ẦM!!!
Khôi lỗi đá khổng lồ bước xuống một bước. Cả đại sảnh chấn động. Thanh trường kích bằng đồng cổ trong tay nó chậm rãi nâng lên, mũi kích lạnh lẽo chỉ thẳng vào bốn nội môn đệ tử của Thanh Mộc Tông. Một nữ tu Tụ Hoàn sắc mặt tái đi.
“Khí tức này…”
“Nó thật sự là khôi lỗi Hiển Ảnh!”
Tên nội môn đệ tử Hiển Ảnh trung kỳ phía trước khẽ hừ lạnh.
“Chỉ là khôi lỗi mà thôi.”
“Không có linh trí.”
“Chúng ta bốn người liên thủ, phá nó!”
Hắn vừa dứt lời. Khôi lỗi đã động.
ẦM!
Nó giẫm mạnh xuống đất. Thân thể khổng lồ lao tới với tốc độ đáng sợ. Thanh trường kích vung lên. Không khí bị xé rách. Một luồng khí kình khủng bố quét ngang.
“Cẩn thận!”
Tên Hiển Ảnh trung kỳ quát lớn. Bốn người lập tức tản ra.
ẦM!
Trường kích nện xuống mặt đất. Cả đại sảnh rung chuyển dữ dội. Nền đá cứng rắn lập tức nứt toác. Đá vụn bắn tung khắp nơi. Tên Hiển Ảnh sơ kỳ lập tức kết ấn.
“Thanh Mộc Kiếm Quyết!”
Một thanh linh kiếm màu xanh lập tức bay ra. Kiếm khí bùng phát. Hắn chém thẳng vào khôi lỗi.
“ẦM!”
Kiếm khí đánh trúng thân khôi lỗi. Nhưng chỉ để lại một vết xước nông trên lớp đá cứng. Tên Hiển Ảnh sơ kỳ lập tức biến sắc.
“Thân thể nó quá cứng!”
Đúng lúc đó—
Khôi lỗi quay đầu. Hai mắt đỏ rực nhìn thẳng vào hắn.
ẦM!
Trường kích lại vung lên. Tốc độ nhanh như tia chớp.
Tên Hiển Ảnh sơ kỳ vừa kịp dựng kiếm lên đỡ.
“ẦM!!!”
Một tiếng nổ vang. Cả người hắn bị đánh bay ra xa. Phun ra một ngụm máu.
“Khụ!”
Hai nữ tu Tụ Hoàn lập tức biến sắc.
“Đại sư huynh!”
Tên Hiển Ảnh trung kỳ gầm lên:
“Đừng phân tâm!”
“Đánh vào khớp dẫn văn của nó!”
Hắn vung tay. Một thanh linh kiếm dài ba thước xuất hiện. Kiếm khí bùng nổ.
Thân ảnh hắn lao thẳng về phía khôi lỗi.
“Thanh Mộc Trảm!”
Kiếm quang xanh lục chém xuống như một vầng trăng lưỡi liềm.
ẦM!
Lần này kiếm khí đánh trúng khớp vai của khôi lỗi. Một mảng đá lập tức nứt ra. Khôi lỗi lảo đảo một bước.
Nhưng ngay lập tức—
Hai mắt nó bùng lên ánh sáng đỏ dữ dội.
ẦM!
Một luồng chân tức cổ xưa bùng phát. Khí tức khôi lỗi đột nhiên tăng vọt.
“Không ổn!”
Tên Hiển Ảnh trung kỳ biến sắc.
“Khôi lỗi này có trận pháp tăng lực!”
Khôi lỗi gầm lên một tiếng trầm thấp. Thanh trường kích quét ngang.
ẦM!
Một nữ tu Tụ Hoàn bị dư chấn đánh bay. Thân thể đập mạnh vào cột đá phía xa rồi rơi xuống đất. Khí tức lập tức trở nên hỗn loạn. Tên Hiển Ảnh sơ kỳ nghiến răng.
“Không ổn! Khôi lỗi này mạnh hơn chúng ta tưởng!”
Khôi lỗi không cho họ thời gian thở.
ẦM!
Nó giẫm mạnh xuống đất. Thân thể khổng lồ lao thẳng tới. Trường kích bổ xuống như thiên thạch rơi. Tên Hiển Ảnh trung kỳ lập tức kết ấn.
“Thanh Mộc Trấn!”
Một tấm khiên chân tức màu xanh lập tức hình thành.
ẦM!
Trường kích nện xuống. Tấm khiên rung lên dữ dội. Nhưng chỉ chống đỡ được một hơi thở.
“Rắc!”
Tấm khiên vỡ vụn. Tên Hiển Ảnh trung kỳ lùi lại ba bước, sắc mặt trắng bệch. Hắn quát lớn:
“Đánh vào nguyên hạch của nó!”
Nghe vậy, tên Hiển Ảnh sơ kỳ lập tức thi triển kiếm quyết.
“Thanh Mộc Kiếm Trảm!”
Kiếm quang xanh biếc bùng lên. Thanh linh kiếm hóa thành một đạo lưu quang, chém thẳng vào ngực khôi lỗi.
ẦM!
Linh kiếm đánh trúng thân khôi lỗi. Một mảng đá nứt ra. Lộ ra bên trong một viên nguyên thạch đỏ rực.
“Đó là nguyên hạch!”
Tên Hiển Ảnh trung kỳ ánh mắt sáng lên.
“Phá nó!”
Hai người đồng thời ra tay. Kiếm khí tung hoành.
ẦM! ẦM!
Hai đạo kiếm quang đánh trúng nguyên hạch.
Nhưng đúng lúc đó—
Hai mắt khôi lỗi bỗng bùng lên ánh sáng đỏ chói. Toàn bộ trận văn trên thân nó đồng thời sáng rực.
ẦM!!!
Một luồng chân tức cổ xưa bùng nổ. Tên Hiển Ảnh sơ kỳ bị chấn bay.
“Phụt!”
Máu phun ra. Hắn đập mạnh xuống nền đá. Trong đại sảnh, chỉ còn tên Hiển Ảnh trung kỳ và nữ tu tụ hoàn trung kỳ là còn đứng vững. Sắc mặt tên Hiển ảnh trung kỳ cực kỳ khó coi.
“Khôi lỗi này…”
“đang hấp thu nguyên khí của trận pháp!”
Khí tức khôi lỗi lại tăng lên một bậc.
ẦM!
Nó giẫm xuống một bước. Cả đại sảnh rung chuyển. Thanh trường kích nâng lên lần nữa.
Lần này—
mục tiêu chính là nữ tu Tụ Hoàn đang trọng thương dưới đất. Nữ tu kia sắc mặt tái nhợt. Thậm chí còn chưa kịp đứng dậy.
Trường kích đã bổ xuống.
Nếu trúng—
nàng chắc chắn chết.
“Không!”
Tên Hiển Ảnh trung kỳ gầm lên.
Hắn lao tới. Nhưng khoảng cách quá xa.
Ngay khoảnh khắc đó—
Trong bóng tối hành lang. Ánh mắt Long Phàm khẽ lóe lên. Một đoạn phù văn màu đen trên ngực hắn chợt sáng lên.
Không gian khẽ rung.
Thuấn di.
Trong nháy mắt—
thân ảnh Long Phàm biến mất khỏi bóng tối. Trường kích của khôi lỗi vừa bổ xuống. Một bóng người đã xuất hiện bên cạnh nữ tu Tụ Hoàn. Bàn tay Long Phàm chộp lấy vai nàng. Không gian chấn động.
Thuấn di lần thứ hai!
ẦM!!!
Trường kích nện xuống nền đá. Đá vụn bắn tung toé.
Nhưng nơi đó—
đã không còn ai.
Ở phía xa đại sảnh. Thân ảnh Long Phàm xuất hiện.
Hắn buông nữ tu Tụ Hoàn xuống đất. Ánh mắt lạnh lẽo nhìn khôi lỗi.
Tên Hiển Ảnh trung kỳ của Thanh Mộc Tông lập tức biến sắc.
“Ngươi là ai?!”
Long Phàm không trả lời. Ánh mắt hắn dừng lại trên nguyên hạch của khôi lỗi. Một cảm giác tham lam dâng lên.
“Thứ đó…”
“có vẻ không tệ.”
Khóe môi Long Phàm khẽ cong lên.
Trong khi đó—
Khôi lỗi chậm rãi quay đầu. Hai mắt đỏ rực nhìn thẳng vào hắn. Một giọng nói khàn khàn vang lên:
“Phát hiện… mục tiêu mới…”
“Xóa sổ…”
ẦM!
Khôi lỗi giẫm mạnh xuống đất.
Lần này—
nó lao thẳng về phía Long Phàm. Khôi lỗi đá khổng lồ lao tới. Mỗi bước chân của nó đều khiến nền đại sảnh rung chuyển. Thanh trường kích bằng đồng cổ vung lên. Không khí bị xé rách. Một luồng khí kình khủng bố quét thẳng về phía Long Phàm. Tên Hiển Ảnh trung kỳ của Thanh Mộc Tông lập tức biến sắc.
“Cẩn thận!”
Nhưng Long Phàm không lùi. Ánh mắt hắn bình tĩnh nhìn khôi lỗi đang lao tới. Một luồng hỏa nguyên lực màu đỏ tím bắt đầu dâng lên trong kinh mạch. Căn hạch hoả hệ trong đan điền hắn chậm rãi xoay tròn, hắn vận chuyển Lạc Hồn Thôn nguyên Quyết, hố đen trong đan điền chuyển hoá Nguyên lực thành từng sợi chân tức nóng bỏng lan khắp toàn thân.
Trong khoảnh khắc—
ngọn tử sắc thú hỏa từ tay hắn chợt bùng lên.
ẦM!
Ngọn lửa tím bốc lên quanh bàn tay Long Phàm. Không khí xung quanh lập tức nóng rực. Tên Hiển Ảnh trung kỳ khẽ co đồng tử.
“Thú hỏa?!”
Ngay lúc đó—
Trường kích của khôi lỗi đã bổ xuống.
ẦM!!!
Long Phàm đạp mạnh xuống đất. Thân thể lao sang bên.
Thuấn di!
Không gian khẽ rung.
Thân ảnh hắn biến mất.
Một khắc sau—
Long Phàm xuất hiện ngay trên vai khôi lỗi. Ánh mắt hắn lạnh như băng. Bàn tay bọc tử hỏa đấm thẳng xuống.
“ẦM!”
Nắm đấm mang theo thú hỏa nện vào thân khôi lỗi. Tử hỏa bùng nổ.
Trận văn cổ trên thân khôi lỗi lập tức rung lên dữ dội. Một vết nứt lan ra.
Tên Hiển Ảnh trung kỳ của Thanh Mộc Tông lập tức hét lên:
“Đánh vào nguyên hạch!”
Tên Hiển Ảnh sơ kỳ lập tức tung kiếm.
Kiếm quang xanh lục chém thẳng vào ngực khôi lỗi.
ẦM!
Nguyên hạch lộ ra rõ hơn.
Nhưng đúng lúc đó—
Khôi lỗi gầm lên một tiếng trầm thấp. Toàn bộ trận văn trên thân nó đồng thời sáng rực.
ẦM!!!
Một luồng chân tức cổ xưa bùng nổ. Long Phàm lập tức thuấn di rời đi.
Nhưng tên Hiển Ảnh sơ kỳ lại chậm một bước.
Thanh trường kích quét ngang.
ẦM!
Cả người hắn bị đánh trúng, khiến hắn trọng thương. Tạm thời bị loại khỏi vòng chiến.
Tên Hiển Ảnh trung kỳ sắc mặt trắng bệch.
“Trần sư đệ!”
Nhưng khôi lỗi không dừng lại. Nó quay đầu nhìn Long Phàm.
Hai mắt đỏ rực.
ẦM!
Thân thể khổng lồ lao tới.
Lần này—
mục tiêu duy nhất của nó là Long Phàm. Trong bóng tối.
Ánh mắt Long Phàm khẽ nheo lại.
Hố đen trong đan điền hắn rung lên dữ dội.
Một cảm giác thèm khát mãnh liệt dâng lên.
Không phải khôi lỗi.
Mà là Nguyên hạch của nó.
“Thứ đó…”
“rất bổ.”
Khóe môi Long Phàm khẽ cong.
Một đoạn phù văn màu đen trên ngực hắn lại sáng lên.
Thuấn di.
Không gian vặn vẹo.
Trong chớp mắt—
Long Phàm xuất hiện ngay trước ngực khôi lỗi. Khoảng cách chỉ còn một trượng.
Khôi lỗi vừa kịp nâng trường kích. Nhưng đã quá muộn.
ẦM!
Tử hỏa bùng nổ trên nắm đấm Long Phàm.
Một quyền mang theo thú hỏa của Tử Viêm Huyền Ưng đánh thẳng vào nguyên hạch.
“ẦM!!!”
Nguyên hạch vỡ vụn.
Tử hỏa tràn vào bên trong thân khôi lỗi.
Các trận văn cổ trên thân nó đồng loạt tắt lịm.
Thân thể khổng lồ khựng lại.
Hai mắt đỏ chớp tắt vài lần.
Rồi—
ẦM!
Khôi lỗi đổ sập xuống nền đá. Cả đại sảnh rung chuyển.
Trong làn bụi đá. Long Phàm chậm rãi bước tới.
Hắn cúi xuống. Nhặt lấy mảnh nguyên hạch đỏ rực còn sót lại trong ngực khôi lỗi.
Ngay khi chạm vào—
hố đen trong đan điền lập tức rung lên. Một lực hút khủng bố bùng phát.
Trong khoảnh khắc—
mảnh nguyên hạch bị hút vào trong cơ thể Long Phàm.
Ánh mắt hắn chợt sáng lên. Một luồng chân tức cổ xưa lan ra khắp kinh mạch, giúp tu vi nguyên tu của hắn tăng thêm một chút.
Ở phía xa.
Tên Hiển Ảnh trung kỳ của Thanh Mộc Tông nhìn cảnh này.
Ánh mắt tràn đầy kinh hãi.
“Ngươi… rốt cuộc là ai?!”
Long Phàm quay đầu nhìn hắn. Ánh mắt bình tĩnh.
“Người nhặt đồ.”
Nói xong—
hắn quay người.
Tiến sâu vào cổ động phủ.
Phía trước… là một cánh cửa đá cổ xưa
Bên trong là luồng nguyên khí cổ xưa tràn ra qua các khe hở nhỏ.
Hố đen trong đan điền hắn rung lên điên cuồng.
Thứ nó thật sự muốn…,
đang ở phía sau cánh cửa kia….
Khôi lỗi đá khổng lồ bước xuống một bước. Cả đại sảnh chấn động. Thanh trường kích bằng đồng cổ trong tay nó chậm rãi nâng lên, mũi kích lạnh lẽo chỉ thẳng vào bốn nội môn đệ tử của Thanh Mộc Tông. Một nữ tu Tụ Hoàn sắc mặt tái đi.
“Khí tức này…”
“Nó thật sự là khôi lỗi Hiển Ảnh!”
Tên nội môn đệ tử Hiển Ảnh trung kỳ phía trước khẽ hừ lạnh.
“Chỉ là khôi lỗi mà thôi.”
“Không có linh trí.”
“Chúng ta bốn người liên thủ, phá nó!”
Hắn vừa dứt lời. Khôi lỗi đã động.
ẦM!
Nó giẫm mạnh xuống đất. Thân thể khổng lồ lao tới với tốc độ đáng sợ. Thanh trường kích vung lên. Không khí bị xé rách. Một luồng khí kình khủng bố quét ngang.
“Cẩn thận!”
Tên Hiển Ảnh trung kỳ quát lớn. Bốn người lập tức tản ra.
ẦM!
Trường kích nện xuống mặt đất. Cả đại sảnh rung chuyển dữ dội. Nền đá cứng rắn lập tức nứt toác. Đá vụn bắn tung khắp nơi. Tên Hiển Ảnh sơ kỳ lập tức kết ấn.
“Thanh Mộc Kiếm Quyết!”
Một thanh linh kiếm màu xanh lập tức bay ra. Kiếm khí bùng phát. Hắn chém thẳng vào khôi lỗi.
“ẦM!”
Kiếm khí đánh trúng thân khôi lỗi. Nhưng chỉ để lại một vết xước nông trên lớp đá cứng. Tên Hiển Ảnh sơ kỳ lập tức biến sắc.
“Thân thể nó quá cứng!”
Đúng lúc đó—
Khôi lỗi quay đầu. Hai mắt đỏ rực nhìn thẳng vào hắn.
ẦM!
Trường kích lại vung lên. Tốc độ nhanh như tia chớp.
Tên Hiển Ảnh sơ kỳ vừa kịp dựng kiếm lên đỡ.
“ẦM!!!”
Một tiếng nổ vang. Cả người hắn bị đánh bay ra xa. Phun ra một ngụm máu.
“Khụ!”
Hai nữ tu Tụ Hoàn lập tức biến sắc.
“Đại sư huynh!”
Tên Hiển Ảnh trung kỳ gầm lên:
“Đừng phân tâm!”
“Đánh vào khớp dẫn văn của nó!”
Hắn vung tay. Một thanh linh kiếm dài ba thước xuất hiện. Kiếm khí bùng nổ.
Thân ảnh hắn lao thẳng về phía khôi lỗi.
“Thanh Mộc Trảm!”
Kiếm quang xanh lục chém xuống như một vầng trăng lưỡi liềm.
ẦM!
Lần này kiếm khí đánh trúng khớp vai của khôi lỗi. Một mảng đá lập tức nứt ra. Khôi lỗi lảo đảo một bước.
Nhưng ngay lập tức—
Hai mắt nó bùng lên ánh sáng đỏ dữ dội.
ẦM!
Một luồng chân tức cổ xưa bùng phát. Khí tức khôi lỗi đột nhiên tăng vọt.
“Không ổn!”
Tên Hiển Ảnh trung kỳ biến sắc.
“Khôi lỗi này có trận pháp tăng lực!”
Khôi lỗi gầm lên một tiếng trầm thấp. Thanh trường kích quét ngang.
ẦM!
Một nữ tu Tụ Hoàn bị dư chấn đánh bay. Thân thể đập mạnh vào cột đá phía xa rồi rơi xuống đất. Khí tức lập tức trở nên hỗn loạn. Tên Hiển Ảnh sơ kỳ nghiến răng.
“Không ổn! Khôi lỗi này mạnh hơn chúng ta tưởng!”
Khôi lỗi không cho họ thời gian thở.
ẦM!
Nó giẫm mạnh xuống đất. Thân thể khổng lồ lao thẳng tới. Trường kích bổ xuống như thiên thạch rơi. Tên Hiển Ảnh trung kỳ lập tức kết ấn.
“Thanh Mộc Trấn!”
Một tấm khiên chân tức màu xanh lập tức hình thành.
ẦM!
Trường kích nện xuống. Tấm khiên rung lên dữ dội. Nhưng chỉ chống đỡ được một hơi thở.
“Rắc!”
Tấm khiên vỡ vụn. Tên Hiển Ảnh trung kỳ lùi lại ba bước, sắc mặt trắng bệch. Hắn quát lớn:
“Đánh vào nguyên hạch của nó!”
Nghe vậy, tên Hiển Ảnh sơ kỳ lập tức thi triển kiếm quyết.
“Thanh Mộc Kiếm Trảm!”
Kiếm quang xanh biếc bùng lên. Thanh linh kiếm hóa thành một đạo lưu quang, chém thẳng vào ngực khôi lỗi.
ẦM!
Linh kiếm đánh trúng thân khôi lỗi. Một mảng đá nứt ra. Lộ ra bên trong một viên nguyên thạch đỏ rực.
“Đó là nguyên hạch!”
Tên Hiển Ảnh trung kỳ ánh mắt sáng lên.
“Phá nó!”
Hai người đồng thời ra tay. Kiếm khí tung hoành.
ẦM! ẦM!
Hai đạo kiếm quang đánh trúng nguyên hạch.
Nhưng đúng lúc đó—
Hai mắt khôi lỗi bỗng bùng lên ánh sáng đỏ chói. Toàn bộ trận văn trên thân nó đồng thời sáng rực.
ẦM!!!
Một luồng chân tức cổ xưa bùng nổ. Tên Hiển Ảnh sơ kỳ bị chấn bay.
“Phụt!”
Máu phun ra. Hắn đập mạnh xuống nền đá. Trong đại sảnh, chỉ còn tên Hiển Ảnh trung kỳ và nữ tu tụ hoàn trung kỳ là còn đứng vững. Sắc mặt tên Hiển ảnh trung kỳ cực kỳ khó coi.
“Khôi lỗi này…”
“đang hấp thu nguyên khí của trận pháp!”
Khí tức khôi lỗi lại tăng lên một bậc.
ẦM!
Nó giẫm xuống một bước. Cả đại sảnh rung chuyển. Thanh trường kích nâng lên lần nữa.
Lần này—
mục tiêu chính là nữ tu Tụ Hoàn đang trọng thương dưới đất. Nữ tu kia sắc mặt tái nhợt. Thậm chí còn chưa kịp đứng dậy.
Trường kích đã bổ xuống.
Nếu trúng—
nàng chắc chắn chết.
“Không!”
Tên Hiển Ảnh trung kỳ gầm lên.
Hắn lao tới. Nhưng khoảng cách quá xa.
Ngay khoảnh khắc đó—
Trong bóng tối hành lang. Ánh mắt Long Phàm khẽ lóe lên. Một đoạn phù văn màu đen trên ngực hắn chợt sáng lên.
Không gian khẽ rung.
Thuấn di.
Trong nháy mắt—
thân ảnh Long Phàm biến mất khỏi bóng tối. Trường kích của khôi lỗi vừa bổ xuống. Một bóng người đã xuất hiện bên cạnh nữ tu Tụ Hoàn. Bàn tay Long Phàm chộp lấy vai nàng. Không gian chấn động.
Thuấn di lần thứ hai!
ẦM!!!
Trường kích nện xuống nền đá. Đá vụn bắn tung toé.
Nhưng nơi đó—
đã không còn ai.
Ở phía xa đại sảnh. Thân ảnh Long Phàm xuất hiện.
Hắn buông nữ tu Tụ Hoàn xuống đất. Ánh mắt lạnh lẽo nhìn khôi lỗi.
Tên Hiển Ảnh trung kỳ của Thanh Mộc Tông lập tức biến sắc.
“Ngươi là ai?!”
Long Phàm không trả lời. Ánh mắt hắn dừng lại trên nguyên hạch của khôi lỗi. Một cảm giác tham lam dâng lên.
“Thứ đó…”
“có vẻ không tệ.”
Khóe môi Long Phàm khẽ cong lên.
Trong khi đó—
Khôi lỗi chậm rãi quay đầu. Hai mắt đỏ rực nhìn thẳng vào hắn. Một giọng nói khàn khàn vang lên:
“Phát hiện… mục tiêu mới…”
“Xóa sổ…”
ẦM!
Khôi lỗi giẫm mạnh xuống đất.
Lần này—
nó lao thẳng về phía Long Phàm. Khôi lỗi đá khổng lồ lao tới. Mỗi bước chân của nó đều khiến nền đại sảnh rung chuyển. Thanh trường kích bằng đồng cổ vung lên. Không khí bị xé rách. Một luồng khí kình khủng bố quét thẳng về phía Long Phàm. Tên Hiển Ảnh trung kỳ của Thanh Mộc Tông lập tức biến sắc.
“Cẩn thận!”
Nhưng Long Phàm không lùi. Ánh mắt hắn bình tĩnh nhìn khôi lỗi đang lao tới. Một luồng hỏa nguyên lực màu đỏ tím bắt đầu dâng lên trong kinh mạch. Căn hạch hoả hệ trong đan điền hắn chậm rãi xoay tròn, hắn vận chuyển Lạc Hồn Thôn nguyên Quyết, hố đen trong đan điền chuyển hoá Nguyên lực thành từng sợi chân tức nóng bỏng lan khắp toàn thân.
Trong khoảnh khắc—
ngọn tử sắc thú hỏa từ tay hắn chợt bùng lên.
ẦM!
Ngọn lửa tím bốc lên quanh bàn tay Long Phàm. Không khí xung quanh lập tức nóng rực. Tên Hiển Ảnh trung kỳ khẽ co đồng tử.
“Thú hỏa?!”
Ngay lúc đó—
Trường kích của khôi lỗi đã bổ xuống.
ẦM!!!
Long Phàm đạp mạnh xuống đất. Thân thể lao sang bên.
Thuấn di!
Không gian khẽ rung.
Thân ảnh hắn biến mất.
Một khắc sau—
Long Phàm xuất hiện ngay trên vai khôi lỗi. Ánh mắt hắn lạnh như băng. Bàn tay bọc tử hỏa đấm thẳng xuống.
“ẦM!”
Nắm đấm mang theo thú hỏa nện vào thân khôi lỗi. Tử hỏa bùng nổ.
Trận văn cổ trên thân khôi lỗi lập tức rung lên dữ dội. Một vết nứt lan ra.
Tên Hiển Ảnh trung kỳ của Thanh Mộc Tông lập tức hét lên:
“Đánh vào nguyên hạch!”
Tên Hiển Ảnh sơ kỳ lập tức tung kiếm.
Kiếm quang xanh lục chém thẳng vào ngực khôi lỗi.
ẦM!
Nguyên hạch lộ ra rõ hơn.
Nhưng đúng lúc đó—
Khôi lỗi gầm lên một tiếng trầm thấp. Toàn bộ trận văn trên thân nó đồng thời sáng rực.
ẦM!!!
Một luồng chân tức cổ xưa bùng nổ. Long Phàm lập tức thuấn di rời đi.
Nhưng tên Hiển Ảnh sơ kỳ lại chậm một bước.
Thanh trường kích quét ngang.
ẦM!
Cả người hắn bị đánh trúng, khiến hắn trọng thương. Tạm thời bị loại khỏi vòng chiến.
Tên Hiển Ảnh trung kỳ sắc mặt trắng bệch.
“Trần sư đệ!”
Nhưng khôi lỗi không dừng lại. Nó quay đầu nhìn Long Phàm.
Hai mắt đỏ rực.
ẦM!
Thân thể khổng lồ lao tới.
Lần này—
mục tiêu duy nhất của nó là Long Phàm. Trong bóng tối.
Ánh mắt Long Phàm khẽ nheo lại.
Hố đen trong đan điền hắn rung lên dữ dội.
Một cảm giác thèm khát mãnh liệt dâng lên.
Không phải khôi lỗi.
Mà là Nguyên hạch của nó.
“Thứ đó…”
“rất bổ.”
Khóe môi Long Phàm khẽ cong.
Một đoạn phù văn màu đen trên ngực hắn lại sáng lên.
Thuấn di.
Không gian vặn vẹo.
Trong chớp mắt—
Long Phàm xuất hiện ngay trước ngực khôi lỗi. Khoảng cách chỉ còn một trượng.
Khôi lỗi vừa kịp nâng trường kích. Nhưng đã quá muộn.
ẦM!
Tử hỏa bùng nổ trên nắm đấm Long Phàm.
Một quyền mang theo thú hỏa của Tử Viêm Huyền Ưng đánh thẳng vào nguyên hạch.
“ẦM!!!”
Nguyên hạch vỡ vụn.
Tử hỏa tràn vào bên trong thân khôi lỗi.
Các trận văn cổ trên thân nó đồng loạt tắt lịm.
Thân thể khổng lồ khựng lại.
Hai mắt đỏ chớp tắt vài lần.
Rồi—
ẦM!
Khôi lỗi đổ sập xuống nền đá. Cả đại sảnh rung chuyển.
Trong làn bụi đá. Long Phàm chậm rãi bước tới.
Hắn cúi xuống. Nhặt lấy mảnh nguyên hạch đỏ rực còn sót lại trong ngực khôi lỗi.
Ngay khi chạm vào—
hố đen trong đan điền lập tức rung lên. Một lực hút khủng bố bùng phát.
Trong khoảnh khắc—
mảnh nguyên hạch bị hút vào trong cơ thể Long Phàm.
Ánh mắt hắn chợt sáng lên. Một luồng chân tức cổ xưa lan ra khắp kinh mạch, giúp tu vi nguyên tu của hắn tăng thêm một chút.
Ở phía xa.
Tên Hiển Ảnh trung kỳ của Thanh Mộc Tông nhìn cảnh này.
Ánh mắt tràn đầy kinh hãi.
“Ngươi… rốt cuộc là ai?!”
Long Phàm quay đầu nhìn hắn. Ánh mắt bình tĩnh.
“Người nhặt đồ.”
Nói xong—
hắn quay người.
Tiến sâu vào cổ động phủ.
Phía trước… là một cánh cửa đá cổ xưa
Bên trong là luồng nguyên khí cổ xưa tràn ra qua các khe hở nhỏ.
Hố đen trong đan điền hắn rung lên điên cuồng.
Thứ nó thật sự muốn…,
đang ở phía sau cánh cửa kia….