàn ý học tập nên tiến bộ nhanh như vậy!”
Tôi suýt cười chết.
Rõ ràng tôi cố gắng như điên là vì muốn được yêu đương lâu dài với Tống Trì mà.
Hai tháng trôi qua rất nhanh.
Kết quả kỳ thi vào cấp ba có rồi.
Tôi đỗ chắc vào trường trọng điểm của thành phố.
Cầm bảng điểm trong tay, tôi vui đến phát điên, lập tức gọi điện cho Tống Trì.
Tống Trì cười rất gượng gạo.
Giọng nói nghe đầy vẻ mệt mỏi và tái nhợt.
Cậu ấy nói:
“Chúc mừng em, Tiểu Hạ.
Nhưng anh thi trượt rồi.
Chúng ta chia tay đi.”