Lấy Danh Nghĩa Người Nhà

Chương 1

Sau

Bác sĩ từng nói cơ thể mẹ tôi không tốt, khó có khả năng sinh con.

Vì vậy, bố mẹ đã nhận nuôi một bé trai bị bỏ lại trước cổng bệnh viện.

Do nhặt được vào ngày Đông Chí nên họ đặt tên cho anh là Dư Đông Chí.

Khi Dư Đông Chí lên ba tuổi, mẹ bất ngờ mang thai tôi.

Bố mẹ không ngờ mình vẫn có thể có con ruột, vui mừng đến mức gần như quên hết mọi thứ.

Ngày tôi chào đời, cả nhà đều quên mất sự tồn tại của Dư Đông Chí, để anh một mình ở nhà.

Mãi đến hôm sau, khi bố về lấy bình sữa cho tôi, ông mới phát hiện anh đang co ro trên ghế sofa, đã cả ngày chưa ăn gì.

Từ khi tôi biết nhận thức, điều tôi nghe nhiều nhất là mẹ luôn dặn dò anh:

— Con phải chăm sóc em gái thật tốt nhé.

— Em gái là người nhỏ bé và quan trọng nhất trong nhà mình.

— Con nhất định phải giúp đỡ em.

— Con là con trai, lúc nào cũng phải nhường nhịn em gái.

Dư Đông Chí rất nghe lời.

Từ nhỏ anh đã luôn nhường tôi, chiều chuộng tôi, chăm sóc tôi đủ đường.


Từ bé tôi đã thích anh trai nhất.

Lúc nào cũng bám theo sau anh.

Anh đi đâu tôi đi đó.

Anh làm gì tôi cũng muốn làm theo.

Năm tôi ba tuổi, anh bắt đầu đi học tiểu học.

Tôi muốn theo anh đến trường nhưng bố mẹ không cho.

Chỉ cần một ngày không nhìn thấy anh, tôi sẽ khóc đến mức chẳng ăn nổi cơm.

Bố mẹ thương tôi nên bắt Dư Đông Chí mỗi buổi trưa phải từ trường về nhà chơi với tôi.

Trường cách nhà khá xa.

Mười hai giờ anh về đến nơi, một giờ rưỡi lại phải quay lại lớp.

Có những hôm cơm còn chưa kịp ăn xong.

Những năm đó, điều tôi mong mỏi nhất là nhanh lớn.

Chỉ cần lớn lên, tôi sẽ được đi học cùng anh và ngày nào cũng nhìn thấy anh.


Đến khi thực sự đi học, nếm trải nỗi khổ của việc học hành, tôi mới biết hồi đó mình ngây thơ đến mức nào.

Nhưng Dư Đông Chí dường như chưa từng thấy việc học là cực nhọc.

Tôi cố gắng lắm mới giữ được thành tích trung bình khá.

Còn anh chẳng mấy khi học ở nhà mà lần nào cũng đứng nhất khối.

Bố mẹ bèn giao cho anh trách nhiệm kèm tôi học.

Sau giờ học, cuối tuần, nghỉ đông, nghỉ hè...

Bạn bè rủ anh đi chơi, bố mẹ cũng không cho.

Họ bắt anh ở nhà dạy tôi học.

Năm lớp ba, có lần bố mẹ đều đi vắng.

Tôi học mãi thấy chán nên nằng nặc đòi anh đưa mình ra ngoài chơi.


Dư Đông Chí do dự rất lâu rồi cuối cùng cũng gật đầu.

Anh đưa tôi đến công viên gần nhà.

Nắm tay tôi đứng bên sân bóng rổ xem đám con trai chơi bóng.

Tôi thấy chân anh cứ nhúc nhích theo trái bóng, có lẽ anh rất muốn xuống sân.

Thế là tôi đẩy anh:

— Anh vào chơi đi.

Anh ngồi xuống ngang tầm mắt tôi, nghiêm túc dặn:

— Nhưng em không được chạy lung tung đâu đấy.

Tôi ra sức gật đầu.

Sau đó anh vào sân.

Lúc ấy tôi mới biết hóa ra anh chơi bóng rổ rất giỏi.


Hơn nữa, nụ cười của anh khi chơi bóng là điều tôi chưa từng thấy ở nhà.

Ở nhà anh luôn trầm lặng, hiểu chuyện, ít nói ít cười, giống như một người lớn thu nhỏ.

Chỉ khi đứng trên sân bóng, anh mới thật sự cười một cách vui vẻ và tự do.

Dư Đông Chí vui, tôi cũng vui.

Anh vừa ném vào một cú ba điểm rất đẹp.

Tôi phấn khích chạy tới định đưa nước cho anh.

Đúng lúc đó, một cậu con trai khác bị hất văng khỏi sân.

Tôi không kịp tránh, bị cậu ta đâm sầm vào người và ngã mạnh xuống đất.

“Lập Hạ!”

Nghe thấy Dư Đông Chí gọi tên mình, tôi giật mình hoảng hốt. Anh chạy vội tới, giọng nói còn hơi run.

Đầu gối tôi bị trầy một mảng lớn, máu không ngừng chảy ra.

Từ nhỏ đến lớn tôi chưa từng bị thương nặng như vậy, ôm chân khóc đến mức không thở nổi.

Dư Đông Chí vội cõng tôi về nhà.

Khi bố mẹ về đến nơi, nhìn thấy tôi bị thương, cả hai đều nổi giận.

Họ mắng Dư Đông Chí một trận rất nặng.


Qua khe cửa, tôi nhìn thấy bố còn giơ tay đánh anh, đánh rất mạnh.

Tôi cố nhịn đau ở đầu gối, lao ra chắn trước mặt bố, liên tục nói:

— Là lỗi của con.

— Chính con nằng nặc đòi anh đưa đi chơi.

— Là con tự ngã, không đứng vững.

Bố vẫn muốn vòng qua tôi để đánh anh, nhưng lại sợ động vào vết thương nên đành dừng lại, bế tôi về phòng.

Từ đó về sau, tôi không còn thấy Dư Đông Chí chơi bóng rổ nữa.

Tôi năn nỉ anh đi chơi bóng, anh cũng không đi.

Đến kỳ thi chuyển cấp, Dư Đông Chí dễ dàng đỗ vào ngôi trường cấp hai tốt nhất thành phố.

Thậm chí trong kỳ thi đầu vào, anh còn đứng hạng nhất.

Nhưng trường đó quá xa nhà, phải ở nội trú.

Bố mẹ không muốn cho anh đi.

Lý do là không tiện chăm sóc tôi.

Tôi nói với bố mẹ rằng tôi không cần anh chăm sóc, cứ để anh đi học trường đó.

Nhưng họ không nghe.

Họ bảo tôi còn nhỏ, chưa hiểu chuyện.

Nói rằng bây giờ tôi hào phóng như vậy thôi, sau này chắc chắn sẽ hối hận, sẽ ngày nào cũng đòi anh trai.

Dù tôi giải thích thế nào, họ cũng không nghe.

Cuối cùng, Dư Đông Chí đành học trường cấp hai gần nhà, để mỗi trưa và tối đều có thể về.


Tôi cảm thấy vô cùng có lỗi với anh.

Anh học giỏi như vậy, vậy mà lại không thể vào trường tốt nhất chỉ vì tôi.

Khi tôi lén xin lỗi anh, vừa nói vừa bật khóc.

Dư Đông Chí ngồi xổm xuống, dịu dàng lau nước mắt cho tôi.

Anh nói:

— Không sao đâu.

— Không phải lỗi của em.

Sau đó còn nắm tay tôi, bảo sẽ đưa tôi đi mua kẹo.

Tôi vùi mặt vào lồng ngực gầy gò nhưng ấm áp của anh, lặng lẽ khóc.

Lúc ấy tôi thật sự nghĩ anh là người anh trai tốt nhất thế giới.

Khi tôi vất vả lắm mới lên được cấp hai, tôi mới phát hiện Dư Đông Chí đã là một nhân vật khá nổi tiếng trong trường.

Mỗi lần anh tới đón tôi tan học, luôn có một đám nữ sinh cố tình đứng quanh tôi, chỉ để được nhìn thấy anh.

Họ thường nói:

— Anh trai cậu đẹp trai thế, học còn giỏi nữa.

— Nếu anh ấy là anh trai mình thì chắc mình vui chết mất.

Tôi cũng thấy Dư Đông Chí rất đẹp trai.

Nhưng đẹp trai ở điểm nào thì tôi lại không nói rõ được.


Anh nắm tay tôi đi về nhà.

Tôi lén nhìn nghiêng gương mặt anh.

Nhận ra ánh mắt của tôi, anh mỉm cười dịu dàng.

Anh trai tôi thật sự rất đẹp.

Tôi cũng thấy tự hào vô cùng.

— Lập Hạ, lớp em có ai yêu sớm không?

Anh bỗng nhiên hỏi.

Nhắc đến chuyện này là tôi có hứng ngay.

Tôi đếm trên đầu ngón tay, kể cho anh nghe mấy cặp đôi trong lớp.

Có người lén nắm tay nhau dưới gầm bàn học.

Có người cùng chạy bộ sau giờ tan trường.

Có người cuối tuần hẹn nhau đi chơi, nghe nói còn ôm nhau nữa.

...

Anh chợt dừng lại, nghiêm túc nhìn tôi.

— Em không làm mấy chuyện đó đấy chứ?

Mặt tôi lập tức nóng bừng.

Thật ra thì tôi cũng muốn.

Người tôi thầm thích còn chưa biết tôi thích cậu ấy mà!


Lúc ấy tôi ngượng ngùng kể cho Dư Đông Chí nghe chuyện mình thích thầm nam thần trong lớp.

Tôi nói cậu ấy tên Tống Trì.

Học rất giỏi.

Rất đẹp trai.

Chơi bóng rổ là giỏi nhất lớp.

...

Rất nhiều nữ sinh thích cậu ấy, nhưng cậu ấy đối xử tốt với tất cả mọi người.

Tôi cúi đầu nghịch ngón tay rồi nói:

— Nhưng em cảm thấy cậu ấy đối xử với em tốt nhất.

— Ngày nào cũng ở bên em.

— Còn giúp em chuyển bàn ghế.

— Cuối tuần còn nhắn tin trò chuyện với em trên mạng...

Tôi thao thao bất tuyệt kể một tràng.

Đến khi nhận ra thì Dư Đông Chí đã im lặng từ lúc nào.


Anh bước đi rất nhanh.

Sắc mặt cũng cực kỳ khó coi.

Tôi lập tức hoảng hốt.

Dư Đông Chí luôn đối xử với tôi quá tốt.

Tốt đến mức tôi gần như quên mất anh là anh trai mình.

Tôi chạy lên chắn trước mặt anh.

— Anh đừng nói với bố mẹ nhé!

Mấy năm nay tính khí bố ngày càng nóng nảy.

Nếu biết tôi thích ai đó, có khi ông còn tìm tới tận trường.

Lúc ấy tôi chẳng còn mặt mũi nào nữa.

— Anh sẽ không nói.

Dư Đông Chí dừng lại, gương mặt u ám.

— Nhưng em phải hứa với anh vài chuyện.

Sau