Lạc Hồn Thôn Nguyên Quyết

Chương 7: Hồn Tu Đoạt Xá – Luyện Hóa Nguyên Tinh

Đoạn phù văn màu đen trên ngực Long Phàm khẽ sáng lên.

Không gian quanh thân hắn lập tức rung động. Trong khoảnh khắc tiếp theo, thân ảnh hắn đã trực tiếp thuấn di xuyên qua cánh cửa đá, biến mất khỏi tầm mắt bốn nội môn đệ tử Thanh Mộc Tông, đây là năng lực đặc thù của Thuấn di, có thể xuyên qua khe hở của trận pháp cấm chế.

Ngay khi Long Phàm vừa biến mất, bốn người lập tức lao tới. Tên Hiển Ảnh trung kỳ dẫn đầu, ánh mắt lạnh xuống, quát khẽ:

“Phá cửa!”

ẦM!!!

Bốn người đồng thời tung chưởng đánh vào cánh cửa đá.

Nhưng ngay khi chân tức của họ vừa chạm tới, những phù văn cổ xưa khắc trên vách đá bỗng đồng loạt sáng lên. Một tầng nguyên quang cổ xưa lập tức lan ra, hóa thành trận pháp phòng ngự chắn ngay trước cửa thạch thất.

ẦM!

Chân tức của bốn người đánh thẳng vào trận pháp. Nhưng thay vì phá vỡ được nó, một lực phản chấn cực mạnh lập tức bắn ngược trở lại. Tên Hiển Ảnh trung kỳ bị chấn lui ba bước, sắc mặt lập tức trở nên âm trầm.

Hắn đưa tay chạm thử vào tầng nguyên quang, nhưng ngay khi đầu ngón tay vừa chạm tới, một lực phản chấn khác lại ập đến, chấn cho bàn tay hắn tê rần.

“Trận pháp phòng ngự…”

Giọng hắn trầm hẳn xuống.

Hai nữ tu Tụ Hoàn phía sau lập tức biến sắc.

“Vậy tên kia…”

Tên Hiển Ảnh trung kỳ lạnh lùng nhìn cánh cửa đá, ánh mắt lộ ra sát ý lạnh lẽo.

“Chờ.”

“Hắn sớm muộn cũng phải đi ra.”

Bên trong thạch thất, Long Phàm hoàn toàn không biết tình hình bên ngoài.

Ánh mắt hắn dừng lại giữa gian phòng đá nhỏ hẹp.

Không gian nơi này không lớn, chỉ có một bệ đá cổ nằm giữa phòng. Trên bệ đá là một bộ hài cốt khô đang ngồi xếp bằng, xương cốt đã ngả màu xám trắng, rõ ràng đã chết từ rất lâu.

Nhưng thứ khiến Long Phàm chú ý không phải bộ hài cốt.

Mà là vật đặt trước mặt nó.

Một tinh thể bạc nhạt lớn bằng nắm tay.

Tinh thể ấy phát ra ánh sáng mờ nhạt, bên trong lại ẩn chứa một loại năng lượng cực kỳ tinh thuần, vừa thần bí vừa bá đạo. Ngay khi Long Phàm bước tới gần, hố đen trong đan điền hắn lập tức rung lên dữ dội, một cảm giác thèm khát mãnh liệt trào dâng như bản năng đang điên cuồng thúc giục hắn.

“Chính là nó…”

Long Phàm khẽ lẩm bẩm.

Nhưng ngay khi hắn vừa đưa tay ra, tinh thể bạc trên bệ đá đột nhiên bùng lên một luồng nguyên quang.

Ông!

Một bóng người hư ảo chợt hiện ra trước mặt hắn.

Đó là một lão giả mặc đạo bào cổ, thân hình gầy gò, gương mặt lạnh lẽo, khí tức âm u như từ vực sâu truyền tới. Nhưng Long Phàm còn chưa kịp phản ứng, bóng người kia đã trực tiếp lao thẳng vào thức hải của hắn.

Tiếng cười âm trầm lập tức vang vọng khắp thức hải.

“Ha ha ha! Ngàn năm rồi! Cuối cùng cũng có được một thân thể thích hợp!”

Thần hồn lão giả hóa thành một luồng hắc vụ khổng lồ, áp lực khủng bố tràn ngập thức hải Long Phàm, như muốn nghiền nát toàn bộ ý thức của hắn.

“Tiểu tử… thân thể của ngươi… ta nhận!”

Long Phàm trong lòng chấn động dữ dội.

“Hồn tu đoạt xá?!”

Nhưng đúng ngay khoảnh khắc đó, hố đen trong đan điền hắn đột nhiên rung lên.

ẦM!!!

Một lực hút khủng bố bùng phát.

Trong thức hải, luồng hắc vụ của lão giả vừa định nuốt lấy thần hồn Long Phàm thì bỗng khựng lại, như bị một bàn tay vô hình giữ chặt.

“Cái… cái gì?!”

Một luồng lực lượng vô hình xuất hiện, không đến từ thức hải, cũng không đến từ thần hồn, mà trực tiếp phát ra từ đan điền.

Lực hút khủng bố ấy khóa chặt thần hồn lão giả, hung hăng kéo thẳng hắn về phía hố đen.

Lão giả lập tức hoảng sợ, tiếng gào thét vang vọng cả thức hải.

“Không thể nào! Đây là thứ gì?!”

Hắc vụ điên cuồng giãy giụa, nhưng lực hút kia quá kinh khủng, giống như một vực sâu có thể nuốt chửng vạn vật. Mọi phản kháng của lão giả đều trở nên vô nghĩa.

“Không—!”

Tiếng gào cuối cùng vừa dứt, thần hồn lão giả đã bị hút thẳng vào hố đen.

ẦM!

Một luồng năng lượng thần hồn khổng lồ lập tức bùng nổ trong thức hải Long Phàm. Thần hồn hắn rung lên dữ dội, vô số ký ức như dòng lũ điên cuồng tràn vào ý thức hắn.

Công pháp, vũ kỹ, thân pháp, kinh nghiệm tu luyện, những năm tháng ẩn cư, những lần chém giết, những lần tranh đoạt…

Tất cả đều như thủy triều ập tới.

Long Phàm lập tức ngồi xuống, hơi thở hỗn loạn.

Một lúc lâu sau, hắn mới chậm rãi mở mắt. Ánh mắt hắn lúc này đã sâu hơn trước rất nhiều.

“Lão già này…”

Tên của lão là Âm Hoàng Tán Nhân, một tán tu vừa tu Chân tức vừa tu thần hồn.

Khi còn sống, Nguyên tu của lão đã đạt đến Chấn Tâm viên mãn, còn hồn tu thì bước vào cảnh giới Chiếu niệm. Năm xưa, lão liều mạng tranh đoạt được khối tinh thể bạc này. Tên của nó là Hồn Thể Nguyên Tinh.

Sau khi bị truy sát, lão trốn vào Sâm Lâm Sơn Mạch, xây dựng động phủ trong lòng núi, bên ngoài đặt khôi lỗi canh phòng, bên trong bố trí kết giới phòng ngự, định mượn nơi này để hấp thu Hồn Thể Nguyên Tinh, đột phá cảnh giới cao hơn.

Nhưng lão không ngờ, Hồn Thể Nguyên Tinh lại đồng thời chứa cả lực lượng thần hồn và lực lượng luyện thể. Khi lão hấp thu chưa tới một phần ba, lực lượng luyện thể bên trong nó bỗng mất khống chế, trực tiếp chấn nổ thân thể lão tại chỗ, chỉ để lại bộ xương khô.

Thần hồn lão cũng bị tổn thương nghiêm trọng, miễn cưỡng bám víu vào động phủ, chờ đợi người đến sau để đoạt xá.

Ngàn năm sau.

Người đó lại là Long Phàm.

Long Phàm khẽ lắc đầu, trong mắt thoáng qua một tia lạnh lẽo.

“Đáng tiếc…”

“Ngươi chọn sai người.”

Hắn nhìn xuống Hồn Thể Nguyên Tinh trên bệ đá, khóe môi chậm rãi cong lên.

“Nhưng ký ức của ngươi…”

“Ta nhận.”

Nói xong, hắn vươn tay cầm lấy tinh thể bạc.

Ngay khi đầu ngón tay chạm vào nó, một luồng năng lượng khổng lồ lập tức bùng nổ.

ẦM!!!

Tinh thể bạc tỏa ra ánh sáng chói lòa, nguồn lực lượng thuần khiết bên trong điên cuồng tràn thẳng vào cơ thể hắn. Toàn thân Long Phàm chấn động dữ dội, hơi thở lập tức trở nên hỗn loạn.

“Khủng bố…”

Hắn không dám chậm trễ, lập tức khoanh chân ngồi xuống, vận chuyển Lạc Hồn Thôn nguyên Quyết. Hố đen trong đan điền bắt đầu xoay tròn, cưỡng ép hút lấy nguồn năng lượng đang tràn vào.

Xương cốt hắn phát ra tiếng răng rắc, cơ bắp run lên dữ dội.

Nhưng điều đáng sợ nhất không phải thân thể, mà là thần hồn.

Một luồng lực lượng vô hình như ngàn vạn cây kim đồng thời đâm vào thức hải, khiến đầu óc hắn đau đến mức gần như nổ tung.

Nhưng ngay lúc đó, hố đen lại rung lên.

ẦM!

Lực hút khủng bố bùng phát, toàn bộ năng lượng thần hồn hỗn loạn đều bị hút vào trung tâm, sau đó bị tinh luyện, chỉ còn lại phần tinh thuần nhất. Từng tia sáng bạc chậm rãi dung nhập vào thần hồn Long Phàm, khiến thần hồn hắn mạnh lên từng chút một.

Cùng lúc đó, thân thể hắn cũng đang thay đổi.

Nguồn năng lượng của Hồn Thể Nguyên Tinh chảy vào từng thớ cơ, từng khối xương, từng sợi gân, từng tấc máu thịt.

ẦM!

Một luồng lực lượng mới sinh ra trong cơ thể, là một nguồn sức mạnh thân thể thuần túy.

Hai canh giờ trôi qua rất nhanh. Hồn Thể Nguyên Tinh dần dần nhỏ lại, ánh sáng bạc cũng dần yếu đi. Cho đến cuối cùng, một tiếng “rắc” vang lên, tinh thể bạc vỡ vụn hoàn toàn.

Toàn bộ năng lượng của Hồn Thể Nguyên Tinh đã bị Long Phàm hấp thu sạch sẽ.

Một lúc lâu sau, hắn mới chậm rãi mở mắt.

Trong con ngươi, hai tia sáng bạc lóe lên rồi nhanh chóng biến mất. Khí tức quanh thân hắn lúc này đã hoàn toàn khác trước.

Thần hồn hắn đã mạnh hơn trước rất nhiều. Trong thức hải, thần hồn ngưng tụ rõ ràng hơn, ánh sáng ổn định hơn, ý thức cũng sắc bén hơn. Hắn đã chính thức đột phá, tiến vào cảnh giới Ngưng Phách hậu kỳ.

Cùng lúc đó, thân thể hắn cũng trải qua một lần lột xác. Nguồn lực lượng luyện thể từ Hồn Thể Nguyên Tinh đã hoàn toàn dung nhập vào xương cốt, gân mạch và cơ bắp.

Thể tu của hắn trực tiếp đột phá tới Tứ Chuyển hậu kỳ.

Chỉ riêng sức mạnh thân thể lúc này đã đủ sánh ngang tu sĩ Hiển Ảnh.

Long Phàm khẽ siết bàn tay.

Rắc.

Một âm thanh trầm thấp vang lên.

Cảm giác lực lượng cuộn trào khắp toàn thân khiến hắn không khỏi nheo mắt. So với trước khi hấp thu Hồn Thể Nguyên Tinh, sức mạnh thân thể của hắn ít nhất đã tăng gấp ba lần.

Nhưng điều khiến Long Phàm hài lòng nhất không phải là sức mạnh đơn thuần.

Mà là sự cân bằng.

Thần hồn mạnh lên.

Thân thể mạnh lên.

Hai thứ vốn là nền tảng của tu sĩ giờ đây đồng thời tăng vọt. Điều đó có nghĩa là giới hạn của cơ thể hắn cũng được nâng cao.

Ánh mắt Long Phàm khẽ lóe lên.

Trong đan điền hắn, căn hạch hỏa hệ đang chậm rãi xoay tròn quanh hố đen. Đó là hạt nhân Nguyên Căn đầu tiên hắn tự tạo ra do hấp thu nội đan của Tử Viêm Huyền Ưng.

Trước đây, thân thể hắn chỉ đủ sức duy trì một Nguyên Căn hạt nhân, nếu cưỡng ép tạo thêm, rất có thể sẽ bạo thể mà chết.

Nhưng bây giờ thì khác.

Thể tu đã mạnh hơn.

Hồn tu đã mạnh hơn.

Kinh mạch được mở rộng.

Thức hải trở nên vững chắc.

Long Phàm khẽ mỉm cười.

“Hiện tại…”

“Ta đã có thể ngưng tụ thêm một loại Nguyên căn nữa.”

Điều đó đồng nghĩa với việc con đường tu luyện của hắn lại mở rộng hơn một bước lớn. Hỏa Nguyên Căn chỉ mới là bắt đầu, sau này hắn hoàn toàn có thể tạo ra Mộc Nguyên Căn, Thủy Nguyên Căn, thậm chí là những Nguyên Căn hiếm hơn.

Nhưng đúng lúc đó, hố đen trong đan điền hắn lại khẽ rung lên.

Hắn chợt phát hiện ra, trong động phủ…

đang còn một thứ khác…

khiến cho hố đen dung động còn mãnh liệt hơn.

Hắn nội thị sâu vào hố đen.

Một cảm giác chỉ dẫn yếu ớt truyền tới, đến từ nơi sâu hơn trong lòng núi.

Long Phàm khẽ nhíu mày.

“Còn cơ duyên?”

Hắn nhanh chóng lục lại ký ức của Âm Hoàng Tán Nhân.

Theo trí nhớ của lão ta, sau khi nhiều lần dò xét, động phủ này hẳn không còn thứ gì khác đáng giá. Nhưng cảm giác từ hố đen sẽ không thể sai.

Thứ mà nó thật sự thèm khát…

vẫn còn ở phía trước.

Nhưng Long Phàm chưa kịp suy nghĩ thêm thì thần thức của hắn đã chạm phải bốn luồng khí tức quen thuộc đang tụ lại bên ngoài thạch thất.

Thanh Mộc Tông.

Ánh mắt hắn lập tức lạnh xuống.

“Vẫn còn ở đó…”

Rồi hắn khẽ cười, nhưng trong nụ cười ấy không có chút ấm áp nào.

“Đúng là làm ơn mắc oán.”

Thực ra khi đối mặt với khôi lỗi lúc trước, hắn hoàn toàn có thể không ra tay. Nhưng nếu bốn nội môn đệ tử kia kích hoạt hộ nguyên phù, vị trưởng lão Dựng Tức bên ngoài rất có thể sẽ tiến vào. Khi đó, Long Phàm cũng chưa chắc kịp lấy cơ duyên.

Cho nên hắn mới ra tay, không phải vì muốn cứu người, mà chỉ vì không muốn có kẻ phá hỏng cục diện mình đã nhìn trúng.

Long Phàm đứng dậy, ánh mắt dần bình tĩnh trở lại.

Sau khi hấp thu Hồn Thể Nguyên Tinh, thực lực của hắn đã tăng mạnh. Nhưng điều đó không có nghĩa là hắn muốn đối đầu trực tiếp với Thanh Mộc Tông.

Dù sao đó cũng là một thất cấp tông môn dưới trướng Thiên Kiếm Các ở cực tây Đông Hoang Đại Lục, hơn nữa bên ngoài còn có một trưởng lão Dựng Tức đang chờ.

Ánh mắt hắn chậm rãi nhìn về phía sâu trong lòng núi, nơi hố đen trong đan điền vẫn đang rung nhẹ, truyền tới một cảm giác thèm khát mơ hồ nhưng rõ ràng.

Khóe môi Long Phàm khẽ cong lên.

“Xem ra…”

“Động phủ này vẫn chưa kết thúc.”

Nói xong, hắn bước về phía trước.

Bóng tối của hành lang đá dần nuốt lấy thân ảnh hắn.

Ở phía sau, bốn nội môn đệ tử Thanh Mộc Tông vẫn đang kiên nhẫn chờ đợi, hoàn toàn không hề biết rằng một trong những cơ duyên lớn nhất của động phủ này…

đã rơi vào tay kẻ khác.