Lạc Hồn Thôn Nguyên Quyết

Chương 5: Kẻ Đến Sau

Sương mù trong thung lũng vẫn chưa tan.

Ánh sáng buổi sớm xuyên qua tán cây cổ thụ, rơi xuống mặt đất thành từng mảng loang lổ.

Trước cửa cổ động phủ, bốn nội môn đệ tử của Thanh Mộc Tông đã đứng sát lại gần nhau. Sau lưng họ, vị trưởng lão Dựng Tức cảnh vẫn chắp tay đứng yên, ánh mắt thâm trầm nhìn lớp phong cấm cổ đang chậm rãi vận chuyển trên vách đá.

Những phù văn kia dường như đã ngủ say suốt ngàn năm.

Nhưng chỉ cần bị chân tức chạm vào, chúng lập tức sáng dậy. Từng đường văn như dòng nước cổ chảy dọc theo vách đá, mang theo một loại uy áp rất nặng của thời đại đã qua.

Tên nội môn đệ tử Hiển Ảnh trung kỳ bước lên một bước.

Ánh mắt hắn nhìn chằm chằm vào khe hở nhỏ vừa bị cưỡng ép xé mở trên tầng nguyên quang.

“Chuẩn bị.”

Ba người còn lại đồng thời gật đầu.

Không ai còn dám xem thường động phủ này nữa.

Ban đầu bọn họ chỉ nghĩ đây là một cơ duyên ngẫu nhiên xuất hiện giữa sơn mạch. Nhưng từ khoảnh khắc trưởng lão mở miệng nói ra ba chữ “Chấn Tâm cảnh”, ý nghĩa của chuyện này đã đổi hẳn.

Động phủ như vậy—

dù bên trong chỉ còn lại một góc tàn tích, giá trị cũng đủ khiến các tông môn lục cấp đỏ mắt.

Vị trưởng lão Dựng Tức nhìn bốn người thêm một lượt.

Sau đó lật tay.

Bốn khối ngọc phù màu xanh biếc bay ra, lơ lửng trước mặt từng người. Trên bề mặt ngọc phù khắc đầy trận văn cổ xưa, chân tức phong ấn bên trong ngưng mà không tán, rõ ràng được luyện chế không tầm thường.

Tên đệ tử Hiển Ảnh trung kỳ khẽ giật mình.

“Trưởng lão… đây là?”

Nam tử trung niên bình tĩnh đáp:

“Hộ Nguyên Phù.”

“Bên trong phong ấn một đạo chân tức của ta.”

“Chỉ cần bóp nát, đủ chặn một kích của tu sĩ Dựng Tức trong một hơi thở.”

Nghe vậy, ánh mắt bốn người đều đồng thời sáng lên, với vẻ kích động.

Vị trưởng lão tiếp tục:

“Động phủ cổ phong kín ngàn năm, bên trong chưa chắc chỉ có cơ quan.”

“Có thể có cấm chế.”

“Có thể có khôi lỗi.”

“Cũng có thể còn lưu lại một số sát cục do chủ nhân năm xưa để lại.”

Ánh mắt ông ta quét qua bốn người, giọng nói trầm hơn:

“Các ngươi vào trong trước, dò đường, tự tìm cơ duyên.”

“Không được tham công.”

“Không được tách đội.”

“Nếu gặp biến cố vượt quá khả năng, lập tức bóp nát Hộ Nguyên Phù.”

“Ta sẽ vào.”

Bốn nội môn đệ tử đồng thời chắp tay.

“Đệ tử tuân lệnh!”

Nói xong, từng người thu ngọc phù vào nhẫn trữ vật.

Tên Hiển Ảnh trung kỳ hít sâu một hơi, quay đầu nhìn vào khe hở tối đen sau lớp phong cấm. Trong mắt hắn đã không giấu được vẻ nóng bỏng.

“Đi!”

Bốn người đồng thời lao vào khe hở.

Chỉ trong vài nhịp thở, thân ảnh họ đã bị bóng tối của cổ động phủ nuốt mất.

Khe hở trận pháp ở cửa động vẫn chưa khép hẳn.

Nhưng cũng không còn rộng như trước.

Lớp nguyên quang cổ xưa từ từ hồi lại, như một con thú già nua đang chậm rãi ngậm miệng.

Trước cửa động.

Vị trưởng lão Dựng Tức vẫn đứng nguyên tại chỗ.

Nhưng nếu nhìn kỹ, sẽ thấy thần thức của ông ta không hoàn toàn đặt trên cửa động, mà đã tản ra một vòng cực rộng quanh thung lũng.

Rõ ràng, lão không chỉ canh bên trong.

Mà còn phòng cả bên ngoài.

Trên sườn núi phía xa, sau khối đá lớn.

Long Phàm vẫn nằm bất động.

Ngay cả hô hấp cũng bị ép xuống rất thấp.

Hắn biết rõ—

trưởng lão Dựng Tức kia không dễ qua mặt.

Quả nhiên.

Chưa đầy mấy nhịp sau, một luồng thần thức mỏng nhưng cực sâu đã lướt qua khu vực hắn ẩn thân.

Rất nhanh.

Rất nhẹ.

Nhưng đủ khiến sống lưng người thường lạnh toát.

Thần thức ấy chỉ dừng trên người Long Phàm đúng một thoáng.

Rồi lướt qua.

Không quay lại nữa.

Bởi dưới lớp che giấu của hố đen trong đan điền, trong mắt vị trưởng lão Dựng Tức kia, Long Phàm lúc này chỉ như một tên tán tu Dẫn Căn yếu ớt đang nấp xa quan sát, yếu đến mức không đáng để nhấc tay.

Loại người như vậy—

đừng nói ông ta.

Ngay cả một trong bốn nội môn đệ tử vừa vào trong, cũng đủ tùy tay bóp chết.

Cho nên lão chỉ lạnh nhạt thu hồi thần thức, hoàn toàn không để tâm thêm.

Long Phàm nằm im thêm một lúc.

Mãi đến khi xác nhận luồng thần thức kia đã ổn định trở lại bên ngoài cửa động, hắn mới chậm rãi thả lỏng nửa phần.

Trong đan điền, hố đen vẫn đang rung lên từng nhịp mạnh mẽ.

Một cảm giác thôi thúc gần như điên cuồng truyền ra từ sâu trong cơ thể.

Thứ nó muốn tìm…

đang ở rất gần.

Nhưng Long Phàm không vội.

Hắn vẫn tiếp tục chờ.

Thời gian chậm rãi trôi qua.

Một khắc.

Hai khắc.

Sương trong thung lũng mỏng dần.

Vị trưởng lão Dựng Tức cuối cùng cũng chậm rãi bước lui khỏi cửa động một đoạn, đứng trên một tảng đá cao hơn gần mép thung lũng, vừa đủ nhìn xuống toàn cục, đồng thời để lại khoảng trống trước cửa động.

Nói cách khác—

lão vẫn canh ngoài.

Nhưng không còn đứng sát cửa nữa.

Đối với lão, như vậy đã là đủ.

Bởi một động phủ ngàn năm kiểu này, nếu thật sự có cơ duyên, trước tiên cứ để bốn đệ tử nội môn dùng nó để lịch luyện. Chỉ khi có dị biến lớn, hoặc phải cứu người, lão mới thật sự nhúng tay.

Chính khoảng trống ngắn ngủi ấy…

lại trở thành cơ hội của Long Phàm.

Hắn chậm rãi đứng dậy.

“Cơ hội…”

Hắn lẩm bẩm rất khẽ.

Ngay lúc ấy, đoạn phù văn màu đen nơi xương ngực hắn chợt sáng lên một nhịp cực mảnh.

Không gian quanh thân khẽ rung.

Thuấn di.

Thân ảnh Long Phàm lập tức biến mất khỏi vị trí cũ.

Một khắc sau, hắn đã xuất hiện ngay sát mép khe hở của tầng phong cấm, rồi lại biến mất lần nữa trước khi nguyên quang cổ phản ứng kịp.

Sau lưng hắn, phong cấm vẫn lưu chuyển như cũ.

Trước mặt hắn—

là bóng tối của cổ động phủ.

Bên trong.

Không khí lạnh lẽo như đã bị phong kín suốt ngàn năm.

Một luồng khí tức cổ xưa chậm rãi lan ra từ sâu trong lòng núi, vừa mục nát, vừa nặng nề, như thể mỗi tấc đá nơi đây đều đã ngấm đầy dấu vết của một thời đại khác.

Long Phàm đứng yên.

Ánh mắt dần thích nghi với bóng tối.

Phía trước là một hành lang đá kéo dài sâu vào lòng núi.

Hai bên vách đá khắc đầy trận văn cổ xưa. Phần lớn đã mờ, nhưng vẫn còn những tia sáng yếu ớt như tàn hỏa le lói trong đêm.

Hố đen trong đan điền hắn rung lên lần nữa.

Lần này—

mạnh hơn bao giờ hết.

Thứ nó khao khát…

đang ở rất sâu trong động phủ.

Long Phàm nheo mắt.

Khóe môi khẽ cong lên.

“Xem ra…”

“ta đến đúng chỗ rồi.”

Nhưng hắn không hấp tấp lao vào ngay.

Những cổ động phủ kiểu này, càng yên tĩnh càng nguy hiểm.

Từng bước chân của hắn rơi xuống nền đá, phát ra tiếng “cộc… cộc…” rất khẽ. Âm thanh dội lại từ sâu trong lòng núi, khiến hành lang càng thêm u ám.

Hành lang không rộng.

Chỉ vừa đủ cho ba người đi song song.

Hai bên vách đá phủ một lớp rêu xám mỏng, nhưng xen giữa đó vẫn còn những đường văn cổ đang phát sáng yếu ớt.

Long Phàm đi rất chậm.

Thần thức không dám thả quá xa.

Nguyên nhân rất đơn giản—

một động phủ do tu sĩ Chấn Tâm cảnh để lại, cho dù đã qua ngàn năm, cũng tuyệt đối không thể xem như động phủ tầm thường.

Đối với tu sĩ Hiển Ảnh, Thần thức mạnh hơn Tụ Hoàn rất nhiều.

Bọn họ có thể ngoại phóng thần thức thành phạm vi rõ ràng, cảm nhận dao động chân tức, khóa vị trí địch nhân, điều khiển pháp bảo linh hoạt hơn, thậm chí có thể ngự không và giao chiến lâu dài mà không rơi vào hỗn loạn chân tức như tu sĩ Tụ Hoàn.

Cũng chính vì vậy, nội môn đệ tử Hiển Ảnh của Thanh Mộc Tông mới đủ tư cách bước vào đây lịch luyện.

Nhưng dù là Hiển Ảnh—

ở trước một động phủ kiểu này, vẫn chưa chắc đủ an toàn.

Đi được hơn trăm bước, Long Phàm đột nhiên dừng lại.

Trên nền đá phía trước—

xuất hiện vài vết cào sâu.

Những vết cào này sắc và gọn, như bị thứ gì đó có móng vuốt bằng kim loại xé qua. Bên cạnh đó còn có vài vết kiếm chém mới, mảnh vụn đá vẫn còn nằm rải rác.

Rõ ràng.

Bốn nội môn đệ tử Thanh Mộc Tông đã đụng phải thứ gì đó ở đây.

Long Phàm ngồi xuống.

Hắn đưa tay chạm nhẹ vào một vết cào trên mặt đất.

Vết cắt vẫn còn sắc.

Không phải dấu tích cũ.

Nói cách khác—

trận chiến xảy ra chưa lâu.

Ánh mắt Long Phàm lập tức trở nên cẩn trọng hơn.

Hắn quét nhìn xung quanh.

Quả nhiên.

Trên vách đá bên trái có mấy lỗ nhỏ bằng đầu ngón tay. Nếu không nhìn kỹ, gần như không thể phát hiện.

“Cơ quan…”

Hắn lẩm bẩm.

Rồi nhặt lên một viên đá nhỏ dưới đất.

Nhẹ nhàng ném về phía trước.

“Cạch.”

Viên đá vừa lăn qua một đoạn nền đá—

“Vù! Vù! Vù!”

Từ trong vách tường, hàng chục mũi tên kim loại đồng thời bắn ra.

Chúng xé gió lao tới với tốc độ cực nhanh.

“Phập! Phập! Phập!”

Tất cả đều cắm sâu vào bức tường đối diện.

Nếu vừa rồi Long Phàm trực tiếp bước qua…

dù với thân thể hiện tại, hắn cũng chưa chắc toàn vẹn rút lui được.

Hắn khẽ hít sâu một hơi.

“Quả nhiên…”

“không đơn giản.”

Long Phàm né qua đoạn cơ quan, tiếp tục tiến sâu thêm.

Không lâu sau, hành lang bắt đầu mở rộng.

Phía trước hiện ra một đại sảnh đá khổng lồ.

Trần động cao hơn mười trượng.

Những cột đá đen thô lớn chống đỡ mái vòm, trên thân cột khắc đầy phù văn trấn thủ. Dưới nền đại sảnh, bụi đá và vết nứt lan đầy, rõ ràng nơi này đã trải qua một trận giao chiến ngắn.

Ở trung tâm đại sảnh—

bốn thân ảnh đang đứng phân thành bốn góc.

Chính là bốn nội môn đệ tử Thanh Mộc Tông.

Mà đối diện bọn họ, là một khôi lỗi đá khổng lồ cao gần ba trượng.

Toàn thân nó được phủ kín bởi những đường văn cổ, hai mắt phát ra ánh sáng đỏ nhạt. Trong tay là một thanh trường kích bằng đồng cổ, phần lưỡi kích đã mẻ đi không ít, nhưng khí tức nặng nề tỏa ra từ thân thể nó vẫn khiến người ta không dám xem thường.

Ánh mắt Long Phàm hơi nheo lại.

Khôi lỗi này… rất cổ.

Rất có thể khi còn nguyên vẹn, nó từng có chiến lực cấp Chấn Tâm, là thủ vệ thật sự do chủ nhân động phủ để lại.

Nhưng thời gian ngàn năm đã bào mòn quá nhiều.

Những đường trận văn trên thân nó đã mờ đi hơn nửa.

Đồng cổ nơi trường kích cũng loang lổ dấu vết mục nát.

Ngay cả nguyên quang trong hai mắt cũng không còn ổn định.

Cho nên hiện tại—

thứ này mạnh thì mạnh thật.

Nhưng chiến lực nó phát ra lúc này, nhiều nhất cũng chỉ quanh quẩn ở cấp Hiển Ảnh.

Một nữ tu Tụ Hoàn khẽ nuốt nước bọt.

“Khôi lỗi thủ vệ…”

Tên đệ tử Hiển Ảnh trung kỳ đứng đầu hàng nhíu mày, nhưng vẫn cố giữ bình tĩnh.

“Đừng loạn.”

“Khôi lỗi này đã bị năm tháng bào mòn.”

“Khí tức tuy mạnh, nhưng chỉ ở mức Hiển Ảnh viên mãn”

“Chúng ta bốn người liên thủ, chưa chắc không phá nổi.”

Ngay lúc hắn vừa dứt lời—

“Ông!”

Hai mắt khôi lỗi đá đột nhiên sáng rực.

Toàn bộ trận văn trên thân đồng thời phát sáng.

ẦM!

Nó bước xuống một bước.

Mặt đất đại sảnh rung lên.

Thanh trường kích trong tay chậm rãi nâng lên.

Mũi kích chỉ thẳng về phía bốn người.

Một giọng nói khàn khàn như kim loại ma sát vang lên:

“Xâm nhập…”

“Giết… không tha…”

Trong bóng tối của hành lang.

Long Phàm lặng lẽ đứng yên.

Ánh mắt khẽ nheo lại.

Khóe môi chậm rãi cong lên.

“Xem ra…”

“ta đến đúng lúc rồi.”

Hắn lặng lẽ đứng trong bóng tối, quan sát trận chiến sắp bùng nổ.