Sâm lâm sơn mạch về đêm tĩnh lặng đến đáng sợ.
Sau khi rời khỏi chiến trường của hai Ngũ giai yêu thú, Long Phàm không lập tức tiến sâu vào ngay. Hắn tìm một gốc cổ thụ cao lớn, thân cây to đến mức bốn năm người ôm không xuể, rồi leo lên một cành cây cách mặt đất hơn mười trượng.
Đây đã là thói quen mấy ngày qua của hắn.
Trong sơn mạch, ban đêm chính là thời gian hoạt động của vô số yêu thú săn mồi. Nếu ngủ dưới đất, chỉ cần một con yêu thú đi ngang cũng đủ biến hắn thành bữa ăn khuya.
Ngồi trên cành cây, Long Phàm khẽ nhắm mắt.
Hắn không ngủ ngay.
Mà trước tiên kiểm tra lại tình trạng cơ thể.
Trong đan điền, hố đen vẫn chậm rãi xoay tròn.
Quanh nó, là căn hạch màu đỏ tím lặng lẽ vận chuyển. Từng sợi hỏa hệ chân tức theo kinh mạch lưu chuyển khắp toàn thân, giống như từng dòng hỏa lưu nhỏ bé đang không ngừng rèn luyện huyết nhục, xương cốt và khí tức của hắn.
So với lúc vừa nuốt nội đan của Tử Viêm Huyền Ưng, trạng thái hiện tại của hắn đã ổn định hơn rất nhiều.
Một lát sau, Long Phàm mở mắt.
Ánh trăng mờ xuyên qua tán lá, rơi xuống gương mặt hắn.
Trong mắt hắn thoáng qua một tia suy tư.
Trận chiến ban ngày tuy thắng, nhưng cũng khiến hắn hiểu ra một chuyện rất rõ ràng.
Sâm lâm sơn mạch không phải nơi mà thực lực hiện tại của hắn có thể tùy tiện tung hoành.
Một con Ngũ giai yêu thú đã đủ khiến hắn phải liều mạng mới có thể nhặt được cơ hội.
Nếu đụng phải thêm một con nữa…
thì kết cục chỉ có thể là chết.
May mắn duy nhất là khu vực này vốn nằm ở vùng rìa lãnh địa của các yêu thú cấp cao. Sau trận chiến sinh tử giữa Hàn Băng Ma Viên và Tử Viêm Huyền Ưng, khí tức của chúng vẫn còn lưu lại trong không khí.
Trong một thời gian ngắn, những yêu thú khác sẽ không dám tùy tiện tiến lại gần.
Điều này cho hắn một khoảng thời gian an toàn hiếm hoi.
Nhưng Long Phàm cũng không định nán lại quá lâu.
Bởi vì—
hố đen trong đan điền hắn lại bắt đầu rung lên.
Ban đầu chỉ là rung nhẹ.
Nhưng càng về sau, cảm giác thôi thúc càng rõ ràng hơn.
Nó giống như một con mãnh thú đang đánh hơi thấy con mồi ở rất xa, không ngừng kéo ý thức của hắn hướng về phía sâu trong sơn mạch.
Long Phàm khẽ nhíu mày.
Hắn có thể cảm nhận được.
Thứ mà hố đen muốn tìm…
cách đây không quá xa.
Ít nhất, nó không nằm tận sâu trong vùng trung tâm sơn mạch.
Nếu không, cảm giác chỉ dẫn sẽ không rõ ràng như vậy.
“Có lẽ chỉ ở sâu hơn một chút…”
Long Phàm lẩm bẩm.
Ánh mắt hắn nhìn về phía những dãy núi đen kịt phía trước.
Trong lòng hắn dần dần hình thành một suy đoán.
Sơn mạch rộng lớn như vậy, thiên tài địa bảo hiếm thấy như Hóa Hình Thảo lại mọc ngay gần rìa khu vực này, còn thu hút hai yêu thú cấp cao tới tranh đoạt.
Điều đó rất khó chỉ là trùng hợp.
Khả năng lớn nhất…
là gần đây có thứ gì đó đã xuất hiện.
Một động phủ cổ.
Hoặc là một khe nứt không gian vừa mở ra.
Cũng có thể là một loại chí bảo bị lộ ra sau một trận địa chấn.
Dù là loại nào…
chỉ cần trong đó tồn tại tài nguyên thích hợp cho thể tu hoặc hồn tu, thì đối với hắn đều là cơ duyên lớn.
Khóe môi Long Phàm khẽ cong lên.
Ánh mắt hắn dần trở nên sắc bén.
Con đường tu luyện của hắn khác với người bình thường.
Hắn không cần Nguyên Căn trời sinh.
Hắn có thể tự tạo Nguyên Căn.
Nhưng cái giá phải trả là—
mọi bước tiến của hắn đều cần tài nguyên khổng lồ.
Nếu không dám mạo hiểm.
Hắn sẽ mãi mãi dừng lại ở đây.
Long Phàm không phải loại người như vậy.
Hắn ngẩng đầu nhìn lên bầu trời đêm.
Một lát sau.
Hắn nhắm mắt nghỉ ngơi.
Dù có muốn đi tiếp, hắn cũng cần giữ trạng thái tốt nhất.
Trong Sâm lâm sơn mạch, chỉ cần một sai lầm nhỏ—
cũng đủ mất mạng.
Sáng sớm hôm sau.
Sương mù dày đặc phủ kín cả khu rừng.
Long Phàm mở mắt.
Sau một đêm điều tức, trạng thái cơ thể hắn đã khôi phục gần như hoàn toàn.
Hỏa hệ chân tức trong cơ thể vận hành trôi chảy hơn rất nhiều. Mỗi khi chân tức lướt qua kinh mạch, hắn đều cảm nhận được Hỏa Nguyên Căn trong cơ thể mình đang ổn định từng chút một.
Ngay khi hắn vừa nhảy xuống khỏi cây—
hố đen trong đan điền lập tức rung lên.
Lần này, phản ứng còn rõ ràng hơn trước.
Nó giống như đang…
rất gần.
Long Phàm khẽ hít sâu một hơi.
Ánh mắt hắn nhìn về phía một thung lũng nằm giữa hai ngọn núi phía trước.
Từ nơi đó, từng luồng nguyên khí mờ nhạt đang chậm rãi bốc lên.
Nếu không quan sát kỹ, gần như không thể phát hiện.
Nhưng hố đen trong đan điền hắn lại phản ứng cực kỳ mãnh liệt.
Long Phàm nheo mắt.
“Chính là ở đó sao…”
Hắn không lập tức lao tới.
Mà chậm rãi thu liễm khí tức, cẩn thận tiến về phía thung lũng.
Trong sơn mạch, càng gần cơ duyên—
thì nguy hiểm thường càng lớn.
Đi được chưa đến nửa khắc.
Long Phàm đột nhiên dừng lại.
Ánh mắt hắn khẽ co lại.
Bởi vì trên mặt đất trước mặt hắn—
xuất hiện một dấu vết.
Không phải dấu chân yêu thú.
Mà là…
dấu chân người.
Long Phàm lập tức ngồi xổm xuống.
Hắn đưa tay khẽ chạm vào lớp bùn bên mép dấu chân. Đất vẫn còn mềm, chứng tỏ người đi qua đây chưa lâu.
Ánh mắt hắn nhanh chóng quét qua xung quanh.
Không chỉ một.
Trên mặt đất còn có thêm vài dấu chân khác.
Có dấu lớn, có dấu nhỏ.
Có dấu giày da nặng nề của nam tu, cũng có dấu chân nhẹ hơn, hẳn là nữ tử.
Ít nhất là năm người.
Long Phàm không lập tức đứng dậy.
Hắn tiếp tục quan sát kỹ hơn.
Ở thân cây gần đó còn có một vết chém rất gọn.
Đường kiếm sắc bén, ăn sâu vào thân gỗ gần nửa tấc.
Trong Sâm lâm sơn mạch, việc có tu sĩ xuất hiện không phải chuyện hiếm.
Thợ săn yêu thú.
Tán tu tìm thiên tài địa bảo.
Đệ tử tông môn ra ngoài lịch luyện.
Nhưng điều khiến Long Phàm chú ý là—
hố đen trong đan điền hắn đang rung lên ngày càng mạnh.
Rõ ràng.
Thứ nó muốn tìm…
ở ngay phía trước.
Long Phàm đứng dậy.
Hắn không đi theo dấu chân.
Ngược lại, hắn vòng sang một hướng khác, men theo sườn núi bên phải mà tiến về phía thung lũng.
Đi được chừng nửa khắc.
Hố đen trong đan điền hắn đột nhiên rung lên dữ dội.
Cảm giác thèm khát gần như bùng phát.
Long Phàm lập tức dừng bước.
Phía trước—
chính là thung lũng.
Hắn leo lên một khối đá lớn nằm trên sườn núi, cẩn thận quan sát phía dưới.
Thung lũng không lớn.
Rộng chừng vài chục trượng.
Một lớp sương mù mỏng bao phủ khắp nơi.
Ở trung tâm thung lũng là một cửa động lớn nằm giữa vách đá.
Cửa động cao hơn ba trượng.
Xung quanh mọc đầy dây leo cổ thụ.
Nếu không nhìn kỹ, gần như không thể phát hiện ra giữa vách núi lại có một cửa động như vậy.
Nhưng điều khiến Long Phàm chú ý nhất—
là những người đang đứng trước cửa động.
Năm tu sĩ.
Ba nam hai nữ.
Tất cả đều mặc trường bào xanh sẫm, trên tay áo thêu một cây cổ thụ màu bạc. Lá cây tỏa ra những đường văn tinh tế, mơ hồ phát sáng dưới làn sương mỏng của thung lũng.
Ánh mắt Long Phàm khẽ co lại.
Chỉ cần nhìn thấy ký hiệu đó, hắn đã lập tức nhận ra.
Thanh Mộc Tông.
Một trong năm tông môn thất cấp dưới trướng Thiên Kiếm Các ở cực tây Đông Hoang Đại Lục.
Mà Đông Hoang Đại Lục…
chính là một trong những đại lục lớn của bờ đông Thiên Long Tinh.
Sâm lâm sơn mạch thì nằm ở cực đông của Đông Hoang Đại Lục, kéo dài vô tận như một dải cổ long ngủ say, chiếm cứ vùng đất hiểm yếu rộng lớn đến mức người thường khó lòng tưởng tượng nổi.
Ở khu vực này, cục diện thế lực cực kỳ hỗn tạp.
Lộc gia là một bát cấp thế lực, chiếm giữ gần như một nửa Sâm lâm sơn mạch, nội tình sâu không lường được.
Nửa còn lại của sơn mạch thì do ba đại thất cấp thế gia cùng nhau chia giữ là:
Lê gia.
Phạm gia.
Ngô gia.
Bốn thế lực này cắm rễ ở cực đông Đông Hoang đã vô số năm tháng, vừa tranh đấu, vừa kiềm chế lẫn nhau, hình thành một thế cân bằng vi diệu quanh Sâm lâm sơn mạch.
Mà ở cực tây Đông Hoang Đại Lục, thế lực đứng trên đỉnh lại là Thiên Kiếm Các — một bát cấp thế lực thanh danh hiển hách, nội tình hùng hậu, đủ sức cùng các đại thế gia ở cực đông chia nhau thế cục Đông Hoang.
Dưới trướng Thiên Kiếm Các còn có năm tông môn thất cấp, mà Thanh Mộc Tông chính là một trong số đó.
Bởi vậy, Thanh Mộc Tông tuy danh chấn Đông Hoang, nhưng nếu đặt trước mặt loại thế lực như Lộc gia…
vẫn còn kém hơn một tầng nội tình.
Ánh mắt Long Phàm dần trở nên thận trọng.
Hắn nhanh chóng quan sát khí tức của những người phía dưới.
Hai nữ tu đứng phía sau.
Chân tức trong cơ thể vận chuyển ổn định, khí tức ngưng thực, rõ ràng đã bước vào Tụ Hoàn trung kỳ.
Hai nam tu đứng phía trước họ.
Một người khí tức trầm ổn, thần thức mơ hồ dao động quanh thân, hiển nhiên đã bước vào Hiển Ảnh sơ kỳ.
Người còn lại mạnh hơn một bậc.
Chân tức trong cơ thể hắn như sóng lớn ẩn dưới mặt hồ tĩnh lặng, tuy không lộ ra ngoài nhưng vẫn khiến người khác cảm thấy áp lực nặng nề.
Đó là Hiển Ảnh trung kỳ.
Chỉ riêng bốn người này thôi, đã đủ khiến phần lớn tán tu trong sơn mạch phải tránh xa.
Nhưng tất cả bọn họ…
đều đứng sau một người.
Một nam tử trung niên.
Người này mặc trường bào xanh nhạt, tóc dài buộc sau lưng, khuôn mặt bình tĩnh, ánh mắt sâu thẳm như giếng cổ.
Khí tức của ông ta gần như hoàn toàn thu liễm.
Nhưng chỉ cần đứng ở đó—
đã giống như một ngọn núi lớn trấn áp cả thung lũng.
Ngay khi Long Phàm cảm nhận được khí tức của người này…
chân tức trong cơ thể hắn đã khẽ rung lên.
Đây không phải Tụ Hoàn.
Cũng không phải Hiển Ảnh.
Mà là—
Dựng Tức.
Một tu sĩ Dựng Tức cảnh.
Khoảng cách giữa Hiển Ảnh và Dựng Tức, giống như trời và đất.
Ở cảnh giới này, tu sĩ đã bắt đầu dựng thành khí tức của riêng mình, có thể mượn thế thiên địa, dùng chân tức ảnh hưởng đến một vùng không gian rộng lớn.
Chỉ cần một ý niệm thôi…
cũng đủ nghiền nát tu sĩ Tụ Hoàn bình thường.
Long Phàm lập tức thu liễm khí tức xuống mức thấp nhất.
Ngay cả hô hấp cũng trở nên chậm rãi.
May mắn là hố đen trong đan điền hắn có khả năng che giấu khí tức cực mạnh.
Dưới sự bao phủ của nó, chân tức của Long Phàm lúc này nhìn qua chẳng khác gì một tán tu Dẫn Căn yếu ớt, thậm chí sinh cơ cũng bị che lấp đi phần lớn.
Phía dưới.
Một nữ tu Tụ Hoàn khẽ lên tiếng:
“Trưởng lão, nguyên khí dị động quả thật phát ra từ trong động này.”
Nam tử trung niên khẽ gật đầu.
Ánh mắt ông ta nhìn về phía cửa động.
Xung quanh cửa động, từng đường phù văn cổ xưa mờ nhạt hiện lên trên vách đá.
Chúng đan xen thành từng vòng trận văn phức tạp, ánh sáng yếu ớt nhưng mang theo một khí tức cổ lão.
Một trận pháp.
Một trận pháp đã tồn tại từ rất lâu.
Tên nội môn đệ tử Hiển Ảnh trung kỳ khẽ nhíu mày.
“Trận pháp này… ít nhất cũng phải tồn tại vài trăm năm.”
Một nữ tu Tụ Hoàn bên cạnh nói:
“Có lẽ là động phủ của một vị tiền bối.”
Nghe vậy, vị trưởng lão lại chậm rãi lắc đầu.
“Không phải vài trăm năm.”
Ông ta nhìn những đường văn loang lổ trên vách đá, ánh mắt hơi trầm xuống.
“Ít nhất… ngàn năm.”
Nghe đến hai chữ đó, mấy đệ tử phía sau đều hơi biến sắc.
Ngàn năm.
Nếu thật sự là động phủ tồn tại từ ngàn năm trước…
vậy chủ nhân nơi này rất có thể là một tu sĩ thế hệ trước.
Nhưng điều khiến sắc mặt vị trưởng lão ngưng trọng hơn nữa, lại không phải thời gian.
Mà là—
khí tức còn sót trên trận văn.
Ông ta bước tới gần cửa động vài bước.
Ba trượng.
Hai trượng.
Rồi giơ tay lên, Thần thức cùng chân tức đồng thời lặng lẽ thăm dò.
Ngay khoảnh khắc đó—
“Ông!”
Các phù văn trên vách đá đột nhiên sáng rực lên.
Một tầng nguyên quang cổ xưa như mặt nước dâng trào, áp lực vô hình nặng nề lập tức phủ xuống cả thung lũng.
Sắc mặt vị trưởng lão khẽ đổi.
Tay áo ông ta phất lên, chân tức Dựng Tức cảnh trong nháy mắt dâng ra ngoài, chặn lại luồng phản chấn đang ập tới.
Không khí chung quanh rung mạnh.
Đá vụn trên mặt đất bị cuốn tung.
Ngay cả bốn đệ tử phía sau cũng phải lui liền mấy bước.
Nhưng vị trưởng lão kia vẫn đứng yên.
Ánh mắt ông ta dán chặt lên lớp phù văn đang sáng dậy trên vách đá, đáy mắt dần hiện lên vẻ chấn động rất sâu.
Một lúc lâu sau, ông ta mới hạ tay xuống, giọng trầm hẳn:
“Không sai…”
Tên đệ tử Hiển Ảnh trung kỳ lập tức hỏi:
“Trưởng lão?”
Nam tử trung niên nhìn chằm chằm vào cửa động cổ xưa, từng chữ rơi xuống chậm mà nặng:
“Trận pháp này không phải do tu sĩ Dựng Tức cảnh bố trí.”
“Ít nhất… cũng phải do tu sĩ Chấn Tâm cảnh lưu lại.”
Bốn đệ tử nội môn đồng loạt biến sắc.
Chấn Tâm cảnh.
Đó đã là cảnh giới mà chỉ có trưởng môn trong thất cấp tông môn như bọn họ mới có thể đạt tới.
Một động phủ được tu sĩ Chấn Tâm cảnh bố trí trận pháp thủ hộ…
giá trị của nó, chỉ nghĩ thôi cũng đủ khiến tim người ta đập dồn.
Vị trưởng lão không nói thêm.
Ông ta chậm rãi nâng tay phải lên lần nữa, năm ngón tay khép lại thành ấn, chân tức Dựng Tức cảnh hùng hậu bắt đầu dồn tụ nơi đầu ngón tay.
Lần này, ông ta cưỡng ép phá mở.
“Ầm—!”
Một chưởng ấn xuống.
Toàn bộ vách đá rung chuyển dữ dội.
Các phù văn cổ xưa đồng loạt sáng bừng, từng vòng nguyên quang chồng lên nhau như sóng lớn trào dâng.
Nhưng vị trưởng lão kia rõ ràng đã sớm chuẩn bị.
Chân tức trong cơ thể ông ta vận chuyển tới cực hạn, thần thức cũng dồn hết vào một điểm mỏng nhất trên tầng phong cấm.
Tiếng nổ trầm thấp liên tiếp vang lên.
Không gian trước cửa động méo đi thấy rõ.
Rồi ngay sau đó—
“Rắc!”
Một góc nguyên quang trước cửa động rốt cuộc bị ông ta cưỡng ép xé mở.
Không lớn.
Chỉ vừa đủ cho vài người tiến vào.
Nhưng như vậy…
đã quá đủ.
Sắc mặt vị trưởng lão hơi tái đi một chút.
Rõ ràng, cưỡng ép mở một góc phong cấm do tu sĩ Chấn Tâm cảnh lưu lại, cho dù đã trải qua ngàn năm, đối với một tu sĩ Dựng Tức cảnh như ông ta cũng không phải chuyện nhẹ nhàng.
Một nữ tu Tụ Hoàn khẽ hít sâu:
“Trưởng lão, ngài…”
Ông ta giơ tay ngăn nàng nói tiếp.
“Ta không sao.”
Rồi ánh mắt ông ta quét qua bốn đệ tử nội môn.
“Từ đây trở vào, là cơ duyên của các ngươi.”
“Ta sẽ canh ở ngoài.”
“Nếu bên trong có dị biến quá lớn, hoặc các ngươi chạm phải sát cục không thể tự giải, ta mới ra tay.”
Tên đệ tử Hiển Ảnh sơ kỳ do dự:
“Trưởng lão, ngài không vào cùng sao?”
Nam tử trung niên lắc đầu.
“Động phủ kiểu này, cơ duyên chỉ có giá trị khi tự mình đoạt lấy.”
“Hơn nữa, phong cấm ta chỉ mới cưỡng ép mở được một góc. Nếu ta mạnh mẽ xông vào, rất có thể sẽ dẫn động phản ứng sâu hơn của trận pháp.”
Ông ta nhìn bốn người, giọng càng trầm hơn.
“Các ngươi vào, là lịch luyện.”
“Không phải để ta đi dọn đường thay.”
Bốn đệ tử đồng loạt cúi đầu.
“Vâng!”
Người trưởng lão chậm rãi lui ra nửa bước, đứng ngay ngoài cửa động bị xé mở một góc.
Khí tức Dựng Tức cảnh của ông ta vẫn âm thầm phủ quanh cả thung lũng, giống như một ngọn núi lớn trấn thủ bên ngoài.
Hiển nhiên—
ông ta không phải không vào được.
Mà là chủ động ở lại canh giữ, để bốn đệ tử nội môn tự mình bước vào tranh cơ duyên.
Trên sườn núi phía xa.
Long Phàm nheo mắt.
Ngay vào khoảnh khắc phong cấm bị cưỡng ép xé mở một góc—
hố đen trong đan điền hắn đột nhiên rung mạnh hơn bao giờ hết.
Một cảm giác thèm khát gần như điên cuồng tràn ra từ sâu trong cơ thể hắn.
Giống như thứ nó muốn tìm…
đang nằm ngay trong động phủ kia.
Ánh mắt Long Phàm dần trở nên sâu thẳm.
Hắn không biết bên trong có thứ gì.
Nhưng hắn biết rất rõ một điều.
Nếu để Thanh Mộc Tông lấy được cơ duyên trước…
cơ hội của hắn gần như bằng không.
Khóe môi Long Phàm khẽ cong lên.
Hắn chậm rãi hạ thấp thân mình xuống sau khối đá.
Toàn bộ khí tức đều được thu liễm đến cực hạn.
Ánh mắt hắn lặng lẽ nhìn về phía cửa động cổ xưa.
Nếu đã vậy…
hắn chỉ có thể chờ thời cơ.
Bởi vì trong tu chân giới—
cơ duyên lớn nhất…
thường chỉ thuộc về kẻ sống sót đến cuối cùng.
Sau khi rời khỏi chiến trường của hai Ngũ giai yêu thú, Long Phàm không lập tức tiến sâu vào ngay. Hắn tìm một gốc cổ thụ cao lớn, thân cây to đến mức bốn năm người ôm không xuể, rồi leo lên một cành cây cách mặt đất hơn mười trượng.
Đây đã là thói quen mấy ngày qua của hắn.
Trong sơn mạch, ban đêm chính là thời gian hoạt động của vô số yêu thú săn mồi. Nếu ngủ dưới đất, chỉ cần một con yêu thú đi ngang cũng đủ biến hắn thành bữa ăn khuya.
Ngồi trên cành cây, Long Phàm khẽ nhắm mắt.
Hắn không ngủ ngay.
Mà trước tiên kiểm tra lại tình trạng cơ thể.
Trong đan điền, hố đen vẫn chậm rãi xoay tròn.
Quanh nó, là căn hạch màu đỏ tím lặng lẽ vận chuyển. Từng sợi hỏa hệ chân tức theo kinh mạch lưu chuyển khắp toàn thân, giống như từng dòng hỏa lưu nhỏ bé đang không ngừng rèn luyện huyết nhục, xương cốt và khí tức của hắn.
So với lúc vừa nuốt nội đan của Tử Viêm Huyền Ưng, trạng thái hiện tại của hắn đã ổn định hơn rất nhiều.
Một lát sau, Long Phàm mở mắt.
Ánh trăng mờ xuyên qua tán lá, rơi xuống gương mặt hắn.
Trong mắt hắn thoáng qua một tia suy tư.
Trận chiến ban ngày tuy thắng, nhưng cũng khiến hắn hiểu ra một chuyện rất rõ ràng.
Sâm lâm sơn mạch không phải nơi mà thực lực hiện tại của hắn có thể tùy tiện tung hoành.
Một con Ngũ giai yêu thú đã đủ khiến hắn phải liều mạng mới có thể nhặt được cơ hội.
Nếu đụng phải thêm một con nữa…
thì kết cục chỉ có thể là chết.
May mắn duy nhất là khu vực này vốn nằm ở vùng rìa lãnh địa của các yêu thú cấp cao. Sau trận chiến sinh tử giữa Hàn Băng Ma Viên và Tử Viêm Huyền Ưng, khí tức của chúng vẫn còn lưu lại trong không khí.
Trong một thời gian ngắn, những yêu thú khác sẽ không dám tùy tiện tiến lại gần.
Điều này cho hắn một khoảng thời gian an toàn hiếm hoi.
Nhưng Long Phàm cũng không định nán lại quá lâu.
Bởi vì—
hố đen trong đan điền hắn lại bắt đầu rung lên.
Ban đầu chỉ là rung nhẹ.
Nhưng càng về sau, cảm giác thôi thúc càng rõ ràng hơn.
Nó giống như một con mãnh thú đang đánh hơi thấy con mồi ở rất xa, không ngừng kéo ý thức của hắn hướng về phía sâu trong sơn mạch.
Long Phàm khẽ nhíu mày.
Hắn có thể cảm nhận được.
Thứ mà hố đen muốn tìm…
cách đây không quá xa.
Ít nhất, nó không nằm tận sâu trong vùng trung tâm sơn mạch.
Nếu không, cảm giác chỉ dẫn sẽ không rõ ràng như vậy.
“Có lẽ chỉ ở sâu hơn một chút…”
Long Phàm lẩm bẩm.
Ánh mắt hắn nhìn về phía những dãy núi đen kịt phía trước.
Trong lòng hắn dần dần hình thành một suy đoán.
Sơn mạch rộng lớn như vậy, thiên tài địa bảo hiếm thấy như Hóa Hình Thảo lại mọc ngay gần rìa khu vực này, còn thu hút hai yêu thú cấp cao tới tranh đoạt.
Điều đó rất khó chỉ là trùng hợp.
Khả năng lớn nhất…
là gần đây có thứ gì đó đã xuất hiện.
Một động phủ cổ.
Hoặc là một khe nứt không gian vừa mở ra.
Cũng có thể là một loại chí bảo bị lộ ra sau một trận địa chấn.
Dù là loại nào…
chỉ cần trong đó tồn tại tài nguyên thích hợp cho thể tu hoặc hồn tu, thì đối với hắn đều là cơ duyên lớn.
Khóe môi Long Phàm khẽ cong lên.
Ánh mắt hắn dần trở nên sắc bén.
Con đường tu luyện của hắn khác với người bình thường.
Hắn không cần Nguyên Căn trời sinh.
Hắn có thể tự tạo Nguyên Căn.
Nhưng cái giá phải trả là—
mọi bước tiến của hắn đều cần tài nguyên khổng lồ.
Nếu không dám mạo hiểm.
Hắn sẽ mãi mãi dừng lại ở đây.
Long Phàm không phải loại người như vậy.
Hắn ngẩng đầu nhìn lên bầu trời đêm.
Một lát sau.
Hắn nhắm mắt nghỉ ngơi.
Dù có muốn đi tiếp, hắn cũng cần giữ trạng thái tốt nhất.
Trong Sâm lâm sơn mạch, chỉ cần một sai lầm nhỏ—
cũng đủ mất mạng.
Sáng sớm hôm sau.
Sương mù dày đặc phủ kín cả khu rừng.
Long Phàm mở mắt.
Sau một đêm điều tức, trạng thái cơ thể hắn đã khôi phục gần như hoàn toàn.
Hỏa hệ chân tức trong cơ thể vận hành trôi chảy hơn rất nhiều. Mỗi khi chân tức lướt qua kinh mạch, hắn đều cảm nhận được Hỏa Nguyên Căn trong cơ thể mình đang ổn định từng chút một.
Ngay khi hắn vừa nhảy xuống khỏi cây—
hố đen trong đan điền lập tức rung lên.
Lần này, phản ứng còn rõ ràng hơn trước.
Nó giống như đang…
rất gần.
Long Phàm khẽ hít sâu một hơi.
Ánh mắt hắn nhìn về phía một thung lũng nằm giữa hai ngọn núi phía trước.
Từ nơi đó, từng luồng nguyên khí mờ nhạt đang chậm rãi bốc lên.
Nếu không quan sát kỹ, gần như không thể phát hiện.
Nhưng hố đen trong đan điền hắn lại phản ứng cực kỳ mãnh liệt.
Long Phàm nheo mắt.
“Chính là ở đó sao…”
Hắn không lập tức lao tới.
Mà chậm rãi thu liễm khí tức, cẩn thận tiến về phía thung lũng.
Trong sơn mạch, càng gần cơ duyên—
thì nguy hiểm thường càng lớn.
Đi được chưa đến nửa khắc.
Long Phàm đột nhiên dừng lại.
Ánh mắt hắn khẽ co lại.
Bởi vì trên mặt đất trước mặt hắn—
xuất hiện một dấu vết.
Không phải dấu chân yêu thú.
Mà là…
dấu chân người.
Long Phàm lập tức ngồi xổm xuống.
Hắn đưa tay khẽ chạm vào lớp bùn bên mép dấu chân. Đất vẫn còn mềm, chứng tỏ người đi qua đây chưa lâu.
Ánh mắt hắn nhanh chóng quét qua xung quanh.
Không chỉ một.
Trên mặt đất còn có thêm vài dấu chân khác.
Có dấu lớn, có dấu nhỏ.
Có dấu giày da nặng nề của nam tu, cũng có dấu chân nhẹ hơn, hẳn là nữ tử.
Ít nhất là năm người.
Long Phàm không lập tức đứng dậy.
Hắn tiếp tục quan sát kỹ hơn.
Ở thân cây gần đó còn có một vết chém rất gọn.
Đường kiếm sắc bén, ăn sâu vào thân gỗ gần nửa tấc.
Trong Sâm lâm sơn mạch, việc có tu sĩ xuất hiện không phải chuyện hiếm.
Thợ săn yêu thú.
Tán tu tìm thiên tài địa bảo.
Đệ tử tông môn ra ngoài lịch luyện.
Nhưng điều khiến Long Phàm chú ý là—
hố đen trong đan điền hắn đang rung lên ngày càng mạnh.
Rõ ràng.
Thứ nó muốn tìm…
ở ngay phía trước.
Long Phàm đứng dậy.
Hắn không đi theo dấu chân.
Ngược lại, hắn vòng sang một hướng khác, men theo sườn núi bên phải mà tiến về phía thung lũng.
Đi được chừng nửa khắc.
Hố đen trong đan điền hắn đột nhiên rung lên dữ dội.
Cảm giác thèm khát gần như bùng phát.
Long Phàm lập tức dừng bước.
Phía trước—
chính là thung lũng.
Hắn leo lên một khối đá lớn nằm trên sườn núi, cẩn thận quan sát phía dưới.
Thung lũng không lớn.
Rộng chừng vài chục trượng.
Một lớp sương mù mỏng bao phủ khắp nơi.
Ở trung tâm thung lũng là một cửa động lớn nằm giữa vách đá.
Cửa động cao hơn ba trượng.
Xung quanh mọc đầy dây leo cổ thụ.
Nếu không nhìn kỹ, gần như không thể phát hiện ra giữa vách núi lại có một cửa động như vậy.
Nhưng điều khiến Long Phàm chú ý nhất—
là những người đang đứng trước cửa động.
Năm tu sĩ.
Ba nam hai nữ.
Tất cả đều mặc trường bào xanh sẫm, trên tay áo thêu một cây cổ thụ màu bạc. Lá cây tỏa ra những đường văn tinh tế, mơ hồ phát sáng dưới làn sương mỏng của thung lũng.
Ánh mắt Long Phàm khẽ co lại.
Chỉ cần nhìn thấy ký hiệu đó, hắn đã lập tức nhận ra.
Thanh Mộc Tông.
Một trong năm tông môn thất cấp dưới trướng Thiên Kiếm Các ở cực tây Đông Hoang Đại Lục.
Mà Đông Hoang Đại Lục…
chính là một trong những đại lục lớn của bờ đông Thiên Long Tinh.
Sâm lâm sơn mạch thì nằm ở cực đông của Đông Hoang Đại Lục, kéo dài vô tận như một dải cổ long ngủ say, chiếm cứ vùng đất hiểm yếu rộng lớn đến mức người thường khó lòng tưởng tượng nổi.
Ở khu vực này, cục diện thế lực cực kỳ hỗn tạp.
Lộc gia là một bát cấp thế lực, chiếm giữ gần như một nửa Sâm lâm sơn mạch, nội tình sâu không lường được.
Nửa còn lại của sơn mạch thì do ba đại thất cấp thế gia cùng nhau chia giữ là:
Lê gia.
Phạm gia.
Ngô gia.
Bốn thế lực này cắm rễ ở cực đông Đông Hoang đã vô số năm tháng, vừa tranh đấu, vừa kiềm chế lẫn nhau, hình thành một thế cân bằng vi diệu quanh Sâm lâm sơn mạch.
Mà ở cực tây Đông Hoang Đại Lục, thế lực đứng trên đỉnh lại là Thiên Kiếm Các — một bát cấp thế lực thanh danh hiển hách, nội tình hùng hậu, đủ sức cùng các đại thế gia ở cực đông chia nhau thế cục Đông Hoang.
Dưới trướng Thiên Kiếm Các còn có năm tông môn thất cấp, mà Thanh Mộc Tông chính là một trong số đó.
Bởi vậy, Thanh Mộc Tông tuy danh chấn Đông Hoang, nhưng nếu đặt trước mặt loại thế lực như Lộc gia…
vẫn còn kém hơn một tầng nội tình.
Ánh mắt Long Phàm dần trở nên thận trọng.
Hắn nhanh chóng quan sát khí tức của những người phía dưới.
Hai nữ tu đứng phía sau.
Chân tức trong cơ thể vận chuyển ổn định, khí tức ngưng thực, rõ ràng đã bước vào Tụ Hoàn trung kỳ.
Hai nam tu đứng phía trước họ.
Một người khí tức trầm ổn, thần thức mơ hồ dao động quanh thân, hiển nhiên đã bước vào Hiển Ảnh sơ kỳ.
Người còn lại mạnh hơn một bậc.
Chân tức trong cơ thể hắn như sóng lớn ẩn dưới mặt hồ tĩnh lặng, tuy không lộ ra ngoài nhưng vẫn khiến người khác cảm thấy áp lực nặng nề.
Đó là Hiển Ảnh trung kỳ.
Chỉ riêng bốn người này thôi, đã đủ khiến phần lớn tán tu trong sơn mạch phải tránh xa.
Nhưng tất cả bọn họ…
đều đứng sau một người.
Một nam tử trung niên.
Người này mặc trường bào xanh nhạt, tóc dài buộc sau lưng, khuôn mặt bình tĩnh, ánh mắt sâu thẳm như giếng cổ.
Khí tức của ông ta gần như hoàn toàn thu liễm.
Nhưng chỉ cần đứng ở đó—
đã giống như một ngọn núi lớn trấn áp cả thung lũng.
Ngay khi Long Phàm cảm nhận được khí tức của người này…
chân tức trong cơ thể hắn đã khẽ rung lên.
Đây không phải Tụ Hoàn.
Cũng không phải Hiển Ảnh.
Mà là—
Dựng Tức.
Một tu sĩ Dựng Tức cảnh.
Khoảng cách giữa Hiển Ảnh và Dựng Tức, giống như trời và đất.
Ở cảnh giới này, tu sĩ đã bắt đầu dựng thành khí tức của riêng mình, có thể mượn thế thiên địa, dùng chân tức ảnh hưởng đến một vùng không gian rộng lớn.
Chỉ cần một ý niệm thôi…
cũng đủ nghiền nát tu sĩ Tụ Hoàn bình thường.
Long Phàm lập tức thu liễm khí tức xuống mức thấp nhất.
Ngay cả hô hấp cũng trở nên chậm rãi.
May mắn là hố đen trong đan điền hắn có khả năng che giấu khí tức cực mạnh.
Dưới sự bao phủ của nó, chân tức của Long Phàm lúc này nhìn qua chẳng khác gì một tán tu Dẫn Căn yếu ớt, thậm chí sinh cơ cũng bị che lấp đi phần lớn.
Phía dưới.
Một nữ tu Tụ Hoàn khẽ lên tiếng:
“Trưởng lão, nguyên khí dị động quả thật phát ra từ trong động này.”
Nam tử trung niên khẽ gật đầu.
Ánh mắt ông ta nhìn về phía cửa động.
Xung quanh cửa động, từng đường phù văn cổ xưa mờ nhạt hiện lên trên vách đá.
Chúng đan xen thành từng vòng trận văn phức tạp, ánh sáng yếu ớt nhưng mang theo một khí tức cổ lão.
Một trận pháp.
Một trận pháp đã tồn tại từ rất lâu.
Tên nội môn đệ tử Hiển Ảnh trung kỳ khẽ nhíu mày.
“Trận pháp này… ít nhất cũng phải tồn tại vài trăm năm.”
Một nữ tu Tụ Hoàn bên cạnh nói:
“Có lẽ là động phủ của một vị tiền bối.”
Nghe vậy, vị trưởng lão lại chậm rãi lắc đầu.
“Không phải vài trăm năm.”
Ông ta nhìn những đường văn loang lổ trên vách đá, ánh mắt hơi trầm xuống.
“Ít nhất… ngàn năm.”
Nghe đến hai chữ đó, mấy đệ tử phía sau đều hơi biến sắc.
Ngàn năm.
Nếu thật sự là động phủ tồn tại từ ngàn năm trước…
vậy chủ nhân nơi này rất có thể là một tu sĩ thế hệ trước.
Nhưng điều khiến sắc mặt vị trưởng lão ngưng trọng hơn nữa, lại không phải thời gian.
Mà là—
khí tức còn sót trên trận văn.
Ông ta bước tới gần cửa động vài bước.
Ba trượng.
Hai trượng.
Rồi giơ tay lên, Thần thức cùng chân tức đồng thời lặng lẽ thăm dò.
Ngay khoảnh khắc đó—
“Ông!”
Các phù văn trên vách đá đột nhiên sáng rực lên.
Một tầng nguyên quang cổ xưa như mặt nước dâng trào, áp lực vô hình nặng nề lập tức phủ xuống cả thung lũng.
Sắc mặt vị trưởng lão khẽ đổi.
Tay áo ông ta phất lên, chân tức Dựng Tức cảnh trong nháy mắt dâng ra ngoài, chặn lại luồng phản chấn đang ập tới.
Không khí chung quanh rung mạnh.
Đá vụn trên mặt đất bị cuốn tung.
Ngay cả bốn đệ tử phía sau cũng phải lui liền mấy bước.
Nhưng vị trưởng lão kia vẫn đứng yên.
Ánh mắt ông ta dán chặt lên lớp phù văn đang sáng dậy trên vách đá, đáy mắt dần hiện lên vẻ chấn động rất sâu.
Một lúc lâu sau, ông ta mới hạ tay xuống, giọng trầm hẳn:
“Không sai…”
Tên đệ tử Hiển Ảnh trung kỳ lập tức hỏi:
“Trưởng lão?”
Nam tử trung niên nhìn chằm chằm vào cửa động cổ xưa, từng chữ rơi xuống chậm mà nặng:
“Trận pháp này không phải do tu sĩ Dựng Tức cảnh bố trí.”
“Ít nhất… cũng phải do tu sĩ Chấn Tâm cảnh lưu lại.”
Bốn đệ tử nội môn đồng loạt biến sắc.
Chấn Tâm cảnh.
Đó đã là cảnh giới mà chỉ có trưởng môn trong thất cấp tông môn như bọn họ mới có thể đạt tới.
Một động phủ được tu sĩ Chấn Tâm cảnh bố trí trận pháp thủ hộ…
giá trị của nó, chỉ nghĩ thôi cũng đủ khiến tim người ta đập dồn.
Vị trưởng lão không nói thêm.
Ông ta chậm rãi nâng tay phải lên lần nữa, năm ngón tay khép lại thành ấn, chân tức Dựng Tức cảnh hùng hậu bắt đầu dồn tụ nơi đầu ngón tay.
Lần này, ông ta cưỡng ép phá mở.
“Ầm—!”
Một chưởng ấn xuống.
Toàn bộ vách đá rung chuyển dữ dội.
Các phù văn cổ xưa đồng loạt sáng bừng, từng vòng nguyên quang chồng lên nhau như sóng lớn trào dâng.
Nhưng vị trưởng lão kia rõ ràng đã sớm chuẩn bị.
Chân tức trong cơ thể ông ta vận chuyển tới cực hạn, thần thức cũng dồn hết vào một điểm mỏng nhất trên tầng phong cấm.
Tiếng nổ trầm thấp liên tiếp vang lên.
Không gian trước cửa động méo đi thấy rõ.
Rồi ngay sau đó—
“Rắc!”
Một góc nguyên quang trước cửa động rốt cuộc bị ông ta cưỡng ép xé mở.
Không lớn.
Chỉ vừa đủ cho vài người tiến vào.
Nhưng như vậy…
đã quá đủ.
Sắc mặt vị trưởng lão hơi tái đi một chút.
Rõ ràng, cưỡng ép mở một góc phong cấm do tu sĩ Chấn Tâm cảnh lưu lại, cho dù đã trải qua ngàn năm, đối với một tu sĩ Dựng Tức cảnh như ông ta cũng không phải chuyện nhẹ nhàng.
Một nữ tu Tụ Hoàn khẽ hít sâu:
“Trưởng lão, ngài…”
Ông ta giơ tay ngăn nàng nói tiếp.
“Ta không sao.”
Rồi ánh mắt ông ta quét qua bốn đệ tử nội môn.
“Từ đây trở vào, là cơ duyên của các ngươi.”
“Ta sẽ canh ở ngoài.”
“Nếu bên trong có dị biến quá lớn, hoặc các ngươi chạm phải sát cục không thể tự giải, ta mới ra tay.”
Tên đệ tử Hiển Ảnh sơ kỳ do dự:
“Trưởng lão, ngài không vào cùng sao?”
Nam tử trung niên lắc đầu.
“Động phủ kiểu này, cơ duyên chỉ có giá trị khi tự mình đoạt lấy.”
“Hơn nữa, phong cấm ta chỉ mới cưỡng ép mở được một góc. Nếu ta mạnh mẽ xông vào, rất có thể sẽ dẫn động phản ứng sâu hơn của trận pháp.”
Ông ta nhìn bốn người, giọng càng trầm hơn.
“Các ngươi vào, là lịch luyện.”
“Không phải để ta đi dọn đường thay.”
Bốn đệ tử đồng loạt cúi đầu.
“Vâng!”
Người trưởng lão chậm rãi lui ra nửa bước, đứng ngay ngoài cửa động bị xé mở một góc.
Khí tức Dựng Tức cảnh của ông ta vẫn âm thầm phủ quanh cả thung lũng, giống như một ngọn núi lớn trấn thủ bên ngoài.
Hiển nhiên—
ông ta không phải không vào được.
Mà là chủ động ở lại canh giữ, để bốn đệ tử nội môn tự mình bước vào tranh cơ duyên.
Trên sườn núi phía xa.
Long Phàm nheo mắt.
Ngay vào khoảnh khắc phong cấm bị cưỡng ép xé mở một góc—
hố đen trong đan điền hắn đột nhiên rung mạnh hơn bao giờ hết.
Một cảm giác thèm khát gần như điên cuồng tràn ra từ sâu trong cơ thể hắn.
Giống như thứ nó muốn tìm…
đang nằm ngay trong động phủ kia.
Ánh mắt Long Phàm dần trở nên sâu thẳm.
Hắn không biết bên trong có thứ gì.
Nhưng hắn biết rất rõ một điều.
Nếu để Thanh Mộc Tông lấy được cơ duyên trước…
cơ hội của hắn gần như bằng không.
Khóe môi Long Phàm khẽ cong lên.
Hắn chậm rãi hạ thấp thân mình xuống sau khối đá.
Toàn bộ khí tức đều được thu liễm đến cực hạn.
Ánh mắt hắn lặng lẽ nhìn về phía cửa động cổ xưa.
Nếu đã vậy…
hắn chỉ có thể chờ thời cơ.
Bởi vì trong tu chân giới—
cơ duyên lớn nhất…
thường chỉ thuộc về kẻ sống sót đến cuối cùng.