Trong lòng núi, mê cung đá kéo dài như vô tận.
Các đường hầm chằng chịt đan xen như mạng nhện, không có quy luật, cũng không có phương hướng rõ ràng. Mỗi một lối rẽ đều có thể dẫn tới ngõ cụt, mỗi một bước đi sai đều có thể khiến người ta vĩnh viễn lạc lối trong lòng núi lạnh lẽo này.
Nhưng Long Phàm lại không hề do dự.
Bước chân hắn ổn định, ánh mắt bình tĩnh, bởi vì trong đan điền hắn, hố đen đang âm thầm chỉ đường. Mỗi khi hắn đi lệch hướng, dao động lập tức yếu đi. Còn khi đi đúng, cảm giác thèm khát lại trở nên rõ ràng hơn, như có một thứ gì đó đang không ngừng gọi hắn tiến về phía trước.
Hắn không cần suy nghĩ, cũng không cần phán đoán.
Chỉ cần thuận theo bản năng đó mà đi.
Không biết đã qua bao lâu, hành lang phía trước đột nhiên mở ra, một luồng khí tức hoàn toàn khác tràn tới.
Không còn âm u.
Không còn tử khí nặng nề.
Mà là sinh cơ.
Một loại sinh cơ dồi dào đến mức khiến người ta phải kinh ngạc.
Nhưng trong sinh cơ ấy lại ẩn chứa một loại cuồng bạo khó tả, giống như sức sống bị nén ép đến cực hạn, chỉ chờ một cơ hội để bùng nổ.
Long Phàm khẽ dừng bước, ánh mắt co lại.
Trước mặt hắn là một hồ nước nằm sâu trong lòng núi. Mặt hồ phẳng lặng như gương, không gợn sóng. Nhưng ở chính giữa lại có một đóa thanh liên lơ lửng giữa không trung. Cánh hoa xanh ngọc, nguyên quang lưu chuyển, xung quanh là mộc nguyên lực đậm đặc đến mức hóa thành một tầng sương mù nhàn nhạt.
Nhưng thứ khiến Long Phàm chấn động nhất không phải đóa sen.
Mà là hạt ngọc nhỏ nằm giữa nhụy sen.
Nhỏ bé.
Tinh khiết.
Trong suốt.
Nhưng bên trong lại có vô số sợi sáng xanh chuyển động như mạch sống, giống như đang hô hấp.
Ngay khi ánh mắt hắn chạm vào hạt ngọc ấy, hố đen trong đan điền lập tức rung lên dữ dội, mạnh hơn bất cứ lần nào trước đó. Một cảm giác thèm khát gần như bùng phát từ sâu trong cơ thể.
Long Phàm hít sâu một hơi, ánh mắt dán chặt vào hạt ngọc, giọng trầm thấp:
“Thứ mà nó muốn… là đây.”
Một cái tên chợt hiện lên trong đầu hắn.
Xuất phát từ ký ức của Lộc Phàm tại Lộc gia.
Trong Tàng Kinh Các năm đó, hắn từng đọc qua một đoạn ghi chép ngắn ngủi:
“Thanh Liên bất diệt, tử cảnh khai sinh.”
“Có nghĩa là sen xanh bất diệt, sinh ra trong tử cảnh.”
Ánh mắt Long Phàm dần trở nên sâu thẳm.
Hắn đã hiểu.
Thứ trước mắt không phải tồn tại từ trước, mà là được sinh ra sau khi Âm Hoàng Tán Nhân vẫn lạc.
Một tu sĩ Chấn Tâm viên mãn chết tại nơi này, thân thể nổ tung, huyết nhục hóa thành tinh hoa, tử khí lan tràn khắp lòng núi. Thần hồn không tiêu tán hoàn toàn, kéo dài suốt ngàn năm, lại thêm Hồn Thể Nguyên Tinh không ngừng tỏa ra lực lượng. Ba loại lực lượng — tử khí, sinh cơ và hồn lực — trong thời gian dài tích tụ, dần dần dung hòa với nhau.
Ngay tại nơi một cường giả Chấn Tâm viên mãn vẫn lạc, hình thành nên một môi trường đặc biệt.
Một nơi mà tử không diệt.
Sinh không dứt.
Chính từ đó, một hạt mầm mộc nguyên được thai nghén, trải qua ngàn năm, cuối cùng mới hình thành nên thứ trước mắt —
Bất Diệt Thanh Liên Tâm.
Long Phàm khẽ thở ra một hơi, ánh mắt lạnh lại.
“Ngươi chết… lại nuôi ra một cơ duyên như vậy.”
Ngay lúc đó, một ý niệm lóe lên trong đầu hắn.
Hóa Hình Thảo.
Hắn nhớ lại gốc linh dược bên ngoài, thứ mà hai đầu Ngũ giai yêu thú đã liều mạng tranh đoạt.
Lúc trước, hắn chỉ nghĩ đó là linh dược hiếm.
Nhưng giờ đây, khi nhìn thấy Bất Diệt Thanh Liên Tâm, mọi thứ đã trở nên rõ ràng.
Trong suốt ngàn năm, mộc nguyên lực từ Thanh Liên Tâm không ngừng lan tỏa. Dù bị lòng núi ngăn cách, vẫn có từng tia nhỏ rò rỉ ra ngoài, thẩm thấu qua nham thạch, thấm vào đất, nuôi dưỡng sinh linh.
Mà nơi hắn gặp Hóa Hình Thảo chính là điểm mộc nguyên rò rỉ mạnh nhất.
Dưới sự nuôi dưỡng lâu dài ấy, linh dược bình thường dần biến dị, cuối cùng mới hình thành nên Hóa Hình Thảo — một loại linh dược có thể giúp yêu thú tiến hóa, thậm chí chạm tới khả năng hóa hình.
Long Phàm khẽ cười, ánh mắt mang theo vài phần trào phúng.
“Khó trách… hai con yêu thú kia lại liều mạng đến vậy.”
Trong mắt chúng, Hóa Hình Thảo đã là chí bảo.
Nhưng chúng không biết —
thứ thật sự đáng giá chưa từng nằm ở bên ngoài, mà ở nơi sâu nhất trong lòng núi này.
Ánh mắt hắn chậm rãi dời về phía đóa thanh liên.
“Thứ này… mới là căn nguyên.”
Khóe môi hắn khẽ cong lên.
“Còn Hóa Hình Thảo… chỉ là phần dư thừa mà thôi.”
Hắn bước lên.
Ngay khoảnh khắc tiến vào phạm vi hồ, mộc nguyên lực lập tức bạo động.
Từng đạo mộc nguyên lực xanh ngọc bỗng ngưng tụ thành hình, như dây leo, như roi, như mãng xà, đồng loạt đánh tới.
Mặt đất nứt toác.
Không khí chấn động.
Mỗi một đòn đều mang uy lực ngang Hiển Ảnh đỉnh phong.
Long Phàm không lùi.
Hắn biết đây là bản năng phòng hộ của kỳ mộc, không phải sinh linh, nên không thể giết, chỉ có thể cưỡng đoạt.
Thể tu bùng phát.
Hắn bước tới.
Từng bước một tiến gần Thanh Liên.
Áp lực tăng lên gấp bội, mộc nguyên lực như muốn ép nát cơ thể hắn. Xương cốt phát ra tiếng răng rắc, nhưng hắn vẫn không dừng lại.
Phù văn trên ngực hắn sáng lên, thân ảnh lập tức biến mất, xuất hiện gần hơn.
Nhưng càng tiếp cận, mộc nguyên lực càng cuồng bạo. Không khí đặc quánh, sinh cơ dày đặc đến mức khiến người ta khó thở.
Long Phàm siết chặt răng, trong mắt lóe lên một tia quyết đoán.
“Chỉ còn một lần.”
Thuấn di.
Trong nháy mắt, hắn xuất hiện ngay trên mặt hồ, chỉ cách đóa Thanh Liên chưa đầy một trượng.
Cũng chính lúc đó, toàn bộ mộc nguyên lực hoàn toàn bạo loạn, hồ nước nổ tung, nguyên lực dâng lên như sóng biển.
Long Phàm không hề do dự, vươn tay chụp thẳng vào hạt ngọc giữa tâm sen.
Ngay khi chạm tới, một luồng sinh cơ khổng lồ tràn vào cơ thể hắn, như dòng thác đổ thẳng vào kinh mạch.
Long Phàm há miệng, trực tiếp nuốt xuống.
Trong khoảnh khắc, toàn bộ đóa Thanh Liên hóa thành ánh sáng, bị hút vào cơ thể hắn.
Một tiếng nổ trầm vang lên trong đan điền.
Mộc nguyên lực bùng nổ.
Lan tràn ra vô tận.
Như muốn tràn ngập toàn bộ thân thể hắn.
Long Phàm lập tức khoanh chân ngồi xuống, Lạc Hồn Thôn Nguyên Quyết vận chuyển đến cực hạn. Hố đen xoay tròn điên cuồng, cưỡng ép hút và tinh luyện toàn bộ luồng Mộc nguyên lực vừa hấp thụ.
Trong đan điền, bên cạnh căn hạch hỏa hệ đỏ rực, một hạt nhân mới bắt đầu hình thành.
Màu xanh ngọc.
Tinh khiết.
Trên bề mặt xuất hiện từng đạo văn như dây leo cổ xưa đan xen quấn quanh.
Mỗi một vòng xoay, mộc hệ chân tức lan ra.
Không dứt.
Không ngừng.
Sau một thời gian dài, hạt nhân ấy hoàn toàn ổn định.
Mộc Nguyên Căn hình thành, khác với ngũ hành Nguyên Căn bình thường, Nguyên Căn này được sinh ra từ Bất Diệt Thanh Liên Tâm.
Một loại kỳ mộc được thai nghén giữa tử khí, sinh cơ và hồn lực, bản thân đã vượt khỏi phạm trù mộc hệ thông thường.
Vì vậy, Mộc Nguyên Căn vừa hình thành trong cơ thể Long Phàm là một loại Mộc Hệ Dị Nguyên Căn, có phẩm chất, sinh cơ và khả năng hồi phục đều vượt xa Mộc Nguyên Căn bình thường.
Đây chính là loại Nguyên Căn đặc thù do thôn phệ thiên địa kỳ vật mà ngưng tụ thành.
Nhưng ngay khi Mộc hệ dị Nguyên Căn hoàn toàn ổn định, Long Phàm lại khẽ nhíu mày.
Hắn nhận ra —
toàn bộ quá trình thôn phệ này… quá thuận lợi.
Không có phản kháng dữ dội.
Không có ý chí bài xích.
Thậm chí —
không hề có dấu hiệu của “linh tính”.
Theo ký ức của Lộc Phàm trước kia đọc trong cổ thư, những kỳ mộc chân chính một khi đạt đến cấp độ như vậy, phần lớn đều đã sinh ra linh tính sơ khai. Dù chưa hình thành linh trí hoàn chỉnh, nhưng bản năng sinh tồn cực mạnh, tuyệt đối không thể bị thôn phệ dễ dàng như vậy.
Đặc biệt là loại mang danh “bất diệt”.
Long Phàm trầm mặc.
Thần thức hắn chậm rãi thâm nhập sâu hơn vào bản nguyên mộc nguyên lực.
Rất nhanh —
hắn đã phát hiện ra vấn đề.
Luồng mộc nguyên lực này tuy tinh thuần đến cực điểm, phẩm chất cao đến đáng sợ, nhưng lại thiếu một thứ quan trọng nhất.
Thời gian.
“Thì ra là vậy…”
Kỳ mộc này đang ở giai đoạn ấu sinh.
Bất Diệt Thanh Liên Tâm này không phải sinh ra từ thiên địa tự nhiên qua hàng vạn năm tích lũy.
Mà là — dựa vào sinh cơ của một tu sĩ Chấn Tâm viên mãn vẫn lạc, trong hoàn cảnh đặc thù, cưỡng ép thai nghén mà thành.
Ngàn năm…
đối với loại dị vật này —
chỉ mới là bắt đầu.
Nó vừa hình thành.
Vừa tích lũy được một phần nhỏ bản nguyên.
Chưa kịp sinh ra linh tính.
Cũng chưa kịp hình thành ý chí của chính mình.
Cho nên —
mới bị hắn nắm được cơ hội.
Nếu đổi lại…
là một Bất Diệt Thanh Liên Tâm đã tồn tại vài vạn năm, đã sinh ra linh tính, thậm chí có linh trí sơ khai…
Long Phàm khẽ siết tay.
Trong mắt thoáng qua một tia lạnh lẽo.
“Chỉ cần chạm vào…”
“cũng đủ để chết.”
Chỉ riêng ý chí của nó thôi —
cũng có thể nghiền nát thần hồn hắn trong nháy mắt.
Một loại tồn tại như vậy —
không phải thứ hiện tại hắn có thể chạm tới.
Long Phàm chậm rãi thở ra một hơi.
Không phải vì hắn mạnh.
Mà là —
hắn đến đúng lúc.
Sau khi ổn định kỳ mộc, khí tức trong cơ thể Long Phàm bắt đầu dâng lên. Hỏa hệ chân tức và mộc hệ chân tức giao hòa, hai loại Nguyên Căn vận chuyển đồng thời, không xung đột mà còn bổ trợ lẫn nhau.
Trong đan điền, căn hạch rung lên, chân tức không ngừng được nén lại, cô đọng đến cực hạn. Một tiếng chấn động trầm thấp vang lên, khí tức hắn đột nhiên tăng vọt, từ Tụ Hoàn sơ kỳ liên tục tăng lên, đột phá trung kỳ, rồi tiến thẳng đến Tụ Hoàn hậu kỳ đỉnh phong mới dừng lại.
Long Phàm không tiếp tục đột phá.
Hắn cảm nhận rõ ràng một tầng bình chướng vô hình đang tồn tại phía trước —
Hiển Ảnh cảnh.
Nếu cưỡng ép phá vỡ, hắn gần như chắc chắn sẽ thất bại.
Hắn không vội.
“Cảnh giới này… cần nền móng vững hơn.”
Hắn mở mắt, trong con ngươi lóe lên một tia xanh ngọc. Hai loại chân tức trong cơ thể vận chuyển hài hòa, mang lại cảm giác chưa từng có.
Nhưng dị biến vẫn chưa kết thúc.
Hố đen trong đan điền bỗng rung lên dữ dội. Trong thức hải, khẩu quyết của Lạc Hồn Thôn nguyên Quyết lại một lần nữa hiện ra, lần này hoàn toàn khác trước. Chu thiên vận hành mở rộng, kinh mạch dẫn lực tăng cường, hai loại chân tức bắt đầu dung hợp ở mức sâu hơn.
Một lúc lâu sau, mọi thứ mới dần lắng xuống.
Long Phàm chậm rãi mở mắt, ánh mắt thoáng qua một tia chấn động.
Lạc Hồn Thôn nguyên Quyết…
đã từ Huyền giai trung phẩm, đột phá lên Huyền giai cực phẩm.
Hắn siết chặt nắm tay, cảm nhận sức mạnh trong cơ thể, khóe môi khẽ cong lên.
Nhưng đúng lúc đó, Thần thức hắn chợt rung lên.
Phía sau mê cung —
bốn luồng khí tức đang tiến tới.
Thanh Mộc Tông.
Ánh mắt Long Phàm lập tức lạnh xuống.
Cơ duyên lớn nhất đã thuộc về hắn.
Nơi này…
không cần ở lại nữa..
Các đường hầm chằng chịt đan xen như mạng nhện, không có quy luật, cũng không có phương hướng rõ ràng. Mỗi một lối rẽ đều có thể dẫn tới ngõ cụt, mỗi một bước đi sai đều có thể khiến người ta vĩnh viễn lạc lối trong lòng núi lạnh lẽo này.
Nhưng Long Phàm lại không hề do dự.
Bước chân hắn ổn định, ánh mắt bình tĩnh, bởi vì trong đan điền hắn, hố đen đang âm thầm chỉ đường. Mỗi khi hắn đi lệch hướng, dao động lập tức yếu đi. Còn khi đi đúng, cảm giác thèm khát lại trở nên rõ ràng hơn, như có một thứ gì đó đang không ngừng gọi hắn tiến về phía trước.
Hắn không cần suy nghĩ, cũng không cần phán đoán.
Chỉ cần thuận theo bản năng đó mà đi.
Không biết đã qua bao lâu, hành lang phía trước đột nhiên mở ra, một luồng khí tức hoàn toàn khác tràn tới.
Không còn âm u.
Không còn tử khí nặng nề.
Mà là sinh cơ.
Một loại sinh cơ dồi dào đến mức khiến người ta phải kinh ngạc.
Nhưng trong sinh cơ ấy lại ẩn chứa một loại cuồng bạo khó tả, giống như sức sống bị nén ép đến cực hạn, chỉ chờ một cơ hội để bùng nổ.
Long Phàm khẽ dừng bước, ánh mắt co lại.
Trước mặt hắn là một hồ nước nằm sâu trong lòng núi. Mặt hồ phẳng lặng như gương, không gợn sóng. Nhưng ở chính giữa lại có một đóa thanh liên lơ lửng giữa không trung. Cánh hoa xanh ngọc, nguyên quang lưu chuyển, xung quanh là mộc nguyên lực đậm đặc đến mức hóa thành một tầng sương mù nhàn nhạt.
Nhưng thứ khiến Long Phàm chấn động nhất không phải đóa sen.
Mà là hạt ngọc nhỏ nằm giữa nhụy sen.
Nhỏ bé.
Tinh khiết.
Trong suốt.
Nhưng bên trong lại có vô số sợi sáng xanh chuyển động như mạch sống, giống như đang hô hấp.
Ngay khi ánh mắt hắn chạm vào hạt ngọc ấy, hố đen trong đan điền lập tức rung lên dữ dội, mạnh hơn bất cứ lần nào trước đó. Một cảm giác thèm khát gần như bùng phát từ sâu trong cơ thể.
Long Phàm hít sâu một hơi, ánh mắt dán chặt vào hạt ngọc, giọng trầm thấp:
“Thứ mà nó muốn… là đây.”
Một cái tên chợt hiện lên trong đầu hắn.
Xuất phát từ ký ức của Lộc Phàm tại Lộc gia.
Trong Tàng Kinh Các năm đó, hắn từng đọc qua một đoạn ghi chép ngắn ngủi:
“Thanh Liên bất diệt, tử cảnh khai sinh.”
“Có nghĩa là sen xanh bất diệt, sinh ra trong tử cảnh.”
Ánh mắt Long Phàm dần trở nên sâu thẳm.
Hắn đã hiểu.
Thứ trước mắt không phải tồn tại từ trước, mà là được sinh ra sau khi Âm Hoàng Tán Nhân vẫn lạc.
Một tu sĩ Chấn Tâm viên mãn chết tại nơi này, thân thể nổ tung, huyết nhục hóa thành tinh hoa, tử khí lan tràn khắp lòng núi. Thần hồn không tiêu tán hoàn toàn, kéo dài suốt ngàn năm, lại thêm Hồn Thể Nguyên Tinh không ngừng tỏa ra lực lượng. Ba loại lực lượng — tử khí, sinh cơ và hồn lực — trong thời gian dài tích tụ, dần dần dung hòa với nhau.
Ngay tại nơi một cường giả Chấn Tâm viên mãn vẫn lạc, hình thành nên một môi trường đặc biệt.
Một nơi mà tử không diệt.
Sinh không dứt.
Chính từ đó, một hạt mầm mộc nguyên được thai nghén, trải qua ngàn năm, cuối cùng mới hình thành nên thứ trước mắt —
Bất Diệt Thanh Liên Tâm.
Long Phàm khẽ thở ra một hơi, ánh mắt lạnh lại.
“Ngươi chết… lại nuôi ra một cơ duyên như vậy.”
Ngay lúc đó, một ý niệm lóe lên trong đầu hắn.
Hóa Hình Thảo.
Hắn nhớ lại gốc linh dược bên ngoài, thứ mà hai đầu Ngũ giai yêu thú đã liều mạng tranh đoạt.
Lúc trước, hắn chỉ nghĩ đó là linh dược hiếm.
Nhưng giờ đây, khi nhìn thấy Bất Diệt Thanh Liên Tâm, mọi thứ đã trở nên rõ ràng.
Trong suốt ngàn năm, mộc nguyên lực từ Thanh Liên Tâm không ngừng lan tỏa. Dù bị lòng núi ngăn cách, vẫn có từng tia nhỏ rò rỉ ra ngoài, thẩm thấu qua nham thạch, thấm vào đất, nuôi dưỡng sinh linh.
Mà nơi hắn gặp Hóa Hình Thảo chính là điểm mộc nguyên rò rỉ mạnh nhất.
Dưới sự nuôi dưỡng lâu dài ấy, linh dược bình thường dần biến dị, cuối cùng mới hình thành nên Hóa Hình Thảo — một loại linh dược có thể giúp yêu thú tiến hóa, thậm chí chạm tới khả năng hóa hình.
Long Phàm khẽ cười, ánh mắt mang theo vài phần trào phúng.
“Khó trách… hai con yêu thú kia lại liều mạng đến vậy.”
Trong mắt chúng, Hóa Hình Thảo đã là chí bảo.
Nhưng chúng không biết —
thứ thật sự đáng giá chưa từng nằm ở bên ngoài, mà ở nơi sâu nhất trong lòng núi này.
Ánh mắt hắn chậm rãi dời về phía đóa thanh liên.
“Thứ này… mới là căn nguyên.”
Khóe môi hắn khẽ cong lên.
“Còn Hóa Hình Thảo… chỉ là phần dư thừa mà thôi.”
Hắn bước lên.
Ngay khoảnh khắc tiến vào phạm vi hồ, mộc nguyên lực lập tức bạo động.
Từng đạo mộc nguyên lực xanh ngọc bỗng ngưng tụ thành hình, như dây leo, như roi, như mãng xà, đồng loạt đánh tới.
Mặt đất nứt toác.
Không khí chấn động.
Mỗi một đòn đều mang uy lực ngang Hiển Ảnh đỉnh phong.
Long Phàm không lùi.
Hắn biết đây là bản năng phòng hộ của kỳ mộc, không phải sinh linh, nên không thể giết, chỉ có thể cưỡng đoạt.
Thể tu bùng phát.
Hắn bước tới.
Từng bước một tiến gần Thanh Liên.
Áp lực tăng lên gấp bội, mộc nguyên lực như muốn ép nát cơ thể hắn. Xương cốt phát ra tiếng răng rắc, nhưng hắn vẫn không dừng lại.
Phù văn trên ngực hắn sáng lên, thân ảnh lập tức biến mất, xuất hiện gần hơn.
Nhưng càng tiếp cận, mộc nguyên lực càng cuồng bạo. Không khí đặc quánh, sinh cơ dày đặc đến mức khiến người ta khó thở.
Long Phàm siết chặt răng, trong mắt lóe lên một tia quyết đoán.
“Chỉ còn một lần.”
Thuấn di.
Trong nháy mắt, hắn xuất hiện ngay trên mặt hồ, chỉ cách đóa Thanh Liên chưa đầy một trượng.
Cũng chính lúc đó, toàn bộ mộc nguyên lực hoàn toàn bạo loạn, hồ nước nổ tung, nguyên lực dâng lên như sóng biển.
Long Phàm không hề do dự, vươn tay chụp thẳng vào hạt ngọc giữa tâm sen.
Ngay khi chạm tới, một luồng sinh cơ khổng lồ tràn vào cơ thể hắn, như dòng thác đổ thẳng vào kinh mạch.
Long Phàm há miệng, trực tiếp nuốt xuống.
Trong khoảnh khắc, toàn bộ đóa Thanh Liên hóa thành ánh sáng, bị hút vào cơ thể hắn.
Một tiếng nổ trầm vang lên trong đan điền.
Mộc nguyên lực bùng nổ.
Lan tràn ra vô tận.
Như muốn tràn ngập toàn bộ thân thể hắn.
Long Phàm lập tức khoanh chân ngồi xuống, Lạc Hồn Thôn Nguyên Quyết vận chuyển đến cực hạn. Hố đen xoay tròn điên cuồng, cưỡng ép hút và tinh luyện toàn bộ luồng Mộc nguyên lực vừa hấp thụ.
Trong đan điền, bên cạnh căn hạch hỏa hệ đỏ rực, một hạt nhân mới bắt đầu hình thành.
Màu xanh ngọc.
Tinh khiết.
Trên bề mặt xuất hiện từng đạo văn như dây leo cổ xưa đan xen quấn quanh.
Mỗi một vòng xoay, mộc hệ chân tức lan ra.
Không dứt.
Không ngừng.
Sau một thời gian dài, hạt nhân ấy hoàn toàn ổn định.
Mộc Nguyên Căn hình thành, khác với ngũ hành Nguyên Căn bình thường, Nguyên Căn này được sinh ra từ Bất Diệt Thanh Liên Tâm.
Một loại kỳ mộc được thai nghén giữa tử khí, sinh cơ và hồn lực, bản thân đã vượt khỏi phạm trù mộc hệ thông thường.
Vì vậy, Mộc Nguyên Căn vừa hình thành trong cơ thể Long Phàm là một loại Mộc Hệ Dị Nguyên Căn, có phẩm chất, sinh cơ và khả năng hồi phục đều vượt xa Mộc Nguyên Căn bình thường.
Đây chính là loại Nguyên Căn đặc thù do thôn phệ thiên địa kỳ vật mà ngưng tụ thành.
Nhưng ngay khi Mộc hệ dị Nguyên Căn hoàn toàn ổn định, Long Phàm lại khẽ nhíu mày.
Hắn nhận ra —
toàn bộ quá trình thôn phệ này… quá thuận lợi.
Không có phản kháng dữ dội.
Không có ý chí bài xích.
Thậm chí —
không hề có dấu hiệu của “linh tính”.
Theo ký ức của Lộc Phàm trước kia đọc trong cổ thư, những kỳ mộc chân chính một khi đạt đến cấp độ như vậy, phần lớn đều đã sinh ra linh tính sơ khai. Dù chưa hình thành linh trí hoàn chỉnh, nhưng bản năng sinh tồn cực mạnh, tuyệt đối không thể bị thôn phệ dễ dàng như vậy.
Đặc biệt là loại mang danh “bất diệt”.
Long Phàm trầm mặc.
Thần thức hắn chậm rãi thâm nhập sâu hơn vào bản nguyên mộc nguyên lực.
Rất nhanh —
hắn đã phát hiện ra vấn đề.
Luồng mộc nguyên lực này tuy tinh thuần đến cực điểm, phẩm chất cao đến đáng sợ, nhưng lại thiếu một thứ quan trọng nhất.
Thời gian.
“Thì ra là vậy…”
Kỳ mộc này đang ở giai đoạn ấu sinh.
Bất Diệt Thanh Liên Tâm này không phải sinh ra từ thiên địa tự nhiên qua hàng vạn năm tích lũy.
Mà là — dựa vào sinh cơ của một tu sĩ Chấn Tâm viên mãn vẫn lạc, trong hoàn cảnh đặc thù, cưỡng ép thai nghén mà thành.
Ngàn năm…
đối với loại dị vật này —
chỉ mới là bắt đầu.
Nó vừa hình thành.
Vừa tích lũy được một phần nhỏ bản nguyên.
Chưa kịp sinh ra linh tính.
Cũng chưa kịp hình thành ý chí của chính mình.
Cho nên —
mới bị hắn nắm được cơ hội.
Nếu đổi lại…
là một Bất Diệt Thanh Liên Tâm đã tồn tại vài vạn năm, đã sinh ra linh tính, thậm chí có linh trí sơ khai…
Long Phàm khẽ siết tay.
Trong mắt thoáng qua một tia lạnh lẽo.
“Chỉ cần chạm vào…”
“cũng đủ để chết.”
Chỉ riêng ý chí của nó thôi —
cũng có thể nghiền nát thần hồn hắn trong nháy mắt.
Một loại tồn tại như vậy —
không phải thứ hiện tại hắn có thể chạm tới.
Long Phàm chậm rãi thở ra một hơi.
Không phải vì hắn mạnh.
Mà là —
hắn đến đúng lúc.
Sau khi ổn định kỳ mộc, khí tức trong cơ thể Long Phàm bắt đầu dâng lên. Hỏa hệ chân tức và mộc hệ chân tức giao hòa, hai loại Nguyên Căn vận chuyển đồng thời, không xung đột mà còn bổ trợ lẫn nhau.
Trong đan điền, căn hạch rung lên, chân tức không ngừng được nén lại, cô đọng đến cực hạn. Một tiếng chấn động trầm thấp vang lên, khí tức hắn đột nhiên tăng vọt, từ Tụ Hoàn sơ kỳ liên tục tăng lên, đột phá trung kỳ, rồi tiến thẳng đến Tụ Hoàn hậu kỳ đỉnh phong mới dừng lại.
Long Phàm không tiếp tục đột phá.
Hắn cảm nhận rõ ràng một tầng bình chướng vô hình đang tồn tại phía trước —
Hiển Ảnh cảnh.
Nếu cưỡng ép phá vỡ, hắn gần như chắc chắn sẽ thất bại.
Hắn không vội.
“Cảnh giới này… cần nền móng vững hơn.”
Hắn mở mắt, trong con ngươi lóe lên một tia xanh ngọc. Hai loại chân tức trong cơ thể vận chuyển hài hòa, mang lại cảm giác chưa từng có.
Nhưng dị biến vẫn chưa kết thúc.
Hố đen trong đan điền bỗng rung lên dữ dội. Trong thức hải, khẩu quyết của Lạc Hồn Thôn nguyên Quyết lại một lần nữa hiện ra, lần này hoàn toàn khác trước. Chu thiên vận hành mở rộng, kinh mạch dẫn lực tăng cường, hai loại chân tức bắt đầu dung hợp ở mức sâu hơn.
Một lúc lâu sau, mọi thứ mới dần lắng xuống.
Long Phàm chậm rãi mở mắt, ánh mắt thoáng qua một tia chấn động.
Lạc Hồn Thôn nguyên Quyết…
đã từ Huyền giai trung phẩm, đột phá lên Huyền giai cực phẩm.
Hắn siết chặt nắm tay, cảm nhận sức mạnh trong cơ thể, khóe môi khẽ cong lên.
Nhưng đúng lúc đó, Thần thức hắn chợt rung lên.
Phía sau mê cung —
bốn luồng khí tức đang tiến tới.
Thanh Mộc Tông.
Ánh mắt Long Phàm lập tức lạnh xuống.
Cơ duyên lớn nhất đã thuộc về hắn.
Nơi này…
không cần ở lại nữa..